Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày mai còn bài kiểm tra, Vân Vụ Lai vốn định ngủ sớm để dưỡng sức, nhưng những lời ch.ói tai của Ưng Đăng Dĩnh cứ lảng vảng bên tai dứt. Cô càng nghĩ càng phục, vén chăn bò dậy khỏi giường, đến bàn học bật đèn lên sách.

Tô Uyển nửa đêm dậy vệ sinh, qua khe cửa phòng Vân Vụ Lai thấy bên trong vẫn sáng đèn. Bà đồng hồ tường phòng khách, lúc hơn một giờ sáng.

Bà gõ cửa hai cái đẩy cửa bước .

Vân Vụ Lai thấy tiếng động, dừng b.út, đầu .

“Sao muộn thế còn ngủ?” Tô Uyển nhiều lời, gập sách của Vân Vụ Lai , kéo con gái dậy, “Không sách nữa, mau ngủ .”

“Con ngủ .” Vân Vụ Lai .

Tô Uyển thở dài, kéo cô nữa mà bắt đầu tâm sự: “Vụ Lai, học ở Gia Lam áp lực lắm con?”

Vân Vụ Lai thành thật trả lời: “Vâng ạ, cả trường là học bá.”

con là học sinh năng khiếu nghệ thuật, cần theo tiêu chuẩn giống họ. Đã chọn con đường hội họa thì tất chấp nhận việc thể chuyên tâm việc học. Có công mài sắt ngày nên kim, con thể hạ thấp yêu cầu đối với bản một cách hợp lý.”

“Vâng.” Vân Vụ Lai , “Con công mài sắt ngày nên kim, nên bây giờ con vẫn đang cố gắng mài sắt đây ạ.”

Cô lý lẽ rõ ràng, Tô Uyển hết cách với cô, đành từ góc độ khác: “Học hành quan trọng, ngoại hình cũng quan trọng. Bây giờ con đang là tuổi ăn tuổi lớn, ngủ ngoan, định dừng ở đây, cao lên nữa ?”

Vân Vụ Lai hỏi khó.

Trên đời mấy thể vỗ n.g.ự.c quan tâm đến ngoại hình, cô dĩ nhiên cũng ngoại lệ. Bây giờ cô cao hơn một mét sáu một chút, tuy chiều cao ở miền Nam đạt chuẩn, nhưng cao thêm vài centimet nữa thì lúc nào cũng hơn, cao ráo thường khí chất riêng, mặc quần áo cũng .

Tô Uyển thấy thái độ của cô lung lay, gian thắng thế xông lên: “Với con trai chắc cũng thích con gái cao gầy hơn đấy.”

Vân Vụ Lai ngờ luôn nghiêm khắc thể đùa với cô như . Dù tuổi còn nhỏ, đầu đến chủ đề con trai con gái , mặt cô đỏ lên, thỏa hiệp: “Con ạ, con ngủ ngay đây.”

Tô Uyển giúp cô cất sách vở và b.út thước cặp, cô leo lên giường xuống, tắt đèn cho cô: “Ngủ ngon nhé.”

“Mẹ ngủ ngon.” Vân Vụ Lai tạm biệt .

Cửa phòng đóng , ngăn ánh đèn từ phòng khách, căn phòng chìm trong bóng tối.

Nghĩ lời , Vân Vụ Lai thầm phản bác, , Cừu Vũ cao, còn thấp hơn cô một chút, áng chừng cũng chỉ cao một mét năm bảy, năm tám.

Chúc Khải Toàn chẳng vẫn thích đó .

Nhận đang nghĩ gì, cô sững .

Dừng, dừng, dừng , chuyện gì cũng thể lôi Chúc Khải Toàn thế.

Cậu thích cao thấp thì liên quan gì đến .

Vì ngủ quá muộn, sáng hôm Vân Vụ Lai vất vả mới tách khỏi chiếc giường thành công.

Vì dậy muộn, xe buýt kịp, thế là đồng chí lão Vân tám rưỡi mới đành dậy sớm theo lệnh của vợ, đảm nhận nhiệm vụ tài xế đưa con gái đến trường.

Vân Hòa Quang tỉnh ngủ, đường cằn nhằn: “Con gái ngoan, đừng thức khuya nữa nhé, con xem con cố tình hành hạ bố con , bố vốn thể ngủ thêm một tiếng nữa đấy.”

Giờ đến trường muộn nhất là bảy giờ. Vân Vụ Lai đến cổng trường là sáu giờ năm mươi ba phút, trường Gia Lam khá lớn, từ cổng trường đến lớp học là ngắn, bảy phút vô cùng nguy hiểm. Cô đeo cặp sách, mở cửa xe bắt đầu chạy nước rút.

Vân Hòa Quang la lên “Chậm thôi”, nhưng vô ích, chỉ thấy con gái như một chú thỏ lanh lợi, chẳng mấy chốc chạy xa.

Ông lắc đầu, đang định vô lăng để đầu xe thì thấy ghế phụ vẫn còn bữa sáng của Vân Vụ Lai.

Con bé , bữa sáng cũng cầm theo.

Vân Hòa Quang hét với theo bóng lưng con gái: “Vụ Lai! Vụ Lai!”

Vân Vụ Lai thấy, dừng bước, nghi hoặc đầu .

Chúc Khải Toàn lúc xuống khỏi một chiếc taxi.

Ánh mắt hai giao trong chốc lát.

Vân Vụ Lai cực nhanh dời mắt , về phía bố.

Vân Hòa Quang giơ bữa sáng lên vẫy vẫy với cô: “Con cầm bữa sáng —”

Nói , ông chuẩn xuống xe, mang bữa sáng qua cho cô.

Vân Vụ Lai chạy đến cổng trường , cô ước lượng cách giữa bố và , ít nhất cũng lãng phí thêm nửa phút.

Ưng Đăng Dĩnh coi trọng kỳ thi tháng, chắc chắn đến lớp từ sáng sớm.

Quy định của trường là bảy giờ đến trường, nhưng hầu hết các lớp đều ngầm mặc định bảy giờ là giờ mặt ở lớp. Vân Vụ Lai thật sự cô chủ nhiệm bắt thóp, nếu chắc chắn sẽ chế giễu một trận.

Thà mất miếng ăn chứ để mất danh dự.

Trong vòng nửa giây, cô cân nhắc xong lợi hại, vẫy vẫy tay, một câu bố Vân thấy “Không cần ạ”, đầu chạy tiếp trong trường.

“Này, , !” Vân Hòa Quang trơ mắt con gái ngày càng xa, đuổi kịp, đành dừng . Ông dậm chân, lo lắng lẩm bẩm: “Không ăn sáng, cả buổi sáng chắc đói c.h.ế.t mất?”

Ông đang nghĩ, phòng bảo vệ đăng ký mang bữa sáng cho Vân Vụ Lai.

lúc , một giọng nam vang lên lưng ông: “Chú ạ.”

Vân Hòa Quang đầu , thấy một bé cực kỳ tuấn tú, mặc đồng phục giống Vân Vụ Lai, mặt là nụ nhạt kiêu ngạo cũng tự ti: “Đây là bữa sáng của Vân Vụ Lai ạ?”

Vân Hòa Quang thấy quen mặt, nhưng nhất thời nhớ gặp ở , ông lục tìm trong ký ức, đáp: “À, đúng .”

Cậu bé đưa tay về phía ông: “Cháu là bạn học của , cháu mang cho giúp chú nhé.”

Vậy thì quá , Vân Hòa Quang vội vàng đưa bữa sáng qua, cảm ơn: “Ồ ồ, quá, phiền cháu .”

Cậu bé nhận lấy, : “Không ạ.”

Vân Hòa Quang giải quyết xong nỗi lo, lái xe một đoạn, ông cuối cùng cũng nhớ . Đây chẳng là một trong hai trai mà ông thấy hôm khai giảng đưa Vân Vụ Lai đến trường ?

Lần chỉ thấy một phần ba góc nghiêng, gần cả khuôn mặt.

Phải nhỉ, thật sự trai đến mức khiến một bậc phụ con gái như ông cảm thấy bất an.

Chúc Khải Toàn cổng trường, chỉ thấy Vân Vụ Lai đeo cặp sách chạy như bay con đường rợp bóng cây, chẳng mấy chốc chạy qua khúc quanh, biến mất khỏi tầm mắt .

Cậu liếc thời gian, 6 giờ 55 . Vốn dĩ vội, dù một tháng qua nắm rõ tính tình của Lý Quang Huy, ông thầy chỉ là kiểu trông thì ghê gớm nhưng thực hiền, dài dòng nhưng thực chất lòng mềm yếu, dễ hòa đồng với học sinh. Học sinh trễ, cùng lắm cũng chỉ ông mắng vài câu đau ngứa.

Đến giờ, cổng trường sẽ bắt đầu trừ điểm thi đua của lớp học sinh trễ, nên ngày nào cũng canh đúng bảy giờ cổng trường, đó thì vội nữa, thong thả đến lớp.

nếu đưa bữa sáng cho Vân Vụ Lai thì là chuyện khác, nhanh chân lên một chút.

Đang tính toán xem lúc đưa bữa sáng nên dùng giọng điệu, biểu cảm gì để chuyện với cô, dù cũng là câu đầu tiên, thể qua loa . Bỗng lưng vang lên một tiếng gọi nhiệt tình: “A Khải.”

Là Hứa Húc.

Hứa Húc mặt mày ngái ngủ, đầu tóc rối như tổ quạ, chạy vài bước đuổi kịp.

“Hôm nay đến sớm thế.” Chúc Khải Toàn .

Hứa Húc coi nội quy trường học như , thường đến gần cuối giờ tự học buổi sáng mới đến trường.

“Còn tại bà cô Ưng của lớp tớ .” Hứa Húc mặt mày khó chịu. “Chẳng chỉ là trừ tớ mấy điểm chuyên cần thôi , mấy điểm đó ăn chắc? Thế mà dọa tớ mà còn trễ nữa là sẽ đến tận nhà. là rảnh rỗi hết chuyện , chắc tới thời kỳ mãn kinh .”

Chúc Khải Toàn từng Hứa Húc kể ít về các biện pháp mạnh của Ưng Đăng Dĩnh, lúc càng thấy Lý Quang Huy đáng yêu hơn.

“May mà tớ chuyển sang lớp 4 .”

thế.” Hứa Húc thở dài “Vẫn là sáng suốt.”

Có Hứa Húc ở đây, kế hoạch của Chúc Khải Toàn buộc gián đoạn. Hứa Húc là đáng tin, để Hứa Húc sớm tâm tư của , kẻo ầm lên khiến Vân Vụ Lai vui, đành kiên nhẫn đối phó.

Hai đến tòa nhà dạy học, từ xa thể thấy tiếng sách vang rền, truyền từ các lớp học khác , dệt thành một chương thơ thanh xuân ồn ào nhưng hài hòa.

Lớp 10/4 ở ngay tầng một, Lý Quang Huy đang chắp tay lưng ở hành lang, lớp học qua cửa sổ. Chúc Khải Toàn thể tưởng tượng, sự giám sát c.h.ặ.t chẽ của Lý Quang Huy, các bạn học đều sách chăm chỉ hơn hẳn.

Khóe mắt Lý Quang Huy để ý , liền đầu qua.

Thấy là Chúc Khải Toàn, Lý Quang Huy lập tức đổi vẻ mặt hung dữ, câu gì đó.

Dựa sự hiểu về Lý Quang Huy, Chúc Khải Toàn đoán ông là “ thể thống gì”.

Hứa Húc bật , vỗ vai Chúc Khải Toàn đầy hả hê: “Chúc may mắn.”

Thấy một trận mắng là tránh khỏi, thể thoát , Chúc Khải Toàn đành đưa bữa sáng cho Hứa Húc: “Cho Vân Vụ Lai lớp .”

Hứa Húc lập tức tỉnh táo, hai mắt kinh ngạc mở to trong chốc lát, đến khi hiểu , mặt hiện lên một nụ đầy ẩn ý, trêu chọc: “Chậc, Chúc thiếu gia để mắt đến tiên nữ lớp tớ từ khi nào thế? Im lặng tiếng, đến cả em cũng .”

“Thôi .” Chúc Khải Toàn vẻ mặt bình tĩnh. “Sáng nay xuống xe của bố àm quên cầm bữa sáng, tớ ngang qua, tiện tay mang giúp thôi.”

Để phủi sạch quan hệ, còn thêm một câu: “Không cần với là tớ mang cho .”

Cậu tỏ thản nhiên, ánh mắt kiên định, giống dối, Hứa Húc lúc mới thôi, cầm bữa sáng lên lầu.

Chúc Khải Toàn chậm rãi về phía Lý Quang Huy.

Lý Quang Huy hận rèn sắt thành thép: “Bình thường thì thôi, thi cử thể chuyên tâm một chút , em cứ đến muộn mấy phút mới thấy thoải mái ?”

Chúc Khải Toàn cao một mét tám mấy, cao hơn Lý Quang Huy ít, cúi đầu mặt chủ nhiệm nhận mắng, bộ dạng ngoan ngoãn khiến Lý Quang Huy tức buồn . Chúc Khải Toàn bao giờ hỗn xược tôn trọng giáo viên, nào thái độ nhận cũng nghiêm túc, nhưng chỉ là sửa, tái phạm.

Lý Quang Huy phê bình vài câu, giả vờ nghiêm mặt, cho : “Vào , tranh thủ học bài, mà thi , em cứ đợi đấy, xem xử lý em thế nào.”

Chúc Khải Toàn toe toét: “Em cảm ơn thầy ạ.”

Ngồi chỗ, nụ mặt chút gượng gạo.

Lại bỏ lỡ một cơ hội chuyện với Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai bước lớp đúng lúc chuông reo báo hiệu giờ tự học buổi sáng.

Ưng Đăng Dĩnh quả nhiên ở đó, mặt lạnh tanh tuần trong lớp, giám sát học sinh ôn bài.

Thấy Vân Vụ Lai đến đúng giờ, Ưng Đăng Dĩnh lập tức nhíu mày khó chịu.

Vân Vụ Lai giả vờ thấy ánh mắt của Ưng Đăng Dĩnh dõi theo từ hành lang đến tận khi chỗ, nhanh ch.óng cởi cặp sách vai, lấy sách bắt đầu học bài.

Ưng Đăng Dĩnh tiếp tục vòng quanh.

Khoảng năm phút , Hứa Húc lề mề đến, dừng ở cửa lớp: “Báo cáo ạ.”

Vân Vụ Lai lẩm nhẩm học thuộc những ý chính của môn Chính trị, ngước mắt .

Để ý thấy thứ Hứa Húc cầm trong tay, ánh mắt cô chút đông cứng.

Giống hệt bữa sáng của cô.

Chỉ một cái, cô thu ánh mắt, lẽ chỉ là Hứa Húc mua ở cùng một cửa hàng với cô.

Sự bất mãn của Ưng Đăng Dĩnh đối với Hứa Húc hiện rõ mặt.

Hứa Húc hề hề: “Em trừ điểm, em cổng trường bảy giờ ạ.”

Sắc mặt Ưng Đăng Dĩnh dịu một chút, lạnh lùng : “Vào .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-86.html.]

Chỗ của Hứa Húc ở dãy thứ hai, hàng thứ hai từ lên. Chỗ của Vân Vụ Lai ở dãy thứ tư, cũng là dãy trong cùng.

Hứa Húc vòng, đến dãy thứ tư, sự chú ý của cả lớp, đặt bữa sáng lên bàn cô.

là bữa sáng của cô thật.

Vân Vụ Lai hiểu ngọn nguồn của túi bữa sáng , trong lòng vạn con ngựa đang gào thét chạy qua. Cô cần Ưng Đăng Dĩnh cũng thể cảm nhận ngọn lửa giận dữ trong mắt bà .

Ưng Đăng Dĩnh kìm nén lửa giận, : “Được , tất cả mau học bài , còn thi cử nữa hả?”

Sau giờ tự học buổi sáng, các lớp bắt đầu chuẩn đến phòng thi.

Mặc dù túi bữa sáng khiến thêm một ấn tượng trong mắt Ưng Đăng Dĩnh, nhưng Hứa Húc dù cũng ý , Vân Vụ Lai cầm theo hộp b.út và bữa sáng, khi đến phòng thi cảm ơn Hứa Húc: “Cảm ơn .”

“Không cần cảm ơn tớ .” Hứa Húc “Là bạn chí cốt của tớ mang giúp đấy.”

Trong lòng Vân Vụ Lai thoáng qua một cảm giác rõ tên.

Bạn chí cốt, là Chúc Khải Toàn ?

Hứa Húc ý định rõ, cô cũng tiện hỏi thêm, một tiếng “Cảm ơn” .

Kết thúc hai môn thi Chính trị và Vật lý buổi sáng, Vân Vụ Lai như thường lệ cùng Cừu Vũ đến nhà ăn.

Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử vẫn ở phía họ một cách xa gần, từ cửa tòa nhà dạy học đến tận nhà ăn.

Về việc chọn tầng nhà ăn, hai cô gái một thử nghiệm, lên tầng ba.

Chúc Khải Toàn và bạn cũng lên tầng ba, và như thường lệ, xếp hàng ở dãy bên cạnh họ, ngay lập tức chào Cừu Vũ.

Sau đó khi bàn cũng , cùng bàn, nhưng vị trí gần .

Trong lúc ăn, Vân Vụ Lai kể sơ qua cho Cừu Vũ chuyện xảy chiều tối hôm qua.

“Cậu , đây trong lớp tớ cả nam lẫn nữ đều thích .” Cừu Vũ quá ngạc nhiên, học cùng Chúc Khải Toàn ba năm, dù chỉ là bạn học bình thường quan hệ nhạt, nhưng đại khái cũng chút hiểu . Tuy nhiên khi kể chi tiết sự việc , trong lòng ít nhiều vẫn cảm thấy kính phục. “Cậu thật chính nghĩa, tớ mà thấy trộm cắp chắc chắn dám lên tiếng, một tên trộm tâm lý trả thù mạnh.”

“Có thấy hình tượng của bỗng dưng cao lớn hẳn lên ?” Vân Vụ Lai trêu.

“Vẫn luôn cao lớn.” Cừu Vũ tớ vẫn thấy Phó Hành Thử trai hơn.”

Vân Vụ Lai: “…”

Cô suýt nữa buột miệng “Rõ ràng là Chúc Khải Toàn trai hơn”.

Tại nhiều thấy Phó Hành Thử trai hơn nhỉ?

Chẳng lẽ bộ lọc của dày quá ? Cô khỏi ngước mắt lên hai con trai ở dãy .

Chúc Khải Toàn đang chuyện với Phó Hành Thử, thấy cô ngẩng đầu lên, về phía cô.

Vân Vụ Lai vội vàng cúi đầu xuống, giả vờ bình tĩnh xúc một miếng cơm.

mà, rõ ràng là trai hơn.

Cô khách quan công bằng đ.á.n.h giá.

Sáng hôm kết quả thi tháng, bảng điểm tổng đăng trang web của phòng giáo vụ, để học sinh các lớp tự xem.

Hơn nửa lớp túm tụm bàn máy tính đa phương tiện.

Vân Vụ Lai chuẩn tâm lý một hồi mới dám xem điểm của .

Đây là một trải nghiệm xa lạ, đây, cô cần lo lắng về thứ hạng của trong lớp, trong trường, cứ chờ đợi xếp hạng đầu và phụ , giáo viên khen ngợi là .

Cừu Vũ xem , xem xong mặt gần như xị xuống đất, cô từ hạng nhất lớp tụt xuống hạng tám, thứ hạng trường cũng tụt xuống chín mươi. Phải thừa nhận ở một ngôi trường cao thủ như Gia Lam, thành tích tồi, nhưng đối với Cừu Vũ, nó còn xa mới đạt kỳ vọng.

Vân Vụ Lai an ủi cô vài câu, lấy hết can đảm xem điểm của .

Thứ hạng trong lớp của cô là 31, tiến bộ tám bậc so với điểm thi lớp 10. Vẫn ở tốp , nhưng mà ăn một miếng cũng thể mập , ít nhất cũng vượt qua một học sinh chính quy của Gia Lam, cô khá hài lòng với kết quả .

Ngoài , còn một chuyện đáng vui mừng, Từ Giai Vũ, bạn cùng bàn luôn tỏ hơn mặt cô vì là học sinh chính quy thi đỗ Gia Lam, xếp thứ 32 của lớp , đúng cô một bậc.

Vân Vụ Lai thực xem điểm của Từ Giai Vũ máy tính , nhưng vẫn mặt ngây thơ hỏi một câu: “Giai Vũ, thi thế nào?”

Từ Giai Vũ mặt mày lúng túng, hồi lâu nên lời.

Vân Vụ Lai: Sảng khoái.

Cô phát hiện nhiều lúc, cô thực tiềm chất xanh”.

Mặc dù, chung, cảm giác học sinh kém thật sự chút nào, lật đổ định vị của cô về bản trong mười năm đó.

Ưng Đăng Dĩnh cũng xem điểm, tin liền đến, mặt lạnh như tiền gọi Cừu Vũ .

Nửa tiết học , Cừu Vũ mắt đỏ hoe , rõ ràng một trận ở văn phòng.

Đến khi tan học, Vân Vụ Lai đầu , quan tâm Cừu Vũ: “Cô Ưng mắng ?”

“Ừm.” Cừu Vũ buồn bã gật đầu. “Cô còn bảo bố tớ chiều tối nay đến trường gặp cô.”

Vân Vụ Lai thầm lè lưỡi. Rơi tay một cô chủ nhiệm như , cuộc sống của thật sự như băng mỏng.

“Cô Ưng cứ khăng khăng tớ chắc chắn là đủ cố gắng, tớ với cô là tớ cố hết sức , cô chịu tin tớ.” Cừu Vũ kìm . “Cô hung dữ lắm, cứ tớ chắc chắn là phân tâm.”

Vân Vụ Lai giỏi an ủi khác, chỉ thể đưa giấy cho Cừu Vũ, vụng về : “Một kỳ thi lên điều gì, ai cũng lúc sảy chân, thi mà.”

Bảng vàng danh dự dán lên buổi trưa.

Ăn cơm xong, hai ngang qua liếc một cái.

Phó Hành Thử vẫn chễm chệ ở vị trí đầu bảng, Chúc Khải Toàn ở vị trí thứ ba.

Cừu Vũ im lặng một lúc bảng vàng danh dự, hỏi câu hỏi mà cô trăn trở suốt buổi sáng: “Vụ Lai, xem tớ Chúc Khải Toàn ảnh hưởng ?”

“Hả?” Vân Vụ Lai ngớ .

Cừu Vũ : “Tớ thấy lẽ tớ thật sự chút phân tâm, thể coi như chuyện tồn tại , thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ đến.”

thích Phó Hành Thử ?” Vân Vụ Lai hỏi.

Cừu Vũ hỏi khó, một lúc , cô thở dài một : “ nếu thì tại tớ như thế , tớ cũng nữa…”

Bị Ưng Đăng Dĩnh mắng một trận xối xả, Cừu Vũ sinh nghi ngờ sâu sắc về bản , bệnh thì vái tứ phương, tìm vấn đề của thất bại .

Điểm đầu vốn là hằng , nhiều thích ứng với cường độ học tập của cấp ba và môi trường học tập mới, thành tích tụt dốc phanh, và luôn giáo viên quả quyết rằng, một nữ sinh thành tích xuất sắc sẽ bộc lộ điểm yếu về các môn tự nhiên khi lên cấp hai, cấp ba.

So với những lý do tàn khốc hơn ở , Cừu Vũ thà thừa nhận ảnh hưởng bởi tình cảm.

Ưng Đăng Dĩnh hài lòng với sự tiến bộ của Vân Vụ Lai, gọi cô đến văn phòng khen ngợi và động viên.

“Một tháng mà sự tiến bộ lớn như dễ dàng, là tiến bộ nhiều nhất trong lớp so với điểm đầu .” Ưng Đăng Dĩnh đầu tiên dịu dàng với cô như , mặt mày tươi , thậm chí còn khoan dung hơn với việc cô học mỹ thuật. “ đừng lơ là, tiếp tục giữ vững tinh thần . Em từ bỏ mỹ thuật, cô cũng thể ép em, nhưng em tự kiểm soát sự cân bằng giữa hai việc, còn nữa…”

Đến đây, Ưng Đăng Dĩnh nghiêm mặt : “Cô thấy em với Hứa Húc ?”

Vân Vụ Lai lắc đầu: “Không ạ.”

“Không mà hôm qua em đưa bữa sáng cho em?” Ưng Đăng Dĩnh tin cô.

Vân Vụ Lai giải thích sơ qua sự việc.

Ưng Đăng Dĩnh nửa tin nửa ngờ: “Dù thì nhiệm vụ của em bây giờ là tĩnh tâm học hành, đừng dính dáng đến những học sinh như , em xem em chút tâm tư học hành nào ? Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, em ở cùng em , lâu dần sẽ học thói , đối với thành tích của em chỉ hại chứ lợi, ?”

Vân Vụ Lai đành gật đầu .

Ra khỏi văn phòng, cô thở phào nhẹ nhõm. Mỗi chuyện với Ưng Đăng Dĩnh, cô đều hết sức cẩn thận đối phó, thật sự là mệt óc mệt .

Sau kỳ thi tháng đầu tiên, lao một vòng học tập mới.

Cừu Vũ để trở hàng ngũ học sinh giỏi, bắt đầu học như điên, gần như sắp xếp hết tất cả thời gian thể tận dụng.

Vân Vụ Lai là thiết nhất với cô ở trường, tránh khỏi lây nhiễm sâu sắc bởi sự lo lắng và chăm chỉ , tinh thần học tập tăng cao từng thấy. buổi tối cô thức khuya, vì để phát triển chiều cao, mười một giờ nhất định lên giường ngủ.

Cừu Vũ thậm chí nỡ dành thời gian ăn ở nhà ăn, hầu hết thời gian, hai đều vội vàng đến căng tin mua chút cơm nắm hoặc mì gói, mang về lớp ăn trưa, ăn sách.

Thời gian trôi qua một tháng, cuối tháng mười, Gia Lam sắp bước kỳ thi tháng thứ hai.

Một ngày kỳ thi, Vân Vụ Lai nhất quyết lôi Cừu Vũ đến nhà ăn: “Ăn cơm nắm cả tháng trời, tớ thật sự sắp nôn .”

Cừu Vũ cũng sắp nôn , đồng ý: “Được thôi, coi như kết hợp lao động và nghỉ ngơi hợp lý kỳ thi.”

Ở nhà ăn, họ gặp Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử lâu gặp.

Khi thấy họ, Chúc Khải Toàn mắt sáng lên rõ ràng.

Cảnh tượng tái diễn, lúc xếp hàng Chúc Khải Toàn xếp hàng họ, và ngay lập tức chào Cừu Vũ: “Hi.”

Sự hoảng sợ và bất an của Cừu Vũ đối với hai ngày thi tới cùng với tiếng “Hi” của bùng nổ. Cô dâng một trận bực bội, đến mức thể yên tâm ăn hết bữa cơm.

Ăn nửa bữa, cô đặt đũa xuống, hùng hổ dậy: “Không , tớ nhất định rõ với .”

Vân Vụ Lai c.h.ế.t lặng, trơ mắt bạn về phía hai con trai, mang theo sự quyết liệt của một dũng sĩ chuẩn hy sinh.

Chúc Khải Toàn mặt về phía hai họ, nên ngay lập tức phát hiện Cừu Vũ tới. Cậu nuốt miếng cơm trong miệng, chờ cô đến.

Cừu Vũ dừng mặt Chúc Khải Toàn.

Hai bắt đầu chuyện, nhà ăn ồn ào, Vân Vụ Lai rõ gì cả, chỉ thể thấy sắc mặt Cừu Vũ từ quyết liệt ban đầu, chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng là lúng túng. Chúc Khải Toàn thì bình tĩnh hơn nhiều, ngoài sự kinh ngạc ban đầu, gần như cả quá trình hề biểu lộ cảm xúc, ngay cả đến cuối cùng vẫn ôn hòa.

Cừu Vũ mặt đỏ bừng , chỉ tìm một cái lỗ để chui xuống, còn ở nữa, gọi Vân Vụ Lai: “Vụ Lai, thôi.”

Vân Vụ Lai đại khái thể đoán chuyện gì xảy , phối hợp đặt đũa xuống, bưng khay cơm theo cô .

“Cậu gì thế?” Ra khỏi tầng ba, Vân Vụ Lai hỏi.

Cừu Vũ: “Cậu thích tớ, là chúng nghĩ nhiều .”

“Không thể nào?” Vân Vụ Lai tin.

“Cậu chắc chắn… giống như giả .” Cừu Vũ úp mặt tay, hét lên khe khẽ. “ là mất mặt c.h.ế.t .”

Vân Vụ Lai nhíu mày, vẫn còn nghi ngờ lời phủ nhận của Chúc Khải Toàn: “ một hai thì thôi, nào cũng như , thể nào nào cũng là trùng hợp ?”

“Tớ , tớ ngơ ngác .” Cừu Vũ càng nghĩ càng thấy mất mặt, dậm chân tự an ủi . “Kệ , nếu thì quá , tớ cũng đỡ suy nghĩ lung tung ảnh hưởng đến việc học.”

Còn ở nhà ăn, hai con trai bóng lưng hai cô gái bỏ chạy biến mất, đối mặt .

Phó Hành Thử phá vỡ sự im lặng: “Vậy là, họ nhận , nhưng tưởng thích Cừu Vũ?”

Chúc Khải Toàn xoa xoa thái dương, suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện sai ở .

Phó Hành Thử: “Cậu định gì?”

Chúc Khải Toàn: “Còn nữa, nhanh ch.óng cho sự thật thôi.”

Một lúc , dở dở lẩm bẩm: “Suy nghĩ của lạ thật.”

 

 

Loading...