Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 87: Ngoại truyện 6

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phòng thi cho kỳ thi tháng xếp bằng cách xáo trộn ngẫu nhiên tất cả học sinh trong khối.

Đến giữa chiều, cô Ưng Đăng Dĩnh nhờ lớp trưởng phát thẻ dự thi cho , đó in thông tin cá nhân và thông tin phòng thi của từng .

“Vụ Lai.” Cừu Vũ chọc chọc lưng Vân Vụ Lai “Cậu thi ở phòng nào?”

Vân Vụ Lai cầm thẻ dự thi lên xem.

Lớp 10/4.

Trong đầu cô bất giác hiện lên khuôn mặt của một thiếu niên.

“Lớp 4.” Cô trả lời Cừu Vũ hỏi “Còn ?”

Cừu Vũ: “Tớ ở tòa nhà công nghệ.”

Bình thường mỗi lớp bốn mươi , nhưng khi thi cần kéo dãn cách giữa các chỗ , nên một phòng chỉ hơn ba mươi chỗ. Những thừa sẽ xếp các phòng thi như phòng thí nghiệm, phòng học bậc thang ở tòa nhà công nghệ.

“À, thế thì xa nhỉ,” Vân Vụ Lai .

cùng phòng thi nên cả hai hẹn địa điểm gặp buổi trưa. Cừu Vũ : “Trưa mai đợi tớ ở cổng tòa nhà dạy học nhé.”

Vân Vụ Lai ám hiệu mà chỉ hai mới hiểu: “Mai ăn cơm ?”

Theo lẽ thường, trong thời gian thi cử thì ăn uống cho t.ử tế.

vấn đề là, Cừu Vũ mới trải qua một phen tự đa tình, hổ đến mức để cho hết. Cô dám nhớ bộ sự việc, hễ nhớ tới là ngón chân quắp cả vì ngượng, đừng là đào ba phòng một sảnh, đào cả cung điện Buckingham cũng còn dư sức.

Hiện tại, mà cô gặp nhất đời ai khác chính là Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử.

Cừu Vũ thấy khó xử, bèn hỏi ý kiến Vân Vụ Lai: “Cậu ăn ?”

Vân Vụ Lai gật đầu, nhưng cũng thêm: “ nếu ăn thì cũng .”

“Thôi, ăn .” Cừu Vũ nghiến răng “Chẳng lẽ ăn ở căn tin ba năm trời.”

Vân Vụ Lai đề nghị: “Hay là chúng ăn ở tầng một .” Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử bao giờ đến tầng một. Tai vách mạch rừng, cô thể quá rõ ràng, chỉ nước đôi: “Tầng một chắc là .”

“Được.” Cừu Vũ vui vẻ hẳn lên “Mai chúng sớm một chút, thử món lẩu sa oa ở tầng một xem .”

Lẩu sa oa ở tầng một là món ngon nức tiếng của trường Gia Lam, hàng ngày hàng xếp hàng dài đến đáng sợ, nhưng quán chơi trò marketing khan hiếm, bán với lượng hạn.

Hồi mới khai giảng, hai cũng vài thử ăn, nhưng hoặc là hàng dài dằng dặc cho nản lòng, hoặc là xếp hàng nửa ngày trời báo bán hết. Về , họ dứt khoát từ bỏ ý định đó.

Đêm kỳ thi, Vân Vụ Lai cảm thấy áp lực tâm lý. Cô dậy sách mà giường ép ngủ. Trằn trọc một lúc lâu, cô mở mắt lên trần nhà, trong đêm tối mịt mùng, đường nét của chiếc đèn mờ ảo rõ.

Cô khẽ thở dài não nề.

Tuy hùng nhắc chuyện năm xưa, nhưng mỗi khi đến lúc , cô vô cùng hoài niệm quá khứ. Trước đây cô cần chịu chút áp lực tâm lý nào vì thi cử cơ chứ.

Học ở Gia Lam thật sự quá mệt mỏi.

Hậu quả của việc tối ngủ ngon là sáng hôm thể dậy đúng giờ.

Thế là đồng chí Vân Hòa Quang đành dậy sớm hơn một tiếng đồng hồ, ngáp ngắn ngáp dài đưa con gái đến trường.

Vân Vụ Lai cảm nhận sự oán giận sâu sắc từ bố của .

Trước khi xuống xe, cô nũng với Vân Hòa Quang: “Cảm ơn bố, yêu bố ạ.”

Trước viên đạn bọc đường của con gái, Vân Hòa Quang hề sức chống cự, ngay cả câu “ngày mai dậy sớm tự đến trường ” cũng nỡ .

Trên đường , Vân Vụ Lai gặp Cừu Vũ. Tối qua Cừu Vũ cũng lo lắng đến mất ngủ, lúc cũng đang mắt nhắm mắt mở.

“Tớ mơ thấy tớ thi hạng 20 của lớp, cô Ưng khai trừ tớ khỏi lớp 10/9.” Cừu Vũ vẫn còn sợ hãi khi nhớ giấc mơ rõ như ban ngày đêm qua.

Vân Vụ Lai còn khiêm tốn hơn: “Nếu tớ mà thi hạng 20, tớ mừng c.h.ế.t .”

Hai cô gái cùng than phiền về áp lực học tập.

Khi bước tòa nhà dạy học, đang định lên lầu thì một nam sinh thò đầu từ cửa phòng học lớp 10/4 bên cạnh.

Hai như thể nhấn nút tạm dừng, đồng loạt im bặt.

Chúc Khải Toàn ngoài vứt rác. Cẩm Thành cuối tháng mười trở lạnh, nhiệt độ buổi sáng thấp, mặc áo khoác đồng phục, khóa kéo lên đến tận cùng, cổ áo che nửa cằm, chiếc khóa kéo lắc qua lắc .

Cừu Vũ như chuột thấy mèo, Vân Vụ Lai còn kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua bên cạnh, Cừu Vũ vọt lên cầu thang.

Thùng rác của lớp 10/4 ở cửa cũng chẳng ở cửa , mà ở chính giữa, sát lan can. Chúc Khải Toàn lười thêm mấy bước đó, bèn ở cửa , vo bữa sáng ăn hết cùng với túi thành một cục, nhắm thùng rác vài động tác giả ném rác một cách chính xác.

Ném rác xong, vô thức liếc về phía cầu thang.

Chỉ thấy một bóng hình mờ ảo biến mất và một Vân Vụ Lai.

Ánh mắt hai giao đầy phẩy mấy giây, Vân Vụ Lai dời tầm mắt, ung dung bước lên cầu thang.

Cừu Vũ với vẻ mặt kinh hãi đang đợi cô ở khúc quanh cầu thang.

“Với tốc độ của , đăng ký thêm vài môn ở hội thao trường thì đúng là đáng tiếc.” Vân Vụ Lai trêu chọc. Tuần trường sẽ tổ chức hội thao, cô và Cừu Vũ đều chỉ đăng ký tượng trưng một môn chạy nước rút, cũng là vì nể mặt lớp phó thể d.ụ.c năn nỉ hết lời mới tham gia.

“Sợ c.h.ế.t tớ .” Cừu Vũ vỗ n.g.ự.c, nhỏ giọng hỏi “Cậu thấy tớ chứ?”

“Chắc là .” Vân Vụ Lai cũng chắc chắn lắm.

Cừu Vũ lặp : “Sợ c.h.ế.t tớ , sợ c.h.ế.t tớ …”

Nghĩ đến việc và Chúc Khải Toàn còn học chung trường gần ba năm, thể tránh khỏi việc gặp mặt, Cừu Vũ liền thấy suy sụp.

“Yên tâm .” Vân Vụ Lai an ủi cô “Cũng thể trách chúng nghĩ nhiều, ai bảo tự nhiều chuyện gây hiểu lầm như . Thật sự, tớ vẫn tin những gì chỉ là trùng hợp, nghĩ thế nào cũng thấy đúng…”

“Dừng.” Cừu Vũ ngắt lời Vân Vụ Lai, “Cậu đừng rót t.h.u.ố.c mê cho tớ nữa, sự thật hơn hẳn lời hùng biện.”

Tối hôm qua, Cừu Vũ cũng cẩn thận nhớ những tiếp xúc với Chúc Khải Toàn trong thời gian qua. Nhiều tình huống quả thực quá gượng ép, giải thích bằng sự trùng hợp thì quá khiên cưỡng. theo sự hiểu của cô về Chúc Khải Toàn suốt ba năm học chung cấp hai, khéo léo trong các mối quan hệ xã giao, tuyệt đối rụt rè, ngại ngùng. Nếu thật sự ý với cô , sẽ phủ nhận một cách dứt khoát như , và sự ngạc nhiên ban đầu càng giống như đang giả vờ.

thì, cô chắc chắn tự đa tình một phen.

Tất cả bàn ghế trong lớp học sắp xếp thành bàn đơn theo yêu cầu của phòng thi. Sau giờ tự học buổi sáng, các lớp dọn dẹp phòng thi, cất hết đồ đạc bàn nơi quy định lượt đến phòng thi của .

Vân Vụ Lai và bạn cùng bàn Từ Giai Vũ đều thi ở phòng lớp 10/4. Bản tính của Từ Giai Vũ , chỉ là chút cảm giác hơn do bố và giáo viên nuông chiều từ hồi còn là học sinh giỏi cấp hai. Mãi cho đến kỳ thi tháng Vân Vụ Lai vượt mặt, Từ Giai Vũ cuối cùng cũng học cách chấp nhận hiện thực, cũng tôn trọng Vân Vụ Lai hơn nhiều.

Đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy , ngày nào cũng căng thẳng đấu đá với bạn cùng bàn cũng mệt. Vân Vụ Lai độ lượng đón nhận cành ô liu tượng trưng cho hòa bình.

Mối quan hệ của hai thể , nhưng cũng thể , chỉ là quan hệ bạn học bình thường. Vì cùng một phòng thi nên họ cùng .

Ngoài cửa mỗi lớp học đều dán sơ đồ chỗ của thí sinh. Vân Vụ Lai và Từ Giai Vũ cùng xác nhận vị trí của ở cửa lớp lượt chỗ .

Vị trí của Vân Vụ Lai ở dãy cạnh cửa sổ hành lang, thứ hai từ lên. Từ Giai Vũ ở hàng cuối cùng của dãy bên cạnh cô.

Mọi thứ đều bình thường.

Điều duy nhất đáng là Vân Vụ Lai để ý thấy sơ đồ chỗ , Phó Hành Thử ngay lưng .

cũng gì to tát, vốn dĩ vị trí phòng thi xếp ngẫu nhiên, ai với ai cũng thể trở thành bạn cùng bàn .

xuống bao lâu thì Phó Hành Thử lớp với đôi tay ướt sũng và thẳng về phía góc cửa .

Vân Vụ Lai với cũng là quen xa lạ, thường xuyên gặp mặt, sự tồn tại của nhưng bao giờ chuyện. Tuy nhiên, đối mặt với Phó Hành Thử, sự ngượng ngùng của cô mãnh liệt như khi đối mặt với Chúc Khải Toàn.

, Phó Hành Thử mỉm với cô.

Vân Vụ Lai ngạc nhiên trong lòng, theo phép lịch sự, cô cũng với .

Chỉ mà thôi, đó Phó Hành Thử kéo ghế xuống lưng cô, thêm cuộc trò chuyện nào khác.

Phó Hành Thử là nhân vật nổi tiếng trường, Từ Giai Vũ đương nhiên cũng . Được tiếp xúc gần với hot boy của trường, cô khỏi mê mẩn, lén lút chỗ, bỏ lỡ khoảnh khắc và Vân Vụ Lai chào bằng nụ .

Vân Vụ Lai quen Phó Hành Thử, cùng bàn hai tháng trời bao giờ cô nhắc tới, đúng là kín tiếng thật.

Ghen tị ghê.

Còn một chút thời gian nữa mới đến giờ thi, trong phòng thi mang tài liệu học tập , nên việc gì . Ai quen gần thì chuyện, ai quen thì tự ngẩn ngơ.

Từ Giai Vũ thấy Vân Vụ Lai gục mặt xuống bàn, trông vẻ chuyện nên cũng đến gần , dù thì lén lút ngắm trai bằng ánh mắt liếc ngang cũng khá dễ chịu.

Thời gian gần đến, hai giáo viên coi thi mang đề thi lớp, tiếng ồn ào trong lớp dần dần nhỏ .

Vân Vụ Lai thẳng dậy, bắt đầu lấy dụng cụ học tập từ trong hộp b.út .

Sau đó, Từ Giai Vũ phát hiện một chuyện động trời — Phó Hành Thử dùng đầu b.út chọc lưng Vân Vụ Lai, hỏi: “Có b.út bi nước thừa , b.út của tớ hết mực .”

Vân Vụ Lai mang theo hai cây b.út bi nước, liền vui vẻ cho mượn một cây.

Phó Hành Thử nhận lấy: “Cảm ơn.”

Nếu chỉ thì đương nhiên gì.

Điểm mấu chốt là Từ Giai Vũ phát hiện, khi mượn b.út của Vân Vụ Lai, Phó Hành Thử hề dùng cây b.út đó.

Đợi đến khi bắt đầu bài thi, Phó Hành Thử cất cây b.út của Vân Vụ Lai ngăn bàn, suốt quá trình đều dùng b.út của để bài.

Giữa giờ thi Ngữ văn và môn thi tiếp theo là Toán chỉ 15 phút nghỉ giải lao ngắn ngủi, vì hầu hết học sinh về lớp của , vệ sinh, ngắm cảnh xa xa một chút là thời gian trôi qua nhanh.

Khi môn thi Toán kết thúc, Phó Hành Thử trả b.út cho Vân Vụ Lai, một nữa lời cảm ơn.

Từ Giai Vũ đó nhận manh mối, nên đặc biệt cẩn thận. Cô phát hiện một bí mật kinh thiên động địa: Cây b.út Phó Hành Thử trả cho Vân Vụ Lai là b.út của , còn cây b.út của Vân Vụ Lai, chiếm của riêng.

Hai cây b.út bi nước cùng một nhãn hiệu, Vân Vụ Lai phát hiện điều gì bất thường, một câu “ cần cảm ơn” nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-87-ngoai-truyen-6.html.]

Từ Giai Vũ tỏ vô cùng kinh ngạc.

lúc , Phó Hành Thử liếc một cái.

Ánh mắt nhạt, thể chỉ là một cái vô thức, nhưng Từ Giai Vũ trong đó ý cảnh cáo đậm đặc, khiến cô thậm chí dám rời khỏi phòng thi cùng Vân Vụ Lai.

Phó Hành Thử đợi một lát ở đầu cầu thang, chờ Chúc Khải Toàn từ tầng bốn xuống.

“Này.” Phó Hành Thử đưa cho một cây b.út bi nước màu đen.

Chúc Khải Toàn khó hiểu nhận lấy: “Gì đây?”

Phó Hành Thử: “Bút bi nước.”

Chúc Khải Toàn thấy cây b.út gì đặc biệt, liền trả : “Đưa cho tớ gì?”

Phó Hành Thử cầm lấy, gõ nhẹ tay : “Cậu hôm nay thi tớ ai ?”

“Ai thế?” Chúc Khải Toàn hỏi theo phản xạ, nhưng hỏi xong nhận , bèn c.h.ử.i thầm “C.h.ế.t tiệt.”

Phó Hành Thử nhướng mày.

Chúc Khải Toàn cây b.út trong tay : “Cậu đừng cây b.út là của nhé.”

Phó Hành Thử nhướng mày nữa.

“Điên , lấy b.út của gì?” Chúc Khải Toàn miệng thì chính nghĩa, nhưng hành động tay thành thật, hai lời đưa tay đòi b.út.

Phó Hành Thử né tay , cố tình trêu ngược : “Nghĩ kỹ thì đúng là điên thật, chiều nay đổi với .”

“Đưa đây.” Chúc Khải Toàn mắng, khi nhận cây b.út như ý, phần ngưỡng mộ : “Cậu gặp vận may gì thế.”

Cả khối hơn 600 mà hai ngay .

Phó Hành Thử khinh thường: “Ông đây cóc thèm.”

Chúc Khải Toàn: “Không thèm thì tớ đổi phòng thi với .”

“Mơ quá nhỉ” Phó Hành Thử “Tớ hạng nhất đấy.”

Chúc Khải Toàn: “Tớ cũng thi hạng nhất.”

Phó Hành Thử: “Cậu thi hẵng .”

Hai thiếu niên đấu võ mồm khỏi tòa nhà dạy học.

Vân Vụ Lai đang đợi Cừu Vũ ở cổng .

Ba chạm mặt . Phó Hành Thử là đầu tiên hào phóng chào Vân Vụ Lai: “Hi.”

cũng tình nghĩa bạn cùng phòng thi , Vân Vụ Lai cũng tự nhiên vẫy tay với : “Hi.”

Phó Hành Thử: “Đợi bạn học ?”

Vân Vụ Lai gật đầu.

Phó Hành Thử một tiếng cùng Chúc Khải Toàn khỏi.

Hai trai mục đích riêng nên chậm.

“Lại thèm để ý đến ?” Phó Hành Thử hỏi Chúc Khải Toàn.

Chúc Khải Toàn dừng một lúc : “Có quen mà để ý.”

Phó Hành Thử: “Ai mà chẳng từ quen thành quen?”

Chúc Khải Toàn chặn họng đến nên lời, một lúc , đưa tay lên sờ mũi để che giấu sự tự nhiên của .

Phó Hành Thử tỏ cạn lời: “Bình thường khôn lanh lắm , mặt nhát gan thế.”

“Tớ nhát gan chỗ nào?” Chúc Khải Toàn chịu thừa nhận.

“Không nhát gan mà hơn một tháng nay ngày nào cũng chỉ dám chào bạn của ?”

Chúc Khải Toàn: “…”

Cừu Vũ thở hổn hển chạy tới.

“Chậm thôi, chậm thôi.” Vân Vụ Lai .

Cừu Vũ thở : “Chắc kịp ăn lẩu sa oa nữa , tớ dùng tốc độ nhanh nhất để xuống đây đấy.”

Vân Vụ Lai coi đó là chuyện to tát: “Không , ăn cũng .”

Tuy vội ăn lẩu sa oa, nhưng tầng một đông , muộn cũng xếp hàng dài, vì hai cô gái tăng tốc bước .

Cừu Vũ nhanh ch.óng phát hiện Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử ở phía .

Nếu vượt lên sẽ đối mặt với một vấn đề khó xử, rốt cuộc là nên chào hỏi là giả vờ như thấy?

Hình như cách nào cũng đều ngượng ngùng cả.

Thế là Cừu Vũ dám vượt lên, chọn cách lẳng lặng theo .

Bước chân của hai trai chậm đến mức kinh hoàng, đủ để miêu tả bằng tốc độ của rùa.

“Họ đúng là vội thật.” Cừu Vũ bất đắc dĩ.

Hai cô gái cứ thế theo tốc độ rùa của hai trai suốt quãng đường đến nhà ăn, tầng một.

Không cần nhiều, hàng chờ lẩu sa oa dài dằng dặc, hai chỉ một cái từ bỏ, chọn một quầy bình thường để xếp hàng.

Trong lúc xếp hàng, hai thản nhiên trò chuyện.

Nói đến chuyện buồn , Cừu Vũ đầu với Vân Vụ Lai.

Trong khóe mắt gì đó đúng.

Cừu Vũ đầu mạnh hơn, ánh mắt lập tức đông cứng, vẻ mặt chỉ thể dùng từ kinh hãi để miêu tả.

Vân Vụ Lai thấy bạn chuyện nửa chừng thì dừng , cô cũng bất giác đầu theo.

Cô cũng choáng váng.

Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử một nữa ở ngay lưng họ!

Khoa học thể giải thích vấn đề nữa .

Họ xếp hàng lâu như hai cũng ở đây, lẽ vì sự cố hiểu lầm trưa hôm qua nên hôm nay Chúc Khải Toàn cũng ý tránh né một chút, nên mới chuyện với Cừu Vũ ngay khi đến như khi, mà im lặng lưng họ.

Đã chạm mặt , bèn chào Cừu Vũ một cách tự nhiên.

Cơ mặt của Cừu Vũ cứng đờ, nụ gượng gạo còn khó coi hơn cả .

Phó Hành Thử thì mỉm với Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai cũng .

Chỉ riêng giữa Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai vẫn phá vỡ kỷ lục cuộc trò chuyện nào.

Trong thời gian xếp hàng tiếp theo, hai cô gái dám chuyện, nhưng chuyện nghĩa là họ thể trao đổi bằng sóng não.

Lúc , trong lòng họ chỉ một câu hỏi chung, một câu hỏi phát từ tận sâu trong tâm hồn: Tại hai họ xuất hiện ở tầng một, chuyện thật sự thể giải thích bằng sự trùng hợp ?

Chỗ của hai bên vẫn ở một cách xa gần.

Hai cô gái cúi đầu ăn cơm, vẻ ngoài vẻ vô cùng nghiêm túc, nhưng thực chất nhạt như nước ốc, trong lòng đều nén một bụng lời , nóng lòng kể cho đối phương .

Mãi cho đến khi Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử ăn xong và rời , họ mới thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức bắt đầu một cuộc thảo luận sôi nổi.

“Chắc chắn gian tình.” Vân Vụ Lai chắc như đinh đóng cột “Nếu tại họ đến tầng một? Chẳng lẽ nào chúng , họ cũng tình cờ đến đó ?”

Cừu Vũ cũng thể tiếp tục lừa dối bản rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp, cô bắt đầu d.a.o động: “ hôm qua phủ nhận mà.”

Vân Vụ Lai : “Có thể ngại nên dối .”

Cừu Vũ lắc đầu: “ thật sự như .”

Hai cô gái phân tích suốt từ nhà ăn đến lớp học, vẫn thể đến một kết luận thống nhất về nguyên nhân đằng .

Vào lớp, hai vẫn hết chuyện, bèn chen chúc cùng một chiếc ghế để chuyện riêng.

Từ Giai Vũ ăn cơm xong trở về, lập tức bí ẩn ghé sát , nóng lòng buôn chuyện: “Vụ Lai, và Phó Hành Thử…” Cô mập mờ nháy mắt, “Ừm?”

Vân Vụ Lai Cừu Vũ, trong mắt cả hai đều là sự hoang mang. Cô về phía Từ Giai Vũ, khó hiểu nhíu mày: “Hả?”

“Đừng giả vờ nữa, tớ thấy hết .” Từ Giai Vũ vẻ “ đừng hòng lừa tớ”.

Vân Vụ Lai càng ngơ ngác hơn: “Cậu thấy gì cơ?”

Thế là Từ Giai Vũ thêm mắm dặm muối kể chuyện trong phòng thi cho Vân Vụ Lai .

Khó khăn lắm mới đuổi Từ Giai Vũ , Vân Vụ Lai và Cừu Vũ , rơi một sự im lặng kéo dài và kỳ lạ.

Một lúc lâu , Vân Vụ Lai lên tiếng , cô giơ tay thề: “Tiểu Vũ, xin hãy tin tớ, tớ sẽ chuyện với , tớ tuyệt đối bất kỳ suy nghĩ nào với Phó Hành Thử.”

Nam thần trong mộng, Cừu Vũ tuy chút hụt hẫng, nhưng cô đến mức phân biệt trái mà trút giận lên bạn : “Gì thế, tớ với Phó Hành Thử , cho dù hai nữa thì cũng chẳng gì với tớ cả.”

Chỉ là, tất cả những điều vô lý cuối cùng cũng một lời giải thích hợp lý, cô chợt bừng tỉnh ngộ Vân Vụ Lai: “Hóa lâu nay, mà Phó Hành Thử thích là .”

 

 

Loading...