Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 94: Ngoại truyện 13
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Vân Vụ Lai hỏi câu đó, Chúc Khải Toàn im lặng một lúc lâu.
Cô thấp hơn khá nhiều, lúc ngẩng đầu ở cách gần như cũng hề tỏ sợ sệt, gương mặt mang vẻ bướng bỉnh đặc trưng, ánh mắt kiên định bình tĩnh, một chút né tránh.
Chúc Khải Toàn vẫn luôn cho rằng, khi rõ với Cừu Vũ là thích cô , hai cô gái sẽ hiểu sự thật.
Kết quả là não của họ còn cong hơn cả cái kẹp giấy.
Phó Hành Thử thích Vân Vụ Lai?
Sao nghĩ .
Hóa bận rộn suốt hai tháng trời, mà cô chẳng hề nhận điều gì.
Trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ xa, thẳng với cô rằng: “Là , Chúc Khải Toàn, thích , Vân Vụ Lai”, để xem cô xong sẽ phản ứng gì, liệu còn giữ vẻ mặt bình thản như gì xảy , hổ luống cuống tay chân .
Hứa Húc cô mới 13 tuổi.
Còn nhỏ mà vẻ già dặn gì.
Một nam một nữ cứ im lặng thế thật quá kỳ quặc, Vân Vụ Lai nhíu mày, giục giã: “Nói chứ, tại ?”
Phó Hành Thử xuất hiện ở đầu cầu thang, định giục Chúc Khải Toàn về nhà, nhưng khi thấy rõ bóng lưng của cô gái, liền tự giác im bặt, nuốt cái tên Chúc Khải Toàn đến bên môi, sang một bên yên lặng chờ đợi.
Sự bốc đồng thường chỉ là nhất thời, và dễ gián đoạn. Chúc Khải Toàn ngước mắt lên, ngay khoảnh khắc thấy Phó Hành Thử, sự thôi thúc thổ lộ trong lòng liền tắt ngấm.
Cậu lạnh nhạt lên tiếng: “Chẳng ai thích ai nữa cả, sẽ theo nữa.”
Nói xong, sải bước dài rời .
Như cũng , dù thì tình yêu đơn phương cũng chẳng chuyện gì vẻ vang, đối với con trai mà , đến một cô gái cũng chinh phục , ít nhiều chút mất mặt.
Thà cứ để nó lặng lẽ chôn vùi trong dòng sông năm tháng.
Vân Vụ Lai nhịn đầu một cái.
Hai thiếu niên sánh vai rời , đang gì với .
Cô nghiền ngẫm câu đó của hết đến khác.
Không ai thích ai hết, sẽ theo nữa.
Trong một câu ngắn ngủi hai từ khóa, một là “nữa”, một là “”.
“Chẳng ai thích ai nữa cả”, chứ là “chẳng ai thích ai”, nghĩa là từng thích?
“Sau sẽ theo nữa”, chứ là “ sẽ theo các nữa”, nghĩa là đối tượng chính là cô?
Vậy nếu là cô, lấy tư cách gì dùng thái độ bề đó để cảnh cáo cô rằng Phó Hành Thử thể nào thích cô?
Phó Hành Thử thích cô , thì liên quan gì đến ?
những cuộc đối thoại thường ngày vốn giống như bài văn thi đại học, cần câu nệ c.h.ặ.t chẽ về ngữ pháp, bình thường chuyện chỉ cần trôi chảy là . Thêm một chữ “nữa” bớt một chữ “nữa”, “” “các ”, thể chỉ là vấn đề thói quen cá nhân, chẳng mang ý nghĩa đặc biệt nào cả.
Bất kể sự thật , từ nay về , cuộc sống học đường của cô và Cừu Vũ thể trở yên tĩnh.
Bây giờ thời gian để nghĩ đến những chuyện rắc rối giữa nam và nữ, việc cấp bách là nhanh ch.óng tan học. Hôm nay là thứ hai, cô đến nhà thầy giáo mỹ thuật để học vẽ phác thảo, Ưng Đăng Dĩnh chậm trễ, e là kịp xe buýt nữa .
Đến nhà thầy, xe buýt chỉ mất hai tệ, còn taxi ít nhất cũng bốn mươi.
Nghĩ đến đây, Vân Vụ Lai chút xót ruột, thêm một khoản chi tiêu ngoài dự kiến.
Từ khi cô bắt đầu học mỹ thuật với hai vị giáo sư đại học, bố bao giờ than thở về áp lực kinh tế mặt hai chị em cô, vẫn hào phóng với các con như , cần mua gì thì mua nấy. Chỉ là bố rõ ràng tiết kiệm hơn xưa, yêu cái nhất năm nay thu còn mua một bộ quần áo mới nào, bố thì thường xuyên tăng ca, loại t.h.u.ố.c lá hút cũng hạ xuống mấy bậc.
Họ , nghĩa là Vân Vụ Lai .
Trong khả năng của , cô cố gắng hết sức để chia sẻ gánh nặng với gia đình.
Cô nhanh ch.óng về lớp thu dọn cặp sách, vội vã chạy khỏi trường để đợi taxi.
giờ giao ca, những chiếc taxi chạy qua đều bật đèn đỏ “Có khách”, hoặc là như thấy cô mà chạy thẳng qua, ngay cả giảm tốc độ cũng lười, hoặc là tiện đường chở khách nên hỏi một câu, nhưng đều từ chối vì thuận đường.
Điều may mắn duy nhất là học sinh ngoại trú của Gia Lam nhiều, học sinh nội trú đều tham gia lớp tự học buổi tối, hơn nữa lúc cũng tan học một lúc, nên các học sinh ngoại trú khác cũng về gần hết. Đối thủ cạnh tranh giành taxi nhiều, qua, chỉ Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử ở bên đường cũng đang đợi taxi.
Họ về phía Bắc, hướng trung tâm thành phố.
Cô về phía Nam, hướng ngoại ô.
Không xung đột.
Càng vội vàng thì chuyện càng như ý , mãi mà vẫn chiếc taxi nào thể chở cô đến nhà thầy giáo, cứ thế thì sẽ muộn học mất.
Lịch học của thầy xếp sít , cô còn học sinh khác, nếu vì cô mà kéo dài thời gian thì sẽ ảnh hưởng đến giờ học của học sinh phía . Vì , về nguyên tắc, học sinh đến muộn sẽ bù giờ, tự chịu thiệt, mấy giờ tan học thì vẫn tan học đúng giờ đó.
Một buổi học giá một nghìn rưỡi tệ, chia đều cho mỗi phút đều quý giá.
Vân Vụ Lai liên tục giơ tay lên xem đồng hồ, thời gian trôi qua từng giây từng phút, cô lo lắng như kiến bò chảo nóng.
Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đợi xe , một chiếc taxi bật đèn xanh “Trống xe” nóc từ từ dừng mặt họ.
Nếu bên đường là hai họ, Vân Vụ Lai nhất định sẽ do dự mà chạy sang thương lượng xem thể nhường cho , dù thì trông họ cũng thong dong, chẳng vẻ gì là vội về nhà.
nếu là họ…
Thôi , cô lập tức dập tắt ý nghĩ .
Cô dùng khóe mắt thấy Phó Hành Thử cúi gần cửa sổ ghế phụ, gì đó với tài xế, hai họ lên xe, tài xế liền lái xe .
Vào những năm đó, Didi vẫn đời, taxi độc chiếm thị trường, vô cùng kiêu kỳ, các hành vi vi phạm như từ chối chở khách, chịu bật đồng hồ tính cước mà hét giá trời phổ biến. Vân Vụ Lai nghĩ nhiều, tiếp tục mỏi mắt trông về phía Bắc chờ xe.
Nào ngờ chiếc taxi chở hai nam sinh đầu ở ngã tư tiếp theo, về phía Nam.
Vân Vụ Lai mừng rỡ, vội vàng vẫy tay gọi xe.
Cô sợ cũng từ chối, nên khi xe dừng , cô hai lời mà lên xe .
Lên xe , tài xế chắc nỡ đuổi cô xuống nhỉ.
“Bác tài, đến Đông Phương Gia Viên ạ.” Cô tên khu dân cư nhà thầy giáo, giục: “Cháu đang vội, phiền bác nhanh một chút.”
“Được thôi.” Bác tài là một đàn ông trung niên trông chút giống Vân Hòa Quang, ông Vân Vụ Lai qua gương chiếu hậu, vui vẻ : “Biết ngay là cháu đang vội mà, nên lúc nãy hai trai bên đường mới bảo bác qua chở cháu đấy.”
Vân Vụ Lai sững sờ.
Cô còn tưởng hai trai từ chối chở, hóa là Phó Hành Thử bảo tài xế đưa cô , lẽ là thấy cô cứ đồng hồ liên tục nên đoán là cô đang vội.
Đối mặt với lòng của , Vân Vụ Lai cảm động là dối.
Vân Vụ Lai ơi là Vân Vụ Lai, mà đây mày thấy Chúc Khải Toàn trai hơn, còn bảng xếp hạng hot boy của trường để bình chọn cho .
là mắt như mù.
Cô tuyên bố, Phó Hành Thử trai hơn gấp một nghìn cái tên Chúc Khải Toàn dùng giày AJ để sỉ nhục cô và còn phủ nhận sức hút của cô.
Bác tài xế phóng như bay, Vân Vụ Lai chạy như điên nhà thầy giáo, chỉ muộn ba phút.
May quá, may quá, ba phút, vẫn thể chấp nhận .
Đợi đến khi tan học về nhà, việc đầu tiên Vân Vụ Lai là mạng Renren, tìm đến mục hot girl hot boy của trường.
Lần cô xem, Chúc Khải Toàn đầu.
Bây giờ Phó Hành Thử đầu.
Xem vẫn nhiều mắt hơn.
Cô cũng bỏ một phiếu cho Phó Hành Thử.
Trời ngày một lạnh hơn, cuộc sống học đường cứ thế lặp lặp , đủ đầy tẻ nhạt.
Vân Vụ Lai ít khi thấy hai nam sinh trong trường nữa, vốn dĩ phòng học của hai lớp cũng chẳng ở gần để thể dễ dàng chạm mặt, nếu cố tình tránh né thì càng đơn giản.
Con mắt tinh tường của đám đông hóng chuyện tìm thấy bất kỳ manh mối nào cho thấy Phó Hành Thử và Vân Vụ Lai gian tình, lời đồn nhanh ch.óng tan thành mây khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-94-ngoai-truyen-13.html.]
Không còn quyển vở ghi chép vật lý nào mới xuất hiện trong ngăn bàn của Vân Vụ Lai nữa, cô đến giờ vẫn nó là của ai.
Giữa tháng 11, Gia Lam tổ chức thi giữa kỳ, thứ hạng trong lớp của Vân Vụ Lai tăng lên vị trí 25, môn Vật lý là môn tiến bộ lớn nhất.
Chiều thứ sáu của tuần thi giữa kỳ, Gia Lam tổ chức họp phụ .
Sân bóng rổ trưng dụng bãi đậu xe tạm thời cho phụ , Vân Vụ Lai đón Vân Hòa Quang.
Mỗi họp phụ , Vân Hòa Quang đều ăn diện tươm tất, hôm nay cũng ngoại lệ. Hôm qua ông đặc biệt mua một bộ đồ mới, bây giờ từ đầu đến chân đều là đồ mới, khi đến trường, ông còn ghé tiệm cắt tóc.
“Thế nào, bố con trai ?” Vân Hòa Quang phủi phủi quần áo, đắc ý hỏi Vân Vụ Lai.
Vân Vụ Lai giơ ngón tay cái lên với ông: “Siêu đỉnh.”
“Chỉ cần con gái bố mất mặt là .” Vân Hòa Quang .
“Sao con mất mặt ạ, bố thế nào con cũng thấy mất mặt .” Vân Vụ Lai phản bác, Vân Hòa Quang, cô phồng má, ánh mắt phức tạp.
Vân Hòa Quang nhận tâm trạng cô chút sa sút, quan tâm hỏi: “Sao thế con?”
Vân Vụ Lai do dự một lúc : “Bố ơi, con xin , họp phụ thể bố nở mày nở mặt .”
Từ lớp một tiểu học đến hết lớp chín, cô luôn là một trong những học sinh giỏi nhất lớp, mỗi Vân Hòa Quang hoặc Tô Uyển họp phụ cho cô, giáo viên đều hết lời khen ngợi, khen hai ba còn là ít. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của các phụ khác, hai vợ chồng khỏi tự hào.
bây giờ, cô chỉ là một học sinh thứ 25 mấy nổi bật, ngoài môn tiếng Anh là thế mạnh, giữ vững top mười khối, các môn khác đều lẹt đẹt.
“Ngốc ạ.” Vân Hòa Quang xoa đầu cô, an ủi: “Sao bố nở mày nở mặt? Con gái bố nhỏ tuổi nhất, thời gian học ít nhất, con mấy đồng nghiệp của bố con học ở Gia Lam là ngưỡng mộ thế nào , cứ hỏi bố mà sinh cô con gái thông minh như .”
Vân Vụ Lai mỉm gật đầu, nhưng trong lòng thầm thề, sớm muộn gì cô cũng sẽ khiến bố nở mày nở mặt một nữa.
Hai bố con vòng qua bụi cây, đến con đường rợp bóng cây bên ngoài.
Đi thêm vài bước nữa là đến bên đài phun nước, buổi họp phụ là một dịp quan trọng, đài phun nước ngày thường mở hôm nay cũng bật, mấy cột nước từ giữa hồ phun tứ phía, b.ắ.n lên những hạt nước lớn nhỏ, lấp lánh ánh mặt trời.
Những con cá Koi béo mập, sặc sỡ bơi lội trong hồ.
Thời gian vẫn còn sớm, Vân Hòa Quang ngắm cá.
Không lâu , một phụ nữ ăn mặc lộng lẫy tới lui bên cạnh đài phun nước, điện thoại oang oang như s.ú.n.g liên thanh: “Con đang ở thế, đến … Không , hiểu, con xuống đón ngay , đang ở chỗ đài phun nước .”
Bà ăn mặc vô cùng trang trọng, chiếc mũ lớn che gần hết khuôn mặt, đôi giày cao gót nện xuống đất kêu “cộp cộp”, tay xách một chiếc túi màu đỏ tươi. Nghe giọng , bà ở tuổi trung niên, là bậc phụ chứ bậc đàn chị, nhưng vì bảo dưỡng , bộ đồ kẻ sọc màu hồng phấn mặc hề cảm giác lạc quẻ.
Vân Hòa Quang trong đời từng gặp phụ nữ nào như , ông nhỏ giọng với Vân Vụ Lai: “Hiếm khi gặp còn điệu hơn cả con.”
Vân Vụ Lai cũng nhịn .
Không ở đầu dây bên gì, bà liền nổi giận: “Rẽ trái rẽ cái gì, là hiểu, con xuống đón 05/09 . Sớm con đến cả chuyện đón cũng thèm, thì chẳng đến họp phụ cho con gì. Đến top mười cũng , gì mà họp.”
Hai bố con , phụ của học bá yêu cầu cao thật, top mười họp phụ . Bất kể là top mười trường top mười lớp, ở Gia Lam đều là chuyện dễ dàng.
Yên tĩnh vài giây, phụ nữ tiếp: “Hạng mười một thì , mười một là ngoài top mười ? Con mau xuống đón , đôi giày cao gót hôm nay của đau chân quá.”
Không so sánh thì đau thương, Vân Hòa Quang thực sự nổi nữa, ông khẽ kéo con gái: “Đi thôi con.”
Hai bố con định thì thấy một giọng nam bất đắc dĩ từ xa vọng : “Con đang vệ sinh khu vực phân công mà, vòng qua đài phun nước là đến tòa nhà học , tìm ?”
Ánh mắt lướt qua Vân Vụ Lai và Vân Hòa Quang, dừng một thoáng gần như thể nhận lướt , cúp điện thoại, với phụ nữ phía : “Đi thôi, con đưa đến lớp .”
Vân Vụ Lai ngạc nhiên, hóa đây là của Chúc Khải Toàn.
Thật xinh , cũng thật sang trọng. Vừa là một phu nhân nuông chiều trong gia đình giàu .
Đặng Hoa Phong tới, bực bội : “Vòng qua đài phun nước bao nhiêu tòa nhà, là tòa nào?”
Chúc Khải Toàn thật sự cạn lời: “Trên tòa nhà ghi chữ ? Chẳng lẽ bắt đến tòa nhà công nghệ thư viện để họp phụ .”
Đặng Hoa Phong kiên quyết thừa nhận sai lầm của : “Bảo con xuống đón một chút mà miễn cưỡng thế , sinh con nuôi con rốt cuộc là để gì?”
Hai con xa dần, Vân Hòa Quang hỏi Vân Vụ Lai: “Đây là bạn học của con ?”
“Không ạ.” Vân Vụ Lai lắc đầu “Lớp khác.”
“Bố còn tưởng hôm khai giảng bố nhớ nhầm.” Vân Hòa Quang nhớ hôm khai giảng đưa Vân Vụ Lai đến trường, nhóc xem bảng phân lớp của lớp khác. “Lần con lấy bữa sáng, giúp con mang lên, bố cứ tưởng hai đứa học cùng lớp.”
Bữa sáng đó quả nhiên là do mang . Vân Vụ Lai đè nén cảm xúc trong lòng, lắc đầu nữa: “Không ạ.”
Không cùng lớp, thì quen thế nào?
Cậu nhóc đó tại tự nguyện giúp bạn học lớp khác mang bữa sáng lên?
Hơn nữa nếu là mối quan hệ thể mang bữa sáng giúp , tại lúc nãy chào hỏi? Có là đang cố tình che giấu điều gì đó mặt phụ ?
Con gái đang ở tuổi dậy thì, mỗi cha đều đặc biệt nhạy cảm và đa nghi, chuông báo động trong lòng Vân Hòa Quang lập tức vang lên, trong đầu thoáng chốc hiện mấy câu hỏi.
Ông ho khan một tiếng, giả vờ vô tình dò hỏi: “Vậy quan hệ của hai đứa chắc là lắm nhỉ.”
Vân Vụ Lai : “Chỉ tên thôi ạ.”
Vân Hòa Quang tin: “Chỉ tên mà mang bữa sáng cho con ?”
Đến lúc thử thách kỹ năng diễn xuất, Vân Vụ Lai cũng bắt đầu giả vờ, giả vờ hiểu ý của bố, dùng chiêu bốn lạng đẩy ngàn cân: “Chắc là tiện đường thôi ạ, bụng mà.”
Vân Hòa Quang moi thông tin gì từ miệng con gái, thấy thái độ của Vân Vụ Lai thản nhiên, lúc mới miễn cưỡng dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng.
Cuối cùng cũng đối phó , Vân Vụ Lai thầm thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt hai bóng đang xa dần phía , khỏi suy nghĩ, từ lớp 4 đến lớp 9 chẳng tiện đường chút nào, nếu hôm đó Hứa Húc, liệu Chúc Khải Toàn thật sự giúp cô mang bữa sáng lên ?
Thời gian thoáng chốc đến cuối tháng mười hai, Gia Lam tổ chức kỳ thi tháng 12.
Phòng thi của Vân Vụ Lai ở lớp 10 khối 10.
Số báo danh của cô là 27, mỗi dãy trong phòng thi bảy , khi đến cô lẽ sẽ ở dãy thứ hai từ lên. Lớp 10 ở ngay cạnh lớp cô, khỏi cửa rẽ trái là tới. Cô xác nhận sơ đồ chỗ dán cửa lớp 10, đúng là dãy thứ hai từ lên, đó cô chỗ .
Ngồi xuống bao lâu, hai bóng xuất hiện ở cửa.
Cô ngước lên , là Chúc Khải Toàn, và một nam sinh khác cũng khá nổi tiếng trong trường.
Hai sơ đồ để xem chỗ của , bước .
Nhìn thấy cô, ánh mắt Chúc Khải Toàn dừng một chút, nhưng chi tiết nhỏ ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của và bạn . Cậu xuống ở hàng thứ hai cùng dãy với cô, hai chuyện xong, bạn mới về chỗ của .
Vân Vụ Lai cũng đồng thời dời mắt .
Lần cùng phòng thi với .
Lúc nãy cô chỉ xem chỗ của , để ý đến những khác.
Kể từ ngày rõ ràng đến nay, gần hai tháng, Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn bất kỳ liên hệ nào, hai ai phiền ai, thỉnh thoảng gặp trong trường cũng chỉ là một cái lướt qua vội vã. Trong thời gian đó, chỉ hai duy nhất cô cảm nhận sự tồn tại của trong một thời gian dài, một là trong cuộc thi hát giữa các lớp, là chỉ huy của lớp 4, và một khác là trong lễ chào cờ thứ hai, là đại diện học sinh lên phát biểu.
Thi cùng một phòng nghĩa là họ sẽ ở cùng hai ngày.
cũng chẳng , trong phòng thi, điều duy nhất quan trọng là bài thi.
Hai ngày trôi qua trong các bài thi dồn dập, thời gian nhanh ch.óng đến với môn thi cuối cùng.
Bạn học Vân Vụ Lai đang thi thì đột nhiên chảy m.á.u mũi xối xả, thế nào cũng cầm , suýt nữa giám thị sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng gọi của ban quản lý tới, đưa học sinh đó đến phòng y tế, mãi cho đến khi hết giờ thi cũng .
Sau mỗi môn thi, học sinh cuối cùng của mỗi dãy chịu trách nhiệm thu bài thi của cả dãy theo thứ tự, đó nộp cho giám thị.
Người Vân Vụ Lai , cô trở thành cuối cùng. Gần đến giờ hết giờ, giám thị tới, nhỏ giọng dặn dò cô: “Em học sinh , lát nữa em thu bài thi nhé.”
Vân Vụ Lai gật đầu.
Sau khi chuông reo, cô dậy.
Bài thi của bàn dính đầy m.á.u, vết m.á.u gần khô, mà Vân Vụ Lai thấy ch.óng mặt, nghĩ đến việc bài thi của đặt lên một tờ giấy như , cô thực sự chút thể chấp nhận . lúc cũng còn cách nào khác, cô cố nén cảm giác khó chịu, dùng hai ngón tay nhón lấy tờ giấy thi của bàn , tự trấn an vài giây, mới nhắm mắt đặt nó xuống bài thi của .
Sau đó cô tiếp tục về phía , thu bài của các bạn học phía .
Đến chỗ Chúc Khải Toàn, cầm sẵn đề thi và dụng cụ học tập, chỉ chờ cô thu bài xong là rời .
Vân Vụ Lai đưa tay, cầm lấy tờ giấy thi chi chít chữ của .
Đột nhiên, ánh mắt cô sững .