Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 90: Ngoại truyện 9
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi kết quả thi tháng, cô Ưng Đăng Dĩnh bắt đầu gọi từng học sinh lên chuyện.
Vân Vụ Lai đang ngủ trưa ngon lành thì một bạn nam chuyện xong từ văn phòng về gọi dậy: “Tiên nữ, dậy , cô Ưng gọi lên văn phòng kìa.”
Trước đây, mỗi khi chuông báo hết giờ ngủ trưa vang lên, Vân Vụ Lai đều mất ít nhất một tiết nghỉ giải lao để tỉnh táo . Trong thời gian đó, cô gần như chỉ ngây ở chỗ của . Dù buộc chuyện với ai thì sắc mặt cũng chẳng khá hơn .
Vân Vụ Lai của hôm nay vẫn là một Vân Vụ Lai cáu kỉnh khi đ.á.n.h thức.
Mặt cô sa sầm, mí mắt trĩu nặng, thèm để ý đến bạn nam truyền lời.
Hơn nữa, cô còn yên bất động tại chỗ, duy trì tư thế hai tay khoanh bàn, như thể lúc nào cũng sẵn sàng gục đầu xuống ngủ tiếp.
Bạn nam thấy cô phản ứng, yên tâm bèn xòe năm ngón tay huơ huơ mặt cô, thúc giục: “Tiên nữ, mau dậy , cô Ưng gọi đấy.”
Nếu Vân Vụ Lai đến muộn hoặc đến, chừng cô Ưng sẽ đổ tội cho thế nào.
Cừu Vũ ngủ trưa, đang giải đề ở phía . Cô và Vân Vụ Lai như hình với bóng gần hai tháng, hiểu rõ. Cô nếu bạn nam còn lải nhải thêm nữa, lẽ Vân Vụ Lai sẽ kìm nén nổi sức mạnh hồng hoang trong lòng . Cô vội với bạn nam: “Biết , lát nữa sẽ ngay.”
Bạn nam lúc mới yên tâm bỏ , thoát khỏi một trận đại nạn.
Cừu Vũ bài, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên Vân Vụ Lai đang bất động như một bức tượng ở phía .
Cô thúc giục, cho Vân Vụ Lai thời gian để lấy bình tĩnh.
Lần thi tháng Cừu Vũ tiến bộ hơn nhiều, nhưng nhận nửa lời khẳng định động viên nào từ cô Ưng. Vừa ăn trưa xong gọi lên văn phòng phê bình một trận. Chỉ vì lúc cửa, cô lịch sự và gọi một tiếng “cô Ưng”, cô Ưng liền mở miệng: “Vui vẻ thế, lẽ em thi ngần điểm tự mãn, đủ nên vui vẻ ?”
Sau đó là một tràng châm chọc mỉa mai, Cừu Vũ mấy đỏ hoe cả mắt.
Trở về lớp, Cừu Vũ còn dám lãng phí thời gian ngủ trưa, lập tức bắt tay giải đề.
Cừu Vũ sợ Vân Vụ Lai cũng cô Ưng mắng, nên đợi ba phút, cô cẩn thận đưa tay vỗ nhẹ lên vai Vân Vụ Lai, như thể đang chạm một quả b.o.m hẹn giờ, nhỏ giọng gọi cô: “Vụ Lai, đến văn phòng cô Ưng nhé, muộn quá cô sẽ vui .”
Vân Vụ Lai gật đầu, chậm rãi dậy khỏi chỗ .
Cô chỉ cáu kỉnh khi ngủ dậy, chứ phân biệt trái, đối mặt với ý , thể nào phân biệt trắng đen mà khác khó xử.
Cơn bực bội khi đ.á.n.h thức của cô hôm nay đặc biệt dữ dội, vì cô một giấc mơ mấy dễ chịu.
Trên đường đến văn phòng, cô nhớ bộ giấc mơ cắt ngang đó.
Cô mơ thấy Chúc Khải Toàn với cô: “Phó Hành Thử thể thích ?”
Cậu cái quái gì , cô kém cỏi đến thế , tại Phó Hành Thử thể thích cô?
Chuyện tạm thời tính toán, dù thì cô vốn cũng Phó Hành Thử thích . nếu Phó Hành Thử thích cô, chẳng Chúc Khải Toàn thật sự thích Cừu Vũ ư?
Nào là em gái sữa chua, nào là Cừu Vũ, đúng là phong lưu đa tình, một tay chơi lêu lổng chính hiệu.
Lúc Vân Vụ Lai đến văn phòng, cô Ưng đang nhíu mày xem bảng điểm của lớp.
Thấy cô , bà đặt tờ giấy xuống, trách mắng: “Làm gì mà lâu thế.”
Cô Ưng tính tình nóng nảy, chỉ mong học sinh gọi thể xuất hiện ngay mặt ngay lập tức.
Trên mặt Vân Vụ Lai hằn nguyên vết ngủ đỏ ửng, ánh mắt phần đờ đẫn, cần cũng là đang ngủ trưa.
Cô Ưng đầy ẩn ý: “Tâm trạng em cũng thật đấy, giờ mà vẫn ngủ .”
Vân Vụ Lai ngơ ngác chớp mắt hai cái, thẳng: “Nếu ngủ trưa, buổi chiều em sẽ tinh thần học bài ạ.”
Cô Ưng cô cho nghẹn họng, lửa giận bốc lên đùng đùng, chất vấn: “Vậy ý em là trách nên gọi em đến đây, hại buổi chiều em tinh thần học bài ?”
“…” Về lý thuyết thì đúng là như , nhưng Vân Vụ Lai vẫn còn lý trí, rằng nếu tiếp sẽ quy tội cố ý khiêu khích giáo viên, thế là cô cúi đầu ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cô Ưng thấy thái độ của cô cũng coi như đúng mực, lúc mới ngừng lằng nhằng về chủ đề ngủ trưa, chỉ bảng điểm: “Kỳ thi của em là đây, là dậm chân tại chỗ, tiến bộ lắm ? Có em nghĩ dù cũng là cuối cùng trong lớp, nên kê cao gối mà ngủ ?”
Vân Vụ Lai nên lời, thi quả thực một vài sai sót nhỏ, nhưng cô Ưng quá khó , khiến cô chút phục, nhịn mà thầm nghĩ trong lòng: Nói thì dễ lắm, nếu nào cũng tiến tám chín hạng, chẳng chỉ vài kỳ thi, thể đầu lớp 10/9 .
Tuổi mười ba mười bốn vốn đang trong thời kỳ nổi loạn, cộng thêm ấn tượng của Vân Vụ Lai về cô Ưng cho lắm, là cả lớp 10/9 đều ấn tượng về cô chủ nhiệm . Cô Ưng là kiểu giáo viên đáng ghét thời học, quá coi trọng điểm , chút thiện nào, năng hành động thì hùng hổ dọa , bao giờ ở góc độ của học sinh để suy nghĩ vấn đề.
Các bạn trong lớp lưng bà , hai câu nhiều nhất chính là “Chắc cô giáo đến thời kỳ mãn kinh ” và “Chồng cô Ưng thật đáng thương”.
Lúc Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử bước văn phòng thì thấy cảnh .
Cô Ưng ở ngay mặt cả văn phòng, nể nang đồng nghiệp ngủ trưa, cũng để ý đến lòng tự trọng cao của một cô bé mười mấy tuổi, mặc cho giọng của vang vọng khắp văn phòng yên tĩnh: “Mấy môn của em điểm đều đạt trung bình lớp, đặc biệt là môn Lý, là môn yếu nhất của em, thấp hơn điểm trung bình lớp đến 10 điểm, kéo thành tích xuống nghiêm trọng. Cho nên mới tâm trạng em , nếu là , sẽ ngủ trưa nổi .”
Vân Vụ Lai cúi đầu bàn việc, một lời.
Từ góc của Chúc Khải Toàn, thấy cô đang trừng mắt xuống đất, mắt hề chớp, gò má nghiêng nghiêng toát lên vẻ bướng bỉnh nào đó, và sự nhẫn nhịn hiện rõ.
Thầy Lý Quang Huy vẫy tay với họ.
Chúc Khải Toàn dời tầm mắt, cùng Phó Hành Thử đến mặt thầy Lý.
Cô Ưng: “Có gần đây em dành quá nhiều thời gian cho mỹ thuật ?”
Vân Vụ Lai im lặng một lúc, miễn cưỡng : “Không ạ.”
“ với em , tất cả lấy việc học trọng.” Cô Ưng tự mặc định trong lòng, nên Vân Vụ Lai gì, “Những học nghệ thuật thường là loại nào? Là những học . thật sự hiểu nổi em, rõ ràng thể dựa điểm văn hóa để thi một trường , tại cứ con đường vòng là mỹ thuật? Nhìn cả khối chúng xem, chỉ em và một bạn học nhạc lớp 10/1 là học sinh năng khiếu. Bây giờ bạn đồng ý tạm thời gác âm nhạc, chuyên tâm các môn văn hóa, còn em thì ?”
Cô Ưng đang lo lắng cho thành tích học tập của học sinh trong lớp, còn thầy Lý Quang Huy thì về cuộc thi “Hát vang giữa các lớp” giữa tháng . So sánh như , vẻ như thầy cực kỳ ham chơi, lo chính sự, nên thầy dám lớn, hiệu cho hai học sinh gần hơn, chỉ sợ thứ tư thấy: “Cô giáo dạy nhạc hai em đều chịu chỉ huy? Cũng quá thiếu tinh thần tập thể đấy.”
Phó Hành Thử lập tức đùn đẩy trách nhiệm cho Chúc Khải Toàn: “Để , hồi cấp hai từng .”
Cậu rằng hồi cấp hai cũng từng chỉ huy.
“Thế thì quá .” Thầy Lý Chúc Khải Toàn “Khải Toàn, em nhé?”
Toàn bộ sự chú ý của Chúc Khải Toàn đều đổ dồn về phía Vân Vụ Lai và cô Ưng, để ý thầy Lý gì. Bị gọi tên, mới hồn, nhanh ch.óng nhớ những gì , dứt khoát từ chối: “Em .”
Các giám khảo cũng là những yêu cái , chỉ huy mà trai thì sẽ cộng điểm nhiều, vì thầy Lý và cô dạy nhạc đều nhất trí chọn một trong hai Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử. Làm chủ nhiệm lớp 10/4 hai tháng, thầy Lý cũng phần nào hiểu học sinh của .
Hồng mềm thì dễ bóp.
Chúc Khải Toàn chính là quả hồng mềm hơn trong hai quả.
Mà còn mềm hơn nhiều.
Phó Hành Thử ngay cả hội thao cũng chịu tham gia, một trai cao một mét tám mấy mà né sạch các môn thi đấu thể thao, ai khuyên cũng vô dụng.
Vì , về việc chỉ huy, thầy Lý vốn trông mong gì ở Phó Hành Thử, gọi hai trai đến đây, bản ôm mục đích thuyết phục Chúc Khải Toàn.
Thầy bắt đầu lấy tình cảm thuyết phục, dùng lý lẽ để chuyện: “Khải Toàn, em xem cô chủ nhiệm lớp 9 bên cạnh kìa, cô bé xếp hạng lớp còn tiến bộ hai bậc mà còn phê bình gay gắt. Em từ hạng ba trường xuống hạng năm trường , thầy chẳng gì em cả, xếp hạng mà, lên xuống là chuyện bình thường. thầy thông cảm cho em, em cũng thông cảm cho thầy chứ, thầy sở dĩ xem trọng cuộc thi hát , chẳng là hy vọng các em ở độ tuổi nhất thể một cuộc sống tương đối phong phú, những kỷ niệm thời cấp ba, chứ việc học nhấn chìm, ngay cả gian để thở cũng …”
Thầy Lý quả thật , đấy, tình cảm chân thành.
Trong ánh mắt chứa đầy hy vọng và khao khát của thầy, Chúc Khải Toàn giơ cờ trắng đầu hàng: “Năm đừng tìm em nữa.”
Chuyện năm để năm tính, thầy Lý hai lời, đồng ý ngay tắp lự: “Không thành vấn đề.”
Chúc Khải Toàn đồng ý quá dứt khoát, thầy Lý nếm vị ngọt, bắt đầu đằng chân lân đằng đầu, lấy tờ đăng ký hội thao: “Lớp phó thể d.ụ.c hội thao tuần còn mấy môn đăng ký, hai em xem…”
Chúc Khải Toàn: “…”
Tài ăn của thầy Lý quả thực lợi hại, tài nắm bắt lòng cũng cừ, chỉ giải quyết việc chỉ huy cho cuộc thi hát, mà còn thuyết phục Chúc Khải Toàn đăng ký một môn hội thao.
Nhiệm vụ thành công viên mãn.
“Được , cũng còn việc gì khác.” Thầy Lý vui mặt “Các em về .”
Ánh mắt Chúc Khải Toàn nhanh ch.óng lướt qua phía xa.
Lời cô Ưng khá ch.ói tai, ngay cả là ngoài cuộc cũng thấy khó chịu.
Từ góc độ của bây giờ, chỉ thể thấy bóng lưng của cô.
Ngay cả bóng lưng cũng bướng bỉnh c.h.ế.t .
Không cô .
Phó Hành Thử xoay định thì Chúc Khải Toàn : “Thầy Lý, Hành Thử cũng đăng ký hội thao ạ.”
Phó Hành Thử: ??????
Cậu suýt nữa thì buột miệng c.h.ử.i thề, nhưng mặt bao nhiêu giáo viên trong văn phòng, đành nuốt ngược trong.
Mắt thầy Lý sáng lên: “Thật ?”
Phó Hành Thử: ??????
Chúc Khải Toàn lờ ánh mắt tra hỏi [Cậu điên cái gì thế] của Phó Hành Thử, quả quyết với thầy Lý: “Thật ạ, lúc nãy đường tới đây với em.”
Thầy Lý sợ Phó Hành Thử từ chối, lập tức lấy tờ đăng ký: “Tuyệt quá, thầy ngay mà, Hành Thử là một đứa trẻ ngoài lạnh trong nóng, chắc chắn tinh thần tập thể.”
Phó Hành Thử, hề chút tinh thần tập thể nào: “…”
Thầy Lý và Chúc Khải Toàn đồng tâm hiệp lực, thầy trò phát huy sự ăn ý cao độ, đe dọa dụ dỗ Phó Hành Thử, cuối cùng cũng miễn cưỡng thuyết phục đăng ký môn chạy 3000 mét.
Mà ở phía bên , cô Ưng vẫn xong.
Ngay lúc Phó Hành Thử mặt mày khó chịu, một nữa định rời , một câu của Chúc Khải Toàn đóng đinh tại chỗ.
“Hành Thử, đăng ký luôn môn nhảy cao , các môn của nam chỉ còn trống mỗi môn thôi.”
Phó Hành Thử: ??????
Mắt thầy Lý càng sáng hơn, sáng đến mức bình thường cũng nỡ từ chối.
“Tớ .” Phó Hành Thử bình thường.
Lại một hồi cò kè mặc cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-90-ngoai-truyen-9.html.]
Kết quả cuối cùng vẫn là Phó Hành Thử thua.
Đợi đến khi hai cuối cùng cũng khỏi văn phòng, Phó Hành Thử ngược thu vẻ mặt miễn cưỡng lúc , đó là một nụ như .
Chúc Khải Toàn giả vờ thấy.
Đi đến khúc quanh, nghiêng đầu, liếc về phía .
Phó Hành Thử trong lòng tỏng, ung dung lên tiếng: “Xót lắm đúng ?”
“Tớ hiểu đang gì.” Chúc Khải Toàn bực bội.
“Cậu lúc nãy trong văn phòng, sự oán hận của đối với cô chủ nhiệm lớp 9 gần như đến mức thể che giấu ? Tớ thật sự lo sẽ vì hồng nhan mà nổi giận xông lên đ.á.n.h cô giáo đấy.” Phó Hành Thử lắc đầu, đầy ẩn ý cảm thán “Vì phụ nữ mà tiếc hy sinh em, chỉ để kéo dài thời gian ở bên thêm một lúc. Chậc.”
Chúc Khải Toàn: “…”
Phó Hành Thử: “Hóa chỉ ngây thơ, mà còn là một kẻ si tình.”
Chúc Khải Toàn lạnh: “Trí tưởng tượng của cũng phong phú thật, biên kịch thì đúng là uổng phí.”
“Trong lòng tự rõ.” Phó Hành Thử .
Chúc Khải Toàn: “Rõ như ban ngày.”
Vân Vụ Lai ở trong văn phòng chịu đựng cơn mưa b.o.m bão đạn của cô Ưng suốt nửa tiếng đồng hồ, đến tê cả chân. Đến nửa , cô luyện kỹ năng tự động che chắn lời của cô Ưng, mặc sức thả hồn theo mây gió.
Mãi cho đến khi chuông báo thức ngủ trưa vang lên, cô Ưng mới thỏa mãn mà dừng , bắt đầu lời kết.
Vân Vụ Lai cũng tập trung tinh thần.
Cô Ưng : “Giáo viên đều là cho em, em về ngẫm những lời cô hôm nay . Tiếp theo…” Ngón tay bà lướt vài cái danh sách “Gọi Từ Giai Vũ đến đây cho .”
Trở về lớp, Cừu Vũ vẻ mặt lo lắng dậy khỏi chỗ , quan tâm hỏi: “Sao lâu thế?”
“Vẫn là chuyện cũ thôi, bảo tớ đừng học mỹ thuật nữa.” Vân Vụ Lai nhún vai, vỗ vỗ Từ Giai Vũ vẫn còn đang ngủ “Từ Giai Vũ, cô Ưng gọi kìa.”
Cừu Vũ thấy khóe mắt cô khô ráo, chút khâm phục: “Cậu dũng cảm thật đấy, mắng lâu như mà .”
Vân Vụ Lai : “Chắc là do tâm trạng tớ khá ?”
Thực lúc tâm trạng cô tệ.
Ai cũng là trần mắt thịt, thất tình lục d.ụ.c, ai mắng mà vui cho ?
Hơn nữa còn mắng mặt bao nhiêu giáo viên.
Còn… mặt Chúc Khải Toàn.
Gặp một cô chủ nhiệm như , cô đúng là xui xẻo tám đời.
Vân Vụ Lai cả quyển vở bài tập Ngữ văn cũng thấy ngứa mắt, gập mạnh quyển “Bài tập giờ học” đang mở bàn, tức giận ném ngăn bàn.
Khuất mắt cho khuây khỏa.
Những ngày tiếp theo, Vân Vụ Lai và Cừu Vũ bắt đầu cuộc sống gọi đồ ăn ngoài.
Đồ ăn ngoài ít nhất cũng 20 tệ, đắt hơn nhiều so với ăn ở nhà ăn. Sau khi tan học thứ sáu, Vân Vụ Lai định bàn với bố về việc tăng thêm chút tiền sinh hoạt phí từ tuần .
Tô Uyển ngày mai công tác xa, tài chính trong nhà đều do bà quản, nên tối khi ngủ, bà đưa cho Vân Vụ Lai tiền học mỹ thuật ngày mai.
Buổi học ngày thứ bảy còn đắt hơn buổi học ngày thứ hai, một buổi học sáu mươi phút lên đến một nghìn tám.
Vân Hòa Quang vợ đưa một xấp tiền đỏ rực cho con gái, khỏi cảm thán: “Bố đang nuôi một con máy nuốt vàng là máy nghiền tiền đây?”
Vân Vụ Lai lặng lẽ nuốt ngược yêu cầu tăng tiền sinh hoạt phí bụng. Thôi , tuy cũng định xin thêm nhiều, nhưng tiết kiệm chút nào chút đó.
Phải rằng, một tháng chỉ cho bố một nghìn tệ tiền tiêu vặt, mà bố còn thể tằn tiện để dành chút tiền riêng.
Đến tuần mới, ăn đồ ăn ngoài hai ngày liên tiếp, Cừu Vũ là chịu nổi : “Không , hôm qua tớ mới mua hai lọ sản phẩm dưỡng da, ví tiền báo động , thật sự ăn nổi đồ ăn ngoài nữa, chúng ăn ở căn tin một thời gian .”
Vân Vụ Lai nhớ nỗi kinh hoàng cơm nắm ở căn tin liền : “Hay là ăn ở nhà ăn .”
Ăn ở nhà ăn thì đương nhiên là nhất, nhưng Cừu Vũ ép Vân Vụ Lai: “Vậy gặp họ… chứ?”
“Không .” Vân Vụ Lai .
Không thể trốn mãi , Phó Hành Thử cũng thể nào chung tình lâu đến , nhận hồi đáp, sớm muộn gì cũng sẽ từ bỏ.
Biết từ bỏ .
Chuông tan học tiết cuối buổi sáng vang vọng khắp sân trường, Phó Hành Thử đợi một lúc ở cửa , chờ Chúc Khải Toàn chậm rãi mặc áo khoác đồng phục .
Chúc Khải Toàn vẻ mặt ngái ngủ, khóe mắt vệt sáng mờ mờ, là dấu vết ngáp xong, hai bước, há miệng ngáp một cái.
“Gần đây thế?” Phó Hành Thử khó hiểu, “Sao ngày nào cũng lơ mơ buồn ngủ, buổi tối gì ?”
“Dùi mài kinh sử, chăm chỉ học hành.” Chúc Khải Toàn xong ngáp một cái, dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ “Bạn học Phó Hành Thử, tớ báo cho một tin, kỳ thi tháng , hạng nhất khối 10 của trường cấp ba Gia Lam Cẩm Thành sẽ đổi chủ đấy.”
“Tới .” Phó Hành Thử đến một dấu chấm câu cũng tin.
Chúc Khải Toàn bao giờ là chịu bỏ nhiều công sức việc học.
Hai đường đến nhà ăn, qua đài phun nước, một bạn cấp hai qua, liếc mắt một cái chú ý đến đôi giày chân Chúc Khải Toàn, dừng bước kinh ngạc: “Trời đất, đây chẳng lẽ là đôi UNDEFEATED huyền thoại chỉ 72 đôi ?”
Đôi giày chân Chúc Khải Toàn là sản phẩm hợp tác giữa UNDEFEATED và Air Jordan 4 mắt năm 2005, lượng giới hạn cầu chỉ 72 đôi, là huyền thoại thể tranh cãi trong mắt nhiều hâm mộ giày. Mấy năm qua, giá cả cứ tăng vọt, Chúc Khải Toàn để đôi giày tốn ít công sức, qua tay mấy , mới mua một đôi AJ 4 UNDEFEATED mới toanh từ một đam mê giày ở Mỹ.
Đối phương mãi mới chịu nhịn đau bán giày, cái giá trả là bộ tiền mừng tuổi mà tích góp trong mấy năm qua.
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định từ Chúc Khải Toàn, bạn cấp hai c.h.ử.i: “Trời, giàu nứt đố đổ vách. Đôi giày mà cũng nỡ mang , đổi là tớ thì tớ cho hộp chân , mỗi ngày thắp cho nó hai nén hương.”
Đối với Chúc Khải Toàn, giày là giày, quý đến mấy cũng là để , chỉ cần giữ gìn một chút là , chứ để ở nhà thờ cúng. Vì , đôi giày tối qua vượt đại dương đến tay, hôm nay mang .
Cả đời một chiêm ngưỡng dung nhan của AJ 4 UNDEFEATED, bạn cấp hai chỉ quỳ lạy, nhưng giữa chốn đông , thể cúi xuống xem chi tiết, cũng thể bảo Chúc Khải Toàn cởi cho cầm xem, đành lưu luyến hẹn với Chúc Khải Toàn: “Cuối tuần tớ đến nhà xem giày nhé.”
“Được.” Chúc Khải Toàn sảng khoái đồng ý.
Sau khi bạn cấp hai , Phó Hành Thử nhắc nhở Chúc Khải Toàn: “Nhìn trời thế chiều nay khi mưa đấy.”
Nghĩ đến việc đôi AJ thể ngấm nước, Chúc Khải Toàn thấy xót cả ruột, nhưng con trai dù cũng cần sĩ diện, , lằng nhằng lải nhải thì mất mặt lắm, thế là vẻ cứng rắn: “Thì ?”
“Thì ?” Phó Hành Thử khẩy, đưa chân về phía “Vậy để tớ dẫm một cái.”
“Cậu dám.” Chúc Khải Toàn lùi một bước, đe dọa “Cậu dám động giày của tớ một cái, tớ sẽ ném đài phun nước cho cá Koi ăn.”
Vừa đùa giỡn đến cầu thang lầu hai của nhà ăn, hai định tiếp tục lên, nhưng cầu thang khá nhiều xuống, lớn tiếng la lên: “Hôm nay lầu ba mở cửa.”
Lầu ba mở, thì đến lầu hai.
Thiếu một tầng nhà ăn, khiến lượng khách ở lầu hai rõ ràng đông hơn nhiều, hàng cũng dài hơn bình thường. Hai trai tùy ý tìm một hàng trông vẻ ít nhất để xếp .
Xếp hàng bao lâu, Chúc Khải Toàn chú ý thấy hai bóng quen thuộc đang ở phía .
Chính là bộ đôi Vân Vụ Lai và Cừu Vũ mấy ngày xuất hiện ở nhà ăn.
Hai cô gái , mấy học sinh lớp 11 cao to ở phía che khuất, họ chú ý đến .
Ánh mắt gần như dừng , tiếp tục thản nhiên chuyện với Phó Hành Thử.
Một lúc , Phó Hành Thử vỗ vai .
Chúc Khải Toàn Phó Hành Thử chắc chắn cũng thấy cô, trêu chọc, bèn giả vờ : “Làm gì?”
Quả nhiên, Phó Hành Thử hất cằm về phía Vân Vụ Lai ở đằng , hiệu cho .
Chúc Khải Toàn liếc một cái, Vân Vụ Lai đang lấy cơm, duỗi ngón trỏ chỉ cho dì nhà bếp món ăn , trong môi trường ồn ào, loáng thoáng thể thấy giọng trong trẻo của cô: “Không cái , qua một chút nữa… cũng , qua một chút nữa… đúng đúng .”
“Liên quan gì đến tớ.” Cậu thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt đáp.
Mấy ngày nay, Chúc Khải Toàn đối với Vân Vụ Lai đều tỏ lạnh lùng, thỉnh thoảng gặp ở trường cũng đều mắt thẳng, từ đầu đến chân toát một vẻ thờ ơ liên quan, khiến Phó Hành Thử chút đoán thái độ của , nghi ngờ hỏi: “Cậu thật giả ?”
Chúc Khải Toàn trả lời dứt khoát.
Vân Vụ Lai lấy cơm xong, bước khỏi hàng. Cô và Cừu Vũ đang chuyện say sưa, để ý đến Chúc Khải Toàn.
Cho đến khi chân cô vô tình đá nhẹ chân khác, cô “xin ”, theo phản xạ đầu .
Âm cuối của từ “” theo khi cô thấy chủ nhân của đôi giày, đột ngột cắt đứt.
Sao gặp hai họ nữa ?
Hôm nay cô và Cừu Vũ xuống lầu nhanh, thấy họ đường, còn tưởng hôm nay cuối cùng cũng thể yên tĩnh ăn một bữa cơm.
Vân Vụ Lai quá để tâm, “xin ” , lễ tiết cần thiết đủ, cô định bỏ .
Đột nhiên, Chúc Khải Toàn đưa tay chặn đường cô, tay suýt nữa chạm n.g.ự.c cô.
Vân Vụ Lai giật , cùng lúc nhận gì đó đúng và rụt tay , cô cũng phanh gấp và nâng khay cơm lên che n.g.ự.c, khó hiểu .
Cả hai khá lúng túng, Chúc Khải Toàn chằm chằm mắt cô, im lặng một giây.
“Bạn học, giẫm lên đôi AJ 4 UNDEFEATED phiên bản giới hạn của tớ ?”
Cái quái gì ? Vân Vụ Lai chỉ hiểu hai chữ AJ. Cô loại giày , trông c.h.ế.t , trong gu thẩm mỹ của cô, nhưng giá cả thì khá đắt — tiền của đám con trai đúng là dễ lừa.
theo cô , cũng đắt đến mức thể chấp nhận .
Hơn nữa, cô chỉ sượt qua mép giày của , gì đến dẫm lên? Phải trách thì trách tự đặt chân ngoài như , cản đường khác.
Dù giẫm cũng đáng đời.
Đương nhiên, những lời cô chỉ nghĩ trong lòng, chạm giày của đúng là cô sai, cô to hơn, một nữa xin : “Xin .”
Chúc Khải Toàn từ cao xuống cô, chịu buông tha: “Giẫm hỏng đền nổi ?”