Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Vụ Lai và Vân Sương hẹn gặp ở một phòng . Chúc Khải Toàn đợi trong xe, phiền cuộc chuyện của hai chị em.
Đã hơn một tuần trôi qua kể từ cãi vã , nhưng khí vẫn khó xử. Vừa xuống đối diện , cả hai ngượng ngùng đến mức lời nào tả xiết.
Vân Vụ Lai ho khan một tiếng tự nhiên, cố tỏ như chuyện gì để mở lời : “Nhà cửa dọn dẹp , khi nào thì dọn ở ?”
Mấy ngày nay tuy liên lạc với Vân Sương, nhưng cô Lạc Châu gần đây Vân Sương đều ở ký túc xá, ở cùng nuôi và trai.
“Cũng gần xong ạ.” Có thể thấy, Vân Sương cũng đang cố gắng tỏ thản nhiên “Chỉ là em với nuôi thế nào.”
Mẹ nuôi chắc chắn hy vọng Vân Sương thể ở bên cạnh bà.
Vân Vụ Lai : “Nói chuyện cho khéo , đừng để nuôi buồn.”
“Em ạ.” Vân Sương gật đầu.
Rồi cả hai chìm im lặng trong giây lát.
Một lúc , Vân Sương lên tiếng: “Anh… tức là rể, đến tìm em.”
Vân Vụ Lai ngạc nhiên. Cô nhờ Chúc Khải Toàn đưa chìa khóa cho Vân Sương, vốn tưởng sẽ để cấp , ngờ tự tìm cô .
“Anh gì ?”
“‘Vân Sương, hai chị em em cãi là chuyện riêng của các em, can thiệp. nếu em còn dám lấy cái c.h.ế.t của để kích động chị em, sẽ khách sáo với em .’ Đây là lời mở đầu của .”
Đến lúc đó Vân Sương mới , thì bao nhiêu năm nay chị gái vẫn bao giờ thoát khỏi nỗi ám ảnh về cái c.h.ế.t của , thậm chí còn dùng t.h.u.ố.c hỗ trợ giấc ngủ trong thời gian dài để ép chìm giấc ngủ.
“Em luôn nghĩ, giá như em mới là chị thì mấy, như thì đưa quyết định sẽ là em.” Nhắc đến và bố nuôi, viền mắt Vân Sương bất giác đỏ hoe. Nếu năm đó cô trưởng thành , dù thế nào cô cũng sẽ giữ , bất kể quyết định đó với ai, trả giá bao nhiêu nữa. Dù là học đại học, sớm thêm, bán nhà giá rẻ, thậm chí gạt bỏ lòng tự trọng để cầu xin bạn trai giúp đỡ, cô cũng sẽ chọn để sống.
Vân Vụ Lai đưa giấy ăn qua, Vân Sương nhận. Cô úp mặt lòng bàn tay, hai ngón trỏ ấn khóe mắt, đợi cảm xúc dịu một chút tiếp: “ đúng, nếu em là chị, em trưởng thành , thì lẽ uống t.h.u.ố.c ngủ mỗi đêm bây giờ là em.”
Nếu bất chấp tất cả để giữ , thì quãng đời còn của cô sẽ giam cầm trong sự áy náy với bố nuôi mà cách nào thanh thản .
Vân Sương vẫn luôn cho rằng Vân Vụ Lai bẩm sinh lạnh nhạt với tình , dù là với , với nhà họ Lạc, với chính cô .
qua lời Chúc Khải Toàn, Vân Sương nhiều chuyện mà Vân Vụ Lai từng nhắc tới. Ví dụ như Vân Vụ Lai hào hứng bàn với Chúc Khải Toàn thế nào để cho cô chuyện căn nhà, để thể tạo sự bất ngờ lớn nhất; như đêm Giáng Sinh hôm đó, vốn dĩ hai vợ chồng định hưởng thụ thế giới riêng, nhưng Vân Vụ Lai sợ cô thất tình, tâm trạng nên rủ chơi cùng. Điều khiến Vân Sương ấn tượng sâu sắc nhất là Vân Vụ Lai chuyển hộ khẩu nhà họ Chúc để nhận tiền đền bù giải tỏa, vì cảm thấy khi chuyển , em gái chỉ còn một một sổ hộ khẩu sẽ cô đơn.
“‘Nói một cách khách quan, chị của em đúng là một chị dịu dàng, chu đáo, hỏi han em từng li từng tí, cũng lúc nào cũng canh cánh nhớ về em. cô cũng là vô tình m.á.u lạnh, cô vẫn luôn quan tâm em theo cách của riêng . Ngay cả khoản tiền sinh hoạt phí vẻ qua loa đó, nhưng nghĩ kỹ xem, tiền bạc thật sự là qua loa ? Không thể phủ nhận, sự đồng hành về mặt tinh thần quý giá, nhưng điều đó tuyệt đối nghĩa là đáp ứng về vật chất chẳng giá trị gì. Sống ở thời đại , chắc hẳn ai trong chúng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của đồng tiền.’”
Hôm đó Chúc Khải Toàn chuyện với Vân Sương nhiều. Anh bình tĩnh, tiếp cận vấn đề từ góc độ khách quan, phân tích rành mạch, ngọn ngành những mâu thuẫn và hiểu lầm giữa hai chị em bao năm qua. đến cuối cùng, giọng điệu của mang theo vài phần khẩn khoản rõ rệt: “‘Trong chuyện của , cả hai em đều sai. Dù là em giữ , Vụ Lai nén đau buông tay, thật sự thể hiểu suy nghĩ của cả hai em. Anh xin vì lúc đó gì cả, thể bảo vệ các em. Chỉ là mất , sống sống cho thật . Sự tha thứ của em đối với chị em là vô cùng quan trọng, còn hữu ích hơn bất kỳ lời an ủi nào của khác thế gian . Anh hy vọng em sẽ suy nghĩ kỹ những lời . Nếu em nghĩ thông , phiền em hãy cho chị em càng sớm càng .’”
“Em xin , chị.” Vừa thốt câu , những giọt nước mắt Vân Sương kìm nén tuôn trào. Lần cô thể kìm nữa, nước mắt cứ thế lăn dài má. “Em bao giờ chị chịu đựng nhiều đến thế. Chị đừng uống t.h.u.ố.c nữa, em tha thứ cho chị… , là xin chị hãy tha thứ cho em.”
Đây là đầu tiên Vân Vụ Lai và Vân Sương trải lòng tâm sự với 23 năm chị em.
Tình là mối quan hệ bền c.h.ặ.t và định nhất thế giới . Nó là vô những sợi dây vô hình, gắn kết những cùng chung dòng m.á.u với . Dù bao nhiêu xa cách và cãi vã, họ vẫn là một phần thể tách rời trong cuộc đời của .
Như lời bài hát “Chung một bàn tay” của Ôn Lam: “Thứ tự sinh mệnh của chúng , trong cùng một mái nhà ấm áp, cũng là sự tồn tại duy nhất, độc nhất thế gian .”
Chúc Khải Toàn đợi trong xe gần ba tiếng đồng hồ, cho đến khi thấy Vân Vụ Lai và Vân Sương cùng bước .
Họ khoác tay mật, cũng vui vẻ, nhưng ngay khoảnh khắc thấy họ, Chúc Khải Toàn cảm nhận mối quan hệ huyết thống vô hình giữa hai .
Chúc Khải Toàn xuống xe mở cửa cho họ.
“Em đưa Sương Sương đến xem nhà của chúng .” Vân Vụ Lai .
Vân Sương xin cô, và cô cũng xin Vân Sương. Bấy lâu nay, cô thật sự bỏ bê em gái quá nhiều, luôn gạt Vân Sương khỏi thế giới của . Bắt đầu từ hôm nay, cô thử chia sẻ cuộc sống của với em gái.
Chúc Khải Toàn ý kiến: “Nên thế mà, hoan nghênh em.”
Em gái đến xem nhà của chị gái là chuyện hiển nhiên.
“Anh.” Vân Sương chào .
Chúc Khải Toàn gật đầu, : “Em lên xe .”
Vân Sương nhúc nhích, lí nhí xin : “Hôm đó… em xin . Em say quá, đầu óc tỉnh táo, đừng để bụng nhé.”
Không đợi Chúc Khải Toàn rộng lượng tỏ ý tha thứ, Vân Vụ Lai xen : “Vậy nếu của em kìm cám dỗ thì em sẽ gì?”
Vân Sương : “Không kìm cám dỗ thì chẳng là tra nam , em chắc chắn sẽ mắng , bảo chị rời xa .”
Vân Vụ Lai lên xe hỏi: “Đồng nghiệp của em xinh ?”
“Là đồng nghiệp cũ, đuổi việc cô thẳng thừng .” Vân Sương nghiêm túc sửa , mới trả lời câu hỏi “Trông cũng khá xinh, nhưng dáng thì bình thường.”
“Dáng phương diện nào?” Vân Vụ Lai gạn hỏi tới cùng. Có dáng là chỉ béo gầy, chỉ đường cong cơ thể quyến rũ .
Trước đó vì chuyện của mà cô tâm trạng để ý đến phụ nữ quyến rũ Chúc Khải Toàn, bây giờ mới muộn màng cảm thấy ghen tuông, nhịn chi tiết.
To gan lớn mật, dám quyến rũ đàn ông của cô.
Vân Sương đưa hai tay lên động tác n.g.ự.c.
Vân Vụ Lai hiểu , “Ồ” một tiếng: “Vậy của em xiêu lòng vì dáng cô bình thường ?”
Chúc Khải Toàn: “…”
Nếu theo tiêu chuẩn đó, dáng của Vân Vụ Lai cũng . Không đến mức lép, cũng chỉ tầm cup A lớn B nhỏ. Cô việc trong giới mẫu lâu, tự nhiên cũng ảnh hưởng bởi nỗi ám ảnh kiểm soát vóc dáng. Người gầy thì trừ một ít điều kiện bẩm sinh cực kỳ ưu việt , còn thì n.g.ự.c tám phần là thể lớn .
“Cái thì em .” Vân Sương để ý thấy ánh mắt của Chúc Khải Toàn, liền đổi giọng ngay, “Chắc là ạ, thật dáng cô cũng khá , chỉ là quá thôi.”
Sau khi rời khỏi phòng , Vân Vụ Lai và Vân Sương cùng đến nghĩa trang thăm bố và bố nuôi. Từ nghĩa trang trở về, ba cùng tổ chức sinh nhật cho Vân Vụ Lai ở Vân Đỉnh Thủy Ngạn.
Vân Vụ Lai nhắm mắt bánh sinh nhật và ước ba điều:
Một là hy vọng cùng Vân Sương tay trong tay bước tiếp.
Hai là hy vọng và Chúc Khải Toàn sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Ba là một con gái hạnh phúc vui vẻ của .
Sinh nhật của Vân Vụ Lai cách sinh nhật của Vân Sương một ngày. Buổi trưa, Vân Sương tổ chức sinh nhật ở nhà nuôi, buổi tối thì tổ chức tiệc sinh nhật ở nhà của nhà họ Vân, mời chị gái, rể và vài bạn đến chung vui.
Vân Vụ Lai hít sâu mấy mới đủ can đảm bước ngôi nhà nhiều năm từng đặt chân tới.
Ngôi nhà chứa đựng cả tuổi thơ của cô, cùng tất cả những ký ức về một gia đình đoàn viên. Khi bước , cô bỗng thấy hoảng hốt, như thể trở nhiều năm về , cô học về, ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng từ trong bếp, thò đầu từ bếp, gọi cô: “Vụ Lai, về ? Chuẩn , sắp ăn cơm , món thịt kho tàu con thích đấy.”
Bố thì bế Vân Sương từ phòng cô bước , : “Vụ Lai về ? Bóng đèn trong phòng con bố cho đấy.”
Trên mặt, tay Vân Sương đều dính vết b.út màu.
Cô lập tức nổi giận: “Vân Sương, em nghịch trộm b.út màu của chị ? Chị bao nhiêu là tự tiện phòng chị !”
Bố liền dỗ cô: “Cho em chơi một lát mà, mai bố mua cho con hộp mới.”
Mẹ ở trong bếp gọi vọng : “Hộp mới mua mấy hôm, mua mới?! Lão Vân, ông đừng suốt ngày chiều hư nó.”
Ký ức vẫn còn rõ mồn một, dù cãi vã ồn ào nhưng đó là một gia đình ấm áp. Tiếc là những ngày tháng như sẽ bao giờ trở nữa.
Chúc Khải Toàn nắm lấy tay cô.
Vân Vụ Lai hồn, thoát khỏi dòng hồi tưởng, cô mỉm .
Mấy bạn của Vân Sương cũng đến chào hỏi họ, Vân Vụ Lai bận rộn đối đáp, tạm thời còn thời gian để chìm đắm trong nỗi buồn vật đổi dời.
Mùa đông ăn lẩu tuyệt, tiện lợi ấm áp. Sau khi ăn xong bữa cơm náo nhiệt, cùng dọn dẹp bát đũa, trò chuyện một lúc, thấy muộn nên lượt chào tạm biệt về.
Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn là những về cuối cùng.
Vân Sương chuyện riêng với Vân Vụ Lai vài câu, Chúc Khải Toàn vui vẻ đồng ý.
“Em với nuôi , em sẽ ở đây.” Vân Sương .
Vân Vụ Lai gật đầu: “Mẹ nuôi chắc nỡ xa em , nhớ thường xuyên về thăm bà nhé.”
“Em mà.” Vân Sương gãi đầu, những lời chút sến súa khiến cô ngượng ngùng “Đây là nhà đẻ của chị, nếu chị cãi với rể thì thể về đây ở.” Cô thêm “Không cãi cũng thể về, chị về lúc nào cũng .”
Vân Vụ Lai mua vé máy bay về Paris sáng sớm ngày 5 tháng 1. Tính cô cũng ở trong nước hơn mười ngày, nhưng thời gian vui vẻ thật quá ngắn ngủi, thoáng cái đến tối ngày 4.
Chúc Khải Toàn một cuộc họp quan trọng, kết thúc gần mười hai giờ đêm.
Vân Vụ Lai vẫn luôn đợi trong văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-75.html.]
Anh đẩy cửa bước , đến mặt cô, ôm lấy eo cô cúi đầu hôn cô một cái: “Đợi lâu lắm em?”
Vân Vụ Lai , vòng tay qua cổ , kéo đầu xuống một nữa.
Sau một nụ hôn dài quyến luyến rời, Vân Vụ Lai tựa đầu lên vai Chúc Khải Toàn, giơ tay lên xem giờ, nhịn cằn nhằn: “Họp gì mà lâu thế… Mười hai giờ mười chín , hôm nay em đấy.”
Chúc Khải Toàn xoa đầu cô: “Có việc quan trọng.”
Vân Vụ Lai đương nhiên là việc quan trọng, nếu thì cô chỉ cằn nhằn một câu đơn giản như . Hiểu là một chuyện, nhưng nghĩ đến thời gian cuối cùng cũng thể ở bên cô trọn vẹn, cô vẫn thể vui lên .
“Đi thôi, về nhà.” Chúc Khải Toàn nắm tay cô.
Trên đường về nhà, đèn đường vẫn sáng, nhưng xe cộ và rõ ràng thưa thớt hơn ban ngày nhiều. Vân Vụ Lai ngoài cửa sổ, càng nghĩ càng buồn.
Cứ tưởng thể dần dần thích nghi, nhưng thực tế nào cô cũng càng nỡ xa hơn.
Chúc Khải Toàn vẻ khá bình thản. Mấy ngày nay, ngày nào cũng bận, cô nghĩ nhiều , nhưng cô luôn cảm thấy gần như cảm nhận sự nỡ của . Hơn nữa, đây dù họp hành cũng sẽ tranh thủ liên lạc với cô, nhưng tần suất gần đây rõ ràng giảm .
Lúc dừng đèn đỏ, Chúc Khải Toàn đạp phanh, nghiêng qua hỏi cô: “Anh họp lâu quá, em vui ?”
“Không .” Vân Vụ Lai phủ nhận.
Không thể vì yêu đương mà lỡ việc chính của .
“Sao khẩu thị tâm phi thế nhỉ.” Chúc Khải Toàn trêu chọc “Để nếm thử là ngay.”
Môi mạnh mẽ áp xuống, cướp khí trong lành cô đang hít thở.
Bị hôn, m*t, cô còn nhớ vui vì chuyện gì nữa.
Đèn xanh bật sáng, xe phía thấy họ mãi liền mất kiên nhẫn bấm còi hiệu.
Chúc Khải Toàn để ý thấy đèn tín hiệu màu xanh trong tầm mắt, hôn nhẹ lên môi cô một cái cuối cùng mới thẳng dậy, nhả phanh.
Chiếc xe khởi động một cách vững vàng.
Sau nụ hôn mãnh liệt, chút thiếu oxy, Vân Vụ Lai uể oải tựa lưng ghế để điều hòa nhịp thở.
Chúc Khải Toàn cô một cái, tặc lưỡi hai tiếng như đang nếm thử gì đó, cuối cùng đưa kết luận: “Ừm, đúng là khẩu thị tâm phi, xem lúc họp, vợ nhớ lắm.”
Vân Vụ Lai thật sự chịu thua con , cô nhịn mà bật : “Biến .”
“Đợi đấy, về nhà sẽ thỏa mãn em.” Chúc Khải Toàn nhấn ga mạnh hơn, chiếc xe tăng tốc rõ rệt.
Ngay giây đầu tiên bước nhà, Vân Vụ Lai một lực từ phía ép c.h.ặ.t bức tường tranh ghép.
Trong bóng tối, Chúc Khải Toàn giữ cằm cô bắt cô đầu , theo đó, một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi cô, quần áo kéo xuống một cách vội vã.
Trong nhà bật máy sưởi ấm áp, nhưng bức tường ảnh áp da vẫn lạnh, Vân Vụ Lai khỏi rụt , nhưng áp sát phía , cho cô chút gian nào để né tránh.
Bề mặt tường nhanh ch.óng nhiệt độ cơ thể cô cho ấm lên.
Bức tường tranh ghép chi chít những đường viền của các mảnh ghép, cơ thể cô liên tục ép mạnh lên đó, làn da thể cảm nhận rõ ràng sự lồi lõm của bề mặt tường.
Lâu dần chút đau.
trong cơn mê loạn ái tình, cô còn quản nhiều như nữa.
Cô mơ màng nghĩ, lát nữa chắc chắn sẽ những vết hằn của tranh ghép.
Sau khi kết thúc, Chúc Khải Toàn bế cô phòng tắm. Dưới ánh đèn, cô rõ cơ thể , quả nhiên thêm nhiều vết hằn của những mảnh ghép nhỏ.
Không chỉ cô, mà trán và mặt cũng , trông như một con mèo hoa.
Đau rát.
“Sau đừng ở đó nữa.” Vân Vụ Lai .
Trên cánh tay Chúc Khải Toàn cũng vết hằn, nghịch ngợm bàn tay cô, lơ đãng đáp: “Vậy em ở ?”
Vân Vụ Lai : “Không nữa.”
Chúc Khải Toàn chọc lét cô: “Dám cãi lời ?”
Hai nô đùa trong bồn tắm, nước trong bồn văng ngoài, khiến cả phòng tắm ngập trong biển nước.
Theo như Vân Vụ Lai hiểu về Chúc Khải Toàn, đêm khi chia tay, tuyệt đối thể nào thỏa mãn chỉ với một .
khi tắm xong, hai lên giường, Chúc Khải Toàn tắt đèn, ôm cô lòng, “Chúc ngủ ngon”, dường như thật sự định ngủ.
Vân Vụ Lai đợi một lúc lâu, vẫn thấy động thái gì thêm.
Vốn dĩ nỗi buồn bực của cô tan biến theo cơn hoan lạc mãnh liệt , giờ đây nó bắt đầu trỗi dậy, ám ảnh trong lòng.
Cô cố gắng thuyết phục bản , lẽ hôm nay Chúc Khải Toàn mệt, hơn nữa cũng muộn , cô thật sự nên nghỉ ngơi sớm, nếu mai dậy nổi lỡ chuyến bay thì .
tiếng trong lòng cô ngày càng rõ ràng, Chúc Khải Toàn thật sự quá nhiều lưu luyến về cuộc chia ly ngày mai.
Ngày hôm đưa cô sân bay cũng , đường điện thoại của reo liên tục, cô mấy chuyện với đều ngắt quãng.
Ngay cả lúc thủ tục đăng ký cho cô cũng yên.
Anh buông tay cô , che micro với cô: “Hơi ồn, chỗ nào yên tĩnh hơn một chút, sẽ ngay.”
Vân Vụ Lai thấy ở đây ồn ào đến thế, lòng bàn tay trống rỗng, một cục tức nghẹn trong cổ họng, lên cũng xuống . Công việc của đương nhiên quan trọng, cô tỏ vô lý, chỉ đành gật đầu một cách miễn cưỡng.
Kết quả là xong thẻ lên máy bay mà Chúc Khải Toàn vẫn . Cô giữa đám đông ngơ ngác quanh, đợi một lúc lâu mới thấy trở về.
Chúc Khải Toàn nắm tay cô đưa đến cửa hải quan.
Hai dừng .
Má Vân Vụ Lai phồng lên vì tức giận, mắt cũng , lí nhí : “Vậy em đây.”
Chúc Khải Toàn dang hai tay về phía cô: “Để ôm một cái.”
Dù trong lòng tức giận, nhưng sắp chia xa, lúc để hờn dỗi. Vì , cô vẫn vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , ôm lấy eo . Trong vòng tay quen thuộc và ấm áp của , cô trút bỏ lòng phòng , ấm ức tố cáo: “Chúc Khải Toàn, hề nỡ xa em chút nào .”
Chúc Khải Toàn xoa đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều, chúng sẽ sớm gặp thôi.”
Vân Vụ Lai khựng một chút, khẽ đáp: “Vâng.”
Có lẽ đúng là cô sắp xa nên quá nhạy cảm.
Ôm hai phút, Vân Vụ Lai buồn bã : “Em .”
tay cô vẫn đặt eo , dấu hiệu gì là buông .
“Được.” Chúc Khải Toàn nhẹ nhàng đẩy cô “Thượng lộ bình an.”
Vân Vụ Lai cuối, cửa hải quan.
Cô sợ sẽ kìm mà , nên đầu .
Không gặp là khi nào, ít nhất là khi mắt sản phẩm mới, cô thể nào thời gian rảnh để về nước.
Chỉ thể hy vọng sẽ qua tìm cô.
Lúc xếp hàng đợi hải quan kiểm tra giấy tờ, phía Vân Vụ Lai cứ chen lên.
Tuy đến mức áp sát, nhưng sự va chạm mơ hồ của chiếc áo khoác vẫn khiến cô khó chịu. Qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo tấm kính phía , đó là một đàn ông cao.
Vân Vụ Lai nhích lên phía hai , nhưng phía hề chút tự giác nào, nào cũng nhanh ch.óng lấp trống cô chừa , chen lên.
Có những chính là như , rõ ràng qua cửa hải quan thì máy bay cũng cất cánh sớm hơn , nhưng vẫn cứ vội vàng hấp tấp, ngay cả xếp hàng cũng như đang vội đầu thai.
Sau khi sự việc tái diễn thứ ba, Vân Vụ Lai thể nhịn nữa, cô đầu , định chuyện quấy với phía .
Vừa sững sờ.
Người phía giơ vé máy bay của cho cô xem.
Ánh mắt kinh ngạc của Vân Vụ Lai lướt qua thông tin vé của , cùng chuyến bay với cô, ghế ngay cạnh.
Đầu óc cô vẫn đang trong trạng thái c.h.ế.t máy, nên lời.
Chúc Khải Toàn véo má cô, : “Ngạc nhiên đến thế ? Không với em là chúng sẽ sớm gặp .”