Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 88: Ngoại truyện 7

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Để xác minh tính xác thực của những lời Từ Giai Vũ , Vân Vụ Lai lấy cây b.út mà cô mang thi.

Cô nhớ cố tình chọn hai cây b.út bi nước đầy mực mang phòng thi, nhưng bây giờ, một trong hai cây chỉ còn đến một nửa mực.

Hai buổi thi thể nào dùng hết nhiều mực như .

Chứng cứ rõ ràng, Vân Vụ Lai ngây .

Gặp chuyện , trong cuộc nguy cơ tự đa tình, nên thường khá e dè, ngại thừa nhận. Người ngoài cuộc thì thẳng thắn hơn nhiều. Cừu Vũ đổi hẳn thái độ đắn đo và do dự đây khi nghi ngờ Chúc Khải Toàn thích , phân tích một tràng đầy chắc chắn, cuối cùng kết luận: “Điều thể giải thích hảo tại dạo gần đây họ luôn theo chúng , quả nhiên gian tình. Ngay từ đầu chúng tìm sai hướng, Chúc Khải Toàn chỉ là một trợ công thôi.”

Tâm trạng Vân Vụ Lai phức tạp, mặc dù cô cũng tin rằng sự việc gần như rõ ràng, nhưng cô vẫn cố gắng tìm cách an ủi Cừu Vũ: “Có lẽ chỉ mượn b.út của tớ, đó b.út của mực , tiện tay trả cho tớ một cây thôi.”

Cừu Vũ ý của cô, ngược an ủi cô: “Không ! Tớ đối với Phó Hành Thử giống như theo đuổi thần tượng , thần tượng bạn gái , tuy thất vọng, nhưng thực trong lòng vẫn luôn rõ, vốn dĩ khả năng.” Cừu Vũ nghĩ những lời Từ Giai Vũ , thể tin nổi mà cảm thán, “Thật ngờ một như Phó Hành Thử thuần khiết đến , sẽ ngại ngùng mặt cô gái thích, còn bày trò để lấy đồ của nữa.”

Vân Vụ Lai nhận trong lời của Cừu Vũ chút gượng , cô phần áy náy: “Tiểu Vũ…”

“Thật sự !” Cừu Vũ chân thành “Nếu cũng cảm tình với , cần để ý đến tớ, cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

“Không , .” Vân Vụ Lai một mực phủ nhận “Tớ thật sự cảm giác gì với , một chút cũng .”

Thấy cô cuống lên, Cừu Vũ nhịn : “Bây giờ , nhưng chuyện tương lai đảm bảo ? Tớ lén thật với nhé, đây tớ cũng thích Chúc Khải Toàn, nhưng khi nghĩ rằng thích , tớ thấy trong lòng sẽ một chút… ừm, hình dung thế nào nhỉ, lẽ phù phiếm, nhưng thật sự sẽ một chút mong đợi và ngọt ngào. Nếu, tớ là nếu thôi nhé, nếu thật sự thích tớ, và kiên trì theo đuổi tớ một thời gian, sớm muộn gì tớ cũng giữ . Những trai như họ một khi nghiêm túc, chắc cô gái nào từ chối nhỉ.”

Ai mà thích trai , Vân Vụ Lai chỉ là một bình thường, đương nhiên cũng thích. Đến tuổi dậy thì, cô cũng từng ảo tưởng về mối tình đầu và hoàng t.ử bạch mã. Mọi phương diện của Phó Hành Thử đều đạt tiêu chuẩn, xét về phần cứng, tuyệt đối là một tình trong mộng hảo, đúng là kiểu con gái khó lòng từ chối .

trong lòng Vân Vụ Lai vô cùng rõ ràng, bất kể là quá khứ, hiện tại tương lai, bản cô sẽ nảy sinh nửa phần tình cảm nam nữ với Phó Hành Thử. Cảm giác , giống như cô chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm với bất kỳ nam giới nào – dù họ ưu tú đến , họ đều trong vùng mù tình yêu của cô, bất kỳ khả năng nào.

Bởi vì Cừu Vũ là bạn của cô, cô sẽ động đến mà bạn thích.

Trong khi đó, ở góc cửa của lớp 10/4 đang diễn một màn kịch .

Chúc Khải Toàn đang thương lượng đổi chỗ với cô bạn hàng thứ hai từ lên cạnh cửa sổ: “Chỉ cần đổi với tớ hai ngày thi thôi.”

Cô bạn khá nhát gan, đây Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử tự ý đổi chỗ cùng , khiến thầy Lý Quang Huy nổi trận lôi đình, cô dám luật mà vẫn phạm: “ nếu thầy Lý sẽ giận đó.”

“Vị trí trong hai ngày vốn dĩ lộn xộn , đều tự kéo bàn ghế ?” Chúc Khải Toàn năng hùng hồn “Hơn nữa tớ cũng cùng Phó Hành Thử, ở đây , sợ gì chứ? Thầy Huy sẽ phát hiện .”

Phó Hành Thử chỉ vị trí thi ở đây, chứ chỗ trong lớp ở đây.

Cô bạn Chúc Khải Toàn bám riết tha cho đỏ bừng mặt, mắt dám thẳng . Trước sắc , thái độ của cô ấu d.a.o động, nhưng trong lòng vẫn chút sợ hãi, rõ nguyên nhân: “Vậy tại đây?”

Một bạn thiết bên cạnh cũng thấy lạ: “ , nếu Hành Thử đây, tại cứ nhất quyết chuyển đến đây?”

Chúc Khải Toàn buột miệng : “Không khí cạnh cửa sổ trong lành hơn.”

Cô bạn: ???

“Nếu thầy Huy phát hiện, chuyện cứ đổ hết cho tớ, tuyệt đối sẽ liên lụy đến .” Chúc Khải Toàn đảm bảo.

Ai thể từ chối ánh mắt đầy khao khát của một trai .

Cuối cùng, Chúc Khải Toàn như ý, nhận sự đồng ý của cô bạn.

Trong thời gian thi, bàn học gần như trống , lẽ chỉ cần đổi , nhưng Chúc Khải Toàn nhất quyết rùm beng đổi cả bàn ghế. Chuyện đương nhiên phiền đến cô bạn, ân cần tự tay đổi vị trí của hai bộ bàn ghế, còn kéo ghế của cô bạn mời cô , hào phóng : “Cảm ơn nhé, tớ mời uống sữa chua một tuần.”

“Thật ? Giữ lời đó nha.” Cô bạn vui mừng .

Chúc Khải Toàn: “Tất nhiên .”

Một tuần sữa chua đổi lấy việc cùng bàn ghế với Vân Vụ Lai, quá hời còn gì.

Về chỗ của , vỗ vỗ mặt bàn, thể diễn tả sự khoan khoái.

Phó Hành Thử cách đó xa chứng kiến tất cả, dở dở : “ là phục luôn.”

Thời gian nghỉ trưa trong kỳ thi ngắn, nghỉ ngơi một chút, liền lên đường đến phòng thi của .

Phó Hành Thử cầm dụng cụ học tập, qua hai dãy bàn, đến ở vị trí cửa , rõ còn cố hỏi mặt : “Còn ?”

Chúc Khải Toàn lười biếng liếc một cái: “Nói thừa.”

Nếu thì tại đổi chỗ với khác, rảnh rỗi việc gì .

Đợi lâu, Vân Vụ Lai cùng Từ Giai Vũ xuất hiện bên ngoài lớp học.

Vân Vụ Lai liếc mắt thấy một bóng dáng quen thuộc ở vị trí thi của , cô khựng , dừng bước, với Từ Giai Vũ: “Cậu , tớ ở ngoài học bài một lát.”

Môn tiếp theo là Lịch sử, mang tài liệu học tập phòng thi, ít cũng đang ở bên ngoài, tận dụng thời gian cuối cùng để sách. Từ Giai Vũ nghi ngờ gì, : “Vậy tớ cũng sách thêm một lát.”

Lan can hành lang tầng một thấp, thể . Hai cô gái phủi lớp bụi tồn tại, xuống trải đề cương ôn tập .

Vân Vụ Lai thầm nhẩm những điểm thi quan trọng, thỉnh thoảng để dấu vết mà ngước mắt lên xem Chúc Khải Toàn .

Cậu vẫn , đang gì với Phó Hành Thử, hai trai chuyện hồi kết.

Trên hành lang ồn ào tiếng , cô thể lờ mờ phân biệt giọng của trong đó, khi lên, tràn đầy cảm giác thiếu niên hăng hái.

Chẳng lẽ chỗ chính là chỗ của .

Cũng quá trùng hợp .

khả năng lớn hơn là chỉ chọn một vị trí gần Phó Hành Thử để chuyện mà thôi.

Giám thị xách đề thi lớp, các học sinh bên ngoài cũng đặt tài liệu ôn tập lên bàn ngoài lớp học, trong.

Vân Vụ Lai dậy từ lan can, bước chân ngập ngừng, Chúc Khải Toàn với vẻ thôi.

Chúc Khải Toàn , lờ ý tứ trong ánh mắt cô, tiếp tục vui vẻ với Phó Hành Thử.

Hai cách qua lớp kính, cứ thế giằng co.

Cuối cùng là Chúc Khải Toàn chịu thua .

Cô gái quá lì, giám thị bắt đầu phát đề thi mà cô vẫn bên ngoài chịu nhúc nhích, cái điều “ thì cứ đây xem ai chịu lâu hơn”.

Phó Hành Thử Chúc Khải Toàn đang ý đồ gì, chẳng ép chủ động chuyện với , ai ngờ đụng một tấm ván sắt thà c.h.ế.t chịu khuất phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-88-ngoai-truyen-7.html.]

Cậu phá lên nhạo một cách thương tiếc.

Cậu thấy cô gái khá thú vị, nên khi Vân Vụ Lai trong, thái độ chào hỏi của với cô cũng nhiệt tình hơn nhiều.

Vân Vụ Lai chỉ lạnh nhạt gật đầu.

Buổi thi chiều, Vân Vụ Lai để ý hơn.

Phó Hành Thử thứ đều như thường, ngoài tiếng chào hỏi ban đầu, đó hề tìm cô, tìm cớ mượn dụng cụ học tập, càng chuyện với cô, giữ cách tuyệt đối, cả buổi thi đều yên tĩnh.

Ngược khiến cô cảm giác lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.

Sau khi thi xong môn Lịch sử, Vân Vụ Lai vệ sinh, lúc , cô hạ quyết tâm, nhẹ nhàng gõ lên bàn của Phó Hành Thử.

Phó Hành Thử đang gục bàn ngủ bù, thấy tiếng động, nghi hoặc ngẩng đầu lên cô.

“Cái đó…” Vân Vụ Lai đưa cây b.út bi nước của qua “Sáng nay đổi nhầm b.út với tớ , b.út của tớ là b.út đầy mực.”

Vẻ mặt Phó Hành Thử thoáng qua một nét khác lạ, ngắn, nhưng vẫn Vân Vụ Lai bắt . Cô chắc chắn, thật sự cố tình đổi b.út.

“Vậy , tớ để ý.” Phó Hành Thử thản nhiên .

“Tớ chắc chắn chúng đổi nhầm.” Vân Vụ Lai “Có thể trả b.út cho tớ ?”

Phó Hành Thử dừng một chút, dậy đến tủ đựng đồ phía lớp lấy mấy cây b.út , trải hết lên bàn: “Tớ phân biệt nữa, tự chọn .”

Vân Vụ Lai tiện tay chọn một cây: “Cảm ơn.”

Việc lấy cây b.út ban đầu đương nhiên là trọng điểm, cô chỉ thể hiện lập trường và thái độ của . Lời đến mức , chắc với bộ não của hạng nhất khối, sẽ đến nỗi chậm chạp hiểu ngụ ý của cô.

Tiếc là, hạng nhất khối hiểu, vì chuyện và cô nghĩ đến hai chuyện khác .

Tan học, Phó Hành Thử cùng Chúc Khải Toàn về nhà, nhịn mà phàn nàn: “Tớ , cái cô bạn của cũng keo kiệt quá , nửa cây b.út bi nước cũng tính toán?”

Chúc Khải Toàn thích khác Vân Vụ Lai. Mặc dù hành động tính toán nửa cây b.út bi nước quả thực chút khó hiểu, nhưng con mặt tình yêu đều mù quáng, sẽ vắt óc tìm cớ cho đối phương: “Có lẽ cảnh nhà khó khăn.”

Phó Hành Thử: “…”

Nhìn cách ăn mặc, chi tiêu của Vân Vụ Lai, điều kiện gia đình cô tuyệt đối là khá giả. Chưa đến chuyện khác, nếu thật sự nghèo đến mức một cây b.út cũng tính toán, thì cũng thể học nổi mỹ thuật, ngay cả ngoài ngành cũng đây là một môn học đốt tiền.

Chúc Khải Toàn cũng cảm thấy cái cớ tìm quá gượng ép, nên đổi một cách khác: “Có lẽ cây b.út đó ý nghĩa đặc biệt gì với cô .”

“…” Cây b.út ý nghĩa đặc biệt gì mà thể tùy tiện cho khác mượn chứ. Phó Hành Thử từ chối tranh luận với kẻ ngốc, trực tiếp giơ ngón tay cái lên, mỉa mai : “Có lý.”

Chúc Khải Toàn: “…”

Ngày hôm , Cẩm Thành lất phất mưa.

Có bài học từ hôm qua, Vân Vụ Lai cố tình đến phòng thi muộn hơn, nhưng Chúc Khải Toàn vẫn ở vị trí đó .

qua cửa sổ một cái, vẫn chọn bên ngoài chờ đợi.

Những sợi mưa gió thổi từ mái hiên, ướt cả cô. Cô lau mặt, bên trong vài bước.

Một cơn mưa thu một cơn lạnh, nhiệt độ hôm nay thấp hơn hôm qua nhiều, độ dày của đồng phục đủ giữ ấm, gió thổi lạnh, cô khoanh tay, khẽ co .

Cứ tưởng Chúc Khải Toàn định kéo đến phút cuối mới , ngờ dậy, từ cửa ngoảnh đầu .

Vân Vụ Lai mím môi, bước trong lớp, trong lớp ấm hơn nhiều.

Sau sự việc cây b.út hôm qua, Phó Hành Thử rõ ràng lạnh nhạt với cô hơn nhiều, chỉ khẽ gật đầu hiệu một cách dễ nhận .

Vân Vụ Lai tỏ hài lòng, đây chính là hiệu quả cô .

Kết quả là lúc ăn trưa, hai trai âm hồn bất tán xuất hiện ở dãy bên cạnh họ. Như thường lệ, Chúc Khải Toàn chào Cừu Vũ, Phó Hành Thử chào cô.

“…” Vân Vụ Lai cứng ngắc đáp lời chào của Phó Hành Thử, trong lòng lập tức quyết định, những ngày tiếp theo sẽ đến nhà ăn nữa, cùng lắm thì ăn ở căn tin hoặc gọi đồ ăn ngoài.

Cô nhất định dập tắt ý nghĩ của Phó Hành Thử đối với cô từ trong trứng nước.

Từ nhà ăn , Cừu Vũ mua chai nước, thế là Vân Vụ Lai cùng cô đến căn tin.

Ở cửa căn tin, họ gặp Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử.

Hai mua xong đồ và chuẩn rời , Chúc Khải Toàn cầm hai chai sữa chua, trong tay Phó Hành Thử là hai chai Coca lạnh, một chai là Pepsi, một chai là Coca-Cola.

Dựa những tìm hiểu trong những ngày qua, Vân Vụ Lai thể phân biệt khá nhiều sở thích khác của hai trai.

Ví dụ như Pepsi là của Chúc Khải Toàn, Coca-Cola là của Phó Hành Thử.

uống hai loại Coca gì khác , chẳng đều là vị của nước ngọt ga , nhưng họ đặc biệt nghiêm túc, phân biệt rõ ràng.

Chúc Khải Toàn đưa một chai sữa chua cho một cô bạn, hai gì đó, cô rõ.

Cậu thấy cô, tiếng trong trẻo xuyên qua đám đông ồn ào, lọt tai cô.

Hành động con trai mua nước cho con gái lớn lớn, nhỏ nhỏ, suy diễn chút ý tứ khác dễ dàng. Cô gái đưa sữa chua vẻ ngại ngùng rõ rệt, khi Chúc Khải Toàn họ khỏi, hai bạn cùng cô gái còn trêu chọc ầm ĩ.

Ba cô gái đùa với .

Hình ảnh chút gì đó gai mắt thể rõ, Vân Vụ Lai cúi đầu, di di mũi chân, đợi Cừu Vũ .

Buổi chiều mưa lớn hơn, dày đặc giăng mặt đất, một tiếng sào sạt. Hành lang gần như mưa tạt ướt đẫm. Vân Vụ Lai đến phòng thi, chỗ của Chúc Khải Toàn trống , cuối cùng cần đợi rời nữa. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, bước .

Trên bàn cô đặt một chai sữa chua, giống hệt loại Chúc Khải Toàn cầm lúc trưa. Trên chai sữa chua ba chữ bằng b.út bi nước: 「Mời uống」.

Vân Vụ Lai đầu, về phía Phó Hành Thử, dùng ánh mắt hỏi.

Phó Hành Thử một tay chống cằm, lười biếng gật đầu với cô.

Vân Vụ Lai một trận phiền muộn.

Hôm qua thể hiện ý từ chối rõ ràng như , bất khuất chịu lùi bước thế nhỉ?

Nghĩ đến cảnh Chúc Khải Toàn đưa sữa chua cho cô gái khác lúc trưa, nỗi phiền muộn trong lòng cô càng tăng thêm.

“Không cần , cảm ơn.” Vân Vụ Lai lịch sự nhưng cũng lạnh lùng đặt ngược chai sữa chua lên bàn “Tớ thích uống sữa chua.”

 

 

Loading...