Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 83: Ngoại truyện 2
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ưng Đăng Dĩnh vui vẻ nhận lời, : “Được thôi, trả cho . Vốn dĩ cũng nỡ để em .”
Chỉ bằng một câu , Vân Vụ Lai đoán thành tích học tập của Chúc Khải Toàn hẳn là .
Những lời trêu chọc của các giáo viên khác trong văn phòng chứng thực điều .
“ mà thầy Lý, đừng hời còn vẻ nữa.”
“Nếu thật sự trả về lớp 9, thầy Lý là đầu tiên chịu .”
Bị đồng nghiệp vạch trần, Lý Quang Huy tức buồn , sống c.h.ế.t thừa nhận: “Có gì mà nỡ, thành tích quan trọng mạng sống quan trọng? Mới sáng ngày đầu tiên khai giảng hai đứa nó cho tăng huyết áp, còn nữa.”
Nói , thầy đùng đùng nổi giận đuổi hai học sinh về lớp, còn cảnh cáo: “Hai em ở thì yên ở đó cho , còn dám tự ý đổi chỗ nữa thì tay. Thầy sẽ theo dõi camera đó, Chúc Khải Toàn, thầy cho em , thầy thật sự nỡ lòng đẩy em về lớp 10/9 đấy.”
Đợi , Lý Quang Huy mới thật, bắt đầu than khổ: “ chủ nhiệm sợ nhất là trong lớp học sinh nam nữ quá xinh , thật sự thể bớt lo . Có một đứa như đủ sầu , đằng tới hai đứa. Không đùa , học sinh nữ lớp thật sự chút yên nổi. Bọn nó ở bàn cuối, năm vị trí xung quanh mỗi đứa, dám xếp bất kỳ bạn nữ nào cả.”
Vân Vụ Lai nhịn , cúi đầu bật .
Thời đó, văn hóa “hủ nữ” vẫn thịnh hành, vẫn còn là một văn hóa thiểu . Cô thuộc nhóm tiếp xúc từ sớm. Chúc Khải Toàn và bạn của , bất kể là ngoại hình hành động đều dễ khiến suy nghĩ xa xôi. Suy nghĩ của cô là, chủ nhiệm lớp 10/4 phòng sai đối tượng , chẳng hứng thú gì với con gái cả.
Ưng Đăng Dĩnh thể tưởng tượng cô gái trông vẻ ngoan ngoãn, trầm tính mặt suy nghĩ nguy hiểm như . Thấy Vân Vụ Lai , bà chỉ nghĩ là do buồn nên mới , để tâm lắm. Xem xong màn kịch vui, bà chủ đề chính, nghiêm nghị : “Tóm , mỹ thuật xét cho cùng cũng chỉ là sở thích, thứ đều tiến hành tiền đề ảnh hưởng đến việc học. Cô hy vọng em xin nghỉ quá nhiều, dành nhiều thời gian hơn cho điểm văn hóa. Em cũng hy vọng thể đóng góp cho điểm trung bình của lớp, chứ là kéo chân , đúng ?”
Thành tích của học sinh học tạm tính điểm trung bình của lớp, cũng ảnh hưởng đến tỷ lệ đỗ đại học của trường, vì duy nhất khả năng kéo chân lớp 10/9 chính là Vân Vụ Lai.
Ngày đầu tiên của Vân Vụ Lai ở trường cấp ba Gia Lam tuyệt đối thể gọi là vui vẻ. Bất kể là giáo viên phần lớn bạn học, đều mang một cảm giác ưu việt kẻ cả đối với một học sinh năng khiếu nghệ thuật như cô. Có lẽ một cố ý, nhưng trong từng cử chỉ, hành động đều bất giác thể hiện một sự kiêu ngạo kiêng dè.
Ngôi trường tỷ lệ đỗ đại học top đầu cao đến kinh ngạc tôn thờ nguyên tắc “vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao*”, điểm chính là chân lý cứng rắn nhất.
(*) Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao*: Mọi nghề nghiệp, thứ đời đều là hạ đẳng, chỉ việc sách, học hành là cao quý nhất.
Hôm đó tan học, Vân Vụ Lai về đến nhà, chào một tiếng chui phòng, mở cặp sách bắt đầu bài tập.
Mọi khi tan học về, Vân Vụ Lai luôn thích la cà một lúc mới chịu bài, ăn chút gì đó, hoặc sờ đông mó tây. Sự bất thường của cô khiến Tô Uyển nghi ngờ. Tô Uyển gõ cửa phòng cô hai tiếng xem con gái.
Vân Vụ Lai cúi đầu thấp, dùng sức chữ mạnh, gần như xuyên thủng cả trang giấy mỏng.
“Sao thế, Vụ Lai?” Tô Uyển xoa đầu cô “Hôm nay ở trường vui ?”
Con là , khi tủi , nếu ai an ủi thì cũng tự mạnh mẽ chịu đựng cho qua. một khi an ủi, cảm xúc sẽ dễ dàng vỡ òa.
Hốc mắt Vân Vụ Lai bất giác đỏ lên, cô vội quệt nước mắt để chúng rơi xuống bẩn vở bài tập. Trong lời dỗ dành của Tô Uyển, cô bật thành tiếng, nhưng là mách lẻo, cũng than khổ, mà là bướng bỉnh lệnh cho chính : “Kỳ thi con nhất định bài thật , con sẽ cho họ cơ hội coi thường con nữa.”
“Không Vụ Lai.” So với Vân Hòa Quang, Tô Uyển ngày thường khá nghiêm khắc với Vân Vụ Lai, nhưng thấy con gái như , lòng bà cũng chịu nổi, dịu dàng an ủi: “Con giỏi mà, con nhỏ hơn các bạn cùng lớp hai ba tuổi, còn học văn hóa học mỹ thuật. Đổi là khác, chắc thành tích như con bây giờ .”
Vân Vụ Lai học sớm là học sinh năng khiếu nghệ thuật mà thành tích như , giờ luôn là niềm tự hào của bố và thầy cô. Gia Lam lý do, chỉ kết quả cuối cùng.
Ngày đầu tiên học, Vân Vụ Lai học đến tận khuya. Làm xong bài tập, cô củng cố và chuẩn bài mới. Mười hai giờ đêm, Vân Hòa Quang xem, đưa cho cô một ly sữa.
Ông Vân chút xót xa, lắc đầu thở dài: “Con bé bướng bỉnh.”
Ngày hôm , trường tổ chức lễ khai giảng.
Toàn bộ khối 10 mặc bộ đồng phục mới phát ngày hôm qua. Đồng phục chủ đạo là màu trắng và xám. Áo chủ yếu là màu trắng, cổ áo và tay áo màu xám nhạt; quần thì ngược , chủ đạo là màu xám, đường may giữa quần là màu trắng.
Đây xem là bộ đồng phục nhất mà Vân Vụ Lai từng mặc trong mười năm học của .
Toàn trường ba khối mặc ba màu đồng phục khác , xếp thành hàng ngay ngắn lễ đài, trông gọn gàng tràn đầy sức sống.
Học sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ thi tuyển sinh lớp 10 với tư cách là đại diện học sinh lên phát biểu, là một trong những truyền thống của Gia Lam.
Người bước lên sân khấu là trai tông lạnh.
Từ lúc bước lên, bên rõ ràng một trận xôn xao.
“Đẹp trai quá.” Mấy bạn nữ xung quanh Vân Vụ Lai phấn khích kêu nhỏ.
Vân Vụ Lai còn thấy vẻ mặt “thầy ngay mà” đầy bất lực của thầy Lý Quang Huy.
Chàng trai tông lạnh điều chỉnh độ cao của micro, mở bản thảo diễn văn và bắt đầu .
“Kính thưa quý thầy cô, các bạn học sinh mến, em là Phó Hành Thử lớp 10/4, vinh dự ở đây hôm nay…” Giọng của trai tông lạnh cũng lạnh lùng như con , chút cảm xúc, đều đều định.
Cừu Vũ cạnh Vân Vụ Lai, nhỏ giọng phổ cập kiến thức cho cô: “Đây là huyền thoại của trường cấp hai Hy Văn bọn tớ đó, ba năm bao giờ rớt khỏi hạng nhất khối, lên Gia Lam vẫn ngầu như .”
Vậy còn trai tông nóng thì ? Chưa đợi Vân Vụ Lai tìm một cơ hội tự nhiên để hỏi, Cừu Vũ tự tiếp, vô cùng cảm thán: “Bạn của tên là Chúc Khải Toàn, cũng học trường . Hai hồi cấp hai đúng là sát gái khắp trường đối thủ luôn.”
Vân Vụ Lai xa, huých cùi chỏ cô bạn: “Thế còn , ai ‘sát’ ?”
“Chẳng ai ‘sát’ cả.” Mặt Cừu Vũ đỏ lên, cô cứng nhắc chuyển chủ đề “Tớ với Chúc Khải Toàn hồi cấp hai học cùng lớp. Nói cũng lạ, khi nhận thông báo phân lớp, tớ liên lạc với , rõ ràng ở lớp 9, nhưng hiểu khai giảng chạy sang lớp 4.”
Vân Vụ Lai hiểu , Cừu Vũ cố tình dùng trai tông nóng để chuyển chủ đề, là cô trai tông lạnh “sát” .
Đang định thêm, cô Ưng Đăng Dĩnh tới bên cạnh, hài lòng ngắt lời họ: “Hai em chuyện gì mà nhất thiết bây giờ ?”
Bà là “hai em”, nhưng mắt Vân Vụ Lai.
Rất nhiều giáo viên tật thiên vị học sinh giỏi, rõ ràng là hai cùng phạm , nhưng bà vô thức đổ nhiều trách nhiệm hơn lên đầu đứa thành tích kém hơn.
Cảm giác buồn bực mà Vân Vụ Lai gần như quên một đêm ngủ ùa về trong lòng.
Nhất định, nhất định học hành cho giỏi.
Tan học hôm đó, lúc ngang qua bảng tin của trường, Vân Vụ Lai bất giác dừng bước, tìm một vòng bảng vàng danh dự của kỳ thi tuyển sinh.
Điểm thi của Chúc Khải Toàn xếp thứ chín trong khối 10, ở một trường cấp ba Gia Lam học sinh giỏi, hạng chín là một thành tích vô cùng xuất sắc, chắc chắn thể trong top 3 trường thời cấp hai. Hẳn là lúc cô Ưng Đăng Dĩnh đem cho lớp 4, thật sự là như cắt một miếng thịt tim.
Gia Lam hai tòa nhà dạy học, khối 12 một tòa riêng; khối 10 và 11 một tòa, hai khối lấy một cầu thang ranh giới, lượt chiếm hai phía đông tây, khối 10 ở phía tây.
Lớp 10/4 ở phía đông cùng của tầng một khu khối 10, lớp 10/9 ở phía tây cùng của tầng ba khu khối 10, nước giếng phạm nước sông. Mấy ngày tiếp theo, Vân Vụ Lai gặp Chúc Khải Toàn, nhưng gặp nghĩa là nhớ tới.
Không cô cố ý nghĩ về , mà là và Phó Hành Thử thật sự quá nổi tiếng. Trai cấp bậc vốn dĩ cả đời cũng khó gặp mấy , đằng tới hai , tạo hiệu ứng một cộng một lớn hơn hai. Nữ sinh Gia Lam dù ham học đến , thì suy cho cùng cũng chỉ là một đám con gái mười mấy tuổi, ở lứa tuổi mới lớn, thể nào giữ bình tĩnh.
Chủ đề bàn tán nhiều nhất là ai trai hơn.
Đa căn bản phân định , những phân định thì mỗi một ý, vẫn tranh cãi kết quả.
nếu về độ thiện, chắc chắn trai tông nóng độc chiếm spotlight. Nghe Renren* của trai tông lạnh từ chối kết bạn, còn trai tông nóng thì ngược , bất kể ai gửi lời mời kết bạn, đều chấp nhận hết.
(*) Renren*: một mạng xã hội phổ biến của trung quốc thời đó, giống như facebook
Không phụ đôi mắt đào hoa đa tình đó của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-83-ngoai-truyen-2.html.]
Tuần thứ hai, nhà ăn tầng hai mà Vân Vụ Lai và Cừu Vũ thường đến xảy sự cố rơi quạt trần, may là giờ học nên ai thương, nhưng để đảm bảo an , nhà ăn tầng hai tạm ngừng hoạt động.
Từ khi khai giảng, hai cô gái tiến hành so sánh diện về khẩu vị, môi trường, giá cả của ba tầng, cuối cùng xếp hạng tổng hợp là tầng hai, tầng ba, mới đến tầng một. Nay tầng hai ăn , hai liền cùng lên nhà ăn tầng ba.
Ở đó, Vân Vụ Lai gặp Chúc Khải Toàn.
Xung quanh khá náo nhiệt, đều là những nổi tiếng trong trường, cả nam lẫn nữ. Anh em sinh đôi dính liền Phó Hành Thử thì cần , còn cả Hứa Húc trong lớp họ. Một đám lộn xộn xếp hàng, tiếng ngớt.
Cừu Vũ do dự một chút, kéo Vân Vụ Lai sang xếp hàng ở dãy bên cạnh họ.
Khi hai cô gái dần thiết hơn, Cừu Vũ thừa nhận với Vân Vụ Lai rằng chút ý tứ với Phó Hành Thử, nhưng chỉ là ngưỡng mộ đơn thuần, từng nghĩ sẽ tranh giành gì cả, vì cùng một thế giới, từ xa thấy mãn nguyện . Hơn nữa, ở cấp ba cô chỉ học hành cho , chuyện tình cảm phân tâm.
Chúc Khải Toàn từ phía khoác cổ Phó Hành Thử, tựa đầu lên vai như thể xương. Hứa Húc gì, mở miệng, lười biếng đáp : “Đồ ngốc.”
Rồi cả bọn đều phá lên.
Cậu bậy nhưng hề th* t*c, mà toát vẻ ngông cuồng của tuổi trẻ.
Chúc Khải Toàn cũng một tiếng, thẳng dậy khỏi vai Phó Hành Thử, đầu và thấy Cừu Vũ.
Không là ảo giác của Vân Vụ Lai , ánh mắt khi chiếu đến Cừu Vũ dừng cô một thoáng chốc.
Đây là đầu tiên Vân Vụ Lai đối mặt với , đôi mắt quá .
Khi chăm chú ai đó, dường như chúng .
Nhận suy nghĩ , cô thầm mắng quá tự luyến, gì đáng để chứ?
Từ khi bước tuổi dậy thì, những trai tỏ tình với cô bao giờ dứt, nhưng cô tự , rằng ngoại hình của gì nổi bật đặc biệt, còn về khí chất luôn khen ngợi thì quá trừu tượng.
Chúc Khải Toàn và Cừu Vũ là bạn học cấp hai, gặp đương nhiên sẽ chào hỏi.
Không là mối quan hệ thiết gì, nên vài câu hỏi thăm đơn giản, hai nhóm trở về trạng thái liên quan gì đến .
Giọng của Hứa Húc vang lên giữa tiếng ồn ào Vân Vụ Lai bắt : “Kia là hoa khôi lớp tớ, bọn con trai lớp tớ bảo là tiên nữ.”
Vân Vụ Lai lập tức cứng đơ sống lưng. Đây là cái biệt danh hổ gì , bạn nam nào trong lớp nghĩ , mỗi thấy cô đều cảm thấy ngượng đến co cả ngón chân, tại bây giờ còn cho khác .
Cô thật sự sợ họ nhạo.
Mấy con trai gì đó, nhưng cô rõ, cũng nhận Chúc Khải Toàn gì .
Nhà ăn tầng hai tạm ngừng hoạt động ba ngày, trong ba ngày đó, Vân Vụ Lai và Cừu Vũ đều ăn ở tầng ba. Sau đó, tầng hai sửa chữa xong và mở cửa trở , nhưng cả hai quen với tầng ba nên cũng tầng hai nữa.
Chúc Khải Toàn và nhóm bạn là khách quen của nhà ăn tầng ba. Hầu hết thời gian đều ăn riêng với Phó Hành Thử, thỉnh thoảng sẽ cùng một nhóm đông.
Nếu gặp họ, sẽ chào hỏi, đương nhiên là chỉ chào Cừu Vũ.
Trưa hôm đó, Vân Vụ Lai và Cừu Vũ như thường lệ đến nhà ăn tầng ba ăn cơm.
Trong lúc xếp hàng, Vân Vụ Lai nhàm chán xung quanh, ở lối nhà ăn, Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử bước , hai tới.
Ánh mắt Chúc Khải Toàn lướt qua lướt giữa các hàng đang xếp hàng.
Vân Vụ Lai đoán đang xem quầy nào ít xếp hàng nhất, cô để ý đến nữa mà sang chuyện phiếm với Cừu Vũ.
Chúc Khải Toàn đến dãy cách họ một hàng về phía bên dừng .
Tuy Vân Vụ Lai cố ý , nhưng cơ thể cô hướng về phía họ, nên cô thể quan sát hành động của họ.
Chúc Khải Toàn dường như liếc họ một cái, kéo Phó Hành Thử sang xếp hàng ở dãy ngay bên cạnh họ.
rõ ràng xếp hàng ở dãy ban đầu của họ ít hơn một hai .
Trong lòng Vân Vụ Lai thoáng qua một ý nghĩ kỳ lạ.
Phó Hành Thử cũng phàn nàn: “Qua đây gì?”
Chúc Khải Toàn như thấy, đưa tay mặt Cừu Vũ, b.úng một tiếng.
Cừu Vũ vốn đang nửa lưng về phía họ, bất giác ngưng chuyện, đầu , chào : “Hi.”
“Hi.”
Mấy ngày liên tiếp đó đều như , hai nhóm gần như luôn đến nhà ăn cùng một lúc, và nào Chúc Khải Toàn cũng sẽ xếp hàng bên cạnh hoặc phía họ.
Cậu và Cừu Vũ ngày càng hơn, nhưng bao giờ chuyện với cô, thậm chí ít khi cô.
Thứ sáu tan học, Vân Vụ Lai và Cừu Vũ cùng về nhà.
Thoáng cái khai giảng gần một tháng, thứ hai tuần , trường sẽ tổ chức kỳ thi tháng đầu tiên khi nhập học.
Cừu Vũ hẹn Vân Vụ Lai cuối tuần cùng thư viện ôn bài.
“Được thôi.” Vân Vụ Lai vui vẻ đồng ý. Cừu Vũ học phương pháp, cũng tự giác, thể thúc đẩy tinh thần học tập của cô.
Đi đến góc cua ở lối tòa nhà dạy học, hai chạm mặt Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử. Chúc Khải Toàn cầm một cây chổi tre, một tay cầm, kéo lê phía , cây chổi cọ nền xi măng phát tiếng sột soạt, thể thấy từ xa.
Khi đến gần, Chúc Khải Toàn hỏi Cừu Vũ: “Sao cũng về muộn ?”
“Tớ giúp bạn tớ dọn vệ sinh lớp học.” Cừu Vũ chỉ Vân Vụ Lai, hỏi “Hôm nay cũng trực nhật ?”
“Ừ, khu vực chung.” Chúc Khải Toàn .
Thật trùng hợp, cả hai đều là học sinh trực nhật ngày thứ sáu.
Sau vài câu hỏi thăm đơn giản, hai nhóm tạm biệt – tất nhiên, dùng từ “hai ” thì chính xác hơn, vì trong bốn chỉ hai họ chuyện với .
Đi vài bước, Vân Vụ Lai cũng hiểu đầu .
Vừa bắt quả tang hành động đầu họ của Chúc Khải Toàn. Chuyện xảy quá đột ngột, ngây một lúc, nhanh ch.óng đầu .
Nếu chỉ là hành động đầu thì còn thể đại diện cho điều gì, nhưng cộng thêm cái đầu lảng tránh , dùng từ “trùng hợp” để hình dung thì chút gượng ép.
Nghi ngờ lởn vởn trong lòng Vân Vụ Lai suốt hơn nửa tháng qua đến giây phút cuối cùng cũng sáng tỏ.
“Cừu Vũ.” Cô dùng cùi chỏ huých Cừu Vũ.
Cừu Vũ: “Hả?”
Vân Vụ Lai trịnh trọng : “Tớ nghĩ, lẽ Chúc Khải Toàn thích .”