Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 89: Ngoại truyện 8
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi xong, Chúc Khải Toàn từ phòng thi trở về lớp học.
Trong lớp ít , kỳ thi tháng kết thúc, cần kê bàn ghế về vị trí cũ, cả phòng học vang lên những âm thanh ma sát ch.ói tai của việc kéo lê bàn ghế.
Chúc Khải Toàn từ cửa , thấy mặt bàn và hộc bàn của Vân Vụ Lai trống , hộp sữa chua mà để khi .
“Chắc kèo .”
Cậu thầm nghĩ.
Cậu chẳng buồn dọn bàn ghế của mà tìm Phó Hành Thử đang loay hoay chuyển chỗ .
Phó Hành Thử ngước mắt một cái, chậm rãi kéo bàn ghế về vị trí cũ. Tuy Chúc Khải Toàn gì, nhưng nào hiểu, liền lấy hộp sữa chua từ trong hộc bàn của : “Đây.”
Tại sữa chua ở chỗ Phó Hành Thử?
Chúc Khải Toàn đưa tay cầm lấy.
như dự đoán, hộp sữa chua vẫn đầy ắp, còn nguyên tem, chỉ ba chữ tẩy mất.
Phó Hành Thử giải thích: “Tớ tẩy đấy, sợ giáo viên coi thi nghĩ nhiều.”
Trong phòng thi, bớt một chuyện thì hơn.
“Cậu cần ?” Chúc Khải Toàn hỏi một câu thừa thãi, nhưng con là , dù sự thật bày mắt, vẫn luôn một câu trả lời rõ ràng để c.h.ế.t cho cam tâm.
“Ừ.” Phó Hành Thử dùng vài ba câu tái hiện khung cảnh “Cậu thấy đưa thẳng hộp sữa chua cho tớ ‘Không cần , cảm ơn, tớ thích uống sữa chua.’”
Về hành động đưa sữa chua cho Phó Hành Thử của Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cô Phó Hành Thử chuyển cho .
Phó Hành Thử cũng nghĩ : “Chắc tớ chuyển lời cho .”
Trận đầu quân của Chúc Khải Toàn khi gom đủ dũng khí để tiếp cận Vân Vụ Lai tuyên bố thất bại.
Hộp sữa chua là mua đúng nhãn hiệu và hương vị mà Vân Vụ Lai mua, tuyệt đối lý do gì cô thích.
Chỉ là cô thích thứ do đưa mà thôi.
Bạn nữ đổi chỗ với từ phòng thi trở về, cố tình cửa mà cửa , giả vờ tùy ý bắt chuyện với : “Chúc Khải Toàn, bây giờ còn đổi chỗ với tớ nữa ?”
Chúc Khải Toàn trở tay kéo bàn ghế về vị trí thường ngày của , liền uể oải liếc cô bạn một cái: “Không cần nữa.”
Bước chân dừng , rõ ràng là nhiều.
Thái độ lạnh nhạt, khiến gần như thể liên hệ với trai hài hước, khéo léo trưa nay.
Trác Hân chút hiểu.
Trưa nay, cô và mấy bạn thảo luận về lý do Chúc Khải Toàn nhất quyết đòi đổi chỗ với . Mọi đều nhất trí rằng, vì chỗ của Phó Hành Thử chỉ là vị trí trong phòng thi, Chúc Khải Toàn cần thiết đổi tận cửa . Hơn nữa, khu vực cửa cũng chẳng bạn nào đặc biệt thiết với Chúc Khải Toàn. Ngoài lý do ý với cô , cố tình tìm cớ chuyện, thực sự nghĩ nguyên nhân nào khác.
Hơn nữa, còn chủ động đề nghị mời cô uống sữa chua một tuần.
bây giờ thì ?
Trác Hân trơ mắt Chúc Khải Toàn kéo bàn ghế về vị trí thường ngày của . Có thể thấy tâm trạng lắm, lười đến mức chẳng thèm kê bàn cho ngay ngắn, kéo đến chỗ buông tay thèm chỉnh sửa gì, cùng Phó Hành Thử rời khỏi lớp học.
Để mặc chiếc bàn nghiêng ngả ở đó, cuối cùng vẫn là bạn cùng bàn của nổi kê giúp.
Trong thời gian thi, phòng thi dọn trống, nên sách vở của đều tập trung ở cửa hai văn phòng ở hai đầu dãy lầu. Mỗi văn phòng đều một sân rộng, cứ đến kỳ thi là chất đống tài liệu học tập của học sinh.
Phó Hành Thử cùng Chúc Khải Toàn, mất hai chuyến mới dọn xong sách vở. Suốt quá trình, Chúc Khải Toàn luôn im lặng một lời.
Chuyến thứ hai sách còn nhiều, cả mấy bạn nữ quan hệ cũng ở đó. Nếu là bình thường, Chúc Khải Toàn phát huy phong độ ga lăng của .
hôm nay, phản ứng, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn cho.
Phó Hành Thử ban đầu để tâm, nhưng đến lúc , cuối cùng cũng nhận sự nghiêm trọng của vấn đề.
Tên … lẽ đả kích thật ?
Mỏng manh yếu đuối .
Dọn sách xong, hai cùng về nhà.
Chúc Khải Toàn cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái bất thường “im lặng là vàng”, bắt đầu chuyện phiếm với Phó Hành Thử, là những chủ đề .
vẫn điểm bất thường, ví dụ như lười đến mức thèm mở ô.
Đối mặt với em đang thất tình, Phó Hành Thử thể hiện sự chu đáo và từ bi hiếm thấy ngày thường, nhường cho nửa bên ô.
Trùng hợp , họ gặp Vân Vụ Lai và Cừu Vũ ở trong trường.
Hai cô gái họ năm mươi mét, mỗi che một chiếc ô — nhờ ơn Chúc Khải Toàn, Phó Hành Thử bóng lưng của Vân Vụ Lai gần hai tháng trời, sớm luyện khả năng nhận bóng lưng của cô từ xa.
Chúc Khải Toàn theo như khi.
Hai nhóm cách một xa, đợi đến khi Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đến cổng trường thì bóng dáng hai cô gái biến mất.
Một chiếc taxi từ xa chạy tới, Phó Hành Thử vẫy tay, hỏi Chúc Khải Toàn: “Đến nhà tớ ăn tối ?”
Hai tiện đường lắm, nếu ai về nhà nấy thì gọi hai chiếc taxi riêng.
Chúc Khải Toàn từ chối ý của bạn : “Ồ, thôi.”
Nhà họ Phó.
Phó Minh Chước sớm bắt đầu đợi trai tan học.
Khi trời , cô bé sẽ chơi trong sân đợi. Sân nhà họ Phó đủ loại đồ chơi, cầu trượt, bập bênh, xích đu, thiếu thứ gì, còn phong phú hơn cả ở trường mẫu giáo.
Hôm nay trời mưa, cô bé thể chơi ngoài sân, đành bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ở cửa ngóng trông.
Bóng quen thuộc lờ mờ qua hàng rào phủ đầy dây thường xuân, cô bé lập tức vui vẻ nhảy cẫng lên, quên cả việc còn vững, định lao ngoài mưa.
Bảo mẫu nhanh tay lẹ mắt kéo : “Ngoài trời mưa, Chước Chước ngoài nhé.”
Phó Hành Thử và Chúc Khải Toàn đến cổng rào, qua sân , bước lên bậc thềm nhà. Cậu cúi xuống, một tay bế hình nhỏ bé của Phó Minh Chước lên.
Một ngày gặp Phó Hành Thử, lúc Phó Minh Chước vui mừng khôn xiết: “Anh! Anh! Anh ơi!”
Phó Minh Chước nũng với trai một hồi, đợi đến khi giải tỏa hết sự phấn khích, cuối cùng mới chịu phân chia sự chú ý sang cho Chúc Khải Toàn, giơ hai tay đòi bế: “A Khải.”
Chúc Khải Toàn bế cô bé lên, nửa thật nửa đùa trách móc: “Anh còn tưởng Chước Chước cố tình để ý đến Khải Toàn, là chào đón cơ đấy.”
Phó Minh Chước mời : “Ăn cơm thôi ạ.”
“Được thôi, cảm ơn Chước Chước nhé.”
Giày của Phó Hành Thử mưa ướt, lên lầu tắm rửa, để Chúc Khải Toàn chơi với Phó Minh Chước.
Phó Hành Thử tắm xong xuống lầu, đến khúc quanh cầu thang, thấy Chúc Khải Toàn đang hỏi Phó Minh Chước: “Chước Chước, Khải Toàn hỏi em , em thấy Khải Toàn trai ?”
Phó Minh Chước 14 tháng tuổi tuy khá nhiều từ, nhưng suy cho cùng vẫn khả năng đối thoại cao cấp như , nên cô bé chỉ vỗ vỗ chiếc bàn nhỏ, ê a một tràng ngôn ngữ trẻ con mà ai hiểu .
Trong phút chốc, Phó Hành Thử dở dở .
Xem Chúc Khải Toàn đả kích thật , lòng tự tin tổn thương nghiêm trọng, đến mức “ bệnh thì vái tứ phương”, thậm chí ngần ngại hỏi một đứa trẻ con rõ chữ như Phó Minh Chước xem trai .
Phó Hành Thử cố tình mạnh chân hơn, Chúc Khải Toàn ở lầu thấy động tĩnh, lập tức chuyển chủ đề.
Phó Hành Thử xuống, xoa má Phó Minh Chước: “Chước Chước, ‘ trai’.”
Chữ “” quá khó phát âm, Phó Minh Chước học theo một cách chẳng giống ai.
“…” Chúc Khải Toàn chỉ trích Phó Hành Thử, “Em đấy, đừng lén khác chuyện ?”
Phó Hành Thử chẳng hề cảm thấy hổ vì hành vi lén, đưa một lời nhận xét cho Chúc Khải Toàn: “Thiếu niên trong sáng.”
Chúc Khải Toàn cái tên gọi cho rùng một trận, mắng: “Cút.”
“Rất hợp mà.” Phó Hành Thử ung dung “Tính cũng gần hai tháng nhỉ, ngày nào cũng chỉ dám chuyện với bạn của , hôm nay cuối cùng cũng đột phá — dám chuyện, chỉ dám tặng một hộp sữa chua, thế thì thôi , tặng xong còn ngại dám ở lớp, mấy bạn nữ dũng cảm tỏ tình cũng ngại ngùng bằng .”
Cuối cùng, Phó Hành Thử độc miệng tổng kết: “Trái tim trong sáng nhất Cẩm Thành đấy, thị trưởng nên trao giải cho mới .”
Chúc Khải Toàn: “…”
Thế mà xong, Chúc Khải Toàn ăn tối ở nhà Phó Hành Thử xong về đến nhà, phát hiện trong phần ấn tượng QQ của thêm một nhận xét, chính là “thiếu niên trong sáng” mà Phó Hành Thử đặt cho.
Chúc Khải Toàn suýt nữa thì hộc m.á.u, mở khung chat với Phó Hành Thử: 「Cậu thôi ?」
Phó Hành Thử: 「Trong sáng mà cho ?」
Không chỉ , Phó Hành Thử còn đổi tất cả các biệt danh của Chúc Khải Toàn thành THTS, tắt của “thiếu niên trong sáng”. Ngay cả sáng hôm đến trường, câu chào đầu tiên cũng là “Hi, thiếu niên.”
“…” Thiếu niên trong sáng Chúc Khải Toàn giật giật thái dương, buông lời tàn nhẫn “Cậu câm miệng hả?”
“Được chứ.” Phó Hành Thử miễn nhiễm với sự hung dữ của “Khi nào dám chuyện với , thì tớ sẽ gỡ bỏ cái danh hiệu cho .”
“Tưởng tớ dám thật ?” Chúc Khải Toàn lạnh “Trưa nay luôn.”
Phó Hành Thử nhướng mày, vẻ mặt hả hê xem kịch vui: “Vậy thì tớ sẽ chống mắt lên mà xem.”
Vân Vụ Lai vốn định cho Cừu Vũ chuyện Phó Hành Thử đưa sữa chua cho , nhưng nghĩ đến việc Từ Giai Vũ chắc chắn thấy, vì để Cừu Vũ tin từ khác, chi bằng cô tự . Vì , lúc tan học hôm qua, cô khéo léo kể sự việc cho Cừu Vũ, và một nữa đảm bảo với Cừu Vũ rằng chút tình ý nào với Phó Hành Thử.
Quả nhiên, Từ Giai Vũ đến trường chạy sang hóng chuyện.
Vân Vụ Lai vẫn như thường lệ chỉ trả lời qua loa: “Chỉ là quen thôi, chút giao tình xã giao.”
Từ Giai Vũ tin, nửa ngày trời, Vân Vụ Lai vẫn một mực khẳng định và Phó Hành Thử bất kỳ quan hệ gì, đồng thời dặn Từ Giai Vũ đừng lung tung.
“Yên tâm , miệng tớ kín lắm.” Từ Giai Vũ hứa chắc nịch.
Hiệu suất chấm bài của trường Gia Lam vẫn hiệu quả như khi, kỳ thi mới kết thúc chiều tối hôm qua mà đến giữa buổi sáng hôm nay, tất cả điểm và xếp hạng công bố và tải lên mạng nội bộ của trường.
Đã đến lúc nghiệm thu thành quả lao động chăm chỉ suốt một tháng, Cừu Vũ áp lực vô cùng, dám lên xem điểm.
Vân Vụ Lai tuy cũng chút thấp thỏm, nhưng so với cô bạn thì bình tĩnh hơn nhiều. Đợi đến khi đám đông bên cạnh bục giảng vãn bớt, cô mới chen xem.
Xem xong, cô trở về chỗ , gọi Cừu Vũ: “Tiểu Vũ.”
Cừu Vũ chắc cô xem giúp , liền bịt tai ngăn cản: “Đừng vội, để tớ chuẩn tâm lý .”
“Không cần chuẩn .” Vân Vụ Lai kéo tay cô bạn “Cậu hạng ba trong lớp, hạng 28 khối.”
Thành tích so với điểm đầu của Cừu Vũ vẫn cách nhất định, nhưng so với kỳ thi tháng , cuối cùng cũng nhiều tiến bộ. Cừu Vũ tạm chấp nhận , ít nhất chứng tỏ cô vẫn thể vươn lên, chứ chìm nghỉm giữa dàn học sinh giỏi của trường Gia Lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-89-ngoai-truyen-8.html.]
“Còn thì ?” Cừu Vũ quan tâm đến thành tích của Vân Vụ Lai.
Vân Vụ Lai : “Tiến bộ hơn hai bậc.”
Với thành tích mấy trăm của cô trong khối, cô cũng lười đến xếp hạng khối, chỉ xếp hạng trong lớp.
Trên mặt cô lộ vẻ vui mừng, Cừu Vũ sợ cô chê tiến bộ ít, liền an ủi: “Có tiến bộ là .”
Thứ hạng chỉ là những con lạnh lùng, vẻ dễ dàng, nhưng vượt qua phía tuyệt đối chuyện dễ, mỗi một thứ hạng đều là một cuộc chiến khốc liệt.
“Ừm.” Vân Vụ Lai mỉm .
Nếu cố gắng hết sức thì cũng gì hối tiếc, vấn đề là cô thực thể bài hơn.
Đáng tiếc, đến hai môn thi cuối, ảnh hưởng bởi hộp sữa chua , tâm trí cô rối bời, thể tập trung lực, để mất điểm ở những câu cho điểm.
Cô thể để Cừu Vũ , nếu Cừu Vũ nhất định sẽ nghĩ cô chút d.a.o động với Phó Hành Thử nên mới như .
Vân Vụ Lai rõ, .
Cô chỉ cảm thấy vô cùng phiền phức, hy vọng tất cả những chuyện thể dừng ngay lập tức.
Giờ chơi tiết cuối buổi sáng, Vân Vụ Lai định bàn với Cừu Vũ gọi đồ ăn ngoài.
thầy dạy Toán lố giờ quá nhiều. Lần lớp 9 môn Toán thi lý tưởng lắm, khiến thầy nổi trận lôi đình, cố tình khó học sinh. Mặc cho thời gian trôi qua từng phút, học sinh các lớp khác đang đùa ngoài hành lang, thầy chỉ mải mê giảng bài của . Mãi cho đến khi chỉ còn hai phút là hết giờ, chuông báo chuẩn cho tiết vang lên, cô giáo Hóa đến lớp, thầy Toán mới lạnh mặt : “Tiết đến đây thôi, ai cần vệ sinh thì .”
Đợi thầy rời khỏi lớp, cả lớp lập tức vang lên những tiếng than oán.
Cô giáo Hóa an ủi : “Thôi nào, cố thêm một tiết nữa là nghỉ trưa , ai cần vệ sinh thì nhanh lên, sắp lớp .”
Vân Vụ Lai và Cừu Vũ kịp gọi đồ ăn ngoài nữa.
Vì , khi tiết Hóa kết thúc, hai vẫn cùng đến nhà ăn.
Lớp 9 ở tầng ba, lớp 4 ở tầng một, họ chiếm lợi thế. Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử thể kiểm soát tốc độ, lề mề ở tầng một, đợi họ từ lầu xuống mới bám theo xa gần.
Phó Hành Thử hất cằm về phía hai bóng phía , hiệu cho Chúc Khải Toàn: “Sáng nay đảm bảo cái gì còn nhớ , thiếu niên trong sáng?”
Chúc Khải Toàn thấy bốn chữ “thiếu niên trong sáng” là chỉ lấy băng keo dán miệng Phó Hành Thử : “Cảm ơn quan tâm, cần nhắc hoài .”
“Tớ chẳng sợ quên .” Phó Hành Thử tủm tỉm.
Theo hai cô gái lên tầng hai, xác định quầy xếp hàng, Chúc Khải Toàn chuẩn sẵn sàng, chỉ cần là sẽ theo lệ cũ chào Cừu Vũ , đó cực kỳ tự nhiên chuyện với Vân Vụ Lai.
Rất đơn giản.
Tuyệt đối sẽ hỏng việc, cho Phó Hành Thử cơ hội gọi là “thiếu niên trong sáng” nữa.
Cậu chuẩn b.úng tay, kết quả nửa đường Trình Giảo Kim xuất hiện. Trác Hân và một bạn nữ khác lớp 4 gần như cùng lúc lưng Vân Vụ Lai và Cừu Vũ.
Hai nhóm .
Vân Vụ Lai và Cừu Vũ cũng đầu .
Trác Hân : “Bọn tớ .”
Chúc Khải Toàn lúc màng đến phong độ ga lăng nữa, kiên quyết: “Bọn tớ .”
là họ nhanh hơn một chút thật.
Trác Hân giọng hờn dỗi: “Keo kiệt, nhường bọn tớ một chút mà!”
Con gái mở lời thế , con trai mà cứ so đo tính toán thì quả thật mất giá. Chúc Khải Toàn liếc qua gáy của phía , nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại, đưa một quyết định vẹn cả đôi đường: “Để bọn tớ , bữa tớ mời.”
Cậu , Trác Hân đương nhiên vui vẻ đồng ý.
Vân Vụ Lai cúi đầu mũi giày của .
Cô nhận , đây chính là cô gái mà hôm qua đưa sữa chua.
Vừa đưa sữa chua mời cơm, xem quan hệ .
Vấn đề xếp hàng giải quyết, Phó Hành Thử bắt đầu dùng cùi chỏ huých Chúc Khải Toàn, hiệu cho thực hiện lời hùng hồn buổi sáng.
Chúc Khải Toàn cũng chỉ là một câu chào thôi, khó khăn đến thế. Mười mấy năm qua, tung hoành trong thế giới quan hệ xã hội, giao tiếp là bản năng bẩm sinh, bao giờ gặp mối quan hệ đau đầu như thế .
Cậu suýt nữa thành công, nhưng sự xuất hiện của Trác Hân và bạn cô phá vỡ kế hoạch của .
Ban đầu chào Vân Vụ Lai và Cừu Vũ, trực tiếp bỏ lỡ thời cơ nhất. Bây giờ một lúc , giả vờ như chuyện gì xảy để bắt chuyện với họ thì quá gượng ép, nghĩ thế nào cũng thấy tự nhiên.
Phó Hành Thử ghé vai , thỉnh thoảng chọc chỗ , huých chỗ , điên cuồng ám chỉ mau hành động.
Nào ngờ, mỗi Phó Hành Thử động đậy, đều gián đoạn sự chuẩn tâm lý của Chúc Khải Toàn. Chúc Khải Toàn mất kiên nhẫn nhún vai, hiệu cho bạn đừng ồn.
Phó Hành Thử nào lời như , càng tới, nhỏ thúc giục: “Nhanh lên.”
Tình trạng kéo dài cho đến khi Cừu Vũ lấy cơm xong, Chúc Khải Toàn vẫn thể vượt qua rào cản tâm lý.
Vân Vụ Lai bắt đầu lấy cơm, hành động nữa là kịp. Để thoát khỏi danh hiệu thiếu niên trong sáng, Chúc Khải Toàn nghĩ ngợi nhiều nữa, nhắm mắt liều, định dùng đến cú b.úng tay. Kết quả, Vân Vụ Lai đặt thẻ lên máy quẹt, màn hình hiển thị dư của cô chỉ còn hơn ba tệ.
Cô khẽ “a” một tiếng, với Cừu Vũ: “Tớ đủ tiền .”
Cừu Vũ đặt khay cơm lên quầy, sờ túi trái sờ túi , lấy thẻ , đặt lên máy quẹt: “Vậy quẹt thẻ của tớ .”
Chính sự gián đoạn một nữa dập tắt quyết tâm của Chúc Khải Toàn.
“…” Cậu thể tìm thời điểm thích hợp để xen nữa, trơ mắt dì nhà ăn quẹt thẻ cho Vân Vụ Lai, đó hai cô gái thèm liếc ngang dọc mà rời khỏi hàng.
“Chậc.” Phó Hành Thử vỗ vai , vẻ ngoài thì vẻ thương cảm nhưng thực chất là bỏ đá xuống giếng “Trong sáng thật.”
Mãi cho đến khi Chúc Khải Toàn quẹt thẻ trả tiền cơm cho Trác Hân và bạn cô , mới phát hiện bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm một — lúc nãy khi thẻ của Vân Vụ Lai đủ tiền, tại tay hùng cứu mỹ nhân?
Mọi chuyện rõ ràng là thuận lý thành chương.
Thượng Đế giúp đến mức , mà não lúc đó dường như mất khả năng suy nghĩ.
Hối hận thì muộn.
Chúc Khải Toàn mời Trác Hân và bạn cô ăn cơm, nên họ cũng tự nhiên ăn cùng.
Chẳng hiểu , rõ ràng thấy Vân Vụ Lai và Cừu Vũ lấy cơm xong về phía bên , nhưng khắp khu vực bên cũng thấy bóng dáng họ .
Chúc Khải Toàn tìm hai lượt kết quả, đành tùy tiện chọn một chỗ xuống.
Trước mặt hai cô gái, Phó Hành Thử giữ thể diện cho Chúc Khải Toàn, thẳng , nhưng ánh mắt và biểu cảm lúc nào châm chích trái tim Chúc Khải Toàn.
Trong lúc ăn, Trác Hân ngừng cố gắng tìm chủ đề, những hành động nhỏ của hai cô gái cũng rõ ràng, cứ trộm, , dùng cùi chỏ huých .
Chúc Khải Toàn nhận những hành động của hai ngày nay thể khiến Trác Hân hiểu lầm.
Phó Hành Thử thì lười quan tâm đến cảm xúc của những quan trọng, Chúc Khải Toàn thể trông cậy . Dù cũng là món nợ tình do gây , tiện quá tuyệt tình, chỉ đành đối phó một cách xa cách nhưng mất lịch sự suốt bữa ăn.
Ăn xong ngang qua tiệm tạp hóa, thẳng mua mười một hộp sữa chua, đưa hết cho Trác Hân.
Màn lớn, xung quanh đều sang.
Bị nhiều như , Trác Hân chút tự nhiên, nhưng cảm giác vui mừng chiếm nhiều hơn. Cô xách túi ni lông, dám thẳng , ngượng ngùng ngọt ngào hỏi: “Sao cho tớ nhiều thế?”
Chúc Khải Toàn : “Thế là ai nợ ai nữa nhé.”
Trác Hân sững sờ, ngẩng đầu lên.
Chúc Khải Toàn mỉm , nụ vẫn là vẻ tự tin phóng khoáng thường ngày, nhưng lời thể hiện sự từ chối khách sáo một cách trắng trợn: “Mỗi ngày đưa một hộp phiền phức quá, thôi thì đưa một luôn. Cảm ơn đổi chỗ cho tớ.”
Tính cả hộp hôm qua là mười hai hộp, một tuần chỉ học năm ngày, đưa một còn nhiều hơn gấp đôi so với đưa từng ngày.
Cậu khoác vai Phó Hành Thử đẩy về phía , cũng cất bước theo, lời tạm biệt: “Bọn tớ đ.á.n.h bóng rổ một lát, đây.”
Cừu Vũ cách đó xa chứng kiến bộ quá trình, nhỏ giọng cảm thán với Vân Vụ Lai: “Trời ơi, mua cho nhiều sữa chua thế, uống hết?”
Trác Hân vẫn còn đang ngẩn cả bịch sữa chua, Vân Vụ Lai thu ánh mắt từ cô về, nhàn nhạt : “Đi thôi, tớ mời uống sữa chua.”
Cừu Vũ trả tiền cơm cho cô, cô mời sữa chua.
Chúc Khải Toàn như thần giao cách cảm, đột nhiên đầu .
Vân Vụ Lai theo bản năng sang.
Giây tiếp theo, cô lạnh lùng , kéo Cừu Vũ tiệm tạp hóa.
Hai cô gái chen tiệm, đến tủ lạnh đựng sữa chua.
Hương vị mà Vân Vụ Lai uống nhất còn một hộp nào.
Nhìn trống hàng sữa chua, cô thấy lòng rối bời.
Cừu Vũ cũng tắc lưỡi: “Chúc Khải Toàn mà mua hết sạch …”
Câu trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp con lạc đà, Vân Vụ Lai buột miệng mắng: “Bị bệnh .”
Cừu Vũ kinh ngạc cô.
Vân Vụ Lai tính tình kiềm chế, dù mắng cũng là mắng c.h.ử.i bậy. Mắng thẳng thừng như hôm nay, Cừu Vũ vẫn là đầu tiên chứng kiến.
Trên đường đến sân bóng rổ, Chúc Khải Toàn đương nhiên đừng hòng yên .
Phó Hành Thử nhịn cả buổi trưa, lúc cuối cùng ngoài, liền kiêng dè gì mà bật chế độ mỉa mai: “Cậu tự nhận danh hiệu thiếu niên trong sáng , tớ sẽ tha cho một mạng.”
Chúc Khải Toàn hất tay , đối mặt với bạn , hề kìm nén cảm xúc của , trong sự suy sụp pha chút bực bội: “Nhận cái đầu .”
Trong ánh mắt lạnh lùng của Vân Vụ Lai, đột nhiên nhận , vẫn thể bước bước đó, ngoài sự bồn chồn bất an của một thiếu niên đầu gặp thích, còn một nguyên nhân vô cùng quan trọng — Vân Vụ Lai từng cho bất kỳ tín hiệu tích cực nào.
Cô thực sự hứng thú với , thậm chí là chán ghét .
Ngậm thìa vàng từ khi sinh , thuận buồm xuôi gió thiên chi kiêu t.ử* bao nhiêu năm, Chúc Khải Toàn đầu tiên gặp một coi gì.
(*) Thiên chi kiêu t.ử: đứa con cưng của trời, ý chỉ những xuất , tài năng hơn .
Không như tổng tài bá đạo trong phim truyền hình, nhếch mép tà mị, cô gái, em thành công thu hút sự chú ý của .
Mà là chua đến mức đắng chát, là tức giận đến hổ, là cái dỗi hờn kiểu [cô để ý đến thì thôi, cũng chẳng thèm để ý đến cô, ai thèm chứ].
Lòng tự tôn cho phép nhận thua, vì vẻ mặt kiêu ngạo, giọng điệu khinh thường:
“Chỉ là đột nhiên cảm thấy mất hứng thôi.”