Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 85: Ngoại truyện 4

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trường Gia Lam gần như ranh giới giữa khu vực nội thành và ngoại ô của thành phố Cẩm Thành. Hướng bắc là nội thành, còn hướng nam thì dần dần tiến ngoại ô.

Xe buýt về hướng nam, nhà của giáo viên dạy vẽ ở trạm cuối của tuyến xe buýt , mất nửa tiếng di chuyển.

“Vụ Lai, ?” Tiểu Duyệt hỏi “Tớ nhớ nhà ở Chấn Ninh mà ?”

Chấn Ninh là một trong những thị trấn của Cẩm Thành.

Vân Vụ Lai : “Ừ, tớ học vẽ phác thảo.”

Tiểu Duyệt gật đầu: “Ồ ồ, đúng , nhớ học vẽ.”

.”

Tiểu Duyệt tiếp tục bắt chuyện với Vân Vụ Lai: “Lên cấp ba vẫn học , định thi khối năng khiếu ?”

Vân Vụ Lai: “ thế.”

“Sướng thật, môn văn hóa chỉ cần học qua loa là .” Tiểu Duyệt ngưỡng mộ thật lòng “Tớ cũng học sinh năng khiếu, tiếc là tài năng đó.”

Điểm chuẩn văn hóa của học sinh năng khiếu tương đối thấp, phong cách của nhóm học sinh cũng thực sự lộn xộn hơn học sinh bình thường một chút, nên nhiều thường ấn tượng rằng học sinh năng khiếu học hành t.ử tế.

Vân Vụ Lai tỏ vẻ phục, rõ ràng hồi tiểu học thành tích của cũng , miệng khác biến thành chỉ cần học văn hóa qua loa là .

học bao giờ qua loa.

Hơn nữa Chúc Khải Toàn cũng đang bên cạnh , sẽ nghĩ là một học sinh kém chỉ sống cho qua ngày đấy chứ?

quá vấn đề giữa chốn đông thì nhỏ nhen, nên cuối cùng, Vân Vụ Lai chọn cách gượng, : “Môn văn hóa cũng học chứ.”

Vân Vụ Lai và Tiểu Duyệt hồi tiểu học chỉ là bạn học bình thường, huống hồ hơn ba năm gặp, tình cảm càng thêm nhạt nhòa. Nếu hôm nay tình cờ gặp, cả hai lẽ quên mất sự tồn tại của đối phương trong cuộc đời . Sau khi hỏi thăm cơ bản xong, hai bên nhanh ch.óng rơi tình thế khó xử vì gì để .

Tiểu Duyệt tìm một cái cớ để về phía xe, khi còn khách sáo : “Lần dịp chơi chung nhé.”

Một tấm vé mời suông điển hình trong giao tiếp xã hội.

Vân Vụ Lai gật đầu: “Được thôi.”

Sau khi Tiểu Duyệt khỏi, Vân Vụ Lai thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng cần chuyện gượng gạo nữa.

Rảnh rỗi , cô lấy chiếc iPod từ túi nhỏ bên hông cặp sách . Dây tai rối , cô chỉ dùng một tay, loay hoay mãi gỡ , ngược càng lúc càng rối.

Vân Vụ Lai lúng túng.

Cái tai c.h.ế.t tiệt gì đây, học hỏi dây giày một chút, hai bước là tuột, hai bước là tuột.

Vừa thầm oán xong, cô phát hiện một bên dây giày của Chúc Khải Toàn đang tuột.

“…” Vân Vụ Lai lặng lẽ nhét iPod túi quần đồng phục.

Kiến nghị nhà sản xuất tai và nhà sản xuất dây giày đổi vật liệu cho , thế là cả làng đều vui.

Tiếp theo là chuỗi thời gian nhàm chán cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ.

Cô gần như đầu sang trái trong suốt quãng đường, vì Chúc Khải Toàn đang ở bên trái cô.

Cô chỉ thể qua khóe mắt, thấy lặng lẽ bên cạnh, khuôn mặt trai nghiêng thỉnh thoảng lướt qua đáy mắt cô. Cánh tay gầy gầy giơ lên nắm lấy vòng treo, những đường gân xanh và cơ bắp nổi lên.

Lúc là giờ cao điểm tan tầm, trạm tiếp theo ngay khu công nghiệp. Sau khi xe buýt dừng, một đám đông tan ồ ạt kéo đến, cửa mở là tranh chen lên.

“Mọi lùi về , lùi về .” Bác tài xế hét lên, chỉ Chúc Khải Toàn “Ai mới lên xe chú ý nhé, đưa tiền cho nhóc , lúc nãy bỏ thừa tiền vé .”

Bác tài xế nhiệt tình, nỡ để Chúc Khải Toàn một chuyến xe buýt tốn 100 tệ, nên cố gắng hết sức giúp vớt vát tổn thất.

Thế là trong hành khách mới lên, ngoài những quẹt thẻ xe buýt thì vẫn quẹt thẻ, nhóm còn dùng tiền xu đều đưa cho hai đồng, đám đông chuyền tay từ phía .

Bác tài xế tận tụy đếm .

Chúc Khải Toàn: “…”

Cậu buộc nhận một vốc tiền xu và tiền giấy một tệ, gượng với bác tài xế: “Không cần ạ, cảm ơn bác.”

Bác tài xế khoát tay: “Đừng khách sáo, lát nữa cầm tiền mua gì ngon mà ăn. Bố kiếm tiền cũng dễ dàng gì.”

Chúc Khải Toàn: “…”

Thật bố Chúc kiếm tiền cũng khá dễ dàng.

Cậu từ chối hai , nhưng bác tài xế vẫn khăng khăng, xung quanh cũng lượt khuyên cứ cầm lấy.

Thật sự là thịnh tình khó từ chối.

Bên cạnh còn một bà cụ nhiệt tình thấy một tay cầm hết, còn cho một cái túi ni lông nhỏ để đựng tiền.

Chúc Khải Toàn: “… Cháu cảm ơn bà ạ.”

Vân Vụ Lai cúi đầu, nín .

Cùng với sự xuất hiện của hành khách mới, những trong xe đều dồn ép lùi về phía cửa một đoạn dài, cách giữa với cũng kéo gần hơn nhiều.

Khoảng cách chừng hai mươi centimet giữa Vân Vụ Lai và cũng thu hẹp còn năm centimet, gần như dính sát .

Khi tất cả lên xe, chiếc xe buýt chật ních bắt đầu lăn bánh, gia tốc rõ ràng chậm hơn.

Xe tăng tốc, giảm tốc và rẽ, con cũng khẽ lắc lư theo quá trình di chuyển.

Thỉnh thoảng họ sẽ chạm , vải đồng phục khẽ ma sát, gây những phản hồi xúc giác.

Vân Vụ Lai cảm thấy tự nhiên. Rất lạ, đây khi xe buýt cô bao giờ để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt , nhưng hôm nay thần kinh đặc biệt nhạy cảm.

Chủ yếu là vì họ , gần như ngày nào cũng gặp mặt, nhưng bao giờ chuyện, thuộc dạng lạ quen thuộc. Vừa thể thoải mái chào hỏi, cũng thể thực sự coi như đối phương tồn tại. Mối quan hệ là vi diệu nhất, cả việc và tiếp xúc cơ thể đều toát sự ngượng ngùng đậm đặc.

Đến trạm tiếp theo, xe tấp lề, ở cửa xuống xe, trống khá nhiều chỗ. Vân Vụ Lai nhân tiện bước sang bên cạnh vài bước, một khác nhanh ch.óng chen giữa họ.

Lần , đừng là tiếp xúc cơ thể, ngay cả tầm cũng bên cạnh che mất.

Điểm duy nhất là cùng Tiểu Duyệt.

Hai gượng.

Vân Vụ Lai vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không so sánh thì đau thương, so với việc cạnh Chúc Khải Toàn đầy ngượng ngùng, cô thà cùng ngượng ngùng với bạn học cũ còn hơn.

Bác tài xế nhiệt tình hô hào hành khách mới lên xe đưa tiền xu cho Chúc Khải Toàn.

Phải công nhận, dân Cẩm Thành thật sự mộc mạc và nhiệt tình.

Lần Chúc Khải Toàn phản kháng nữa, Vân Vụ Lai thấy lịch sự mấy tiếng “cảm ơn”.

Giữa một bầu khí hài hòa, Vân Vụ Lai thấy trong những mới lên xe một đàn ông trung niên thấp bé, gầy gò móc chiếc điện thoại từ túi áo rộng thùng thình của một phụ nữ. Thủ pháp cực kỳ điêu luyện, rõ ràng là kẻ tái phạm nhiều .

Người phụ nữ vẫn đang vui vẻ chuyện với bạn đồng hành, mất trộm.

Trước đây Vân Vụ Lai chỉ chuyên trộm điện thoại xe buýt, ngờ tận mắt chứng kiến.

Sau khi định thần , cô nghĩ nên nhắc nhở phụ nữ .

Kết quả là tên trộm cũng để ý đến cô, trợn đôi mắt tam bạch* lườm cô một cái sắc lẹm, ý đe dọa cần cũng hiểu.

(*) Mắt tam bạch*: là một thuật ngữ dùng trong nhân tướng học để mô tả một kiểu mắt đặc biệt. Đặc điểm nhận dạng của mắt tam bạch là lòng đen chiếm hết chiều dọc của mắt, khiến cho ba lòng trắng lộ xung quanh.

Vân Vụ Lai lập tức nghĩ đến những dũng cảm việc nghĩa kẻ trộm trả thù tin tức. Cô do dự, cô chỉ là một cô bé đầy 14 tuổi, là đối thủ của .

vĩ đại đến mức sẵn sàng gánh chịu nguy hiểm đến tính mạng vì chiếc điện thoại của một xa lạ.

chẳng lẽ cô cứ trơ mắt tên trộm đắc thủ ư?

Đang lúc do dự, Chúc Khải Toàn đột nhiên quát lên: “Anh gì đó?”

Khiến cả xe đều sang.

Vân Vụ Lai cũng nghểnh cổ về phía .

Chúc Khải Toàn nghiêng về phía cô, đang chằm chằm tên trộm với ánh mắt mấy thiện cảm, : “Lấy đây.”

Dù chỉ là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, nhưng khí chất áp đảo toát từ cao sức ép. Tên trộm rõ ràng chút sợ hãi, nhưng vẫn cứng miệng: “Cái gì?”

“Anh trộm điện thoại của chị .” Chúc Khải Toàn hất cằm về phía phụ nữ mất điện thoại “Trả cho chị .”

Người phụ nữ lúc mới muộn màng sờ túi , thấy trống , liền hét lên: “Điện thoại của mất !”

“Liên quan gì đến ?” Tên trộm chịu thừa nhận.

Chúc Khải Toàn hề nhượng bộ, từng chữ một: “Điện thoại của chị đang ở trong túi bên của , trả cho chị .”

Tên trộm thẹn quá hóa giận, hung hăng với Chúc Khải Toàn: “Mày bớt lo chuyện bao đồng .”

Chúc Khải Toàn túm lấy cánh tay , giọng đè xuống cực thấp: “Trả cho chị , đừng để nữa.”

Tên trộm nắm đau, khỏi nhăn mặt nhón chân lên.

Ngay cả một đứa trẻ mười mấy tuổi cũng , ý thức chính nghĩa của lập tức kích hoạt. Một đàn ông trung niên vạm vỡ cũng quát: “Còn mau trả cho , tay chân , ăn trộm.”

đó, xe buýt camera cả mà.” Bà cụ đưa túi ni lông cho Chúc Khải Toàn .

Giữa những lời chỉ trỏ của đám đông, tên trộm hết cách, lấy điện thoại từ trong túi , tiện tay ném xuống đất, đó hất tay Chúc Khải Toàn , chen qua đám đông, nhân lúc cửa đóng, chuồn một mạch xuống xe, chạy mất hút.

“Ôi chao để nó chạy mất .” Có bất bình, “Lẽ tống nó đồn cảnh sát! Tuổi trẻ lo ăn đàng hoàng, mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh.”

thì điện thoại của phụ nữ cũng tìm , cô cảm kích lời cảm ơn với Chúc Khải Toàn: “Em ơi, thật sự cảm ơn em nhiều lắm, nếu em, chị cũng điện thoại của trộm.”

Trên n.g.ự.c mỗi học sinh Gia Lam đều gắn huy hiệu trường, đó ghi lớp và tên.

Người phụ nữ ghé gần xem, định đến Gia Lam để biểu dương hành động dũng cảm việc nghĩa của học sinh: “Em học lớp nào trường Gia Lam, tên là gì?”

“Không cần ạ, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Sau khi ngăn chặn tên trộm, khí chất áp đảo cực mạnh Chúc Khải Toàn thu . Cậu che n.g.ự.c áo, chặn huy hiệu trường , đó tháo huy hiệu , nhét túi.

Cậu kiên quyết cho tên , vài qua , phụ nữ đành bỏ cuộc, liên tiếp lời cảm ơn .

Bà cụ túi ni lông giơ ngón tay cái lên: “Học sinh trường Gia Lam đứa nào cũng học giỏi, còn trai thế , còn lương thiện chính nghĩa, ôi chao đúng là hổ danh học sinh trường Gia Lam.”

Cả xe là lời khen ngợi.

Giữa những lời khen của , Chúc Khải Toàn hề tỏ gượng gạo hổ, ngược , cực kỳ thản nhiên, mặt đỏ tim đập, đáp : “Nên ạ, cũng giúp nhiều.”

Vân Vụ Lai đặt cảnh đó, nếu cô là , lẽ cô c.h.ế.t vì ngượng ngùng ánh mắt và lời khen của .

Tiểu Duyệt ghé sát cô, nhỏ giọng : “Đây là trường ?”

“Ừm.” Vân Vụ Lai đáp.

“Trời đất ơi, trai quá.” Tiểu Duyệt giấu nổi sự phấn khích “Làm nữ sinh trường thật là hạnh phúc, một hot boy mãn nhãn như để ngắm.”

Hot boy?

Nhắc đến hot boy, Vân Vụ Lai nhớ một chuyện.

Trên Renren bảng xếp hạng hoa khôi, hot boy của mỗi trường. Các bạn nam trong lớp mặc kệ sự từ chối của cô, nhất hô bá ứng, nhiệt tình bình chọn cho cô lên top 10 bảng hoa khôi. Trong đó mấy vị trí đầu đều là các chị khóa , nền tảng phiếu bầu từ , dễ dàng vượt qua.

Còn về bảng hot boy, từ khi khóa của họ trường, Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử sự ủng hộ của thể nữ sinh trong trường vượt qua các khóa một cách thể cản phá để lên hạng nhất và hạng hai. Tuy nhiên, vị trí nhất nhì cố định, hai phiên , chủ yếu xem fan nhà ai mạnh hơn.

Xe buýt vẫn dừng dừng như thường lệ, mỗi trạm mới lên xe đều hành khách cũ nhắc nhở đưa tiền cho Chúc Khải Toàn. Vân Vụ Lai đếm sơ qua, tổng cộng hơn bốn mươi lượt , gần như giúp Chúc Khải Toàn bù bộ tổn thất.

Sau đó, Tiểu Duyệt cũng xuống xe, gần đến trạm cuối, xe dần dần vắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-85-ngoai-truyen-4.html.]

Đến trạm áp ch.ót, một nhóm đông xuống xe, chỗ trống.

Vân Vụ Lai dậm dậm đôi chân mỏi mệt, chọn một chỗ xuống.

Trên xe chỉ còn bảy tám , trong đó Chúc Khải Toàn.

Nhà ở khu đó ? Vân Vụ Lai khỏi nghi ngờ.

Cô nhớ khu vực gần trạm nhà thầy giáo dạy vẽ là chung cư cũ, vị trí cũng lắm. Dựa những gì cô về Chúc Khải Toàn trong thời gian qua, bao gồm cả hành động hào phóng ném một trăm tệ hộp tiền lúc nãy, nhà hẳn là tiền, ngờ ở một nơi hẻo lánh như .

thầy giáo cũng tiền, sáu mươi phút thể kiếm một ngàn rưỡi tệ, cũng vẫn ở đó thôi.

Có lẽ thích khí trong lành của ngoại ô, kẹt xe.

Sáu bảy phút , xe đến trạm cuối, ngoài bác tài xế và Chúc Khải Toàn, tất cả đều dậy.

Vân Vụ Lai là cuối cùng xuống xe, ngay khi xuống, cô thấy tài xế hỏi Chúc Khải Toàn: “Em trai, em xuống ở ?”

Chúc Khải Toàn : “Trạm ạ.”

Trong lòng Vân Vụ Lai hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.

Tài xế cũng ngơ ngác: “ đây là trạm cuối mà.”

Cuộc đối thoại đó Vân Vụ Lai thấy nữa. Cô xuống xe một đoạn, khi khu nhà của thầy giáo, cuối cùng nhịn tò mò, đầu một cái.

Xe buýt đầu chạy .

Cô thấy Chúc Khải Toàn cúi một ông lão bán rau, đưa túi tiền xu trong tay cho ông.

Ông lão cô cũng ấn tượng, đầu tiên đến nhà thầy, là bố đưa cô đến. Ông lão mặc đồ cũ, một mắt mù, bên đường bán rau. Bố cô đến bắt chuyện vài câu, ông lão mất vợ, hai con trai đùn đẩy trách nhiệm cho , ai chịu phụng dưỡng ông, nên ông tự ngoài bán ít rau để trang trải cuộc sống.

Đối mặt với tiền Chúc Khải Toàn đưa, ông lão xua tay gì đó, nhưng Chúc Khải Toàn kiên quyết đưa tiền cho ông, đầu bỏ .

Ông lão luống cuống thu dọn tất cả rau sạp, khập khiễng đuổi theo, cho hết rau túi.

Chúc Khải Toàn từ chối một hồi, cuối cùng sự kiên trì của ông lão, nhận hết rau.

Nhìn cảnh tượng , trong lòng Vân Vụ Lai dâng lên một cảm giác lạ lùng, thể rõ thành lời.

Trước khi về phía cô, cô , bước khu nhà.

Chúc Khải Toàn xách hai túi rau xanh bên đường, một lúc , nhịn mà bật .

Mình đang cái quái gì thế .

Tan học thấy Vân Vụ Lai ở ven đường, nhất thời bốc đồng, bảo Phó Hành Thử về , còn thì theo cô lên xe buýt.

Không gì khác, chỉ ở bên cô một lúc.

Tuy nhà cô ở , nhưng dọc đường cũng thu hoạch kha khá, ví dụ như cô là học sinh mỹ thuật, cô chuẩn thi năng khiếu, cô sẽ xe buýt tuyến K729 đến trạm cuối để học vẽ.

Trước đó, chỉ cô tên là Vân Vụ Lai, là học sinh lớp 10/9.

Thậm chí ngay cả cái tên, cũng là mới gần đây.

Hứa Húc về cô, mỗi khó khăn lắm mới nhắc đến, cũng bao giờ tên cô, luôn là “hoa khôi lớp bọn tớ” hoặc “tiên nữ lớp bọn tớ”.

Mãi cho đến khi Hứa Húc các bạn nam trong lớp bình chọn cô top 10 bảng xếp hạng của trường Gia Lam, mới tên cô bảng xếp hạng, mà còn dùng phương pháp loại trừ – cô là cô gái duy nhất trong top 10 dùng ảnh của ảnh đại diện.

Vân Vụ Lai, mây sương, quả thật phụ biệt danh mà các bạn nam lớp họ đặt cho cô.

Thời đó, ứng dụng gọi xe như Didi vẫn đời, chỉ thể bên đường chờ taxi xuất hiện.

Nơi khá hẻo lánh, ít taxi qua , khó khăn lắm mới một chiếc qua, còn đang khách.

Tài xế bắt thêm khách cùng chiều, hạ cửa sổ xuống hỏi: “Đi ?”

Chúc Khải Toàn địa chỉ.

Tài xế hét giá trời: “80 tệ.”

Chúc Khải Toàn thiếu tiền, nhưng thích coi là kẻ ngốc lừa, nên dứt khoát từ chối: “Không .”

“70, 70 nhé? Ở đây ít taxi lắm.” Tài xế giảm cho một chút giá hữu nghị “Cậu , lát nữa bắt xe .”

Chúc Khải Toàn thẳng về phía , thèm liếc mắt, hề lay động.

Tài xế tức giận bỏ .

Chúc Khải Toàn thêm mười mấy phút, thấy bóng dáng một chiếc taxi nào, khỏi chút hối hận.

Đặng Hoa Phong gọi điện tới: “Sao con về, đang ở cùng Hành Thử ?”

Chúc Khải Toàn thể thật với , thuận miệng đáp: “Vâng.”

“Vậy con còn về ăn cơm ?” Đặng Hoa Phong hỏi.

Chúc Khải Toàn : “Không về ạ.”

“Vậy con đừng về muộn quá nhé.” Đặng Hoa Phong theo chính sách nuôi con thả lỏng, Chúc Khải Toàn , bà dặn dò vài câu yên tâm cúp máy.

Không đợi taxi, Chúc Khải Toàn đành bộ trở trạm xe buýt, xe buýt về nhà.

Cậu cho hết tiền lẻ cho ông lão bán rau, lúc chỉ còn tờ một trăm tệ, cũng lười cửa hàng bên cạnh để đổi, trực tiếp ném một tờ nữa khe nhét tiền.

“Ây ây ây…” Tài xế ngăn kịp, trơ mắt tờ tiền đỏ rơi xuống, cũng giống như tài xế lúc , đưa giải pháp tương tự “Vậy lát nữa lên xe bảo họ đưa tiền cho .”

Sau đó lên, Chúc Khải Toàn cầm một đống tiền xu nữa nên từ chối.

Lần giống như , lúc nãy truyền đưa tiền đến tận tay , thực sự tiện trả .

Thấy thái độ của kiên quyết, bác tài xế lẩm bẩm một câu “lắm tiền thật”, để mặc .

Trên đường, Phó Hành Thử gửi tin nhắn hỏi thăm: 「Báo cáo chiến tích của xem nào.」

Chúc Khải Toàn chụp hai túi rau xanh đặt ở ghế bên cạnh, trả lời: 「Phong phú.」

Phó Hành Thử: 「???」

Chúc Khải Toàn trả lời đúng câu hỏi: 「Ăn cơm , ăn thì lát ngoài ăn với tớ.」

Cậu ở ngoài g.i.ế.c thời gian một lúc mới thể về nhà.

Phó Hành Thử ăn cơm , nhưng khi Chúc Khải Toàn về, Phó Hành Thử vẫn cùng ngoài ăn chút gì đó. Cậu bế theo Phó Minh Chước, Phó Minh Chước mới 13 tháng tuổi, từ tháng thứ năm, cô bé bắt đầu nhận . Không bố , Phó Hành Thử là nhất, nên cô bé quấn trai, mỗi buổi sáng Phó Hành Thử học, cô bé đều ré lên một hồi lâu.

Lần học, Phó Hành Thử nỡ để Phó Minh Chước ở nhà đến trời long đất lở, nên mang cô bé cùng. Sau khi Phó Minh Chước đời, đây là chuyện thường ngày của , ngoài việc học, gần như cũng mang theo em gái.

“Chước Chước.” Chúc Khải Toàn bế Phó Minh Chước lên trêu chọc vài câu, khiến Phó Minh Chước khanh khách.

“Gọi một tiếng .”

“A Khải.” Phó Minh Chước từ sớm, chịu gọi Chúc Khải Toàn là , mà theo Phó Hành Thử gọi là “A Khải”.

“Không lớn nhỏ.” Cậu trả Phó Minh Chước , cảm thán, “Trẻ con lớn nhanh thật, mấy ngày gặp lớn hơn ít.”

Phó Hành Thử ôm em gái về, hỏi Chúc Khải Toàn: “Túi rau của ?”

Chúc Khải Toàn kể sơ qua lai lịch của túi rau xanh cho Phó Hành Thử .

“…” Phó Hành Thử như một tên ngốc “Thế hỏi mượn cô hai đồng?”

Chúc Khải Toàn vốn định hỏi mượn cô, ai ngờ nửa đường một Trình Giảo Kim* nhảy hỏi mượn , tấn công bất ngờ, nhất thời phản ứng kịp, nên tiện hỏi mượn cô nữa. ngay khoảnh khắc ném tiền , hối hận, đáng lẽ nên hỏi mượn cô bằng giá. Mượn tiền , bất kể cô cần trả , đều lý do chính đáng để chuyện với cô.

(*) Nửa đường một Trình Giảo Kim*: ý chỉ một hoặc sự việc đột ngột xuất hiện, xáo trộn kế hoạch

Tiếc là quá muộn.

mặt cô, đầu óc đủ nhanh.

Thức ăn dọn lên, Phó Hành Thử Chúc Khải Toàn ăn ngấu nghiến, hỏi: “Hối hận vì chuyển sang lớp 4 cùng tớ chứ?”

Nếu Chúc Khải Toàn chuyển lớp, và Vân Vụ Lai là bạn cùng lớp.

Nước gần ban công, tiện lợi hơn bây giờ bao nhiêu.

“Hối hận cái gì.” Chúc Khải Toàn ngẩng đầu lên, khuôn mặt thanh tú tràn đầy vẻ tự tin hừng hực khí thế “Khoảng cách tạo nên vẻ . Cậu cứ xem mười năm sổ hộ khẩu nhà tớ .”

Chuyện còn tính chuyện đưa chung một sổ hộ khẩu , Phó Hành Thử đến đập bàn.

Ăn tối xong, hai ai về nhà nấy.

Đặng Hoa Phong con trai xách hai túi rau xanh về, ngẩn cả .

“Con thấy ông lão bán rau bên đường đáng thương.” Chúc Khải Toàn .

Đặng Hoa Phong cầm lấy túi xem thử, rau xanh mơn mởn, lá tươi, là rau nhà trồng, mới hái lâu.

Đặng Hoa Phong vẫn luôn , con trai bà lương thiện.

Thấy ông cụ bên đường đáng thương, sẽ mua hết tất cả rau.

Không yên tâm về Phó Hành Thử mới mất lâu, đồng thời cũng xem như mất cha, nên chủ động chuyển đến lớp 4, dùng hết sức để an ủi và bầu bạn với Phó Hành Thử.

Tình bạn của con trai gì đến mức dính như sam thế, hai đứa hồi cấp hai vốn cùng lớp, học khác lớp gì là quen.

Đặng Hoa Phong hai lời đồng ý giúp Chúc Khải Toàn chuyển lớp cũng chính vì lẽ đó, vì bà nuông chiều con trai, mà xuất phát từ lòng từ bi và thương của một .

Nhìn con trai, Đặng Hoa Phong trong lòng chút cảm động, bà xoa đầu Chúc Khải Toàn: “Con trai ngoan.”

Chúc Khải Toàn cao lớn , bà nhón chân mới thể chạm tới đầu .

Chúc Khải Toàn quen với sự tiếp xúc mật như , né tránh : “Lại sến súa gì nữa .”

Vân Vụ Lai ăn tối ở nhà thầy giáo, đó học xong, Vân Hòa Quang đến đón cô về nhà.

Về đến nhà gần chín giờ tối.

“Về ?” Tô Uyển mở cửa cho họ, thúc giục Vân Vụ Lai: “Mau bài tập , đừng la cà nữa, thì tối nay con khỏi ngủ.”

Vân Vụ Lai : “Hôm nay thi tháng, bài tập ạ.”

“Vậy con ôn bài một lúc ngủ sớm.” Nghe bài tập, Tô Uyển thở phào nhẹ nhõm.

Vân Vụ Lai vui vẻ đồng ý, phòng chứa đồ lấy một chai sữa và một gói bánh quy, ăn về phòng.

là trẻ con.” Tô Uyển bóng lưng cô, nhịn lắc đầu.

Vân Hòa Quang : “Con bé vốn dĩ vẫn còn là một đứa trẻ mà.”

Về đến phòng, Vân Vụ Lai đặt cặp sách và túi vẽ xuống, lấy một cuốn sách mai thi, ăn bánh quy ôn những điểm chính.

Dưới ánh đèn bàn dịu dàng, cô đột nhiên nhớ những chuyện xảy chiều tối hôm nay.

Dáng vẻ điển trai, rạng rỡ của trong bộ đồng phục.

Cậu ném một trăm tệ hộp tiền, chút ngốc nghếch.

Khi quát tên trộm thì dũng cảm, khí thế bức , hiên ngang lẫm liệt.

Và cả ánh mắt cuối cùng cô thấy, xách hai túi rau xanh đầy ắp đựng trong những chiếc túi ni lông màu xanh rẻ tiền bên đường, hề tỏ mất giá, mà và trong trẻo tả xiết.

Dưới ánh hoàng hôn sắp lặn, như đang tỏa sáng lấp lánh.

Cô đăng nhập Renren, bảng xếp hạng hoa khôi, hot boy, và bình chọn cho một phiếu.

 

 

Loading...