Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vân Vụ Lai vốn dĩ gần như bình tĩnh , Chúc Khải Toàn , cô sững một lúc bật nức nở.

Tiếng mới đau đớn tột cùng .

“Sao thế, hả?” Chúc Khải Toàn luống cuống cả tay chân, chống nửa dậy dỗ cô “Sao thế em?”

Vân Vụ Lai trả lời, nhưng cô quá dữ dội, năng rõ ràng, khó mà nhận .

Chúc Khải Toàn đoán mò, cô đang : “Em ngày đó.”

Năm mười bốn tuổi mất cha, mười tám tuổi mất , mười chín tuổi bố nuôi qua đời, mấy năm đó Vân Vụ Lai liên tiếp trải qua sự của những yêu nhất, vết thương cũ lành thêm vết thương mới, thời gian thật sự tăm tối thấy ánh mặt trời. Dù qua lâu như , nỗi đau đó vẫn thể đ.â.m sâu tim cô bất cứ lúc nào.

bao giờ chịu cảnh sinh ly t.ử biệt nữa, cho nên dù thích ch.ó mèo đến , cô cũng từng nửa phần ý định nuôi. Cô sợ đến mức thà rằng thứ từng bắt đầu, để né tránh rủi ro rằng thứ sẽ kết thúc.

Nếu đó là Chúc Khải Toàn… cô chỉ tưởng tượng thôi thấy đau đứt từng khúc ruột, gần như nghẹt thở.

Trái tim Chúc Khải Toàn như một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t, đau nhói. Giữa tiếng của cô, dâng lên một cảm giác bất lực và chán ghét bản . Con sinh t.ử thật nhỏ bé đến đáng sợ, ai sức mạnh để kết cục.

Lần đầu tiên quen Vân Vụ Lai, cô vẫn là một đóa hoa lớn lên trong nhà kính, gia đình viên mãn, trưởng thành sự bao bọc của bố . Tuy giàu sang phú quý nhưng cơm ăn áo mặc lo, phiền não mỗi ngày cũng chỉ là tại môn toán khó học đến thế, và cả cái giày AJ mà phiền phức, để ý đến nữa mà cứ đến phiền cô.

Đây rõ ràng là bảo vệ trọn vẹn nhất. Nếu thể, ước gì cô mãi mãi chỉ là Vân Vụ Lai, cô gái bình thường với những hạnh phúc nhỏ bé như đầu gặp gỡ.

cô buộc độc lập, mang đầy vết thương bay ngược chiều gió, trở thành Lai, tạo nên huyền thoại MyBride. Hoa tươi và những tràng pháo tay ồ ạt kéo đến, nhưng đằng những điều ai , cô mang theo vết thương lẽ cả đời cũng thể chữa lành, nức nở trong đêm khuya.

Chúc Khải Toàn vỗ lưng cho cô dễ thở hơn, hứa với cô: “Anh sai , xin em, sẽ ngày đó .”

Vân Vụ Lai vùi đầu n.g.ự.c , nức nở : “Chúc Khải Toàn, nhất định khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”

Trước sinh t.ử, con nhỏ bé đáng nhắc tới. Chúc Khải Toàn vẫn quả quyết đảm bảo: “Được, nhất định sẽ khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”

Sống hai mươi bảy năm, bao giờ trân trọng mạng sống như lúc . Không chỉ vì bản năng sợ hãi cái c.h.ế.t của con , mà còn vì trở thành một vết sẹo nữa trong tim cô.

“Em cũng khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi, ở bên thật lâu thật lâu, ?”

Ngày hôm là lễ Giáng Sinh.

Vân Vụ Lai vẫn còn sốt nhẹ, nhưng cô ở nhà một nên theo Chúc Khải Toàn đến công ty. Lười trang điểm, cô bèn đeo một chiếc khẩu trang.

Hai thang máy trực tiếp từ bãi đỗ xe tầng hầm lên. Tinh thần cô uể oải, dựa vai Chúc Khải Toàn để vững.

Thang máy dừng ở tầng một mở .

Là Chúc Hàng và đoàn tùy tùng.

Dịp Giáng Sinh, công ty cử ở lối tòa nhà để phát quà Giáng Sinh, ai cũng phần.

Chúc Hàng, trợ lý và vệ sĩ mỗi đều xách một túi quà gói mắt, bên trong những món đồ nhỏ như táo, bánh kem, và đồ trang trí Giáng Sinh.

Vân Vụ Lai quen thể hiện sự mật mặt lớn, cô thẳng , cố gắng lấy tinh thần chào Chúc Hàng: “Bố ạ.” Rồi gật đầu hiệu với mấy Chúc Hàng.

Cùng lúc đó, qua khe hở giữa mấy , cô thấy một bóng dáng quen thuộc ở đại sảnh bên ngoài.

Vân Sương cũng thấy cô, hai chị em chạm mặt , bước chân của Vân Sương khựng .

Vân Vụ Lai là thu ánh mắt .

Sáng sớm thấy con trai và con dâu tình cảm mặn nồng, tâm trạng Chúc Hàng vui vẻ, ông bước thang máy: “Vụ Lai, con với A Khải đến công ty ?”

“Dạ ạ.” Vân Vụ Lai gật đầu.

Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai thẳng từ gara hầm lên nên nhận quà Giáng Sinh. Chúc Hàng đưa phần của cho con dâu, : “Hôm nay Giáng Sinh, lát nữa bảo A Khải tan sớm một chút, bọn trẻ các con ngoài chơi cho vui vẻ.”

Vân Vụ Lai nhận lấy: “Con cảm ơn bố.”

Trợ lý của Chúc Hàng cũng đưa túi quà của cho Chúc Khải Toàn: “Tiểu Chúc tổng, cho .”

“Chú Hồng vẫn coi cháu là con nít đấy .” Chúc Khải Toàn nhận lấy, thuận tay đưa cho Vân Vụ Lai, giới thiệu với cô “Đây là chú Hồng.”

Chú Hồng là cũ bên cạnh Chúc Hàng, chứng kiến Chúc Khải Toàn lớn lên từ nhỏ, Chúc Khải Toàn kính trọng.

Vân Vụ Lai ngoan ngoãn chào: “Chào chú Hồng ạ.”

“Phu nhân.” Chú Hồng hai , bỗng chút bồi hồi, “Chẳng , vẫn luôn xem Chúc như con nít, mà thực tế Chúc lớn thế , thành gia lập thất .”

Đã nhắc đến chuyện thành gia lập thất thì tiết mục sinh con cũng nối gót theo . Khoảng thời gian chung thang máy còn , Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai trải qua trong sự thúc giục sinh con.

Hai , khổ tả xiết.

Thang máy đến tầng văn phòng của Chúc Khải Toàn, hai vội vàng chào tạm biệt chạy mất.

“Tại lớn thích thúc giục khác sinh con thế nhỉ?” Đầu Vân Vụ Lai họ thúc giục đến mức càng thêm ong ong.

Chúc Khải Toàn : “Có lẽ đợi đến khi em năm mươi tuổi em cũng sẽ như .”

“Anh mới năm mươi tuổi sẽ như .” Vân Vụ Lai lườm .

Cô tuyệt đối sẽ biến thành kiểu phụ nữ trung niên ngày nào cũng chỉ chằm chằm bụng khác.

Vào văn phòng, Tổ Uyển báo cáo kế hoạch việc trong ngày cho Chúc Khải Toàn, còn Vân Vụ Lai thì xuống sofa, đeo bịt mắt bắt đầu nghỉ ngơi.

Sau khi Tổ Uyển , Chúc Khải Toàn cầm mấy tập tài liệu và laptop qua, cũng xuống sofa.

Anh cúi , dùng trán áp trán Vân Vụ Lai để đo nhiệt độ cho cô.

Vẫn còn nóng.

Anh thẳng dậy.

Vân Vụ Lai lúc vô cùng quyến luyến sự tiếp xúc của , cô chìa tay về phía .

Chúc Khải Toàn nắm lấy.

Vân Vụ Lai kéo tay áp sát , cọ cọ mấy cái, vùi mặt lòng bàn tay , động đậy nữa.

Giống như một con thú nhỏ dựa dẫm chủ nhân.

Trong đầu Chúc Khải Toàn nảy hình ảnh so sánh , , giữ nguyên tư thế đó, một tay nắm tay cô, một tay nhẹ nhàng lật xem tài liệu, cố gắng gây tiếng động.

Không lâu , Chúc Khải Toàn phát hiện cần một tập tài liệu khác bàn việc, nhưng tay đang Vân Vụ Lai nắm c.h.ặ.t, nếu sẽ chắc chắn sẽ đ.á.n.h thức cô. Anh nhanh ch.óng đưa quyết định, định gọi Tổ Uyển lấy giúp.

Đang định nhắn tin cho Tổ Uyển thì cô tự gõ cửa . Cô Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai ngủ say .

“Có chuyện gì ?” Chúc Khải Toàn nhẹ giọng hỏi.

Để tránh Vân Vụ Lai thức giấc, âm lượng của Tổ Uyển cũng hạ thấp: “Cô Vân Sương nộp đơn từ chức ạ.”

Vân Vụ Lai khẽ động, đưa tay gỡ bịt mắt . Cô dậy khỏi sofa, hỏi: “Cô ?”

“Chưa ạ, thưa phu nhân.” Tổ Uyển “Cô Vân Sương hôm nay nộp đơn thôi, nhưng ba ngày bàn giao công việc mới ạ.”

Vân Vụ Lai cụp mắt xuống, dáng vẻ đầy suy tư.

Chúc Khải Toàn thu hết phản ứng của cô mắt, với Tổ Uyển: “Biết , cô lấy giúp mấy tập tài liệu bàn qua đây.”

Sau khi Tổ Uyển , Vân Vụ Lai vẫn giữ nguyên tư thế, nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-71.html.]

Chúc Khải Toàn vén tóc tai giúp cô, thăm dò hỏi: “Em chuyện với con bé ? Hoặc thể mặt em.”

Vân Vụ Lai lắc đầu, cô cũng đang mang tâm trạng gì, một câu: “Con bé mà cũng bàn giao công việc xong mới .” Theo sự hiểu của cô về Vân Sương, khi cãi với cô, việc Vân Sương từ chức để tỏ rõ thái độ vạch rõ ranh giới là chuyện bình thường, nhưng con bé sẽ thẳng luôn chứ chẳng thèm quan tâm đến việc bàn giao công việc.

“Con cũng sẽ lớn thôi,” Chúc Khải Toàn .

“Lúc nào rảnh đưa chìa khóa nhà cho con bé nhé.” Vân Vụ Lai xong, đắp chăn xuống, cô trùm chăn kín đầu, co thành một cục, nắm tay Chúc Khải Toàn nữa.

Đó là một trạng thái tiêu cực, chán đời.

Chúc Khải Toàn chằm chằm hình phồng lên trong chăn một lúc, đưa tay trong chăn của cô.

Cô dừng một chút, như một cây dây leo, bám c.h.ặ.t lấy tay .

Cơ thể khỏe cộng thêm việc tình chị em rạn nứt khiến cho trạng thái của Vân Vụ Lai mấy ngày tiếp theo đều . Ngoài việc cùng Chúc Khải Toàn và đến nhà chồng, thời gian còn cô đều ở nhà, cả.

Tối ngày 30 tháng 12, khi ngủ, Chúc Khải Toàn hẹn cô: “Mai đón giao thừa cùng đám Tiểu Tùy em?”

Vân Vụ Lai : “Em lắm.”

“Đi mà,” Chúc Khải Toàn kiên nhẫn dụ dỗ, “Ở nhà buồn chán bao nhiêu ngày nay khó chịu ? Hơn nữa mai là kỷ niệm một năm ngày Hành Thử và A Tùy đăng ký kết hôn, họ tổ chức kỷ niệm đấy.”

Cuộc sống của Phó Hành Thử và Yến Tùy tình thú, quanh năm suốt tháng thể nghĩ ngày để kỷ niệm: kỷ niệm đầu yêu , kỷ niệm ngày tái hợp, kỷ niệm ngày đăng ký kết hôn, đến sang năm chắc chắn sẽ thêm kỷ niệm ngày cưới.

Nhắc đến kỷ niệm ngày đăng ký kết hôn, Vân Vụ Lai hỏi Chúc Khải Toàn: “Chúng đăng ký kết hôn khi nào nhỉ?”

Chúc Khải Toàn nhớ một lúc mới trả lời: “Hình như là ngày 15 tháng 7.”

Vân Vụ Lai hài lòng: “Đến cả ngày kỷ niệm ngày cưới mà cũng nghĩ lâu thế ?”

Chúc Khải Toàn đuối lý, nhưng vẫn nhịn lẩm bẩm: “Đây mà gọi là kỷ niệm ngày cưới quái gì chứ, lúc em đến cục dân chính thì mặt nặng mày nhẹ, tờ giấy đăng ký kết hôn còn chẳng thèm đến thứ hai.”

“Em mặt nặng mày nhẹ chỗ nào? Anh mới là mặt nặng như đưa đám , câu ‘hai tự nguyện đăng ký kết hôn ’ của nhân viên ở quầy là hỏi đấy, hả?” Vân Vụ Lai phục, cãi , “Rõ ràng là lôi em đăng ký, kết quả như là em ép buộc .”

Không ai thể thuyết phục ai.

Tính hiếu thắng của Chúc Khải Toàn kích hoạt, xuống giường bật đèn, định tìm giấy đăng ký kết hôn: “Vân Vụ Lai, em đúng là thấy quan tài đổ lệ, cứ để trưng bằng chứng mặt em mới chịu thừa nhận.”

Vân Vụ Lai lục tung cả tủ lên tìm nửa ngày trời, nhịn mỉa mai: “Sao thế, lẽ đến giấy đăng ký kết hôn cũng tìm thấy ?”

Tiếng dứt, trong tay Chúc Khải Toàn thêm một cuốn sổ màu đỏ.

Anh cầm nó, huơ huơ mặt cô đầy đắc thắng, chứng minh mất.

Vân Vụ Lai giật lấy, mở .

Sự thật chứng minh, ảnh giấy đăng ký kết hôn là hai gương mặt lấy một nụ , vẻ mặt tình nguyện giống hệt một đôi oán ngẫu cha chia rẽ tình yêu đích thực ấn đầu một cuộc hôn nhân sắp đặt.

Ngày nay nhiều cặp đôi chọn chụp ảnh cưới ở các studio bên ngoài, tạo kiểu thật , mặc đồ đôi, studio còn bao cả chỉnh sửa kỹ càng. Còn hai họ thì chụp thẳng ở phòng chụp ảnh của cục dân chính, nhân viên chỉ đạo hai họ nửa ngày trời mà hiệu quả thấp, thậm chí còn phá lệ chụp thêm cho họ mấy tấm, cố gắng chọn một tấm tương đối mặn nồng nhất.

Rất tiếc, hai hề cảm kích, đồng thanh cũng ”, cuối cùng thịnh tình khó từ, Vân Vụ Lai tiện tay chỉ một tấm, mắt cũng chẳng thèm .

mặt nặng cũng thể phân cấp độ, hai bắt đầu tranh cãi xem mặt ai nặng hơn.

Chúc Khải Toàn chỉ lấy kính lúp tám phóng to: “Nếu kỹ, vẫn một chút nụ , còn em thì .”

“Cười cái đầu ,” Vân Vụ Lai , “Anh đừng mà bịa đặt.”

Chúc Khải Toàn ấn đầu cô xuống, bắt cô dí sát tấm ảnh: “Em kỹ xem, thật sự mà.”

Vân Vụ Lai từ chối: “Em xem.”

Cãi qua cãi , Vân Vụ Lai phát hiện một hệ thống cực lớn, ngày đăng ký kết hôn của hai rõ ràng là 14 tháng 7.

Cô ngừng tranh cãi, chỉ tay ngày tháng.

Chúc Khải Toàn kỹ mới phát hiện nhớ nhầm ngày: “…”

Vân Vụ Lai ngay lập tức chiếm thế thượng phong: “15 tháng 7? Giải thích .”

Không nhớ ngày kỷ niệm ngày cưới tuyệt đối là một tội lớn.

Chúc Khải Toàn từ chối nhận sai: “Lúc 15 tháng 7 cũng thấy em phản bác .” Anh còn c.ắ.n ngược một miếng “Thật nhớ, chỉ là cố tình thử em thôi. Rất tiếc, Vân Vụ Lai, em qua bài kiểm tra.”

Vân Vụ Lai: “…”

cảm xúc hai giây, Vân Vụ Lai, thực sự nhớ ngày kỷ niệm và chồng vạch trần, phát hiện tìm cách nào để bào chữa, bèn hóa thẹn thành giận, tay đ.á.n.h .

Chúc Khải Toàn đưa tay tóm lấy cô.

Hậu quả của việc lăn lộn thành một cục thì cần nhiều.

Chúc Khải Toàn ném giấy đăng ký kết hôn lên tủ đầu giường, để tránh vô tình gập nó trong lúc “đấu tay đôi” kịch liệt. Anh cúi xuống, giọng khàn : “Em xong ?”

Vân Vụ Lai: “Chưa.”

“Không bảy ngày ?” Anh sờ thấy miếng b.ăn.g v.ệ si.nh mỏng.

“Ngày thứ bảy tức là vẫn còn.”

Mấy ngày nay nín nhịn đến sắp c.h.ế.t , chịu tin, nhất quyết tự kiểm tra.

Anh ngẩng đầu cô, với vẻ mặt tố cáo “ em thể lừa ”, động tác trở nên ngang ngược: “Hết .”

“Vừa nãy vẫn còn một chút.”

Chúc Khải Toàn nào lọt tai.

Vân Vụ Lai gạt tay , kéo q**n l*t , kiên quyết bảo vệ lãnh địa: “Không tin mà lục thùng rác trong nhà vệ sinh.”

“…” Chúc Khải Toàn tất nhiên thể chuyện bỉ ổi như lục thùng rác nhà vệ sinh . Anh đành chấp nhận phận lăn xuống khỏi cô, ngửa mặt bên cạnh, cố gắng dùng ý chí để kìm nén sự rục rịch trong cơ thể.

Một lúc , hỏi: “Vậy ngày mai ?”

Vân Vụ Lai: “…”

gì, Chúc Khải Toàn liền coi như Vân Làm Màu ngầm đồng ý. Cơn bốc đồng của thể dùng ý chí đè nén , cần giải quyết bằng tay.

Trước đây mỗi chọc cho bốc hỏa, t.h.ả.m đều là Vân Vụ Lai, vì sẽ nghĩ đủ trò để đòi cái cái nọ.

Đây là đầu tiên trong suốt những ngày qua chủ động tự giác trông mong cô, mà định tự lực cánh sinh.

Thật lòng mà , Vân Vụ Lai khá ngạc nhiên.

Trước khi phòng tắm, Chúc Khải Toàn với lấy chiếc điện thoại bên cạnh, nhanh tay bấm bấm, ngẩng đầu : “Em ngủ sớm , đặt báo thức sáu giờ sáng mai .”

Vân Vụ Lai: ???

Chúc Khải Toàn ngẩng lên khỏi điện thoại cô, suy nghĩ một lát đổi ý: “Thôi.”

Vân Vụ Lai tưởng lương tâm trỗi dậy, quyết định .

Kết quả : “Hay là năm rưỡi .”

 

 

Loading...