Nếu là như , thì chuyện dường như
đều lý.
Ví dụ như tại một lạnh lùng như
Tịch Mạc nghĩ đến việc dùng lời dối để
gài bẫy , tại mức lương
cao mà vẫn thêm ở chỗ cô chủ. Nghĩ
đến những điều .
82
Trình Vu đột nhiên cảm thấy đau đầu. Trước
đây luôn nghĩ tên đó là một khúc gỗ,
ngờ thích cả
.
Sau khi đẩy gọng kính của , điều
chỉnh trạng thái và định . Mặc dù
Tịch Mạc xin nghỉ với , nhưng rảnh rỗi
cũng việc gì , chi bằng đến công
ty.
Trên đường đến công ty. Anh đột nhiên nghĩ
đến phản ứng quá bình tĩnh của Tịch Mạc khi
dối . Suy nghĩ một chút,
dùng giọng điệu tức giận mắng Tịch Mạc
một câu, rằng vì gài bẫy
mà chuốc rượu .
Tịch Mạc nhận tin nhắn khi đang
nghi ngờ phản ứng của Trình Vu bình
tĩnh quá , thấy gửi một tin nhắn đến
thì mới yên tâm một chút, bắt đầu ăn
bữa trưa của .
Sau đó, nửa ngày Tịch Mạc đều bận rộn với
công việc của công ty. Còn về phía Trình Vu,
83
khi trở công ty, ông chủ
của gọi văn phòng.
Nhiếp Ngôn Thâm thấy vẫn bình thường
như ngày, giọng trầm thấp hỏi một
câu: "Tỉnh rượu ?"
"Tỉnh ."
"Cảm giác gài bẫy thế nào?" "!!!"
Trình Vu đột ngột ngẩng đầu. Ông chủ
?
"Trước đây thấy dễ
khác gài bẫy như ?" Nhiếp Ngôn Thâm
cảm thấy sự cảnh giác của Trình Vu
thấp một chút.
"Cái ... là một sự cố." Trình Vu
dám cãi , dù chuyện cũng
chút ý đồ cố ý trong đó,
"Sao ngài ?"
Nhiếp Ngôn Thâm: "Tịch Mạc."
"Anh ?" Trình Vu chút mơ hồ
84
Đầu óc Tịch Mạc chứa cái gì , gài bẫy
thì thôi , còn ?
Nhiếp Ngôn Thâm trả lời câu đó
của , nghĩ đến cuộc điện thoại tối qua, đôi
mắt đen của sâu:
"Cậu hiểu ?"
"Ai?" Trình Vu hỏi đến ngơ ngác, kết hợp
với những lời đó đoán một chút,
"Tịch Mạc?" Nhiếp Ngôn Thâm ừ một tiếng.
"Chúng quen lâu ." Trình Vu
cảm thấy điều gì giấu giếm,
"Học chung cấp ba và đại học, ban đầu
định để cũng đến tập đoàn Nhiếp thị
ứng tuyển, nhưng từ chối, rằng
nơi đến."
"Mặc dù nhiều, nghiêm
túc, nhưng là ." Ấn tượng sâu sắc
nhất của Trình Vu về Tịch Mạc vẫn dừng ở
cảnh bảo vệ .
85
Lúc đó nghĩ, tên thật ngốc,
bảo vệ sẽ những đó nhắm
?
Sau Tịch Mạc quả thật nhắm ,
nhưng quan tâm, đến một
đ.á.n.h một , đến hai
đánh một đôi, đến một đám đ.á.n.h một
đám. Không từ lúc nào, hai họ
trở thành bạn . Cho đến bây giờ.
"Ngoài những điều thì ?"
Nhiếp Ngôn Thâm hỏi. "Ngài
gì?" Trình Vu nhạy bén nhận mục đích của
Nhiếp Ngôn Thâm ở đây. Nhiếp
Ngôn Thâm ngẩng đầu , rõ ràng
gì, nhưng tạo áp lực lớn.
Trái tim Trình Vu đều lo lắng. Tình hình gì
đây? Nhìn như gì.
"Nếu Hi cho mười tỷ, bảo cho cô
chuyện với ông nội cô ,
?" Nhiếp Ngôn Thâm hỏi thẳng
thừng. Mắt Trình Vu sáng lên, khóe miệng
cong lên vài phần: "Mười tỷ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-210-it-nhieu-cung-hoi-qua-dang.html.]
86
" ."
"Cái tỷ hàng triệu đó?"
" ."
"Ngài là ông chủ của , thông tin về ông
chủ đều bảo mật." Trình Vu
nghiêm túc, những lời khách sáo tuôn ,
"Đừng mười tỷ, dù là hai mươi tỷ cũng sẽ
bán."
" sự thật."
Nhiếp Ngôn Thâm cho năm chữ. Trình
Vu: "Bán!"
Ông chủ sự thật, thì thật sự
sự thật. Lúc thể do dự.
Đôi mắt Nhiếp Ngôn Thâm dần chìm xuống.
"Ngài cũng là cô chủ mua,
khác mua." Trình Vu tưởng rằng sự
lạnh lùng của là nhắm , nhanh
chóng giải thích một câu,
"Nếu là khác, cho bao nhiêu cũng
bán."
87
"Tịch Mạc đồng ý." Nhiếp Ngôn Thâm
khẽ mở môi, giọng lạnh lùng vang lên.
Trình Vu còn thể bán cho Hi, nhưng
Tịch Mạc...
Trình Vu: "?" Trình Vu lúc thật sự
hiểu: "Ý gì?"
"Tối qua gọi điện cho ,
Truyện nhà Hoa Anh Đào
máy." Nhiếp Ngôn Thâm thẳng với ,
tâm tư chút nặng nề,
"Biết gài bẫy thông tin từ ,
bảo giá, bảo đừng với
Hi."
Trình Vu say sưa. Rồi nữa?
"Anh giá mười tỷ." Nhiếp Ngôn Thâm
ngẩng đầu, đôi mắt đen trong veo đối diện với
Trình Vu. Trình Vu thốt lên một tiếng c.h.ử.i
thề! Bình thường thấy tên là
một kẻ tham tiền ? Mười tỷ đó. Anh
bằng cách nào.
" đồng ý, giá một trăm tỷ."
Nhiếp Ngôn Thâm bổ sung những lời đó.
88
> Khóe miệng Trình Vu giật giật. Con một
trăm tỷ , ít nhiều cũng quá đáng. Một
dám hỏi, một dám giá. Anh tò
mò hỏi một câu: "Ngài đồng ý ?"
" ." Nhiếp Ngôn Thâm trầm giọng
.
Trình Vu: "..." Đây là tiền nhiều đến mức phát
điên ? Một chuyện nhỏ như , đáng giá
một trăm tỷ?
"Ông chủ." Trình Vu bắt đầu xót tiền, giọng
điệu phần chân thành,
"Nếu ngài thật sự ,
thể cho mười tỷ, sẽ chặn ."
Không thể hiểu . Không thể hiểu !
" từ chối." Nhiếp Ngôn Thâm
bây giờ khẳng định Tịch Mạc vấn đề.
"Cái bình thường, một trăm tỷ quá xa
vời, ai ngài đồng ý thật sự cho
sẽ gài bẫy, cẩn thận một chút cũng là bình
thường."
89
Trình Vu thật sự dám , "Hơn nữa, đó
bao giờ vì tiền mà những chuyện trái
với lương tâm."
Không đúng! Tịch Mạc đồng ý, cũng
nghĩa là cô chủ ? Vừa nãy gọi
điện cho cô chủ, phản ứng của cô chủ hình
như... vẫn bình thường.
"Anh từ chối tiền của , nhưng
sẽ cho Hi ."
Nhiếp Ngôn Thâm càng nghĩ càng thấy Tịch
Mạc vấn đề.
"Cái bình thường thôi, nếu cho
cô chủ chẳng tự chuốc lấy phiền
phức ."
Trình Vu nghĩ nhiều như , chìm
đắm trong chuyện bát quái, nghĩ gì
nấy,
"Anh chắc là ngài và cô chủ tái
hợp." Đôi mắt Nhiếp Ngôn Thâm sâu:
"Ý gì?"
90
"Anh thích..." Lời của Trình Vu đến bên
miệng thì dừng , trong lòng hoảng loạn.
Anh gì . Sao vô tình tiết lộ
chuyện của Tịch Mạc ngoài? Nhiếp Ngôn
Thâm thấy phản ứng của , khí
trong văn phòng đột nhiên lạnh xuống:
"Anh thích Hi?"