Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 96: Ngoại truyện 15

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong lúc đang bó tay hết cách, Vân Vụ Lai thậm chí còn định dùng đồng phục để quấn quanh mặt , xông lấy điện thoại .

Như thì khác chắc sẽ cô là ai, cũng thể chuyện bé xé to mà kiểm tra camera xem là ai chuyện .

Nói là , cô kéo cổ áo đồng phục lên, che kín cả khuôn mặt bên mắt, nhắm chuẩn mục tiêu, định thực hiện một kế hoạch giải cứu điện thoại độc-chuẩn-chắc —

Đang chuẩn xông lên, khóe mắt Vân Vụ Lai chợt để ý thấy hai bóng đang sóng vai tới ở phía xa, cô phanh gấp, cứng ngắc liếc qua, thì thấy Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đang cùng đến. Từ xa họ phát hiện bộ dạng kỳ quái của cô, nên ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Vân Vụ Lai: “…”

Nhìn họ hai giây, cô buông tay, áo đồng phục tụt xuống vị trí bình thường, cô thản nhiên bỏ . Đây là một hành động tự bảo vệ theo tiềm thức, đợi đến khi lên tầng hai, cô mới muộn màng nhận bỏ lỡ cơ hội lấy điện thoại.

Lần , Vân Vụ Lai ngớ .

Điện thoại của cô mãi đến khi lên cấp ba mới mua, bố cô mặc kệ sự phản đối của mà mua cho cô mẫu máy mới nhất và thời thượng nhất lúc bấy giờ. Đã là mới nhất và thời thượng nhất thì giá cả đương nhiên cần , tóm là một thứ vượt quá tình hình tài chính hiện tại của nhà họ Vân. Cô mới dùng đầy bốn tháng, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng lý do gì vứt nó ở chỗ Chúc Khải Toàn mà lấy về.

Dù thế nào nữa, cô cũng mặt dày đòi điện thoại.

Vân Vụ Lai dành cả một tiết tự học để vắt óc suy nghĩ. Cô đặt vị trí của Chúc Khải Toàn, nếu phát hiện bàn thêm một chiếc điện thoại của , phản ứng đầu tiên chắc chắn là hỏi các bạn trong lớp xem ai mất điện thoại . Nếu ai nhận, cô sẽ giao điện thoại cho giáo viên xử lý.

Bây giờ chỉ cầu mong Chúc Khải Toàn giao điện thoại cho thầy Lý Quang Huy.

Nếu thì, toang .

Hết tiết là tan học, hôm nay là thứ sáu, Vân Vụ Lai là học sinh trực nhật. Trước khi tan học, cô chuyển cho Cừu Vũ một mẩu giấy: “Tiểu Vũ, lát nữa giúp tớ dọn dẹp vệ sinh lớp học ? Tớ việc gấp , đến lượt trực nhật tớ sẽ giúp.”

Cừu Vũ vui vẻ đồng ý: “Không vấn đề.”

Chuông tan học vang lên, Vân Vụ Lai đeo cặp sách lao xuống lầu.

cô vẫn đến muộn một bước, chỗ của Chúc Khải Toàn trống trơn.

Vân Vụ Lai nhớ cũng là học sinh trực nhật thứ sáu, đoán rằng thể dọn dẹp khu vực phân công, nhưng cô nhanh ch.óng phát hiện ngăn bàn của cũng trống rỗng, cặp sách biến mất!

Cậu .

Mặt bàn của khá giống với lúc cô rời , đặt vài quyển sách, độ cong của bìa sách kỳ lạ, bên dường như đè thứ gì đó.

Chẳng lẽ là điện thoại? Vân Vụ Lai thở phào nhẹ nhõm.

Lớp 4 vẫn còn nhiều , cô dám xem điện thoại của còn ở đó . Cô lượn lờ xung quanh hai vòng, đợi khi lớp 4 vắng hơn, cô lặp chiêu cũ, dùng đồng phục che nửa mặt, thò qua cửa , lật sách của lên.

thất vọng, quyển sách là điện thoại, mà là một cục giấy vo tròn, cô ngẩn một chút, trong lòng dấy lên một suy đoán, nhanh ch.óng cầm lấy cục giấy, đến một nơi mở xem.

Quả nhiên là cho cô: “Điện thoại của ai? Liên hệ qua điện thoại.”

Vân Vụ Lai: “…”

Trên đường tan học về nhà, Vân Vụ Lai mua một đống đồ ăn vặt mà Vân Sương thích.

Về đến nhà, cô liền hối lộ Vân Sương.

Chị gái hiếm khi bụng như , Vân Sương hai lời đồng ý, dùng điện thoại bàn ở nhà gọi máy của cô.

Chúc Khải Toàn nhanh ch.óng bắt máy: “A lô.”

Vân Sương : “Chào , nhặt điện thoại của em ạ?”

“Đây là điện thoại của em ?” Chúc Khải Toàn im lặng một lúc, trả lời mà hỏi ngược .

Điện thoại đang bật loa ngoài, Vân Sương theo chỉ dẫn của Vân Vụ Lai, bình tĩnh đáp: “Vâng ạ.”

Chúc Khải Toàn im lặng một lúc : “Vậy thứ ba tuần em đến lớp tìm nhé, là Chúc Khải Toàn lớp 10/4.”

Cuối tuần trùng với kỳ nghỉ Tết Dương lịch, nghỉ ba ngày, thứ ba mới học . Vân Vụ Lai thể đợi lâu đến ba ngày như , hơn nữa đến trường tìm để lấy thì khó tránh khỏi gặp mặt trực tiếp.

Vân Sương theo lời thoại mà chị gái dạy : “ hai ngày em cần dùng điện thoại ạ.”

“Ngày mai đến trung tâm thương mại Hằng Long, là em qua đó tìm lấy.” Chúc Khải Toàn .

Vân Sương : “Cũng ạ, nhưng thời gian của em cố định, thể giúp em để nó tủ gửi đồ tạm thời của trung tâm thương mại ạ?”

Một lúc lâu , Chúc Khải Toàn bình thản đồng ý: “Tùy em, mất thì liên quan đến .”

“Vâng, cảm ơn nhiều ạ.” Vân Sương cảm ơn điện thoại dự phòng của Vân Vụ Lai “Lúc nào để điện thoại xong, gửi mã lấy đồ ạ.”

“Ừm.” Chúc Khải Toàn ừ hữ một tiếng cho lệ, cúp máy.

Vân Sương thành nhiệm vụ, chìa tay đòi Vân Vụ Lai phần thưởng đồ ăn vặt, Vân Vụ Lai giữ lời hứa, đưa hết đồ cho em gái.

Mọi chuyện dễ dàng đến ngờ, Chúc Khải Toàn hỏi cô bé là ai, cũng hỏi tại điện thoại của cô bé xuất hiện bàn , cứ thế mà dễ dàng đồng ý yêu cầu của cô.

Có câu , việc bất thường ắt yêu ma, điều khiến Vân Vụ Lai cảm giác thật mãnh liệt, sâu thẳm trong lòng, thậm chí còn một sự bất an mơ hồ đang len lỏi.

Chúc Khải Toàn liệu đây là điện thoại của cô ?

Không , cô tự an ủi , chắc chỉ là trùng hợp thôi, cô để lộ sơ hở nào, ?

Có lẽ chỉ đơn giản là thích xen chuyện của khác mà thôi.

Chiều ngày hôm , Vân Vụ Lai và Vân Sương theo đúng hẹn, cùng Lạc Châu đến trung tâm thương mại Hằng Long xem phim.

Còn hơn hai mươi phút nữa phim mới bắt đầu, ba ở khu vực chờ đợi, chẳng gì để .

Đối diện ngay cửa rạp chiếu phim một dãy tủ gửi đồ tạm thời, Vân Vụ Lai nghịch chiếc điện thoại cũ của , khỏi thắc mắc bao giờ Chúc Khải Toàn mới gửi tin nhắn cho cô.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, khi thấy nhóm Chúc Khải Toàn từ thang cuốn lên, cô suýt nữa tưởng hoa mắt.

Nhóm của họ năm sáu , cả nam lẫn nữ, trong đó Phó Hành Thử còn bế một đứa bé chừng một tuổi.

Chúc Khải Toàn đang một lòng một trêu đùa đứa bé, cho đến khi Phó Hành Thử thấy cô với cô một cái, mới thuận theo ánh mắt của Phó Hành Thử mà sang.

Dựa những thứ họ cầm tay, khó để nhận họ mới đến trung tâm thương mại, mà dạo một lúc .

Vân Vụ Lai chút buồn bực, lẽ Chúc Khải Toàn quên mất chuyện trả điện thoại cho cô ?

nên nhắc Chúc Khải Toàn một chút ?

ngay đó Chúc Khải Toàn chứng minh sự lo lắng của cô là thừa, thẳng đến tủ gửi đồ, bỏ điện thoại của cô trong, đó phía rạp chiếu phim, cúi đầu gõ vài chữ điện thoại.

Không lâu , điện thoại của Vân Vụ Lai rung lên.

Cuối cùng cô yên tâm, nhưng bây giờ mặt , cô thể đến tủ lấy điện thoại , nếu cô sẽ tự bại lộ bí mật là chủ nhân của chiếc điện thoại.

điện thoại cũng ở đó , cô vội, lát nữa lấy cũng muộn.

Đợi Chúc Khải Toàn gửi đồ xong, cả nhóm gần, Phó Hành Thử bắt chuyện với Vân Vụ Lai: “Cậu cũng đến xem phim ?”

“Ừ.” Vân Vụ Lai gật đầu.

Gần đây đến rạp chiếu phim, mười thì hết chín là vì bộ phim b.o.m tấn Hollywood , nhóm của Phó Hành Thử cũng ngoại lệ.

Hai so thời gian, phát hiện còn xem cùng một suất chiếu.

Đứa bé trong lòng Phó Hành Thử đang nghịch con b.úp bê trong tay, đôi mắt to tròn long lanh tò mò chớp.

“Em bé đáng yêu quá.” Vân Vụ Lai .

“Em gái tớ.” Phó Hành Thử , gọi em gái “Chước Chước, cảm ơn chị em.”

Phó Minh Chước năng rõ ràng, theo lời trai, với Vân Vụ Lai: “Cảm ơn chị ạ.”

Vân Vụ Lai hỏi: “Em bé cũng xem phim ?”

Thực trẻ con thích hợp để đưa rạp chiếu phim, âm thanh và hình ảnh của phim lớn, cả về thị giác lẫn thính giác đều dễ trẻ con sợ hãi, chỉ là Phó Hành Thử bản cũng mới là một đứa trẻ lớn xác, nhiều quy tắc như .

Cậu : “Ừ.”

Vân Vụ Lai cũng hiểu, cô đơn thuần chỉ lo lắng rằng buổi xem phim hôm nay e là thể yên , mỗi gặp trẻ con trong rạp chiếu phim, trải nghiệm đều mấy , tuổi càng nhỏ càng quấy.

Tuổi của em gái Phó Hành Thử, uy lực thể sánh ngang với b.o.m nguyên t.ử.

Nghĩ , em gái của Phó Hành Thử cũng còn đáng yêu như nữa.

Chúc Khải Toàn hiểu ẩn ý của cô, mắt cô, nhưng lời hướng về phía cô: “Em ngoan lắm, quấy .”

Tâm tư vạch trần, Vân Vụ Lai chút hổ sờ mũi, nhưng thật, cô tin cho lắm. Ai cũng nghĩ ch.ó nhà c.ắ.n , ai cũng nghĩ con là đứa trẻ hư, nhưng thực tế thì ?

Có đầy rẫy trường hợp thú cưng thương, trẻ hư cho mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần càng là chuyện thường ngày ở huyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-96-ngoai-truyen-15.html.]

Còn mười phút nữa phim bắt đầu thì bắt đầu soát vé.

Ngày lễ xem phim đông, lúc Lạc Châu mua vé, những ghế tầm bán hết, chỉ còn những ghế ở bên cạnh và hàng đầu, so với việc ch.óng mặt ở hàng đầu, Lạc Châu chọn ba ghế liền ở hàng cuối cùng, rìa nhất.

Vé của nhóm Chúc Khải Toàn là vị trí vàng.

Chắc hẳn họ đến trung tâm thương mại từ sớm mới thể mua những vị trí nhất từ .

Vân Vụ Lai dấy lên nghi ngờ, Chúc Khải Toàn ở trung tâm thương mại lâu như cất điện thoại của cô, tại thấy cô, liền cất điện thoại?

Cô ngày càng nghi ngờ rằng thực đây là điện thoại của cô.

Nhận thức khiến da đầu cô tê rần.

Phim sắp bắt đầu, trong rạp tối dần. Vân Vụ Lai đè nén sự bất an trong lòng, ép tập trung màn hình lớn.

Như Chúc Khải Toàn , Phó Minh Chước ngoan, chỉ mải mê chơi đồ chơi của , phim bắt đầu lâu, cô bé gục vai Phó Hành Thử ngủ .

Nhịp phim nhanh, tình tiết kịch tính, qua nửa phim, trong phim xảy một vụ nổ, âm thanh lớn, Phó Minh Chước tỉnh giấc, cô bé rên hừ hừ, dấu hiệu sắp .

Vân Vụ Lai thấy Phó Hành Thử định ngoài dỗ Phó Minh Chước, lên nửa chừng thì Chúc Khải Toàn cản , một tay bế Phó Minh Chước từ lòng Phó Hành Thử, tay đỡ gáy cô bé, vội vàng xuyên qua đám đông bên cạnh.

Khoảng hai mươi phút , hai .

Chúc Khải Toàn một tay cầm một món đồ chơi mới, một tay dắt Phó Minh Chước .

Họ trở về chỗ của , mà về phía .

Sự chú ý của Vân Vụ Lai dời khỏi trận đấu ác liệt màn hình, chuyển sang họ.

Bậc thang đất tuy đèn chỉ dẫn, nhưng đối với một đứa trẻ đầy một tuổi rưỡi thì vẫn khó, Phó Minh Chước khó khăn, về cơ bản là dựa Chúc Khải Toàn nhấc lên mới .

Cuối cùng khi đến mặt Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn gì với Phó Minh Chước, Phó Minh Chước lảo đảo, lao thẳng lòng Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai giật , theo phản xạ đỡ lấy cô bé, cúi quan tâm: “Bé cưng, em ?”

Phó Minh Chước thấy vui, khanh khách.

Vân Vụ Lai ôm hình mềm mại của cô bé lòng, kỳ lạ ngẩng đầu Chúc Khải Toàn, khoanh tay dựa tường, ý định bế Phó Minh Chước .

Vân Vụ Lai nhanh ch.óng hiểu tại một lớn một nhỏ đến đây, năm ngón tay nhỏ bé của Phó Minh Chước đang nắm c.h.ặ.t một thứ gì đó.

Thứ gì ?

Điện thoại.

Điện thoại của cô.

Chúc Khải Toàn quả nhiên .

Không hề khoa trương khi rằng đầu óc cô như ong ong, cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai , nhiều năm cô còn trải qua một nữa, đó là khi cô phát hiện Chúc Khải Toàn đến sân bay chỉ để đón Đặng Điểm Điểm.

Vân Vụ Lai vẫn luôn khá hài lòng với gia đình , tuy là nhà giàu gì, nhưng ăn mặc thiếu, mua gì, chỉ cần thứ quá vô lý thì về cơ bản đều mua , cuộc sống đơn giản, những ngày tháng trôi qua thoải mái.

Đây là đầu tiên trong đời, cô hận là một phú nhị đại.

Nếu cô là con nhà giàu, cô thể thản nhiên vứt bỏ chiếc điện thoại , chứ ở trong rạp chiếu phim tối đen, đối mặt với ánh mắt trêu chọc, đùa cợt của Chúc Khải Toàn, hổ giấu mặt .

Trước khi Lạc Châu và Vân Sương phát hiện điều bất thường, cô một câu “Em vệ sinh một lát”, vòng qua Phó Minh Chước dậy, lúc ngang qua Chúc Khải Toàn, cô nghiến răng, thấp giọng hỏi: “Vui lắm ?”

Đã là cô từ sớm, còn giả vờ bỏ điện thoại tủ gửi đồ, bây giờ tại vạch trần.

Chúc Khải Toàn thấy giọng của cô chút nghẹn ngào.

?

Cậu sững sờ, lúc phản ứng thì Vân Vụ Lai chạy xa, lập tức bế Phó Minh Chước, đuổi theo.

Bước chân con gái dài bằng , nhanh ch.óng đuổi kịp Vân Vụ Lai ở lối của rạp chiếu phim.

Cậu một tay bế Phó Minh Chước, tay nắm lấy tay cô: “Vân Vụ Lai.”

Vân Vụ Lai để chạm , cô sức giãy giụa, trong lúc giằng co, Chúc Khải Toàn thấy mắt cô vẫn bình thường, dấu hiệu sắp .

Nếu , liền lớn gan hơn, đ.á.n.h cược sự mềm lòng của cô, uy h**p: “Cậu sẽ trúng em bé đó.”

Vân Vụ Lai khựng một chút, ngừng giãy giụa, chỉ còn lời cảnh cáo: “Cậu buông .”

rằng, nếu cô tiếp tục giãy giụa, vì sự an của Phó Minh Chước, Chúc Khải Toàn nhất định sẽ buông cô , nhưng Chúc Khải Toàn cược thắng, cô sợ đứa bé thương, đành dừng .

Chúc Khải Toàn đằng chân lân đằng đầu, nắm c.h.ặ.t cánh tay cô chịu buông.

Họ cứ thế chạy ngoài, Phó Hành Thử yên tâm về Phó Minh Chước, liền đuổi theo, thấy hai đối đầu , lặng lẽ đến, bế Phó Minh Chước , để gian cho họ.

Nào ngờ Chúc Khải Toàn cần sự tinh tế của , trong lòng mắng tám trăm .

Quả nhiên, Phó Minh Chước , Vân Vụ Lai còn điểm yếu, lập tức bất chấp tất cả mà giãy giụa: “Cậu buông !”

Về sức lực, cô tất nhiên là đối thủ của , giãy mấy thoát, liền tức đến phát , chất vấn : “Chúc Khải Toàn, rốt cuộc gì hả? Điện thoại là của , thì chứ?”

Nước mắt lăn dài má cô, rơi xuống mu bàn tay Chúc Khải Toàn.

Giọt nước mắt bỏng tay , như phỏng, lập tức rụt tay .

Quen cô bốn tháng, chuyện mấy câu, hai .

Hôm qua giờ thể d.ụ.c trở về lớp, lật quyển sách bàn lên, phát hiện một chiếc điện thoại, phản ứng đầu tiên là định giơ điện thoại lên hỏi các bạn trong lớp, kết quả tay giơ nửa chừng, nhớ đến bộ dạng Vân Vụ Lai với vẻ mặt và hành động kỳ quặc lượn lờ bên cạnh lớp họ.

Bên điện thoại là vở chép Ngữ văn của , hôm khi thi xong, lúc Vân Vụ Lai đến thu bài của , trong lòng dự cảm lành, đoán rằng thể cô nhận nét chữ của .

Liên tưởng một chút, tại điện thoại của cô xuất hiện ở chỗ , nguyên nhân khó đoán.

Thật buồn , trông vẻ là một cô gái nghiêm túc, giở trò mèo trộm ch.ó chụp vở bài tập của .

Thú vui quái đản của trỗi dậy, khi tan học liền giao khu vực trực nhật cho khác, còn thì đeo cặp sách rời khỏi trường ngay lập tức, để một mẩu giấy cho cô.

Sau khi về nhà, cô nhờ một đứa trẻ gọi điện cho , giọng giống học sinh cấp ba, chắc là cô bé cùng cô hôm nay.

Trong điện thoại, đồng ý sẽ để điện thoại tủ gửi đồ cho cô, nhưng thực tế định ngoan ngoãn theo, xem cô mãi nhận tin nhắn tìm nữa . khoảnh khắc thấy cô, mềm lòng, nghĩ rằng nên bắt nạt cô nữa, giả vờ như gì, mặt cô cất điện thoại tủ.

Điều khiến hối hận là bạn nam bên cạnh cô, ban đầu tưởng là họ em họ gì đó, nhưng chỉ một lúc , nhận đối phương ý với cô.

Tại nhiều thích cô như ? Tại cô với khác đều cả, thể nhờ khác khiêng sách, cũng thể cùng khác xem phim, nhưng duy nhất chịu thẳng ?

Cậu sớm quyết định từ bỏ cô, hai tháng qua cũng , nhiều lúc, thậm chí còn tưởng buông bỏ , nhưng ngay , khi bế Phó Minh Chước mua đồ chơi về, tủ gửi đồ, trong lòng bắt đầu cuộn sóng, rục rịch hành động.

Vẫn là cam tâm.

Cậu một nữa dùng cách ấu trĩ nhất để thu hút sự chú ý của cô.

Rồi một nữa .

Nước mắt của cô cũng một nữa khiến luống cuống.

Lịch sử luôn lặp một cách đáng kinh ngạc.

“Vân Vụ Lai, đừng nữa.” Cậu tiến gần một bước.

Vân Vụ Lai lập tức cảnh giác lùi một bước, cô lườm một cái sắc lẹm, đầu định bỏ .

Chúc Khải Toàn đưa tay , cố gắng níu cô , nhưng sợ cô kích động, nên cuối cùng chỉ giơ tay chặn hờ mặt cô thu về, nhận : “Xin , cố ý.”

“Lần nào cũng cố ý, nhưng chính là cố ý.” Nước mắt Vân Vụ Lai lã chã rơi xuống, cô tố cáo “ rốt cuộc chọc giận gì , mà cứ trêu chọc như .”

Cô thật sự tự đa tình đến một cảnh giới nhất định , mới thể phát điên lên mà nghi ngờ Chúc Khải Toàn là vở ghi chép Vật lý cho cô.

Chúc Khải Toàn rõ ràng là thể nào nhất thế giới .

“Thật sự cố ý.”

Lời giải thích của thật yếu ớt, đừng là Vân Vụ Lai, ngay cả chính cũng , thể thuyết phục cô.

“Tùy . cũng lời xin , vì để điện thoại bàn , và cả cảm ơn, cảm ơn trả nó cho .” Vân Vụ Lai cúi đầu “Hy vọng đây là cuối cùng chúng chuyện.”

Nói xong, cô bỏ .

Nhìn bóng lưng cô rời , Chúc Khải Toàn còn quan tâm đến điều gì khác nữa: “Vân Vụ Lai.”

Bước chân cô khựng , nhưng đầu.

“Vân Vụ Lai, thừa nhận, vở ghi chép Vật lý là cho .”

 

 

Loading...