Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vân Vụ Lai nhớ phản ứng của Chúc Khải Toàn khi cô nhắc đến Vân Sương lúc , kết hợp với lời của Vân Sương, cô lúc mới muộn màng nhận , giữa hai họ là cãi vã vặt vãnh, mà là thật sự xảy vấn đề.

Dù trong lòng Vân Vụ Lai rõ chắc chắn là Vân Sương chọc giận Chúc Khải Toàn, nhưng mặt em gái, cô tiện thể hiện sự thiên vị , vì ngược hỏi: “Anh rể gì em ?”

Tối hôm , Chúc Khải Toàn đưa Vân Sương và Mễ Thiên về nhà. Mễ Thiên vin cớ Vân Sương ngủ say, định quyến rũ Chúc Khải Toàn nhưng vạch trần ngay tại trận.

Sau khi Mễ Thiên xuống xe, bóc mẽ Vân Sương: “Đừng giả vờ nữa, em ngủ mà, xem kịch vui đủ ?”

Đến lúc , Chúc Khải Toàn vẫn nghĩ rằng Vân Sương lo chị gái gặp nên mới cố tình giả vờ ngủ để thử thách nhân phẩm của rể.

Quả nhiên Vân Sương ngủ, cô chậm rãi thẳng dậy.

“Vậy vượt qua bài kiểm tra của em ?” Chúc Khải Toàn buồn liếc qua gương chiếu hậu.

“Chắc hiểu lầm .” Dưới tác dụng của cồn, những lời , những việc đều cần che đậy, Vân Sương thẳng thừng “Em hứng thú gác cổng chọn đàn ông cho chị em, em thật lòng tạo cơ hội cho Mễ Thiên.”

Nói xong, đợi Chúc Khải Toàn phản ứng, cô đẩy cửa xe rời .

Vân Sương hề giấu giếm, cô kể bộ đầu đuôi câu chuyện cho Vân Vụ Lai .

Hệ thống sưởi trong nhà hàng bật ấm áp, loa phát những bài hát Giáng sinh vui tươi, tường, trần nhà cũng là đồ trang trí liên quan đến Giáng sinh, xanh xanh đỏ đỏ, vô cùng rộn ràng. Dưới bầu khí lễ hội, thứ dường như trở nên , khuôn mặt ai cũng là nụ thoải mái và vui vẻ.

Trừ bàn của họ , ngoài sự im lặng, vẫn là im lặng.

Nhân viên phục vụ phá vỡ sự im lặng, lịch sự hỏi: “Thưa hai chị, hai chị chọn món xong ạ?”

Trước mặt ngoài, Vân Vụ Lai thể hiện quá nhiều cảm xúc tiêu cực, cô mỉm : “Vẫn , phiền đợi một lát.”

Nhân viên phục vụ lời rời .

Vân Vụ Lai cuối cùng cũng hiểu tại một khéo léo tinh tế như Chúc Khải Toàn tỏ bài xích cô em vợ .

Những lời Vân Sương khiến khó chịu, nhưng cũng , giữa chị em gái với , đặc biệt là con gái tâm tư tinh tế, dễ nảy sinh mâu thuẫn, nhưng họ thực sự là kẻ thù, họ sẽ chung sống theo kiểu yêu thương hành hạ . Vì , tiện trực tiếp can thiệp, hơn nữa Vân Sương là duy nhất của cô, sợ cô chấp nhận .

Vân Vụ Lai chằm chằm mắt Vân Sương. Đôi lúc, cô mơ hồ cảm nhận sự bài xích của Vân Sương đối với , cô chỉ cho rằng nghĩ nhiều, hoặc đổ cho tâm lý thất thường của con gái, tìm hiểu sâu. bây giờ, chuyện dường như thể tô hồng cho qua chuyện nữa.

“Tháng bảy năm nay chị về nước, em vứt hết quà chị mua ?”

.” Vân Sương thừa nhận chút do dự.

Hóa Vân Sương thật sự ghét cô đến thế. Vân Vụ Lai một câu trả lời: “Tại ?”

Vân Sương hỏi ngược : “Chị tại ?”

“Vì Lạc Châu ?” Vân Vụ Lai bổ sung.

Vân Sương phá lên như thể chuyện lớn nhất thiên hạ, cô khoa trương, cũng lâu, đến nỗi mấy bàn xung quanh đều tò mò sang.

“Buồn lắm ?” Vân Vụ Lai đang mang tâm trạng gì mà cũng thể bình tĩnh một tiếng.

buồn .” Vân Sương gắng gượng ngừng , dùng khăn ăn lau giọt nước mắt nơi khóe mi “Vì Lạc Châu? Chị nghĩ em ghen tị với chị vì Lạc Châu thích chị ? Chị cũng quá xem thường khác , em thật sự nhỏ nhen đến thế, cũng loại não yêu đương.”

Không vì đàn ông là , Vân Vụ Lai gật đầu: “Vậy thì vì chuyện gì?”

Vân Sương: “Chị ?”

“Ừm.” Đương nhiên là , duy nhất ghét bỏ, ai mà tại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-68.html.]

“Muốn chứ gì, thì em cho chị .” Vân Sương cúi đầu bóc móng tay, trong vài giây cảm xúc cuộn trào, cô ngẩng đầu lên, trút hết những tâm bệnh tích tụ bao năm qua “Bởi vì chị vứt em ở nhà nuôi hỏi han gì, mỗi tháng đúng giờ đưa mấy đồng tiền sinh hoạt phí để đuổi em . Mỗi tìm chị, chị đều viện cớ bận rộn. Chị lẽ tưởng tượng em bao nhiêu thề sẽ bao giờ chủ động tìm chị nữa, nhưng kìm , một nữa lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh. thực cũng chẳng , chị bốn năm ở Đế Thành, hai năm ở Anh, ba năm ở Paris, em cũng quen . Chị ở Paris ba năm, khó khăn lắm mới trở về, liên lạc với em cũng về nhà, mua chút quà coi như thông báo. Em vứt quà của chị thì lẽ nào thờ lên ? Cuối cùng đến lúc sắp mới lương tâm c.ắ.n rứt hẹn em ăn một bữa cơm trưa. Nói thì em cũng thật hèn hạ, còn hớn hở đến cuộc hẹn … Nói cũng , em còn nên cảm ơn sự bố thí của chị, ít nhất cũng để cho em thời gian của một bữa cơm ?”

Nói đến chỗ kích động, Vân Sương nước mắt lưng tròng.

Tất cả những điều , Vân Vụ Lai . Từ nhỏ cô hợp với cô em gái đỏng đảnh ngang ngược, năm lên đại học cô cũng mới 16 tuổi, là độ tuổi thể bao dung khác. Lại ỷ việc nuôi và Lạc Châu chăm sóc cho Vân Sương, cô quả thực mấy khi gọi điện về quan tâm em gái. Sau nước ngoài học thạc sĩ và , tâm tính dù trưởng thành hơn nhưng bận tối mắt tối mũi, càng thời gian dư thừa dành cho Vân Sương.

Vân Vụ Lai vẫn luôn cảm thấy cô và Vân Sương là hai chị em hợp lắm, cách khiến cô thoải mái, cô cứ ngỡ Vân Sương cũng ý kiến gì.

Trước lời buộc tội của Vân Sương, cô chút luống cuống tay chân, đột nhiên gán cho một tội danh to lớn, cô vô cùng kinh ngạc và hoang mang. cẩn thận nhớ , những gì Vân Sương dường như cũng sai, cô giải thích, nhưng nhất thời bắt đầu từ . Cô mấp máy môi hồi lâu, : “Chị thật sự bao giờ em cần chị đến .”

“Em thì ích gì ?” Nỗi ấm ức của Vân Sương còn nhiều hơn thế “Chị với rể kết hôn, em từ miệng bạn chị mới may mắn . Ngay cả em gái của bạn chị, một đứa trẻ nhỏ như cũng , tại chỉ em đáng ? Em bối rối lâu, em cứ nghĩ dù cũng là em gái ruột duy nhất của chị, tại chị thể cho em .”

Ngày càng nhiều sang, Vân Vụ Lai còn tâm trí để cảm thấy hổ, trong tiếng của Vân Sương, cô gần như áy náy đến c.h.ế.t.

Cô cẩn thận sang phía đối diện, lau nước mắt cho Vân Sương: “Sương Sương, chuyện chị giải thích với em , bên bạn chị do chị . Hơn nữa quyết định công khai của bọn chị gấp gáp, bản chị cũng khá lo lắng, em tra hỏi nên mới nghĩ thể trì hoãn lúc nào lúc đó. Đương nhiên chị đúng, đáng lẽ chị nên cho em. Chị xin em.”

“Chị đừng coi em là đồ ngốc!” Cảm xúc của Vân Sương mất kiểm soát, cô gào lên “Nếu chị thật sự sai, chị lừa em là chị chuẩn ly hôn đầu ân ân ái ái với ở Paris. Chị diễn thật quá, lừa em, em thật sự tin rằng hai sắp ly hôn. Kết quả thì ? Tất cả đều sự thật, bao gồm cả cô em gái nhỏ nhà bạn chị, một nữa chỉ em giấu trong bóng tối. Em hiểu, tại chị thể chia sẻ hạnh phúc của với em, em sẽ phá hỏng nó ? Em đáng ? Hay lời chúc phúc của em hề quan trọng?”

Vân Vụ Lai cuối cùng cũng dạo gần đây Vân Sương lạnh nhạt như .

Lúc với Vân Sương chuyện sắp ly hôn, cô thực sự tờ đơn ly hôn của Chúc Khải Toàn cho tức đến mụ cả đầu, chuẩn tay để chiếm ưu thế, chứ hề cố ý lừa dối Vân Sương.

Vân Vụ Lai cố gắng nắm lấy tay Vân Sương: “Không Sương Sương, em chị giải thích…”

Vân Sương ngắt lời cô: “Những chuyện là điều em ghét nhất ở chị, chị em ghét chị nhất ở điểm nào ?” Không đợi Vân Vụ Lai gì, cô tự tiếp. Cô đổi thái độ gào thét lúc , bình tĩnh , thẳng mắt Vân Vụ Lai, dùng một giọng gần như nín thở mới thể thấy để lên án: “Chị g.i.ế.c , chị bán nhà của chúng , bây giờ trai sắp kết hôn , chị khiến em còn nhà để về.”

Sức mạnh của ngôn từ những lúc hề thua kém d.a.o găm, tàn nhẫn mà dứt khoát đ.â.m tới. Nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng trào dâng, mắt Vân Vụ Lai một khoảnh khắc tối sầm, đôi chân mềm nhũn như mất cảm giác, cô vịn bàn mới thể miễn cưỡng vững.

Vào ngày thứ hai khi Vân Vụ Lai tròn mười tám tuổi, cô đưa một quyết định: rút máy thở duy trì sự sống cho c.h.ế.t não.

Lúc đó, bố nuôi phát hiện u.n.g t.h.ư, Vân Vụ Lai đang học đại học ở Đế Thành thể san sẻ gánh nặng. Vân Sương còn nhỏ, Lạc Châu cũng đang học đại học, nhiệm vụ chăm sóc hai bệnh gần như đổ dồn hết lên vai nuôi. Viện phí của hai bệnh nhân đối với gia đình họ càng là một thử thách khổng lồ, chắc chắn sẽ rút cạn của cải trong nhà, mà vẫn còn xa mới lấp đủ cái hố đó.

Tiền là vấn đề lớn, Vân Vụ Lai Chúc Khải Toàn. Đến bước đường sinh t.ử đó, cô sẽ tiếc chút lòng tự trọng đáng thương của , cô bằng lòng mở miệng nhờ vả .

Vân Vụ Lai níu kéo một như đời nữa, thể , thể cử động, ý thức, ngoài một trái tim còn đập, bà chẳng khác gì c.h.ế.t.

Tô Uyển là một giáo viên dạy múa, xinh , tinh tế, cũng tao nhã. Vân Vụ Lai yêu sạch sẽ, luôn giữ gìn vẻ ngoài tươm tất lúc nơi, đều là do dạy dỗ bằng cả lời và hành động.

Trước , khi chuyện phiếm về vấn đề sinh t.ử, Tô Uyển nhiều bày tỏ rõ ràng rằng bà thà c.h.ế.t một cách phẩm giá còn hơn sống lay lắt trong bệnh tật.

Về vấn đề sinh t.ử, Vân Vụ Lai và cùng quan điểm.

Bác sĩ nhiều khuyên họ từ bỏ việc điều trị cho Tô Uyển, vì Tô Uyển khả năng tỉnh nữa, việc duy trì sự sống cho bà cần tiêu tốn nhiều tiền của và nhân lực, đối với một gia đình mấy khá giả thì ý nghĩa thực tế.

Chỉ là những năm đầu, Vân Vụ Lai đủ mười tám tuổi, thể ký tên biên bản trao đổi giữa bác sĩ và nhà bệnh nhân. Còn bố nuôi, dám quyết định chuyện hệ trọng đến tính mạng con của nhà khác, dù thế nào cũng chịu ký. Bố nuôi : “Nếu bố ký chữ , cả đời bố sẽ thể sống yên .”

, sự việc cứ thế trì hoãn.

Tô Uyển đành tiếp tục giường bệnh, khắp cắm đầy những thiết duy trì sự sống, giống như một đóa hoa tàn ngày một héo úa.

Vân Vụ Lai nghĩ, tuyệt đối trở thành như .

Vân Sương và Vân Vụ Lai quan điểm trái ngược. Vân Sương chỉ còn sống, bất kể tồn tại đời trong tư thế nào, cô đều níu kéo bà ở .

Một cử động, dù cũng hơn là .

Thế nhưng giữa hai chị em, trưởng thành là Vân Vụ Lai.

 

 

Loading...