Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 82: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày đầu tiên Vân Vụ Lai cấp ba, bố và em gái cùng đưa cô đến trường.

Vân Hòa Quang cô qua gương chiếu hậu, chút phiền muộn: “Ôi, mới chớp mắt mà con gái cấp ba , già , già thật .”

Vân Sương miệng lưỡi ngọt ngào, lập tức an ủi bố: “Bố già , tại chị học sớm thôi, nếu thì bây giờ mới học lớp tám.”

Vân Hòa Quang tỏ vẻ an ủi.

Nhắc đến chuyện học sớm, Tô Uyển thứ 10086 phàn nàn chồng: “Chẳng hiểu hồi đó nhất quyết bắt Vụ Lai học sớm gì, bây giờ còn nhỏ tuổi học cấp ba, theo chương trình với bạn bè vất vả.”

Vân Vụ Lai mới 13 tuổi rưỡi, tuổi cấp ba bình thường là 15 hoặc 16.

“Vất vả chỗ nào?” Vân Hòa Quang phục “Con gái thông minh, học sớm vẫn thi đỗ Gia Lam đấy thôi.”

Tô Uyển : “Anh đừng tự dát vàng lên mặt nữa, Vụ Lai mà học sinh năng khiếu mỹ thuật thì Gia Lam ?”

Điểm chuẩn của trường Gia Lam trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba năm nay là 560 điểm, Vân Vụ Lai thi 525 điểm, vì là học sinh năng khiếu mỹ thuật nên yêu cầu về điểm văn hóa thể hạ thấp một cách thích hợp.

Vân Hòa Quang nóng nảy, ngày thường ông ghét nhất là khác con , dù là vợ cũng .

Không đợi Vân Hòa Quang phản bác, Vân Vụ Lai tự lên tiếng: “Được ạ.”

Hai vợ chồng đồng thời con gái.

Cô bé 13 tuổi hề đầu, ngoài cửa sổ, điềm tĩnh và lạnh lùng phân tích cho bố : “Nếu con là học sinh năng khiếu mỹ thuật, con sẽ nhiều thời gian hơn để học, thi tuyển sinh cấp ba kiếm thêm 35 điểm thành vấn đề.”

Với điểm văn hóa của , dù Gia Lam, cô cũng đủ điểm các trường điểm khác của Cẩm Thành.

Vân Hòa Quang phấn chấn hẳn lên, đắc ý hỏi vợ: “Nghe thấy ?”

Hai bố con nào cũng cùng một phe, Tô Uyển hừ lạnh một tiếng, đành chịu thua.

Chẳng mấy chốc, cả gia đình đến trường Trung học Gia Lam.

Cổng trường tắc nghẽn lối thoát, là phụ đưa con đến nhập học, vác xách những túi hành lý lớn nhỏ cái nắng như thiêu như đốt, mảng lưng áo ướt đẫm mồ hôi, khiến màu vải trở nên loang lổ đậm nhạt.

Cổng trường hoành tráng, xứng với danh hiệu trường cấp ba hàng đầu Cẩm Thành. Lúc , cổng trường đang mở rộng, từ ngoài là một vườn hoa hình vuông lớn, rực rỡ sắc màu. Cuối vườn hoa là tòa nhà hành chính của trường, tường kính phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt ánh mặt trời. Hai bên tòa nhà hành chính treo hai băng rôn dài, lượt “Nhiệt liệt chào mừng các thầy cô giáo và học sinh trường” và “Nhiệt liệt chào mừng các em học sinh khối 10 nhập học”.

Vân Vụ Lai học sinh nội trú, hành lý cần chuyển, nhưng bố vẫn nhất quyết đưa cô tận lớp học, nhân tiện tham quan trường của cô.

“Năm đó bố chỉ thiếu một điểm rưỡi thôi.” Vân Hòa Quang nhắc chuyện xưa, tiếc nuối lắc đầu, “Chỉ thiếu một điểm rưỡi là bố thể trở thành bạn học cùng trường với con .”

Vân Vụ Lai im lặng .

Bố cứ luôn miệng kể về sai sót trong kỳ thi tuyển sinh năm đó của , cô đến phát ngán .

Vân Sương giữ thể diện, an ủi bố: “Chỉ thiếu một điểm rưỡi cũng là siêu lắm ạ!”

Vân Hòa Quang kể chuyện chiến tích năm xưa: “ , bố của con đây hồi học bao giờ rớt khỏi top ba của lớp…”

“Đồ nịnh hót.” Vân Vụ Lai lẩm bẩm.

Âm lượng kiểm soát nên Vân Sương thấy, cô bé chút vui: “Chị mới là đồ nịnh hót.”

“Thôi , đừng cãi nữa.” Tô Uyển ngăn chặn cuộc chiến của hai chị em từ trong trứng nước “Bớt mất mặt ở bên ngoài .”

Cả nhà ngang qua bảng tin của trường, nơi đây dán đủ các loại thông báo và thông tin phân lớp.

Mặc dù hệ thống liên lạc điện t.ử của trường sớm thông báo lớp của Vân Vụ Lai là lớp 10/9, nhưng bố vẫn dừng , cẩn thận xem xét bảng phân lớp.

Nắng quá gắt, Vân Vụ Lai thúc giục: “Bố ơi, xem nữa , nóng quá ạ.”

Vân Sương quên mất mối thù chị gái là “đồ nịnh hót”, hùa theo: “ đó ạ, con sắp say nắng .”

Vân Hòa Quang và Tô Uyển đều lờ các con , họ xem xong danh sách lớp 10/9 bắt đầu xem bảng vàng danh dự, đó dán danh sách hai mươi đầu kỳ thi tuyển sinh và hai mươi đầu của khối 11, 12 trong kỳ thi cuối kỳ học .

Vân Vụ Lai thở dài một .

lúc , một cánh tay thon dài từ phía vươn bên cạnh cô, mang theo một làn gió nhẹ.

Dựa cánh tay và chiều cao của cánh tay, đó là một bạn nam cao, bàn tay mảnh khảnh, móng tay màu hồng bóng khỏe mạnh.

gu thẩm mỹ của Vân Vụ Lai.

Đối phương đặt ngón tay lên bảng thông tin phân lớp của lớp 10/4, khẽ lướt một cái, đầu đắc ý : “Thế nào?”

Là một giọng nam trong trẻo.

Cái sự trong trẻo đặc trưng của tuổi dậy thì.

“Vãi.” Một bạn nam khác cũng ghé sát xem “Thật sự chuyển sang lớp bọn tớ , thuyết phục bố thế nào thế?”

“Tớ giáo viên chủ nhiệm lớp 4 hơn.” Cậu thu tay về, nhún vai “Bà Đặng vạch trần tớ luôn, bảo là: ‘Là do Hành Thử ở lớp 4 hơn thì ?’ cuối cùng vẫn chuyển cho tớ.”

Tấm kính tủ trưng bày phản chiếu bóng rõ lắm, Vân Vụ Lai chỉ thể thấy lờ mờ ngũ quan của họ, nhưng từ đường nét khó để nhận , hai trai đều ngoại hình nổi bật.

Hai nán quá lâu, khi xác nhận ở cùng một lớp thì liền rời .

Vân Vụ Lai đầu theo, hai họ một mặc đồ đen, một mặc đồ trắng, mỗi đeo một chiếc ba lô lệch vai, nhanh chậm, như thể cảm nhận cái nắng độc địa đầu.

Dựa màu áo, cô phân biệt hai , bên trái chính là cạnh cô ban nãy.

Vân Hòa Quang và Tô Uyển cùng Vân Vụ Lai lớp học, ký tên điểm danh ở chỗ giáo viên chủ nhiệm.

Trước khi rời , Vân Hòa Quang Vân Vụ Lai một lúc với vẻ ngập ngừng, cuối cùng với giọng đầy ẩn ý: “Vụ Lai, học cấp ba , lớn , nhưng tập trung việc học, đừng để những chuyện khác ảnh hưởng, con?”

Vân Vụ Lai ngơ ngác gật đầu đồng ý.

Sau khi bố và em gái rời , cô một ở chỗ của mới muộn màng nhận , bố cũng cảm thấy ngoại hình của hai trai an , nên mới cố tình những lời đó ?

Vì chuyện học sớm, bố bao giờ nhắc nhở cô về vấn đề yêu sớm, đây là đầu tiên.

Thật là… khó hiểu.

Trường mới, môi trường mới.

Mọi đều bận rộn giao lưu kết bạn.

Cả lớp 41 , Vân Vụ Lai chỉ quen một , là một bạn nam học lớp bên cạnh hồi cấp hai, thuộc dạng tên, nhận mặt nhưng bao giờ chuyện, là một “ lạ quen thuộc”. Lúc cảm giác như gặp quen nơi đất khách, họ chào hỏi nhiệt tình và trao đổi QQ.

Vân Vụ Lai xếp ở dãy thứ ba, trái đều là nữ, tự giới thiệu về , hỏi thăm điểm thi tuyển sinh của .

Sau khi điểm của Vân Vụ Lai, bạn cùng bàn và vài khác trao đổi ánh mắt, đó rõ ràng trở nên lạnh nhạt hơn nhiều.

Nói cho cùng, đám học sinh chính thống thi đỗ Gia Lam bằng thực lực đang xem thường kẻ dị biệt như cô, kẻ trường bằng “tà môn ngoại đạo”.

Vân Vụ Lai nhanh ch.óng nhận đối xử phân biệt, ai lạnh nhạt cũng thể vui vẻ nổi, cô cũng ngoại lệ. Vốn dĩ cô thích kết bạn, thể chuyện mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, liền tự cúi đầu sách.

Bạn là một cô gái chút kiêu ngạo, khi khác hỏi xong điểm của Vân Vụ Lai sang hỏi điểm của cô , cô chỉ hờ hững trả lời qua loa. Mọi cứ ngỡ thành tích của cô cũng lắm, thế là cũng bài xích cô luôn.

Sau khi học sinh đến gần đủ, phát xong sách giáo khoa, giáo viên chủ nhiệm Ưng Đăng Dĩnh hiệu cho cả lớp im lặng. Cô giáo tự giới thiệu ngắn gọn, về các quy định của trường và những điều cần lưu ý, bắt đầu sắp xếp công việc của lớp. Đầu tiên, cô giáo gọi lượt tự giới thiệu theo thứ tự để quen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-82-ngoai-truyen-1.html.]

“Cừu Vũ.” Giáo viên chủ nhiệm gọi một “Điểm thi tuyển sinh của Cừu Vũ đầu lớp chúng , thứ sáu trường.”

Bạn dậy.

Vài bạn học xung quanh cảm thấy mặt đau rát.

Sau đó đến bắt chuyện , Cừu Vũ cũng để ý.

Vân Vụ Lai tuyển thẳng diện năng khiếu, xếp theo thành tích, thứ tự của cô là 39, áp ch.ót trong lớp. Hai cuối cùng đều là học sinh dự thính. Bạn nam xếp cuối cùng tên là Hứa Húc, mặc đồ hiệu, phô trương sự giàu của gia đình. Khi giáo viên gọi tên, hô “”, mà cố tình “Ơi”, khiến cả lớp rộ lên.

Ưng Đăng Dĩnh là một phụ nữ gần 50 tuổi, tóc ngắn gọn gàng, đeo một cặp kính gọng đen, thuộc kiểu giáo viên mà chỉ cần bề ngoài khiến học sinh kính sợ. Bà ác cảm với hành vi cà lơ phất phơ, thích thể hiện của Hứa Húc. những học sinh dự thính nhét Gia Lam đều gia thế hùng hậu, bà gây chuyện, nên im lặng cho qua trang , thèm liếc mắt .

Khi phân công ban cán sự lớp, Ưng Đăng Dĩnh chỉ cân nhắc đến Vân Vụ Lai cho vị trí ủy viên tuyên truyền, vì cô là học sinh năng khiếu mỹ thuật. Còn đối với các chức vụ cán bộ lớp và cán sự các bộ môn khác, đương nhiên cô trong phạm vi cân nhắc.

Từ lớp một tiểu học, Vân Vụ Lai luôn là học sinh đầu lớp, nhưng khi đến một tập thể quy tụ những học sinh giỏi nhất thành phố , đầu tiên trong đời cô cảm nhận hương vị của sự tầm thường.

Có vài khoảnh khắc, cô thực sự cảm thấy tự ti về điểm của .

Tuy nhiên, Vân Vụ Lai luôn là một tâm lý , xếp hạng 39, điều đó nghĩa là gian để cô tiến bộ còn lớn.

Ưng Đăng Dĩnh mất hơn nửa tiết để giải quyết xong công việc của lớp, đó lãng phí một giây nào, với học sinh: “Lấy sách Ngữ văn .”

Bắt đầu học.

Một trong những phương châm của trường Gia Lam: Tranh thủ từng giây từng phút.

Không khí học tập trong lớp vô cùng sôi nổi, một buổi sáng trôi qua trong nháy mắt.

Đến giờ ăn trưa, các bạn học mới quen rủ ăn chung, bạn cùng bàn và mấy khác í ới gọi , hỏi Cừu Vũ, Cừu Vũ khéo léo từ chối. Bạn cùng bàn chỉ hỏi Vân Vụ Lai một câu chiếu lệ, dĩ nhiên Vân Vụ Lai sẽ thiếu ý tứ đến , cũng tìm một cái cớ để từ chối.

Đợi họ , Cừu Vũ dùng b.út chọc lưng Vân Vụ Lai: “Này, ăn trưa cùng ?”

Vân Vụ Lai ngạc nhiên, ngẩn một lúc: “Ừm, thôi.”

Hai quen cùng tạo chủ đề chuyện, Cừu Vũ khá hứng thú với Vân Vụ Lai: “Cậu là dân mỹ thuật , học từ khi nào thế?”

“Chắc là từ lớp một.” Vân Vụ Lai .

“Nếu học mỹ thuật, tớ sẽ nghĩ là dân múa đó.” Cừu Vũ , “Bởi vì khí chất của .”

những lời khen ngợi vẻ cố tình , mà một sự chân thành đặc biệt trong đó.

Vân Vụ Lai thoải mái nhận lời khen: “Hồi nhỏ tớ cũng học múa mấy năm.”

“Biết vẽ, còn múa, thích thật đấy.” Trong mắt Cừu Vũ lộ vẻ ngưỡng mộ “Bố tớ bao giờ cho tớ dành thời gian cho sở thích cá nhân, họ cho rằng đó là lãng phí thời gian.”

Môi trường trưởng thành của Vân Vụ Lai tuy đến mức khắc nghiệt, nhưng cũng quá cởi mở, ví dụ như việc học múa hồi nhỏ là do ép cô học.

bây giờ nghĩ , học múa quả thực mang cho cô nhiều lợi ích, vai mở rộng, lưng thẳng tắp, mỗi cử động đều mang một vẻ dứt khoát. Từ nhỏ đến lớn, điều cô khen nhiều nhất chính là khí chất.

Tình bạn giữa các cô gái đến nhanh, chỉ qua một bữa ăn, hai bắt đầu thiết, trở về lớp. Một bạn học trong lớp truyền lời cho Vân Vụ Lai: “Cô Ưng bảo đến văn phòng cô một chuyến.”

Ưng Đăng Dĩnh gọi Vân Vụ Lai là tìm hiểu tình hình của học sinh năng khiếu nghệ thuật duy nhất trong lớp, ví dụ như một tuần học mấy tiết mỹ thuật, trung bình mỗi ngày dành bao nhiêu thời gian cho mỹ thuật, thường xuyên tham gia các đợt tập huấn bên ngoài , v.v.

Ưng Đăng Dĩnh là giáo viên môn chính, nên cuối cùng vẫn xem trọng nhất là điểm văn hóa. Hỏi Vân Vụ Lai hai câu, lông mày của cô nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi: “ em dành quá nhiều thời gian cho mỹ thuật, liệu theo kịp các môn chính ?”

Vân Vụ Lai : “Em sẽ nỗ lực nhiều hơn, cố gắng cân bằng giữa việc vẽ và học văn hóa ạ.”

“Tuổi còn nhỏ thế , học sớm hẳn hai năm.” Ưng Đăng Dĩnh cảm thấy tiếc “Nếu em học đúng tuổi, chuyên tâm việc học văn hóa, chắc chắn thành tích chỉ dừng ở mức .”

Tiếp theo, Ưng Đăng Dĩnh mục đích cuối cùng của : “Em bao giờ nghĩ đến việc tạm thời gác việc vẽ ? Nếu em thể tâm ý việc học, chắc chắn thể thi đỗ một trường đại học .”

luôn cho rằng vẽ vời là chuyện vô bổ.

Vân Vụ Lai thẳng thắn: “Dạ ạ, em thích vẽ, bố em cũng ủng hộ em.”

Lời khá đanh thép, còn lôi cả bố , lông mày của Ưng Đăng Dĩnh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

lúc , cửa văn phòng mở , Vân Vụ Lai bất giác sang.

Ánh mắt cô khựng trong giây lát, là hai trai ban sáng, hai đang chuyện gì vui mà vẻ mặt thoải mái.

Cuối cùng cũng rõ mặt họ, cái bóng tấm kính dối, hai thực sự là những trai vô cùng , còn hơn cả trong tưởng tượng của cô, cùng quả là mãn nhãn.

hai thuộc hai kiểu khác , dùng góc của một học sinh mỹ thuật như cô để xem, một là gam màu nóng, một là gam màu lạnh.

Không về màu da, mà là cảm giác mà họ mang .

Cậu trai cạnh cô ban sáng là gam màu nóng, một đôi mắt đào hoa quyến rũ, khi lên mang theo một chút ý vị đa tình, nhưng hề vẻ ph*ng đ*ng, bởi vì toát một sự tự tin và ánh nắng mãnh liệt, trung hòa chút đa tình .

dám nhiều, nhanh ch.óng đầu , tiếp tục đấu trí đấu dũng với Ưng Đăng Dĩnh.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 10/4, Lý Quang Huy, vẻ của hai thiếu niên cho xiêu lòng, ông chau mày trợn mắt, đập bàn một cái, quát lớn: “Qua đây cho !”

Tiếng đập bàn đột ngột khiến Vân Vụ Lai giật nảy .

Mắt Chúc Khải Toàn tinh, để ý thấy bóng lưng của cô gái đang bàn việc cách đó xa khẽ run lên, nhịn , bật thành tiếng.

Lý Quang Huy càng tức hơn: “Còn cợt ?!”

Hai trai lợi dụng động tác vung tay khi , dùng nắm đ.ấ.m khẽ đ.ấ.m , trong cơn thịnh nộ của Lý Quang Huy, họ cố gắng nín , đến bàn việc của chủ nhiệm.

Lý Quang Huy nghiến răng hai , huyệt thái dương khỏi giật thình thịch: “Hai em là bạn cùng bàn ?”

Cả hai đều gì.

Lý Quang Huy tức chỗ xả, quát: “Nói!”

“Không ạ.”

Vân Vụ Lai nhận đó là giọng của gam màu nóng.

“Em còn ?!” Lý Quang Huy đập bàn một cái nữa, “Nếu , tại hai em cùng ? Ai cho phép các em tự ý đổi chỗ? Việc đó thì thôi , xem camera thấy hai em ngừng chuyện, các em nhiều chuyện để đến thế , các em là học sinh tiểu học chắc?! Mới khai giảng ngày đầu tiên mà hai em phản , các em định gì nữa, trèo lên nóc nhà, đại náo thiên cung ?!”

Hai gì nữa.

Lý Quang Huy tiếp tục chất vấn: “Các em nghĩ rằng, dù ngày đầu khai giảng thầy cô nhận hết mặt các em, nên thể đục nước béo cò ? cho các em , tuy chỉ mới tiếp xúc với các em một chút thời gian, nhưng gọi tên của từng trong lớp, nhận mặt của tất cả các em, nên các em đừng hòng giở trò gì mí mắt .”

Mới ngày đầu khai giảng gây chuyện, còn là hai trai cực kỳ , các giáo viên trong văn phòng đều hóng chuyện sang, ngay cả Ưng Đăng Dĩnh cũng tạm dừng cuộc chuyện với Vân Vụ Lai để xem kịch .

“Ý của ai?” Lý Quang Huy truy cứu trách nhiệm.

Vân Vụ Lai cứ ngỡ với việc hai tốn bao công sức để chuyển cùng một lớp, còn dính đến mức bạn cùng bàn, chắc chắn tình cảm bền như vàng, sẵn sàng vì em mà xả . Kết quả là họ bật chế độ đùn đẩy trách nhiệm cho , ai cũng chối bay chối biến, một mực khẳng định đó là ý của đối phương.

“Không ai chịu nhận trách nhiệm đúng ? Cũng , thì phạt chung, chép bài khóa đầu tiên của môn Ngữ văn mỗi 20 , hôm nay khi nào chép xong thì mới về.” Lý Quang Huy tức đến bốc khói đầu, tức đến mức chống nạnh dậy, vẻ mặt đầy đau đớn tuyệt vọng, “Chúc Khải Toàn, em xem tại đồng ý cho em chuyển sang lớp chúng chứ?”

Ông sang Ưng Đăng Dĩnh: “Cô Ưng, bây giờ trả cho cô, còn kịp ?”

Nghe đến đây, Vân Vụ Lai thầm “ồ” một tiếng trong lòng.

Cậu tên là Chúc Khải Toàn, suýt chút nữa là bạn cùng lớp với cô.

 

 

Loading...