Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 98: Ngoại truyện 17

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai đề Toán đều khó, mà Vân Vụ Lai chút ám ảnh cưỡng chế, nếu mấy bài đầu xong thì cô sẽ tâm trí tiếp mấy bài . Mấy câu cuối cùng của mỗi dạng bài thì thôi , đằng vướng bài khó ngay từ mấy câu đầu, điều khiến cô bực bội. Mãi đến gần mười hai giờ, cô mới xong hai đề thi một cách miễn cưỡng.

Vừa ngáp thu dọn cặp sách, cô bất giác nghĩ đến Chúc Khải Toàn, tiến độ của bây giờ thế nào .

Đương nhiên cô cũng chỉ nghĩ thôi, chứ chủ động nhắn tin hỏi thăm tình hình của . Trước đây chuyện với nhiều như là vì chủ động nhắn , cô chỉ trả lời vì lịch sự.

Ấy thế mà nghĩ đến, màn hình điện thoại liền sáng lên, là tin nhắn từ Renren.

Vân Vụ Lai ngừng dọn cặp, điện thoại.

là Chúc Khải Toàn thật, : 「Còn đề cuối cùng, mệt c.h.ế.t .」

Vân Vụ Lai ngạc nhiên, dùng bốn tiếng để xong hết bài tập của kỳ nghỉ lễ ba ngày? 「Nhanh ?」

Chúc Khải Toàn gửi một icon đeo kính râm cool ngầu: 「Tớ Hành Thử.」

Vân Vụ Lai: 「Hóa là chép bài.」

Chúc Khải Toàn: 「Chép thôi cũng mất bốn tiếng, xem đám giáo viên b**n th** .」

Vân Vụ Lai đáp: 「Bọn tớ cũng .」

Mai còn dậy sớm học, Chúc Khải Toàn chuyện với cô quá lâu, nhanh giục cô ngủ, : 「Cậu vẫn đang tuổi lớn đúng , ngủ sớm .」

Vân Vụ Lai quả thực vẫn đang trong tuổi lớn, nhưng con trai thường phát triển muộn hơn con gái hai ba năm, tính thì Chúc Khải Toàn chắc cũng vẫn đang tuổi lớn, cô liền trả lời như .

Chúc Khải Toàn: 「Haha, tớ đủ cao , cao nữa cũng .」

Thế là chủ đề mới: 「Cậu cao bao nhiêu?」

Vân Vụ Lai: 「Lâu tớ đo, lúc khám sức khỏe nhập học là một mét sáu hai.」

Chúc Khải Toàn: 「Đồ nấm lùn ngủ sớm .」

Cái gì mà nấm lùn chứ, bản cao thì khác là nấm lùn…

Lời một sự mập mờ ẩn giấu bên trong, Vân Vụ Lai trả lời thế nào, suy nghĩ một lúc, cô dè dặt đáp một câu: 「Không nữa, tớ tắm đây.」

Tắm rửa xong xuôi, cô điện thoại cuối, Chúc Khải Toàn gửi cho cô một tin nhắn báo cáo tiến độ từ ba phút : 「Cuối cùng cũng xong , cần trả lời, ngủ .」

Vân Vụ Lai do dự một chút, trả lời, tắt đèn lên giường ngủ.

Lúc sắp chìm giấc ngủ, cô mơ màng nghĩ, và Chúc Khải Toàn xem như hòa nhỉ, hơn nữa cũng chút giao tình , gặp ở trường sẽ nữa chứ.

Ngày hôm là một ngày trời âm u, gió Tây Bắc gào thét. Mùa đông ở Giang Nam, những ngày mưa dầm gió bấc là khó chịu nhất, chỉ nhiệt độ thì đến mức thể chấp nhận , nhưng cơn gió mang theo ẩm, chẳng khác nào lưỡi d.a.o sắc bén, dường như thể rạch qua cả da thịt và quần áo.

Chỉ cần mưa, kỳ thi thì trường vẫn sân tập thể d.ụ.c như thường lệ.

Trên sân thể d.ụ.c oán thán vang trời, tiếng than “Lạnh c.h.ế.t mất” vang lên ngớt.

Gió lạnh khiến bước chân nặng trĩu, Vân Vụ Lai chạy xong tám trăm mét thở , vịn Cừu Vũ để dìu về dãy nhà học. Trên đường, họ gặp Phó Hành Thử và Chúc Khải Toàn.

Tám trăm mét mà thôi, đối với hai họ thì quá đơn giản. Thể chất của hai con trai đều khá , giữa mùa đông mà vẫn ăn mặc mỏng manh, gió thổi qua, áo đồng phục dán trông trống rỗng, nhưng hề chút co rúm nào.

Bốn chạm mặt .

Theo thông lệ, Chúc Khải Toàn chào Cừu Vũ, còn Phó Hành Thử thì với cả hai cô gái.

Sau đó, Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai .

Miệng Chúc Khải Toàn định cử động, phía bỗng một bạn lao tới, chen giữa hai họ, choàng vai mỗi một bên, với vẻ khá khâm phục: “Các trai gân cốt thật đấy, mặc tí quần áo thế .”

Lời chào sắp thốt của Chúc Khải Toàn cứ thế cắt ngang.

Cậu đành đối phó với bạn, còn Cừu Vũ thì kéo Vân Vụ Lai: “Đi thôi.”

Vân Vụ Lai sờ mũi, cúi đầu theo Cừu Vũ.

Đến trưa ăn cơm, bốn gặp . Lần ai phiền, nhưng Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai vẫn thể chào .

Sự cố bất ngờ lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ dường như cắt đứt cơ hội chào hỏi của họ, một khi bỏ lỡ thì khó mà tìm thời điểm thích hợp.

Suốt cả ngày, Chúc Khải Toàn nhắn cho Vân Vụ Lai thêm một lời nào. Cộng thêm hai gặp mặt đều chào hỏi, Vân Vụ Lai nghi ngờ Chúc Khải Toàn lẽ định tiếp tục bất kỳ liên lạc nào với nữa.

Vốn dĩ, đối tượng trò chuyện dễ trở thành “tình một đêm”, chẳng gì lạ.

Kết quả là, chuyến xe buýt về nhà, cô nhận tin nhắn Renren của : 「Tiết cuối đến đây gì thế?」

Tiết cuối là tiết tự học, cô Ngụy Siêu Nam gọi Vân Vụ Lai đến văn phòng để chấm và giảng bài thi thử cho cuộc thi mà cô giao thứ sáu tuần .

Thật kiểu quan hệ khá kỳ lạ, mặt thì , lưng trò chuyện sôi nổi.

Giống như bạn qua mạng.

điều kỳ lạ hơn là, Vân Vụ Lai hề phản cảm với kiểu quan hệ .

Khoảnh khắc nhận tin nhắn của , cô một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.

Cô kể cho về chuyện cuộc thi.

Chúc Khải Toàn : 「Trùng hợp ? Tớ cũng tham gia cuộc thi .」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-98-ngoai-truyen-17.html.]

Thực Chúc Khải Toàn tham gia. Giáo viên tiếng Anh đúng là bảo và Phó Hành Thử cùng tham gia, chỉ là một khi qua vòng sơ khảo sẽ đưa đến một nơi nào đó để tập huấn khép kín, mà Phó Minh Chước hiện tại mỗi tối đều ngủ cùng Phó Hành Thử, tập huấn ít nhất cũng một tuần, Phó Hành Thử thể .

Nếu Phó Hành Thử , Chúc Khải Toàn cũng một đến nơi khỉ ho cò gáy tập huấn với một đám quen , thế là cả hai cùng từ chối giáo viên tiếng Anh.

Tuy nhiên, nếu Vân Vụ Lai , thì việc Phó Hành Thử cũng chẳng thành vấn đề.

Chúc Khải Toàn lập tức gọi điện cho thầy giáo tiếng Anh Thiệu Sinh, diễn một màn hối hận.

Thầy Thiệu Sinh cũng còn trẻ, mới dạy năm thứ hai, là thầy giáo, ngày thường vẻ đây, hòa đồng với học sinh. Thầy mắng: “Suất cho khác , bây giờ em ?”

“Em suy nghĩ kỹ , em thấy nên trân trọng cơ hội.” Chúc Khải Toàn lý lẽ đanh thép.

“Thằng nhóc suốt ngày chỉ gây rắc rối cho .” Thầy Thiệu Sinh lẩm bẩm, nhưng vẫn chiều ý “Vậy Hành Thử ?”

Chúc Khải Toàn: “Cậu .”

Thầy Thiệu Sinh chút thất vọng: “Vậy , cố gắng giành suất thử xem, nhưng đảm bảo là thể lấy . Em tưởng ai cũng như em , tranh sứt đầu mẻ trán để đấy!”

“Nhờ thầy cả đấy, nhất định giúp em lấy .” Chúc Khải Toàn khẩn cầu.

Thầy Thiệu Sinh : “ chỉ thể sẽ cố hết sức.”

Chúc Khải Toàn: “Không, nhất định lấy .”

Thầy Thiệu Sinh bắt đầu nghi ngờ: “Ủa khoan, rốt cuộc tại em đột ngột đổi ý thế?” Hồi đó bảo Chúc Khải Toàn tham gia, nhóc cứng đầu cứng cổ, tám con ngựa cũng kéo .

Chúc Khải Toàn thẳng thắn kiêng dè: “Cô gái em thích cũng .”

“…” Thầy Thiệu Sinh kinh ngạc “Sao thế Chúc Khải Toàn, trong mắt em còn chút tôn nghiêm nào của một thầy , đến nỗi chuyện đại nghịch bất đạo như thế em cũng dám với ?”

“Thầy thích cô giáo, em thích bạn học, ?” Chúc Khải Toàn hỏi vặn .

“…” Thầy Thiệu Sinh ở đầu dây bên rơi một sự im lặng kỳ quái, một lúc lâu , thầy tức buồn mắng “Cậu nhóc nhà em bớt lo chuyện bao đồng .”

Thầy Thiệu Sinh lẽ sợ Chúc Khải Toàn lung tung chuyện thầy thích cô Ngụy Siêu Nam nên hiệu suất việc cực kỳ cao, buổi tối gọi cho Chúc Khải Toàn, giọng điệu âm u đe dọa: “Suất cho em lấy , em thuyết phục Bộ Nhã Nhàn nhường suất đó thế nào ? cho em , em mà mang về cái giải nào thì xem xử lý em thế nào.”

Mối quan hệ “bạn qua mạng” của Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn cứ thế bắt đầu.

Ngày nào cũng tìm cô chuyện, nhưng bao giờ phiền cô trong giờ học. Cậu chỉ tìm cô giờ chơi và khi tan học, thời gian kiểm soát , chiếm quá nhiều thời gian của cô, cũng bắt cô thức khuya trò chuyện.

Cậu sẽ chia sẻ với cô những chuyện gặp, nhiều khi chỉ là những chuyện vặt vãnh, nhỏ nhặt, lớp thầy cô câu gì hài hước, đường thấy cái gì, bữa tối ăn gì; hoặc tò mò về cuộc sống, gia đình, học tập, chuyên ngành của cô…

Tuy nhiên, mỗi gặp ở trường, họ thiết lập một kiểu quan hệ vi diệu, kỳ quặc nhưng cân bằng và hòa hợp một cách khó hiểu – coi đối phương như tồn tại.

Thỉnh thoảng ánh mắt giao , là sự ngầm hiểu trong lòng mà chỉ , .

Vì thứ hai nghỉ, nên cuối tuần đến nhanh hơn hẳn, thoáng cái đến chiều thứ sáu tan học.

Bài vở cuối tuần căng thẳng như ngày thường, thời gian Chúc Khải Toàn tìm Vân Vụ Lai chuyện chút phanh .

Hai từ lúc tan học trò chuyện đứt quãng đến tận hơn mười một giờ đêm, mới giục Vân Vụ Lai ngủ: 「Cô bé đang tuổi lớn ngủ sớm .」

Ngày hôm là thứ bảy, Vân Vụ Lai tỉnh dậy thấy tin nhắn Chúc Khải Toàn gửi, đến nhà Phó Hành Thử chơi.

Sự kết nối cuối cùng của cô với thế giới khi ngủ là , và sự kết nối đầu tiên với thế giới khi tỉnh dậy cũng là .

Mối liên lạc của hai , Vân Vụ Lai dám cho Cừu Vũ , vì cô thể giải thích với Cừu Vũ mối quan hệ giữa và Chúc Khải Toàn. cô đoán Phó Hành Thử chắc là , vì tối hôm qua Phó Hành Thử cũng kết bạn với cô Renren.

Người như Phó Hành Thử giống kiểu sẽ tùy tiện kết bạn với khác.

Vậy điều đó nghĩa là, cô một vị trí nhất định trong lòng Chúc Khải Toàn, nên Phó Hành Thử mới kết giao với cô.

Nghĩ tiếp nữa kìm mà tự đa tình, Vân Vụ Lai lập tức cắt ngang suy nghĩ của , chuyển sang một chủ đề an nhất: 「Em gái của Phó Hành Thử đáng yêu thật đấy.」

Thế là cả một ngày, Chúc Khải Toàn liên tục gửi cho cô nhiều ảnh và trạng thái của Phó Minh Chước.

Vân Vụ Lai khỏi cảm khái, đều là em gái, tại em gái của chỉ giành máy tính với , còn mách lẻo với bố , còn em gái của Phó Hành Thử moe moe đáng yêu, mắt to như , má phúng phính như , ngoan thể tả.

「Em đáng yêu thật sự.」

Chúc Khải Toàn : 「Lần dẫn em cho bế.」

Vân Vụ Lai: 「Được đó.」

Cô trả lời là , nhưng trong lòng thầm nghĩ, gặp rõ ràng là lạ, dẫn em gái cho cô bế , hơn nữa em cũng đến trường học.

Chúc Khải Toàn như thuật tâm, hỏi cô: 「Chiều nay bận gì ? Nếu bận thì bây giờ thể chơi với em luôn.」

Đây là đang hẹn cô ngoài ư? Vân Vụ Lai liếc đồng hồ: 「 tớ học mỹ thuật .」

Chúc Khải Toàn: 「Thôi , đợi dịp.」

Nào ngờ, thiếu niên xóa một dòng chữ: 「Vừa chúng thể xem bộ phim một nữa.」

Vân Vụ Lai đợi một lúc, thấy hẹn một thời gian khác, cũng đành nhẹ nhàng đồng ý với “ ” – một lời hứa suông: 「Được thôi.」

Tuần tiếp theo đặc biệt bận rộn. Cuối tháng một sẽ nghỉ đông, theo thông lệ, cuối tháng sẽ kỳ thi tháng. như thì kỳ thi cuối kỳ và kỳ thi tháng của tháng 1 sẽ trùng , thế nên kỳ thi tháng của tháng 1 dời lên giữa tháng. Cùng lúc đó, cuộc thi tiếng Anh sẽ diễn vòng sơ khảo.

Chúc Khải Toàn ít khi phiền Vân Vụ Lai, nhưng việc đầu tiên mỗi sáng thức dậy và việc cuối cùng khi ngủ nhất định là chào hỏi cô.

Giữa kỳ thi tháng và vòng sơ khảo chỉ cách một ngày. Ngày đầu tiên khi thi tháng kết thúc, Chúc Khải Toàn thầy Thiệu Sinh gọi đến văn phòng để rà soát kiến thức. Trong văn phòng náo nhiệt, cô Ngụy Siêu Nam vốn hiền lành đang gọi điện thoại, giọng điệu khá kích động, lý luận đanh thép: “Thưa cô Ưng, chúng đều trải qua thời học sinh, nghĩ chúng đều hiểu rằng việc học sinh thi cử lên xuống là chuyện bình thường. Hơn nữa chỉ chênh lệch ba thứ hạng, điều thậm chí còn thể xem là thụt lùi. thật sự hiểu tại xem sự biến động nhỏ nghiêm trọng đến . Ngày mai là sơ khảo , và Vụ Lai đều nỗ lực nhiều vì nó. Bắt chúng từ bỏ ngày thi, xin , thể chấp nhận, và càng từ chối phối hợp.”

 

 

Loading...