Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 84: Ngoại truyện 3
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , Cừu Vũ ngẩn tại chỗ.
Sau khi hồn, mặt cô đỏ bừng vì hổ, vội ngăn Vân Vụ Lai : “Vụ Lai, đừng bậy.”
“Thật đó, tớ quan sát mấy ngày .” Vân Vụ Lai liệt kê từng điểm bất thường trong mấy ngày qua cho Cừu Vũ , “Lần nào ăn cơm cũng xếp hàng ngay cạnh chúng , cần hàng dài ngắn, hơn nữa nào cũng chào đầu tiên.”
Thời cấp hai, quan hệ giữa Cừu Vũ và Chúc Khải Toàn chỉ là bạn học bình thường, ba năm trời chẳng với mấy câu. Bị Vân Vụ Lai như , Cừu Vũ cũng cảm thấy gần đây quả thật chút , Chúc Khải Toàn đối với cô dường như quá nhiệt tình.
Vân Vụ Lai tung bằng chứng đanh thép: “Với nãy tớ đầu , còn bắt quả tang đang trộm nữa.”
Cừu Vũ là kiểu con gái hai tai màng chuyện bên ngoài, một lòng chỉ sách thánh hiền. Cô áy lớn lên trong một gia đình khá giả, tính cách hướng ngoại, ngoại hình mang vẻ dịu dàng của con nhà lành, ưu điểm lớn nhất chính là học tập. Những nhân vật nổi tiếng trong trường bao giờ dính dáng gì đến cô, nên cô tin một trai như Chúc Khải Toàn tình cảm yêu mến với .
Vân Vụ Lai cứ như thật, giống dối.
Cán cân trong lòng Cừu Vũ bắt đầu lung lay, cô bán tín bán nghi.
“Không tin thì thứ hai tuần cứ quan sát kỹ mà xem.” Vân Vụ Lai .
Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh như chớp trong guồng ôn tập dày đặc. Tối chủ nhật, sự thuyết phục của bố , Vân Vụ Lai cuối cùng cũng đồng ý ngủ sớm.
Cô mới 13 tuổi, kinh nguyệt đầu cũng mới đến hồi nửa năm , chính là giai đoạn phát triển chiều cao vượt bậc, thiếu ngủ sẽ ảnh hưởng đến sự tăng trưởng.
Sau một giấc ngủ ngon lành, Vân Hòa Quang đưa Vân Vụ Lai đến trường.
“Thi tháng cứ giữ tâm lý bình thường là .” Trước khi cô xuống xe, Vân Hòa Quang xoa đầu con gái, một cách đầy tự hào, “Nhà là dân nghệ thuật, thi điểm cao như gì, lãng phí!”
Vân Vụ Lai bố cố tỏ thoải mái vì sợ cô áp lực, cô mỉm gật đầu.
Buổi sáng thi Ngữ văn và Toán, Vân Vụ Lai tự cảm thấy bài khá , nhưng học sinh trường Gia Lam ai nấy đều là thần thi cử, nên trong lòng cô vẫn chắc chắn.
Cô tập hợp với Cừu Vũ đang thi ở phòng khác, hai cô gái cùng từ tòa nhà dạy học đến nhà ăn, giống những bạn học khác đang sốt sắng so đáp án môn Toán.
Theo giao kèo tuần , mục đích của bữa ăn đơn thuần như khi.
Vân Vụ Lai giả vờ vô tình đầu , dò la tình hình.
Hai trai chiều cao nổi bật, dễ thấy trong đám đông, cách họ một xa gần, chừng ba mét.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm , Chúc Khải Toàn đầu sang chuyện với Phó Hành Thử.
Vân Vụ Lai , nhỏ giọng báo cáo với Cừu Vũ: “Họ ở ngay lưng , gần lắm.”
Theo lý mà , con trai cao, chân dài, cũng nhanh hơn họ, đáng lẽ nhanh ch.óng vượt qua họ mới .
khi Vân Vụ Lai đầu nữa, cô phát hiện cách giữa Chúc Khải Toàn, Phó Hành Thử và họ vẫn giữ nguyên như cũ, gần như đổi.
Khi hai nhóm khác cùng , trừ khi cố tình kiểm soát tốc độ, nếu thì khó thể duy trì cách ban đầu, bởi vì tốc độ bộ của mỗi là khác .
Lần , Vân Vụ Lai càng chắc chắn hơn.
Trước những bằng chứng xác thực, Cừu Vũ hoảng đến mức rút lui: “Hay là chúng tới tầng hai ăn cơm .”
“Tại thế?” Vân Vụ Lai hiểu.
Cừu Vũ sắp xếp suy nghĩ của : “Tớ vẫn chuẩn tâm lý xong.”
Dây dưa tình cảm với một trai như Chúc Khải Toàn, gần như cô gái nào thể giữ trong sạch, vỗ n.g.ự.c rằng sẽ rung động. Thay đó, chắc chắn sẽ ảnh hưởng lớn, bất kể ban đầu cô ý với .
Cô chỉ là một cô gái bình thường về mặt ngoại trừ việc học, cuộc sống đơn giản, bình dị thể chịu nổi sự đột nhập bất ngờ của , thể yên bình đón nhận tình cảm của .
Cô chỉ học hành cho .
“Hơn nữa, tớ thích là Phó Hành Thử cơ mà.” Cừu Vũ ghé sát tai Vân Vụ Lai nhỏ, “Nếu Chúc Khải Toàn thật sự… thì thật là khó xử quá.”
Dưới sự kiên quyết của Cừu Vũ, hai lên tầng ba mà rẽ nhà ăn tầng hai từ cầu thang.
“Vụ Lai, cảm ơn .” Cừu Vũ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác khó chịu khắp kéo dài suốt quãng đường cuối cùng cũng biến mất.
Trở về nhà ăn “ruột”, hai chọn một quầy ít , xếp hàng gần song song với , bắt đầu về bài thi buổi sáng.
Vân Vụ Lai: “Câu trắc nghiệm cuối cùng môn Toán chọn gì?”
Cừu Vũ : “A.”
Mặt Vân Vụ Lai lập tức xịu xuống: “Tớ chọn C, ban đầu cũng định chọn A.”
“Tớ chắc đúng , C mới là đáp án đúng.” Cừu Vũ an ủi cô, hỏi về câu tự luận cuối cùng, “Câu tự luận cuối cùng đáp án của là gì?”
Vân Vụ Lai định đáp án của thì thấy một bàn tay vươn từ phía đầu cô, b.úng một cái mặt Cừu Vũ.
Hai cô gái cứng đờ .
Diễn biến của sự việc vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Sự thật bày mắt, Cừu Vũ tin cũng tin. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, .
Phía họ, Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử thì còn là ai.
Chúc Khải Toàn tỏ tự nhiên, vui vẻ hỏi: “Hôm nay chạy xuống tầng hai ăn cơm thế?”
Cừu Vũ năng cũng lưu loát, dám hỏi tại cũng chạy xuống tầng hai, gượng: “Bọn tớ… đây vẫn ăn ở tầng hai, quạt trần hỏng sửa nên mới lên tầng ba ăn.”
“Ồ.” Chúc Khải Toàn gật đầu, bắt chuyện với cô “Cơm ở tầng hai ngon , tớ ăn bao giờ.”
Cừu Vũ gật đầu: “Cũng .”
Chúc Khải Toàn : “Vậy định về tầng hai ?”
Câu ý tứ rõ ràng, họ đến tầng hai, cũng sẽ đến tầng hai. Cừu Vũ tê cả da đầu, gần như dám thẳng mắt , gật đầu lia lịa: “Tùy tình hình thôi, ăn ở cũng như cả.”
Sau vài câu chào hỏi, Cừu Vũ như đại xá, vội vàng đầu .
Vân Vụ Lai dùng nắm đ.ấ.m khẽ đ.ấ.m chân cô.
Cừu Vũ đ.ấ.m .
Đây là bí mật nhỏ giữa hai cô gái.
Trong ba nhà ăn của trường, nhà ăn tầng ba môi trường nhất, giá cả đắt nhất, gần gấp đôi tầng một và gấp rưỡi tầng hai, nên tương đối ít hơn. Hàng xếp hàng ở tầng hai rõ ràng dài hơn tầng ba nhiều. Phó Hành Thử xếp hàng một lúc, chút mất kiên nhẫn phàn nàn: “Đông thế , đến tầng hai gì chứ.”
Chúc Khải Toàn một họ đang học lớp 12 ở Gia Lam, truyền thụ cho ít bí kíp sinh tồn ở trường, nên từ đầu năm học, và Phó Hành Thử gần như từng đến tầng một tầng hai.
“Ăn ngán , đổi vị mới một chút.” Chúc Khải Toàn .
Hai cô gái càng cứng đờ hơn khi .
Lấy cơm xong, Vân Vụ Lai và Cừu Vũ bưng khay cơm rời . Cừu Vũ cúi đầu, dám Chúc Khải Toàn.
Trong lòng Vân Vụ Lai gì khuất tất nên cô thoải mái một cái.
Phó Hành Thử lấy cơm , trong lúc đợi , Chúc Khải Toàn đầu , về hướng họ rời .
Nếu Vân Vụ Lai đoán sai, Chúc Khải Toàn đang xem họ định ở để lát nữa chọn một vị trí gần đó.
Mọi chuyện đều khá hợp lý, điều duy nhất mâu thuẫn chính là thái độ đường hoàng của . Rõ ràng hôm thứ sáu tuần lúc tan học cô bắt quả tang, vẻ bối rối của rõ ràng. Lúc đó cô còn cảm thán, ngờ một trai như thể ngây thơ đến thế.
đến hôm nay, cái điệu bộ bắt chuyện với Cừu Vũ của rõ ràng là một tay chơi tình trường lão luyện, từ đầu đến cuối đều chủ nhịp điệu và khí thế, nào chút rụt rè nào .
“Thế nào?” Vân Vụ Lai bưng khay cơm xuống mặt Cừu Vũ, “Tớ bậy đúng ?”
“Tớ …” Cừu Vũ che mặt đang nóng bừng, , “Tớ thật sự sắp dọa c.h.ế.t .”
Đến tuổi , cô gái nào ít nhiều cũng những ảo tưởng nhất định về tình yêu, nhất định trai, cao ráo, góc nghiêng tuấn tú nhất thế gian.
Lòng Cừu Vũ rối như tơ vò, một mặt là sự bài xích bản năng đối với việc cuộc sống chệch khỏi quỹ đạo định, nhưng mặt khác, cũng hương vị bối rối ngọt ngào của tuổi thanh xuân len lỏi lan tỏa.
Vân Vụ Lai đối diện với quầy lấy cơm, nên thể thấy rõ Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử mỗi một tay bưng khay cơm từ hàng . Quầy lấy cơm ở giữa nhà ăn, hai bên trái và đối diện đều chỗ , nhưng Chúc Khải Toàn mục tiêu rõ ràng, thẳng về phía bên trái, tức là hướng của họ, ánh mắt lướt qua đám đông đang bên trái và nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t cô.
Sau khi tìm thấy cô, Chúc Khải Toàn quanh nữa, chuyên tâm chuyện với Phó Hành Thử, nhưng bước chân vẫn hướng về phía họ.
“Họ qua đây .” Vân Vụ Lai báo cho Cừu Vũ “Rất thể sẽ ngay cạnh chúng .”
Cừu Vũ dám đầu : “Không chứ?”
May mà Chúc Khải Toàn cũng quá đáng lắm, xuống hàng ghế phía họ, song song đối diện mà lệch một góc.
Phó Hành Thử lưng về phía họ, Chúc Khải Toàn thì đối diện.
Vân Vụ Lai thể đối mặt thấy .
Bữa cơm kết thúc trong yên bình, Chúc Khải Toàn dường như định từ từ giăng lưới, vội vàng. Hai trai ăn xong nhanh cùng dậy, ngang qua bàn của họ. Cậu dừng , chào Cừu Vũ một cách đơn giản: “Bọn tớ đây.”
Trong miệng Cừu Vũ vẫn còn cơm, tiện chuyện, chỉ gật đầu.
Nhìn bóng lưng họ rời , Vân Vụ Lai chuyện phiếm với Cừu Vũ: “Cậu thấy Phó Hành Thử trai hơn ?”
“Cũng vấn đề ai hơn ai, họ đều khá trai.” Sau khi họ , Cừu Vũ thả lỏng , cuối cùng cũng thể chuyện bình thường “Chỉ là cá nhân tớ thích ngoại hình của Phó Hành Thử hơn, lạnh lùng, ngầu ngầu.”
Nói xong cảm nhận của , Cừu Vũ hỏi ý kiến của Vân Vụ Lai: “Còn thì ?”
Vân Vụ Lai thu tầm mắt , dùng đũa chọc hai cái cơm: “Cũng tàm tạm, tớ phân biệt .”
Thực ngay từ cái đầu tiên, cô thích Chúc Khải Toàn hơn, đôi mắt đào hoa của quá ấn tượng. Lần đầu tiên đối mặt, cô chỉ thể dùng từ kinh diễm để hình dung. tại , cô thật với Cừu Vũ.
Có lẽ là để tránh hiềm nghi.
Cừu Vũ thấy cô ngô khoai, lắc đầu, dùng ánh mắt trẻ con : “Thôi bỏ , còn nhỏ, thông suốt .”
Vân Vụ Lai sờ mũi , gì.
Tuy cô học sớm hơn bạn bè cùng trang lứa hai năm, nhưng tâm tư hề non nớt hơn họ. Bao nhiêu năm học, bất kể là học tập giao tiếp, cô và bạn cùng lớp bao giờ cách thế hệ rõ rệt.
Hơn nữa cô sinh ngày 1 tháng 1, đúng chỉ nhỏ hơn các bạn cùng lớp một hai tuổi, qua năm mới dương lịch, cô sẽ tròn 14 tuổi, cũng còn nhỏ nữa nhỉ.
Bữa ăn đầu tiên ở tầng hai của Phó Hành Thử gồm hai món mặn, một món chay và một bát canh. Trừ bát canh sườn ngô , các món còn đều dở tệ. Cậu chịu ăn tạm, cả bữa ăn chẳng động đũa mấy . Ra khỏi nhà ăn liền rẽ căng tin, định mua thêm gì đó lót .
Len lỏi giữa dòng đông đúc trong siêu thị của trường, Phó Hành Thử chút bực bội. Nghĩ đến việc chen chúc ở căng tin đều là do Chúc Khải Toàn chập mạch ở mà đòi đến tầng hai ăn cơm, tuyên bố : “Mai về tầng ba ăn.”
Đi ngang qua kệ nước giải khát, Chúc Khải Toàn lấy một chai Coca-Cola: “Tùy tình hình.”
“Tình hình gì chứ?” Phó Hành Thử thể hiểu nổi logic của bạn , nhận xét về tầng hai “Vừa đông dở.”
“Cũng mà.” Chúc Khải Toàn “Món tớ gọi cũng ngon đấy chứ.”
Anh gọi y hệt thực đơn của Vân Vụ Lai, hương vị thua kém tầng ba là mấy — dĩ nhiên là một nhà ăn đạt chuẩn của trường, cơm ở tầng ba cũng chẳng ngon lành gì cho cam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-84-ngoai-truyen-3.html.]
“Mai tầng ba.” Phó Hành Thử đôi co với .
Chúc Khải Toàn vẫn câu đó: “Tùy tình hình.”
Phó Hành Thử cúi xuống, mấy nắm cơm còn sót kệ. Cậu lật nắm cơm xem vị bao bì, lơ đãng : “Còn tầng hai thì tự mà ăn, tớ lên tầng ba.”
Chúc Khải Toàn : “Không .”
Nghe , Phó Hành Thử còn tâm trí chọn cơm nắm nữa, đặt đồ xuống bạn : “Chúc Khải Toàn, tớ , bệnh gì ?”
Nếu là đây, như , Chúc Khải Toàn chắc chắn sẽ thỏa hiệp ngoan ngoãn lên tầng ba.
Chúc Khải Toàn: “…”
Phó Hành Thử , một lời toạc móng heo: “Mẹ kiếp, là để ý em nào đấy chứ?”
Chúc Khải Toàn: “…”
Nhìn bộ dạng của Chúc Khải Toàn, dù gì cũng em bốn năm , Phó Hành Thử mà hiểu. Dựa những dấu hiệu gần đây, nhanh ch.óng thu hẹp mục tiêu xuống còn Vân Vụ Lai và Cừu Vũ, : “Lớp của Hứa Húc ? Em nào thế?”
Sau khi nghỉ ngơi ngắn buổi trưa, chiều tiếp tục thi, cũng giống như buổi sáng, hai môn.
Khối 10 tất cả tám môn chính, ngày mai còn cả một ngày nữa.
Sau một ngày thi cử căng thẳng, các học sinh đều chút uể oải. Trở về lớp, các học sinh bán trú chuẩn thu dọn đồ đạc về nhà, học sinh nội trú cũng chuẩn nhà ăn dùng bữa về ký túc xá sắp xếp nội vụ.
Trong thời gian thi, giáo viên các môn giao bài tập về nhà. Ưng Đăng Dĩnh yên tâm về tình hình ôn tập của học sinh bán trú khi về nhà. Bà coi thi xong liền vội vã đến cửa lớp 10A9, vỗ tay, ngăn rời khỏi lớp: “Tất cả dừng , hôm nay học sinh bán trú về, ở tham gia tự học buổi tối.”
Các học sinh bán trú tuy chút phàn nàn, nhưng cũng dám chống mệnh lệnh của cô giáo, đa đều ý kiến gì.
Hứa Húc giơ tay cao.
Ưng Đăng Dĩnh thấy là đau đầu: “Hứa Húc, chuyện gì?”
Hứa Húc với vẻ cà lơ phất phơ: “Thưa cô, em xin nghỉ, tối nay em khách.”
Ưng Đăng Dĩnh trong lòng vui, nhưng cũng đôi co nhiều với học sinh dự thính, chỉ lãnh đạm đáp một tiếng “Ừm”.
ai cũng thể sự qua loa trong giọng của cô giáo.
“Được , nhanh ch.óng nhà ăn ăn cơm, chuẩn tự học buổi tối.” Ưng Đăng Dĩnh rời khỏi lớp.
“Vụ Lai, nhưng hôm nay lớp mỹ thuật đúng ?” Cừu Vũ nhỏ giọng hỏi Vân Vụ Lai.
“ .”
Mỗi tuần Vân Vụ Lai hai buổi học mỹ thuật, một buổi khi tan học thứ hai, một buổi chiều thứ bảy, học các loại hình khác ở chỗ hai giáo viên khác . Hai vị giáo viên là giáo sư nổi tiếng của hai học viện nghệ thuật danh giá nhất Cẩm Thành, học phí mỗi buổi đều hơn một nghìn tệ, nếu báo thì phép nghỉ, về nguyên tắc, học cũng trả học phí.
Cừu Vũ khỏi lo lắng cho cô: “Vậy ở tự học , cô Ưng hung dữ lắm, xin nghỉ chắc sẽ cô mắng đó.”
“Không ở .” Vân Vụ Lai nhanh ch.óng thu dọn cặp sách “Buổi học hôm nay một nghìn rưỡi tệ một buổi đấy.”
Học nghệ thuật là con đường đắp bằng tiền. Bố hào phóng trong việc đầu tư cho mỹ thuật của Vân Vụ Lai, nhưng một nghìn rưỡi tệ đối với một gia đình khá giả bình thường tuyệt đối là con nhỏ.
Thi năng khiếu giống như giải toán, đáp án chuẩn mực. Thành tích của nó phụ thuộc nhiều gu thẩm mỹ của giáo viên chấm thi, nên thi năng khiếu sự công bằng tuyệt đối. Lúc , mối quan hệ trở nên đặc biệt quan trọng. Học trướng các giáo sư của các học viện nghệ thuật danh tiếng chính là mối quan hệ.
Từ khi lên cấp ba, khi xác định Vân Vụ Lai quyết tâm theo con đường nghệ thuật, gia đình họ Vân hạ quyết tâm, nhờ vả một chút quan hệ để Vân Vụ Lai bắt đầu theo học các lớp .
Tạm biệt Cừu Vũ, Vân Vụ Lai đeo cặp sách đuổi theo, gọi: “Cô Ưng ạ.”
Ưng Đăng Dĩnh tiếng , thấy Vân Vụ Lai đeo cặp sách, sắc mặt lập tức tối sầm.
Vân Vụ Lai coi như thấy: “Thưa cô, tối nay em lớp mỹ thuật, hôm nay em xin nghỉ tự học buổi tối ạ.”
“Ngày mai còn một ngày thi nữa, em ?” Giọng Ưng Đăng Dĩnh khó chịu.
“Em ạ, nhưng bây giờ em mới hôm nay tự học, mà lớp mỹ thuật sắp bắt đầu , em thể xin nghỉ .” Vân Vụ Lai nghiêm túc Ưng Đăng Dĩnh.
Ưng Đăng Dĩnh khựng một chút, sắc mặt càng đen hơn, giọng điệu trở nên gay gắt: “Cho dù hôm nay tự học, em cũng nên vì kỳ thi ngày mai mà về nhà học hành chăm chỉ chứ học mỹ thuật, đúng ? với em , em là học sinh, nhiệm vụ chính là học tập, sở thích cá nhân thực hiện cơ sở ảnh hưởng đến việc học. Vốn dĩ lớp chúng là lớp nhiều học sinh dự thính nhất ,”
Mỗi lớp đều một đến hai học sinh dự thính, những lớp phân hai học sinh dự thính là ít, nhưng đến miệng Ưng Đăng Dĩnh thành lớp của bà là nhiều nhất: “Lại còn thêm một học sinh nghệ thuật như em, chuyển một Chúc Khải Toàn, chẳng lẽ điểm trung bình của lớp chúng đội sổ ?”
“Xin cô ạ” Giọng Vân Vụ Lai ôn hòa, nhưng hề nhượng bộ, “Các kỳ thi tháng em sẽ nhớ báo với giáo viên mỹ thuật, nhưng hôm nay sự việc đột ngột, em thể xin nghỉ .”
Ưng Đăng Dĩnh chất vấn: “Em vẽ vời kiếm cơm ăn ?”
Hiểu của bà về hội họa ít, cho rằng con đường duy nhất của việc học mỹ thuật là trở thành họa sĩ, nhưng thế giới mấy ai thành công trở thành họa sĩ chứ?
Vân Vụ Lai thuận theo: “Được ạ.”
Giọng cô tự tin và quả quyết, nhưng trong mắt Ưng Đăng Dĩnh, đây là sự khiêu khích tr*n tr**.
Ưng Đăng Dĩnh tức đến bật , bà che giấu sự khinh miệt trong giọng : “Vậy thì sẽ chống mắt lên mà xem.”
Vân Vụ Lai chớp mắt hai cái, mặt mang theo vẻ ngây thơ và ngơ ngác của trẻ con, dường như Ưng Đăng Dĩnh đang mỉa: “Vậy, thưa cô, là cô đồng ý cho em cần tham gia tự học buổi tối ạ?”
Ưng Đăng Dĩnh: “…”
“Cảm ơn cô ạ.” Vân Vụ Lai .
Xin nghỉ thành công từ chỗ Ưng Đăng Dĩnh, Vân Vụ Lai vội vàng xuống lầu.
Vừa , vẻ ngây thơ và ngơ ngác mặt cô biến mất, mơ hồ toát một luồng khí tức giận. Sao cô thể hiểu ý tứ chua ngoa cay nghiệt của Ưng Đăng Dĩnh chứ.
Cô chính là cố tình chọc tức Ưng Đăng Dĩnh.
Còn điều, thật sự tưởng cô dễ bắt nạt ?
Xuống đến tầng một, cô thấy Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử từ trong lớp ở cầu thang.
Cô và họ một cái thẳng một bước.
Dù cô và họ cũng bao giờ chào hỏi , Phó Hành Thử là một trai lạnh lùng, còn Chúc Khải Toàn cũng chỉ chuyện với Cừu Vũ.
Phía mơ hồ truyền đến giọng của Phó Hành Thử, như đang trêu chọc gì đó.
Vân Vụ Lai hiểu tại Phó Hành Thử trêu chọc, dù gì ở trường cô và Cừu Vũ như hình với bóng, ở một mức độ nào đó, cô chính là đại diện hình ảnh cho Cừu Vũ.
Bây giờ tâm trạng cô tệ, để ý đến những chuyện liên quan đến .
Ra khỏi cổng trường, Vân Vụ Lai dọc theo bức tường rào phủ đầy dây leo hai trăm mét, đến trạm xe buýt, chuẩn bắt xe đến nhà giáo sư.
Buổi chiều cuối tháng chín ở Cẩm Thành vẫn còn oi bức, ánh hoàng hôn màu đỏ cam chiếu xiên xuống, kéo cái bóng của cô dài . Cô nhàm chán di di mũi giày bậc thềm của trạm chờ, thỉnh thoảng ngẩng đầu xem xe buýt đến .
Tiếng trong trẻo của thiếu niên ngày một gần hơn.
Vân Vụ Lai đầu , là Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đang tới.
Cô để ý, đầu .
Kết quả là hai họ dừng ngay lưng cô.
Sau khi dừng thì chuyện nữa.
Xe buýt mãi đến, rảnh rỗi việc gì , phía cứ im lặng, im lặng đến lạ thường, Vân Vụ Lai chút tò mò, hai họ còn ở lưng .
sợ đầu sẽ kỳ quặc, nên cô vểnh tai lên lắng .
Cho đến khi xe đến, cô cũng thấy động tĩnh gì, nên chắc là họ .
Lúc lên xe buýt, cô lấy thẻ xe từ trong túi , nhịn tò mò đầu .
Kết quả là chạm ánh mắt của Chúc Khải Toàn ở ngay lưng.
Phó Hành Thử mất, chỉ còn một , một chân của bước lên xe buýt.
Lần đến lượt Vân Vụ Lai cảm giác hổ vì bắt quả tang.
Cô im lặng một giây, giả vờ như chuyện gì xảy , đầu .
Quẹt thẻ xe buýt xong, cô xuống phía . Trên xe chỉ còn hai chỗ trống, học sinh lên ở trạm ít, cô sợ chậm chân sẽ chỗ .
Vừa hai bước, một qua đường gọi cô , đó cầm một tờ 20 tệ thương lượng với cô: “Chào em, tiền lẻ, thể đổi tiền với em ?”
Vân Vụ Lai cũng tiền lẻ, cô quẹt thẻ giúp đó: “Không cần trả ạ.”
“Cảm ơn, cảm ơn em nhiều nhé.” Người đó rối rít cảm ơn.
Chỉ một cái xoay như , hai chỗ trống còn khác nhanh chân chiếm mất.
Vân Vụ Lai trơ mắt chỗ cuối cùng chiếm, trong lòng dấy lên một trận ai oán, điều vẫn giơ tay đ.á.n.h mặt , cô đành miễn cưỡng đáp: “Không gì ạ.”
Không chỗ , cô đành tìm một chỗ trống gần đó, nắm lấy tay vịn vững.
Ánh mắt liếc qua thấy Chúc Khải Toàn vẫn ở chỗ quẹt thẻ, xe chạy mà vẫn nhúc nhích.
Vân Vụ Lai sang.
Chàng trai máy quẹt thẻ, cầm một tờ tiền giấy màu đỏ một trăm tệ, vẻ mặt đầy lúng túng.
Cậu cũng tiền lẻ.
Chúc Khải Toàn Vân Vụ Lai, tờ tiền đỏ trong tay, ngập ngừng .
Ngay lúc Vân Vụ Lai chấp nhận phận, định qua giúp khác quẹt thẻ xe buýt thứ hai, thì thấy tay Chúc Khải Toàn buông lỏng, tờ một trăm tệ đó rơi hộp tiền.
Vân Vụ Lai: “…”
Cậu đúng là tiền.
Bỏ tiền xong, Chúc Khải Toàn vịn tay vịn xuống, ở một vị trí xa bên cạnh cô. Chúc Khải Toàn cao nên nắm lấy vòng treo.
Phía chắc chắn gọi: “Vân Vụ Lai?”
Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn đồng thời đầu .
Là bạn học tiểu học của Vân Vụ Lai, cô bạn ngạc nhiên : “ là thật , cao lên nhiều quá, lúc đầu tớ còn nhận .”
“Lâu gặp, Tiểu Duyệt.” Vân Vụ Lai chào.
Trò chuyện với bạn học tiểu học một lúc, Vân Vụ Lai nhớ một chuyện quan trọng. Vừa nãy lúc Tiểu Duyệt gọi cô, phản ứng của Chúc Khải Toàn dường như là tên cô.
Tại tên cô?
Xem , để theo đuổi Cừu Vũ, cũng khá là dụng tâm nhỉ.