Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi Vân Sương đời, hai chị em chỉ cách 3 tuổi tránh khỏi những lúc tranh cãi trong quá trình trưởng thành. Vân Vụ Lai ham chiến, vì cô ý thức của một chị nên nhường nhịn Vân Sương, mà là cô khinh thường việc cãi với em gái. Hễ hợp ý là cô bày cái vẻ “ tranh luận với kẻ ngốc”, lạnh lùng Vân Sương lóc om sòm, hoặc đầu bỏ cho khuất mắt.
Đặc biệt là khi bắt đầu học, tuy hai chỉ chênh ba tuổi, nhưng vì Vân Vụ Lai học sớm học vượt lớp, hai chị em cách đến tận năm lớp. Xét về tầm nhận thức, họ là của hai thế giới khác , chẳng thể nào chuyện hợp .
Thế nhưng, Vân Vụ Lai chạm đến vảy ngược thể chạm tới nhất.
Cô những lời của Vân Sương đ.á.n.h cho một đòn bất ngờ, vẻ áy náy mặt cô lúc đầu biến thành hoảng loạn, nhưng cô nhanh ch.óng phản ứng , và sự hoảng loạn biến thành một cơn thịnh nộ chực chờ bùng nổ, thậm chí dùng từ sát khí để hình dung cũng quá lời.
Đây là duy nhất trong ký ức của Vân Sương, Vân Vụ Lai tỏ nghiêm túc đến thế.
Vân Vụ Lai rướn tới, một tay siết lấy cổ Vân Sương kéo em gái gần . Trong lúc lôi kéo, khăn trải bàn dịch chuyển, bát đĩa chén cốc bàn theo đó rơi xuống đất, vỡ tan tành. Vân Vụ Lai để ý, cô nghiến răng : “Mẹ là một yêu cái đến thế, tuyệt đối như một cái xác giường bệnh để kéo dài tàn. Nếu còn sức để việc cuối cùng, thì đó chắc chắn là tự rút ống thở của . Mẹ kéo dài bốn năm, bố nuôi hết lòng hết nghĩa. Em ở nhà họ Lạc một viên ngọc quý bao nhiêu năm nay, mà đến giờ vẫn thể hiểu lúc bố nuôi cũng đổ bệnh, một nuôi gánh chịu áp lực kinh khủng đến nhường nào ? Áp lực tinh thần, áp lực kinh tế, áp lực từ đạo đức và dư luận. Chỉ cần bà yếu đuối hơn một chút thôi, thì sớm sụp đổ, đè bẹp … Mẹ nuôi đúng là uổng công thương em, chị bà thấy đáng.”
Bàn tay đang siết cổ Vân Sương vẫn giữ sự kiềm chế, dùng sức quá nhiều, nhưng Vân Sương vẫn cảm thấy khó thở. Mặt cô đỏ bừng, cổ ngửa , nước mắt ngừng tuôn rơi từ khóe mắt, cô khó khăn lên tiếng: “Nếu bố sân bay đón nuôi và Lạc Châu, thì bố còn sống, chúng vẫn là một gia đình bốn hạnh phúc bên .”
Ngày hôm đó, bố nuôi bận, Lạc Châu và nuôi du lịch về, bố giúp đón ở sân bay, bố ôm tâm lý may mắn mà vượt đèn đỏ ở mấy giây cuối cùng. Chính là bao nhiêu cái “ ” đó, tạo nên t.h.ả.m kịch kinh thiên động địa .
Thật , nếu bố giúp sân bay đón nuôi và Lạc Châu, lẽ họ vẫn đang sống bình an, nhà họ Vân vẫn là một gia đình hạnh phúc trọn vẹn.
vai trò của nhà họ Lạc trong bộ sự việc, cũng chẳng qua chỉ là nhờ vợ chồng bạn tiện đường đón mà thôi, đây vốn là chuyện giúp đỡ hết sức bình thường giữa hai gia đình.
Nhà họ Vân và nhà họ Lạc trở thành một mớ bòng bong thể tính toán rõ ràng. Trách nhiệm mà nhà họ Lạc cần gánh vác thể nặng, thể nhẹ, phụ thuộc lương tri.
Nhà họ Lạc chọn gánh vác trách nhiệm ở mức độ lớn nhất trong khả năng của họ. Sau khi bố nuôi phát hiện u.n.g t.h.ư, tất cả bạn bè thích đều khuyên họ từ bỏ cô, và đừng tiếp tục nuôi nấng hai chị em Vân Vụ Lai và Vân Sương nữa, dùng tiền tiết kiệm để chữa bệnh hơn.
Bố nuôi : “Không thể nào, đây là thứ nợ gia đình họ, cho dù dùng mạng của để trả, cũng dám oán thán một lời.”
“, nhà họ Lạc nợ chúng , cho nên bố nuôi mới xem chúng như con đẻ mà nuôi nấng, dù khổ dù khó đến cũng kéo dài sự sống cho . sự chuộc tội của con là giới hạn, huống hồ bố nuôi đổ bệnh, nhà họ Lạc còn khó giữ . Một bố nuôi còn hy vọng, và một còn hy vọng, chị chọn giữ bố nuôi. Công ơn dưỡng d.ụ.c còn lớn hơn ơn sinh thành, trăm đời khó trả.” Vân Vụ Lai hạ giọng, vì cơn tức giận tột cùng, hai mắt cô đỏ ngầu, giọng nghẹn ngào thấy rõ “Rút ống thở của , dù là đối với em, đối với chị, đối với , đối với bố nuôi, đều là lựa chọn nhất. Mẹ giải thoát, chúng cũng giải thoát. Nếu chị đưa quyết định , quỷ mới tất cả chúng bây giờ đang sống cuộc đời , lẽ đang vật lộn mưu sinh đáy xã hội. Tất cả đều đang hưởng lợi từ quyết định của chị, một ai phép bắt chị mang tội danh của một kẻ sát nhân mà sống hết phần đời còn .”
Nói xong, cô buông Vân Sương , vơ lấy túi xách của rời .
Bước chân nhanh, nhanh đến mức chút hoảng hốt.
Lời của Vân Sương khiến cô dừng bước.
“Nếu chị thực sự c.ắ.n rứt lương tâm, tại đưa quyết định đó ngay ngày chị tròn mười tám tuổi? Bởi vì chị dám! Chị dám kết thúc sinh mạng của đúng ngày bà sinh chị. Chị bao nhiêu lời lẽ cao thượng như , nhưng thực chất trong lòng chị hiểu rõ, chính chị từ bỏ , dốc lực cứu bà. Chúng thể bán nhà, hơn nữa lúc đó chị rõ ràng đang quen rể, tiền bạc đối với nhà họ Chúc vốn là vấn đề, chỉ là chị bỏ lòng tự trọng của , cầu cứu .”
Vân Vụ Lai ngược trở , thái dương và cổ cô nổi đầy gân xanh, cô từ cao xuống Vân Sương, sát khí mạnh đến nỗi Vân Sương gần như thể thẳng mắt cô.
“Căn nhà là mớ rau, em bán là bán . Còn về việc vay tiền Chúc Khải Toàn, lòng tự trọng của chị đắt giá đến thế, nhưng cũng rẻ mạt đến mức chi trả cho một cái xác sống. Trước đây em còn nhỏ hiểu, bây giờ dù gì cũng sắp nghiệp đại học , nếu vẫn hiểu c.h.ế.t não nghĩa là gì, chị sẽ nhắc cho em thứ tám trăm, sẽ tỉnh nữa , chỉ là một cái xác dựa máy móc y tế để duy trì nhịp thở và tim đập, và cũng sống như .”
Vân Sương úp mặt tay, bật nức nở: “Sao chị sống, những lời đùa lúc còn khỏe mạnh, đến lúc sinh t.ử cũng thể coi là thật ? Hơn nữa y học ngày càng tiến bộ, trong tương lai xa, c.h.ế.t não thể chữa trị, chị từng nghĩ đến điều đó ?!”
Tiếp theo là một lặng kéo dài.
Khi Vân Vụ Lai lên tiếng nữa, cô còn vẻ hùng hổ doạ như lúc nãy, cô tĩnh lặng trở , như một con thú dồn đường cùng kiệt sức, : “Vậy thì chị sẽ chịu trách nhiệm, xuống đó, sẽ dập đầu nhận với bố , chấp nhận hình phạt.” Cô như đang với Vân Sương, như đang với chính : “Trước lúc đó, chị nhất định sẽ sống thật cuộc đời của .”
Vân Sương thành tiếng.
Trước khi rời , Vân Vụ Lai : “Phải , lúc nãy em còn nhắc đến căn nhà. Chị vốn định coi nó như một món quà sinh nhật bất ngờ cho em. Anh rể của em chính là mua nhà của chúng đấy, khi nào thời gian thì liên lạc với , bảo đưa chìa khóa cho em. Tiền bán nhà chị để cho em một nửa, động đến một xu, đến lúc đó sẽ đưa cho em cả vốn lẫn lãi. Nếu em thực sự ghét chị đến , cứ coi như chị .”
Từ nhà hàng , Vân Vụ Lai lang thang vô định phố, cô về , chỉ máy móc lê bước. Nhiệt độ ở Cẩm Thành lúc độ, vì ăn mặc mà cô mặc ít, nửa bắp chân lộ trong khí, nhưng cô cảm thấy lạnh. Sau cuộc cãi vã đến xé lòng, cả cô như rút cạn.
Trên phố tràn ngập khí lễ hội, khắp nơi đều là những cặp đôi sánh bước.
Cô lê những bước chân vô định xuyên qua đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-69.html.]
Nhiều cửa hàng nhân cơ hội tổ chức hoạt động, phát quà nhỏ hoặc tờ rơi dọc đường. Một đưa đến mặt cô, cô dừng , con ngươi đờ đẫn đảo vài vòng, dường như khó để phản ứng với thế giới bên ngoài.
Người cô một cách kỳ lạ, vội vàng chào mời qua đường tiếp theo.
Vân Vụ Lai tiếp tục bước .
Thật Vân Sương đúng, bao năm qua Vân Vụ Lai bao giờ thực sự thuyết phục chính .
Mặc dù từng sống phẩm giá, mặc dù Vân Vụ Lai đồng tình một trăm phần trăm với quan điểm đó, nhưng đó là , sinh và nuôi nấng cô, là yêu nhất của cô thế giới . Tiếp tục dùng máy móc để nuôi , ít khi nhớ còn thể thấy bà, thể nắm lấy tay để cảm nhận ấm của bà.
Một khi c.h.ế.t, thì thật sự chẳng còn gì cả.
Đưa một quyết định như , thể dễ dàng chứ? Căn bản là tự tay moi t.i.m .
Sau khi qua đời, điều Vân Vụ Lai sợ hãi nhất khi và thấy chính là khát khao sống của những bệnh nhân mắc bệnh nan y. Rất nhiều khi còn khỏe mạnh đều thể thao thao bất tuyệt rằng nếu một ngày nào đó mắc bệnh nan y, họ chỉ du lịch vòng quanh thế giới để sống trọn những ngày cuối cùng, chứ chịu đựng dày vò trong bệnh viện, tiền mất tật mang. thực tế, đại đa chỉ là ngoài thì dễ lắm, đời gì nhiều thể xem nhẹ sinh t.ử đến ? Hầu hết tất cả các bệnh nhân nan y đều sẽ nắm bắt cơ hội thể sống sót, cho dù hy vọng mong manh đến .
Bố nuôi chính là một ví dụ. Ông đây cũng phóng khoáng như , cũng cho rằng con sống phẩm giá. thực tế, những ngày cuối đời, khi các bệnh viện đều từ chối, ông bệnh thì vái tứ phương, tin đủ loại phương t.h.u.ố.c dân gian, dù đáng tin , ông đều nắm c.h.ặ.t như cọng rơm cứu mạng chịu buông.
Vân Vụ Lai vô tự chất vấn quyết định của , lẽ cũng giống như bố nuôi, cũng sống tiếp, nhưng chính tay cô ký giấy từ bỏ, tước quyền sống của .
Đặc biệt là những lúc đêm khuya tĩnh lặng, sự chất vấn ngừng trào dâng từ đáy lòng. Cô ngừng thuyết phục bản rằng sai, tự nhủ rằng nhất định mong hai cô con gái cái c.h.ế.t của bà trói buộc, giày vò đến mức cả đêm ngủ .
Bao năm qua, cô liên tục dùng t.h.u.ố.c hỗ trợ giấc ngủ mới thể duy trì cuộc sống bình thường.
Về chuyện , Vân Vụ Lai bao giờ với Chúc Khải Toàn nửa lời.
Không chỉ vì sự của là vết thương cô thể chạm tới, mà còn vì cô sợ hãi tột cùng rằng Chúc Khải Toàn cũng sẽ phủ nhận cô. Nếu chất vấn cô: “Tại em hỏi vay tiền , tại để em tiếp tục sống?”
Cô nhất định sẽ suy sụp.
Giữa thế giới hỗn loạn, dường như thứ gì đó ngừng rung lên.
Một lúc lâu Vân Vụ Lai mới nhận , là điện thoại của đang reo.
Tên của Chúc Khải Toàn hiện lên màn hình.
Giờ phút , là chỗ dựa duy nhất của cô thế giới .
Chúc Khải Toàn gọi cho Vân Vụ Lai. Cô hẹn với Vân Sương, ở nhà một buồn chán nên tiện thể ở công ty tăng ca. Anh hỏi khi nào cô về, để tan đến đón cô.
“A lô.”
Chúc Khải Toàn còn kịp hỏi, thấy tiếng nức nở khe khẽ của Vân Vụ Lai.
“Vân Vụ Lai?” Chúc Khải Toàn chắc nhầm .
Cô ngừng một giây, nghẹn ngào gọi tên : “Chúc Khải Toàn.”
“Vân Vụ Lai?” Chúc Khải Toàn lo lắng hỏi “Em thế?”
“Chúc Khải Toàn, thể nhanh đến đón em .”
“Anh đến ngay. Em đang ở ?”
Mấy năm nay Cẩm Thành đổi quá lớn, Vân Vụ Lai ngơ ngác quanh, rõ đang ở , “Em …” Cô thể kìm nén nữa, bật thành tiếng, “Em , mau đến tìm em , mau lên.”