Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 95: Ngoại truyện 14

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cuốn sổ tay Vật lý từ xuất hiện trong ngăn bàn, suốt thời gian qua Vân Vụ Lai lật lật bao nhiêu , bộ nội dung thuộc làu làu. Sau khi nắm vững những kiến thức mặt chữ như điểm chính, ví dụ minh họa, các dạng bài dễ sai, cô bắt đầu học hỏi thói quen và tư duy học tập ẩn giấu giữa những dòng chữ của .

thì, cho con cá, bằng chỉ cách câu.

Người một phương pháp học riêng, linh hoạt và khéo léo, giỏi tìm lối riêng để nhận vấn đề từ những góc độ đặc biệt.

quá quen thuộc với nét chữ cuốn sổ tay.

Vân Vụ Lai nhiều đoán xem, rốt cuộc ai đưa cho một tài liệu học tập như thế . Cô âm thầm quan sát tất cả các bạn nam từng ý với , nhưng cuối cùng đều loại trừ khả năng của họ.

Chỉ duy nhất một , đó hề đưa cho cô thêm cuốn sổ nào nữa. Cô ngờ rằng lẽ đó chỉ đặt nhầm ngăn bàn của cô, lẽ khi mất sổ còn khổ sở tìm một vòng lớn. Thậm chí cô còn nghĩ đến việc nhờ Ưng Đăng Dĩnh kiểm tra camera giám sát lớp học ngày hôm đó, nhưng xem camera chuyện nhỏ, thường chỉ dùng đến khi mất đồ quý giá hoặc bắt gian lận.

Để tránh gây thêm chuyện, cuối cùng cô đành thôi.

Vân Vụ Lai bao giờ nghi ngờ là Chúc Khải Toàn. Nếu lòng đó, thể nào cũng chỉ chuyện với Cừu Vũ mà coi cô như khí? Huống hồ, còn lên tiếng sỉ nhục cô khi cô giẫm lên đôi AJ.

Chân dùng tiền sỉ nhục cô, chân đưa sổ tay cho cô, rốt cuộc dở đến mức nào mới chuyện đa nhân cách như chứ?

nét chữ bài thi của quả thực bảy phần giống với nét chữ trong cuốn sổ tay Vật lý , đều là kiểu chữ của con trai hồi nhỏ nghịch ngợm hiếu động chịu luyện chữ t.ử tế nên hình thành thói quen , xí, pha chút non nớt, giống chữ của lớn.

Sự khác biệt lớn nhất là, chữ bài thi của nguệch ngoạc hơn, còn chữ trong sổ tay của cô tuy nhưng khá sạch sẽ, gọn gàng, ảnh hưởng đến việc .

Ánh mắt Vân Vụ Lai tràn đầy nghi hoặc, lướt qua lướt tờ giấy thi chi chít chữ của . Đầu óc cô chút m.ô.n.g lung, nhất thời thể nghĩ nguyên cớ.

yên bất động, Chúc Khải Toàn ngẩng lên cô, hỏi: “Có vấn đề gì ?”

Cậu lên tiếng, Vân Vụ Lai bất giác , ở cự ly gần, cô va thẳng đôi mắt . Con ngươi phản chiếu hình bóng của cô, bên trong là một vẻ thản nhiên, quang minh chính đại.

Vân Vụ Lai nhận lẽ thất thố, cô mím môi, nhanh ch.óng đặt bài thi của tiếp tục về phía .

Ngay khoảnh khắc cô rời , Chúc Khải Toàn dậy, ngoảnh đầu mà rời khỏi phòng thi.

Thu bài xong, Vân Vụ Lai đưa xấp bài thi cho giáo viên coi thi bục giảng.

Giáo viên coi thi nhận lấy, để ý Vân Vụ Lai dừng chỗ Chúc Khải Toàn một lúc, nên nhanh ch.óng kiểm tra xem báo danh sai sót gì , hỏi Vân Vụ Lai: “Bài thi của Chúc Khải Toàn vấn đề gì ?”

Tuy dạy Chúc Khải Toàn, nhưng là một trong những nam sinh nổi tiếng nhất trường, giáo viên vẫn nhận , nên gọi thẳng tên.

“Dạ ạ,” Vân Vụ Lai đáp.

“Vậy thì , thấy em cạnh em , cô còn tưởng vấn đề gì.” Giáo viên coi thi xác nhận xong thứ tự bài thi, đặt sang một bên, giọng điệu thoải mái “Không việc gì nữa , cảm ơn em.”

Vân Vụ Lai bước khỏi phòng thi, rẽ về lớp , đặt b.út và đề thi lên bàn, đó cửa văn phòng chuyển sách.

Bên cạnh văn phòng là cầu thang, Chúc Khải Toàn vẫn xuống lầu, đang ở khúc quanh cầu thang chuyện với một bạn nam, cả hai .

Vân Vụ Lai lặng lẽ ngang qua, ai ai, nhưng mắt thể , tai thể bịt . Dù cô cố tình họ gì, nhưng vẫn họ hẹn thứ bảy tuần trung tâm thương mại Hằng Long chơi.

Thật trùng hợp, thứ bảy cô cũng đến trung tâm thương mại Hằng Long chơi. Gần đây một bộ phim b.o.m tấn Hollywood rạp, Lạc Châu mời cô và Vân Sương xem phim, xem phim xong cô kịp đến lớp học mỹ thuật.

Cô tìm kiếm một vòng trong đống sách ngổn ngang đất, tìm thấy mấy chồng sách của .

Vừa định cúi xuống ôm sách, phía vang lên giọng của Thượng Khải Phục: “Vụ Lai, để tớ giúp chuyển sách nhé?”

“Cảm ơn , tớ tự chuyển .” Vân Vụ Lai khéo léo từ chối.

“Không , để tớ giúp .” Thượng Khải Phục cho cô từ chối, “Những chồng nào là của ?”

Thịnh tình khó chối, Vân Vụ Lai đành chỉ cho : “Chồng , hai chồng nữa, còn cả bên .”

Thượng Khải Phục xếp ba chồng sách lên , ôm hết một lượt, chỉ để cho Vân Vụ Lai chồng sách ít nhất. Chồng sách cao quá đầu , nghiêng đầu mới che mất tầm .

Vân Vụ Lai khá ái ngại, vội đưa tay lấy xuống một chồng, để Thượng Khải Phục thể đường bình thường: “Chừng tớ tự cầm .”

Thượng Khải Phục sách còn , quả thực nhiều, dù là con gái chuyển cũng nặng nhọc gì, liền yên tâm .

Vân Vụ Lai một tay đỡ chồng sách lấy từ chỗ Thượng Khải Phục, một tay xổm xuống, dùng một tay nhấc chồng sách còn lên, xếp chồng lên .

Lúc cô dậy, ôm một chồng sách cao ngất ngang qua, hai va , mấy cuốn sách của Vân Vụ Lai hất rơi xuống đất, trong đó cả cuốn sổ tay Vật lý.

Trưa nay một trận mưa, lúc hành lang mấy vũng nước nông, cuốn sổ tay Vật lý rơi xuống, mở đáp xuống đất, một mảng lớn ngâm trong nước.

Cuộc chuyện của Chúc Khải Toàn và bạn gián đoạn, sang, Vân Vụ Lai thấy tiếng của ngưng một hai giây, như chuyện gì xảy tiếp. Đối mặt với tình huống bất ngờ của cô, chọn cách khoanh tay , ý định đến giúp cô một tay.

Ngược , bạn của định bước tới giúp, nhưng bạn học bụng khác ngang qua nhặt sách lên xếp giúp cô, bạn của mới thôi.

Hai hẹn xong thời gian liền mỗi một ngả, một lên lầu, một xuống lầu.

Vân Vụ Lai cảm ơn bạn học nhặt sách giúp , ôm sách về lớp.

Về đến lớp đặt sách xuống, việc đầu tiên cô là mở sổ tay kiểm tra tình hình. Mấy trang giấy nước thấm ướt dính , nét chữ cũng nước cho nhòe . Vân Vụ Lai mớ hỗn độn , trong lòng thoáng chốc chút bực bội, cô cẩn thận tách từng trang giấy , dùng khăn giấy nhẹ nhàng thấm khô.

Nhìn những con chữ đó, cô nhớ đến bài thi của Chúc Khải Toàn.

Quá giống, thật sự quá giống.

những việc , chút nào cho thấy khả năng sẽ việc vì cô chứ?

Cừu Vũ từ phòng thi trở về, thấy dáng vẻ trầm ngâm của Vân Vụ Lai, bèn hỏi vu vơ: “Sao thế?”

Vân Vụ Lai do dự nên cho Cừu Vũ suy đoán của , một lúc lâu , cô quyết định lắc đầu.

Giữa bốn Chúc Khải Toàn, Phó Hành Thử, cô và Cừu Vũ xảy hai hiểu lầm tai hại, cô một nữa diễn trò “ bé chăn cừu”. Nếu cuối cùng là một màn tự đa tình, chẳng quá nực .

Chỉ là dù cô liên tục tìm bằng chứng để phủ nhận khả năng Chúc Khải Toàn là bí ẩn đó, nhưng chuyện vẫn trở thành một nỗi canh cánh trong lòng cô, khiến cô mãi yên, ngay cả khi ngủ vẫn hồi tưởng hết đến khác.

Nghiền ngẫm cả nửa ngày trời, vẫn thể đưa một kết luận khiến cô tâm phục khẩu phục. Tuy nhiên, điều đáng mừng duy nhất trong cả chuyện là, bạn cùng bàn phía cô đến tận buổi thi cuối cùng mới chảy m.á.u cam, khiến cô đợi đến khi thi xong tất cả các môn mới phát hiện manh mối về nét chữ của Chúc Khải Toàn, nếu cô sợ rằng chẳng thể yên tâm bài.

Ngày hôm , học sinh chạy thể d.ụ.c giữa giờ về thì thông báo điểm thi tháng.

Thứ hạng trong lớp của Vân Vụ Lai chỉ tăng một bậc so với thi , xếp thứ 24. Dù chút thất vọng, nhưng cũng là điều lường . Càng lên cao, gian tiến bộ càng nhỏ, cạnh tranh càng khốc liệt, cô thể nào nào cũng thuận buồm xuôi gió mà leo lên mấy bậc . Ngay cả Ưng Đăng Dĩnh cũng phê bình cô nhiều, chỉ ôn tồn phân tích cho cô điểm mạnh yếu hiện tại: “Vật lý của em tiến bộ ít, hai thi gần đây, điểm Vật lý đều giữ vững. Cô giáo viên Vật lý , bài toán lớn cuối cùng trong đề thi cả khối chỉ tới 20 học sinh giải , em gần một nửa điểm, kéo ít điểm .”

Ưng Đăng Dĩnh chỉ bảng điểm: “Bây giờ Toán là môn tương đối yếu nhất, cách điểm trung bình của lớp 2 điểm, nhiều, nhưng cô hy vọng em thể dùng tinh thần bù đắp môn Vật lý của , cố gắng kéo điểm Toán lên.”

Vân Vụ Lai ngoan ngoãn gật đầu. Kể từ đại hội thể thao Ưng Đăng Dĩnh chủ động cho phép cô chạy bộ trong kỳ kinh nguyệt, do tác dụng tâm lý mà cô thấy Ưng Đăng Dĩnh ngày càng thuận mắt.

đến tiết học , sự ngây thơ của cô phá vỡ.

Giáo viên tiếng Anh Ngụy Siêu Nam tan học ngay mà đến bên cạnh cô, chút khó xử : “Vụ Lai, là thế , trong tỉnh tổ chức một cuộc thi tiếng Anh, trường chúng 10 suất. Ý của cô là cho em cùng tham gia, nhưng cô Ưng của các em thấy cần thiết lắm, vì em là học sinh năng khiếu, các cuộc thi văn hóa đối với em quan trọng bằng các bạn khác. Hơn nữa em lo điểm văn hóa lo mỹ thuật vất vả, thi tiếng Anh phân tán sự chú ý, cô lo em kham nổi. cô vẫn hy vọng các suất tham gia thể xét duyệt công bằng, nên đến hỏi ý em, em tham gia ?”

Vân Vụ Lai lúc mới , Ưng Đăng Dĩnh âm thầm ngăn cản cơ hội thi cử của cô. Nếu giáo viên tiếng Anh quý cô, e rằng cô sẽ bao giờ sự thật.

Dù cô là học sinh năng khiếu, thành tích các môn văn hóa quan trọng bằng học sinh bình thường, nhưng ai chê hồ sơ của quá cả. Cuộc thi cấp tỉnh xác suất đoạt giải lớn, nhưng thử một thì mất mát gì ?

, cô chút do dự gật đầu: “Em tham gia ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-95-ngoai-truyen-14.html.]

“Được,” Ngụy Siêu Nam , “Vậy cô sẽ chuyện với cô Ưng của em.”

Không Ngụy Siêu Nam thuyết phục Ưng Đăng Dĩnh thế nào, tóm Ưng Đăng Dĩnh cũng khó cô, thậm chí tìm cô chuyện. Buổi chiều tự học, Vân Vụ Lai nhận tin nhắn của Ngụy Siêu Nam, bảo cô đến văn phòng một chuyến.

Văn phòng của Ngụy Siêu Nam ở tầng một của dãy nhà học khối 10 và 11. Đi qua đó ngang qua phòng học lớp 10/4. Lớp 4 đang tiết tiếng Anh, cửa mở, Vân Vụ Lai liếc mắt một cái thấy Chúc Khải Toàn ngay cửa .

Cô nhớ ngang qua lớp 4, Chúc Khải Toàn ở đây. Các lớp học thông thường chia thành bốn dãy, hai dãy giữa là vị trí vàng, tầm của hai dãy bên cạnh kém hơn nhiều, nên để công bằng, bốn dãy học sinh sẽ đổi chỗ cho một thời gian, lớp 9 cũng , tần suất là một tháng một .

Chúc Khải Toàn bập bênh hai chân của ghế, đó với vẻ bất cần, một tay vịn bàn, một tay điều khiển điện thoại. Khóe mắt nhận thấy qua, nhanh như chớp giấu điện thoại hộc bàn, đó bình tĩnh liếc qua, thấy là cô, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Trước khoảnh khắc Vân Vụ Lai dời tầm mắt, cô thấy thò tay hộc bàn.

Vân Vụ Lai khẽ “hừ” một tiếng.

Ngồi ngay cửa mà còn dám chơi điện thoại trong giờ học, nếu cô mà là giáo viên đội kiểm tra, điện thoại của liệu còn giữ ?

Đi qua phòng học của lớp 10/4, Ngụy Siêu Nam nghiệp đại học, trẻ trung xinh , vẻ nghiêm nghị của giáo viên, mỗi đến tiết tiếng Anh, các bạn nam trong lớp đặc biệt sôi nổi. Thấy Vân Vụ Lai đến, cô thuận tay kéo một chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi em.”

Tiếp xúc với Ngụy Siêu Nam thoải mái, Vân Vụ Lai “Cảm ơn cô Ngụy ạ” xuống.

Ngụy Siêu Nam hỏi cô: “Vụ Lai, đây em tham gia cuộc thi nào ?”

“Dạ ạ, cũng là cấp tỉnh,” Vân Vụ Lai , “nhưng đoạt giải ạ.”

“Không , quan trọng là tham gia.” Ngụy Siêu Nam , “Đã tham gia thì chắc em cũng quy trình , cô sẽ nữa.”

Ngụy Siêu Nam cho Vân Vụ Lai về thời gian, quy mô và địa điểm bồi dưỡng của cuộc thi , đó cho cô về dạng đề, hạng mục, trọng tâm của bài thi, cuối cùng đưa cho cô hai bộ đề thi thử, dặn cô cuối tuần trong thời gian quy định, tuần mang đến, cô sẽ chấm và giảng cho cô.

Cả trường Gia Lam chỉ mười suất, Ngụy Siêu Nam dạy tiếng Anh cho lớp 9 và lớp 10, hai lớp cộng chỉ Vân Vụ Lai chọn, vì Ngụy Siêu Nam dồn hết tâm sức cho Vân Vụ Lai.

“Dạ , em cảm ơn cô Ngụy ạ.” Trước khi , Vân Vụ Lai chút lo lắng hỏi Ngụy Siêu Nam “Cô Ưng em thi, giận lắm ạ?”

Cô sợ trái ý Ưng Đăng Dĩnh, Ưng Đăng Dĩnh sẽ gây khó dễ cho .

“Đương nhiên là , nhưng cô đúng là lo sẽ ảnh hưởng đến việc học của em. Cô đảm bảo với cô nhiều mới đồng ý, nên em nhất định đừng cô mất mặt đấy.” Ngụy Siêu Nam dở dở , an ủi cô “Cô Ưng chỉ nghiêm khắc một chút thôi, nhưng cô thực sự là một giáo viên trách nhiệm, quan tâm đến các em. Sau lớn lên, em sẽ hiểu tấm lòng của cô .”

Vân Vụ Lai im lặng . Ít nhất là ở hiện tại, cô tạm thời thể đồng tình.

Ra khỏi văn phòng, Vân Vụ Lai cầm hai bộ đề thi dọc hành lang. Lúc đang là giờ học, lớp 10/4 vắng tanh, một bóng .

Vân Vụ Lai liếc thời khóa biểu bảng đen của họ, tiết của họ là tiết Thể d.ụ.c.

Càng đến gần cửa , bước chân của cô càng dính c.h.ặ.t . Khi đến cửa , hai chân cô như một sợi dây vô hình níu , thể tiếp.

Lớp 10/4 phát vở bài tập, bàn mỗi đều một cuốn vở bài tập do trường phát thống nhất.

Trên bàn Chúc Khải Toàn cũng .

Vân Vụ Lai thật sự quá tò mò, cuốn sổ tay Vật lý đó rốt cuộc do Chúc Khải Toàn . Hôm qua lúc thu bài thời gian gấp gáp, cô kịp xem kỹ nét chữ bài thi của Chúc Khải Toàn, đó, cô đương nhiên cũng thể dựa trí nhớ để so sánh.

Bây giờ là một cơ hội ngàn năm một—

Vì chột , Vân Vụ Lai nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng bắt đầu một cuộc đấu tranh tư tưởng.

Phe chính diện : “Xem , dù bây giờ trong lớp cũng ai, chỉ xem một cái, ai .”

Phe phản diện : “Lén xem vở bài tập của khác là chuyện mờ ám như , tuyệt đối , mất mặt lắm! Chắc chắn cho , hà tất chuyện vô ích.”

Phe chính diện : “Cậu ngang qua lớp họ, lớp họ học thể d.ụ.c, vở bài tập của để bàn, đến ông trời cũng đang giúp . Bỏ lỡ cơ hội , xem sổ của sẽ dễ dàng như nữa, chẳng lẽ cứ mãi day dứt, mãi đoán mò ?”

Phe phản diện : “Lỡ như hôm nay lớp họ mất món đồ quý giá gì đó kiểm tra camera, hành vi của sẽ phơi bày camera giám sát.”

Phe chính diện phục: “Chuyện xác suất nhỏ như là lo bò trắng răng, ăn cơm còn thể nghẹn c.h.ế.t, ăn cơm nữa ?”

Cán cân trong lòng Vân Vụ Lai dần dần nghiêng về phía phe chính diện.

Cô tự an ủi , chỉ xem một cái thôi, đúng, chỉ một cái.

Cô lấy hết can đảm, khung cửa , do dự một chút, đưa tay , cầm lấy cuốn vở bài tập của .

Đây là một cuốn vở chép văn, lẽ cực kỳ kiên nhẫn loại bài tập , nét chữ còn hỗn loạn hơn cả trong phòng thi, thể gọi là cẩu thả. Vân Vụ Lai lật bừa một trang, liền thấy lời phê của giáo viên Ngữ văn của họ: “Quá cẩu thả!”

Như , càng khó so sánh hơn.

Chỉ là mỗi chữ đều phong cách cá nhân riêng, dù là từng nét một lướt qua, nhất định đều đặc điểm trong đó.

Giá như cô mang theo cuốn sổ tay Vật lý xuống thì , thể so sánh tại chỗ.

Bây giờ lấy, chắc chắn thực tế.

Vậy đây, chẳng lẽ cứ trơ mắt cơ hội vuột mất, một nữa về tay ?

Trong lúc Vân Vụ Lai đang bí kế, chiếc điện thoại trong túi đồng phục khẽ rung lên, nhắc nhở cô. , cô thể chụp ảnh mà, chụp ảnh về, chẳng thể so sánh trực tiếp ?

Vân Vụ Lai liếc đồng hồ treo phía lớp học, còn đầy năm phút nữa là tan học. Cô do dự nữa, lấy điện thoại từ trong túi , chuyển sang chế độ chụp ảnh, nhắm cuốn vở bài tập của Chúc Khải Toàn.

Đang định bấm nút chụp, cô bỗng thấy tiếng của thầy Tần chủ nhiệm và thầy phó hiệu trưởng. Cô ngẩng đầu lên, quả nhiên là hai họ. Hai vị lãnh đạo đang chuyện từ cửa của lớp 4 qua đây. Nếu để họ thấy cô sử dụng điện thoại trong trường, thì cô chỉ thể đợi đến khi thi cuối kỳ mới nhận , hơn nữa còn để phụ đến nhận.

Chuyện đó thì thôi, cô tịch thu điện thoại, chắc chắn sẽ hỏi tên tuổi lớp nào, đến lúc đó cô giải thích thế nào về việc một học sinh lớp 10/9 chạy sang lớp 10/4 dùng điện thoại?

Trong chớp mắt, cô nhanh ch.óng lấy mấy cuốn sách giáo khoa của Chúc Khải Toàn xếp bên cạnh, che điện thoại của , đó như chuyện gì mà rời khỏi cửa . Cô từng chuyện với thầy chủ nhiệm, đề phòng bất trắc nhỡ thầy nhớ cô ở lớp nào, nên dám chào hỏi, chỉ cúi đầu thẳng về phía nhà vệ sinh bên cạnh.

Thầy chủ nhiệm và thầy phó hiệu trưởng chỉ nghĩ cô học thể d.ụ.c về nhà vệ sinh, nghĩ nhiều, chỉ một chút ý kiến nhỏ là học sinh lễ phép, thấy giáo viên trong trường cũng chào hỏi.

Vào nhà vệ sinh, Vân Vụ Lai chờ ở bồn rửa tay bên ngoài. Hai vị lãnh đạo sắp đến ngã rẽ, chuyện xong nên dừng một lúc.

Thấy thời gian tan học sắp hết, trán Vân Vụ Lai cũng toát mồ hôi vì sốt ruột.

Lòng hiếu kỳ quả nhiên thể hại c.h.ế.t mèo.

Cô thề, chỉ cần thể lấy điện thoại của một cách thần quỷ , cô sẽ từ nay rửa tay gác kiếm, quan tâm đến nét chữ gì nữa, ai cho cô thì mặc kệ đó, cô quan tâm nữa, nghĩ nữa.

Chuyện mờ ám quả nhiên nên , đến ông trời cũng nổi.

Hai vị lãnh đạo một hồi, cuối cùng cũng kết thúc cuộc trò chuyện, mỗi một ngả.

Vân Vụ Lai đợi thêm một lát, ước tính hai vị lãnh đạo xa, cô lập tức lao khỏi nhà vệ sinh, chạy về phía lớp 4.

Trời diệt

Khoảnh khắc thấy trong lớp 4 mấy bạn nữ , trong đầu Vân Vụ Lai chỉ còn bốn chữ .

Chưa đến giờ tan học, nhưng giáo viên thể d.ụ.c của lớp 4 cho tan sớm, học sinh lớp họ bắt đầu lục tục trở về lớp.

Vân Vụ Lai cõi lòng c.h.ế.t lặng dừng bước, huy động bộ tế bào não, suy nghĩ xem đời liệu tồn tại một khả năng nào đó, thể khiến cô như chốn lớp 4, thản nhiên lật vở bài tập của Chúc Khải Toàn, quang minh chính đại lấy điện thoại của .

Rất tiếc, hình như .

 

 

Loading...