Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm ngủ muộn, lúc Chúc Khải Toàn tỉnh thì hơn chín giờ sáng, trôi qua giờ một lúc . áp lực chấm công nên chẳng những hoảng hốt mà còn thể ung dung thưởng thức dung nhan say ngủ của phụ nữ mặt.
Rèm cửa cản sáng quá khiến trong phòng tối om, nhưng cũng ảnh hưởng đến việc ngắm đường nét của cô.
Đẹp thật.
Chúc Khải Toàn rảnh rỗi gì , bèn suy nghĩ xem vẻ của Vân Vụ Lai là do cô thực sự xinh , là do tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Anh lượt ngắm từ trán, xuống mắt, xuống mũi, đến đôi môi…
Ánh mắt dừng môi cô, bất giác lạc đề. Trong đầu hiện lên vài hình ảnh giới hạn độ tuổi xảy cách đây lâu. Mặc dù kỹ thuật của Vân Vụ Lai , nhưng vẫn cảm nhận sự thỏa mãn tột cùng. Không một đàn ông nào thể chống cảnh phụ nữ yêu quỳ mặt, hai má hóp , sức chiều chuộng . Lúc cô ngẩng lên , vẻ mặt như sắp đến nơi rõ ràng là đang cầu xin tha thứ, nhưng toát một vẻ quyến rũ từ tận xương tủy. Người còn tưởng cô đang cố tình quyến rũ.
Còn về kỹ thuật , luyện tập nhiều chắc là sẽ thôi.
Vân Vụ Lai hôn đến tỉnh, cô lim dim mở mắt thấy đàn ông gần trong gang tấc, bèn nhẹ nhàng giãy giụa hai cái, nhưng kháng cự thành.
Nếu cô lúc hôn cô, trong lòng đang tính toán tối nay để cô dùng cách của tối hôm chiều chuộng một nữa, chắc chắn cô sẽ bùng nổ ngay tại chỗ.
cô gì cả, nên cô nhắm mắt , mặc cho gì thì .
Chúc Khải Toàn vỗ nhẹ lưng cô: “Hôm nay với ?”
Lần khi cô trở về, cô như hình với bóng cùng đến công ty mấy ngày liền.
Vân Vụ Lai im lặng một lúc, dùng hết sức lực , tiết kiệm chữ như vàng: “Không.”
Cô vẫn tỉnh ngủ, chỉ giường thôi.
“Vậy đây,” Chúc Khải Toàn .
Một lúc , Vân Vụ Lai khó khăn gom góp sức lực để đáp lời : “Ừm.”
Chúc Khải Toàn: “Cơm trưa qua chỗ ăn nhé, em mà với một tiếng, buồn đấy.”
“…Ừm.”
Anh cứ lải nhải ngừng, cơn gắt ngủ của Vân Vụ Lai ở bên bờ vực bùng phát.
Chỉ là Chúc Khải Toàn nhận nguy hiểm trong đó, vẫn tiếp tục tìm chuyện với cô: “Hôm nay là đêm Giáng Sinh, tối nay hẹn hò nhé?”
Vân Vụ Lai bắt đầu tay đ.ấ.m đá, như một ngọn núi lửa phun trào: “Đừng động em, đừng ồn nữa! Phiền c.h.ế.t !!”
Sự thỏa mãn và vui vẻ mà Chúc Khải Toàn từ cô đêm qua đủ để duy trì tâm trạng của cả ngày hôm nay, nên lúc , những cú đ.ấ.m đá hoa hòe của cô trong mắt trở nên đáng yêu quá đỗi.
Anh tủm tỉm sáp gần, chịu đòn mặc kệ ý của cô mà đè cô hôn loạn xạ khắp mặt, cuối cùng mới xuống giường vệ sinh cá nhân trong tiếng hét ch.ói tai của cô.
Nếu nghĩ đến việc cô đang trong kỳ sinh lý nên tức giận, còn thể trêu chọc cô thêm một lúc nữa.
Trêu Vân Vụ Lai và dỗ Vân Vụ Lai, là hai chuyện thú vị nhất đời .
Chúc Khải Toàn vệ sinh xong , Vân Vụ Lai sớm ngủ say trở , cong giường, mái tóc rối bù che mặt, một tay để bên ngoài chăn, để lộ chiếc nhẫn trơn ngón áp út.
Đôi lúc cô thật sự ngốc đến mức đáng yêu. Nhẫn là thứ nên do đàn ông chuẩn , mà bảo cô mua là cô mua thật, mua xong cũng chẳng oán thán gì, còn nghiêm túc đeo lên ngón áp út, trông vẻ thích.
Anh nỡ trêu cô nữa, nhẹ nhàng kéo tay cô, đặt một nụ hôn lên trán rời .
Hơn mười hai giờ Vân Vụ Lai mới tỉnh dậy, đồng hồ ngớ , vội vàng gọi điện cho Đặng Hoa Phong giải thích: “Mẹ ơi, hôm qua máy bay của con đến muộn quá nên hôm nay con ngủ quên mất.”
Lần nào cũng dậy muộn hơn , chồng chê cô lười biếng giáo dưỡng nữa.
Đặng Hoa Phong an ủi cô: “Không con, cơm canh vẫn để phần cho con .”
Gần một giờ Vân Vụ Lai mới đến nhà bố chồng, phát hiện là cơm canh để phần cho cô, mà là Đặng Hoa Phong cũng ăn cơm, đang xem TV ở phòng khách đợi cô.
Lần Vân Vụ Lai càng ngại ngùng hơn: “Mẹ ơi, ăn ạ?”
Đặng Hoa Phong : “Đợi con ăn cùng chứ, ăn sáng muộn lắm, chẳng đói chút nào.”
Mặc dù Đặng Hoa Phong , nhưng Vân Vụ Lai thừa hiểu, nếu vì đợi cô thì chồng thể nào muộn như mà ăn trưa . Cô áy náy cảm động, lời cảm ơn: “Cảm ơn ạ.”
“Cảm ơn gì chứ.” Đặng Hoa Phong nắm tay cô hỏi han ân cần “Công việc vất vả lắm , con gầy .”
Sờ đến chiếc nhẫn tay Vân Vụ Lai, Đặng Hoa Phong phát hiện vấn đề. Bà lật tay con dâu xem, lập tức la lên: “Ủa, nhẫn của con đến một viên kim cương cũng thế! A Khải dám lấy một chiếc nhẫn trơn tuột thế để cho lệ với vợ ?”
Đặng Hoa Phong thói quen lướt vòng bạn bè, nên đây là đầu tiên bà thấy nhẫn của con dâu.
Chiếc nhẫn đeo một tháng cũng tình cảm, Vân Vụ Lai tay thấy cũng thuận mắt, bèn minh oan cho chiếc nhẫn trơn: “Nhẫn trơn cũng gì ạ.”
Cô thầm nghĩ, nếu mà chiếc nhẫn vốn do Chúc Khải Toàn bỏ tiền mua, chắc chồng đại nhân sẽ ngất xỉu mất.
“Con còn trẻ thế chú trọng đến thể diện thế chứ?” Đặng Hoa Phong xòe tay , cho Vân Vụ Lai xem tổng cộng ba chiếc nhẫn kim cương to sụ mười ngón tay của bà. Bà lượt giới thiệu cho Vân Vụ Lai: “Cái là năm cưới bố con tặng , cái là kỷ niệm 20 năm ngày cưới bố con tặng … đúng, hình như là kỷ niệm 25 năm, nhớ rõ nữa kệ , còn cái là sinh nhật năm nay bố con tặng, từ lúc cưới đến giờ năm nào ông cũng tặng ít nhất một cái nhẫn. Mẹ 55 tuổi , ngoài đ.á.n.h mạt chược với bạn bè, vẫn tránh khỏi việc so bì xem chồng ai hào phóng hơn ! Hơn nữa kim cương là bạn của phụ nữ, con xem chiếc nhẫn trơn của con so với nhẫn kim cương của , trông t.h.ả.m hại lắm ?”
Lúc mới đeo nhẫn, Vân Vụ Lai đúng là từng nghĩ đến việc bắt Chúc Khải Toàn bù cho cô một chiếc nhẫn kim cương thật to. khi quen với chiếc nhẫn trơn, ý nghĩ đó cũng phai nhạt . Giờ chồng một câu, cô chút rục rịch. Nhân lúc thức ăn dọn lên đủ, cô gửi một tin nhắn Wechat cho Chúc Khải Toàn: 「Mẹ nhẫn của em đơn điệu quá.」
Ý tặng một chiếc nhẫn kim cương lớn thể hiện quá rõ ràng nhỉ, gần như chẳng khác gì thẳng.
Khoảng một phút , điện thoại rung lên.
Lúc Vân Vụ Lai mở khóa điện thoại, cô tràn đầy mong đợi xem Chúc Khải Toàn sẽ gì.
Em thích mấy carat?
Không đưa thẻ cho em , thích gì thì cứ mua ?
Tối nay đưa em mua nhé?
Kết quả, Chúc Khải Toàn trả lời: 「Đừng để ý đến , giờ vẫn luôn phô trương như .」
Vân Vụ Lai suýt chút nữa thì tắt thở.
Bố chồng là một cuồng chiều vợ, thể đột biến gen sinh một đứa con trai keo kiệt bủn xỉn như chứ?
Ăn trưa xong, Vân Vụ Lai chuyện với Đặng Hoa Phong một lúc đến Duy Phong tìm Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn đang họp, cô liền vẽ trong văn phòng của để g.i.ế.c thời gian.
Tổ Uyển đang họp cùng Chúc Khải Toàn, tiếp đãi cô là một trợ lý khác, nhưng rõ ràng cũng trải qua khóa huấn luyện “Làm thế nào để tiếp đãi phu nhân Chúc tổng”, tuần tự lấy giấy vẽ và bộ b.út màu 500 màu siêu sang mà cô để ở đây , còn chuẩn đồ ăn vặt và nước uống cho cô.
Với trận địa , Vân Vụ Lai cảm thấy biện pháp cốt lõi của các trợ lý của Chúc Khải Toàn đối phó với cô chính là coi cô như một đứa trẻ.
Đợi một tiếng, Chúc Khải Toàn trở về, thấy cô, mắt sáng lên, nới lỏng cà vạt bước tới: “Sao em đến đây?”
Vân Vụ Lai ngẩng đầu, tô vẽ : “Kiểm tra đột xuất, xem kim ốc tàng kiều trong văn phòng .”
“Kết quả kiểm tra thế nào?” Chúc Khải Toàn cởi áo khoác vest, đến cạnh cô, thấy cô đang vẽ bản thảo.
Vân Vụ Lai : “Không sợi tóc dài nào nên tồn tại, hoa tai bỏ , mùi nước hoa phụ nữ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-67.html.]
“Vậy là qua ải chứ?” Chúc Khải Toàn .
Vân Vụ Lai ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: “Vậy phụ nữ hói đầu, đeo trang sức, xịt nước hoa đó là ai?”
Chúc Khải Toàn cô chọc , vươn tay ôm lấy cô, thuận theo ý cô đùa giỡn: “Bị em phát hiện .”
“Chuyện gì mà qua mắt em chứ.” Vân Vụ Lai đắc ý nhướng mày.
Chúc Khải Toàn một tiếng, tựa cằm lên vai cô, cô vẽ.
Vân Vụ Lai vẽ xong nét cuối cùng, cầm tờ giấy xa để xem hiệu ứng tổng thể, đưa gần để xem chi tiết. Mọi phương diện đều hài lòng, vì cô rạng rỡ.
“Đẹp ?” Cô đầu hỏi Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn: “Em hỏi bức vẽ ?”
“Vâng, bức vẽ,” Vân Vụ Lai .
Chúc Khải Toàn: “Đẹp.”
Vân Vụ Lai: “Thế còn em?”
Chúc Khải Toàn: “Em còn hơn.”
“Xì,” Vân Vụ Lai , nhưng khóe miệng cong lên.
Niềm vui của phụ nữ chính là đơn giản như .
“Xì là ý gì?” Chúc Khải Toàn kẹp lấy mặt cô.
Vân Vụ Lai thấy hứng thú tán tỉnh, tò mò hỏi: “Hôm nay xong việc ?”
“Cũng gần xong .”
Công việc thì bao giờ hết , chỉ cần Chúc Khải Toàn , ở công ty hai mươi bốn tiếng cũng hết việc. vì Vân Vụ Lai ở đây, và hôm nay là đêm Giáng Sinh, nên lười biếng một chút, định quá mẫn cán: “Hình như cũng hoạt động hẹn hò nào khác, chúng ngoài ăn cơm xem phim ?”
“Ừm, ạ.” Dù chỉ là những buổi hẹn hò sáo rỗng như ăn cơm xem phim, đối với họ cũng vô cùng quý giá.
“Đợi xử lý nốt chút việc, nhanh thôi.” Chúc Khải Toàn xoa đầu cô dậy.
Vân Vụ Lai đợi một lát, nhớ một chuyện: “Em gọi cả Vân Sương cùng ?”
Chúc Khải Toàn ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, sắc mặt chút kỳ lạ.
Vân Vụ Lai hiểu tâm tư thế giới hai của , nhưng thời gian chắc chắn Vân Sương sống dễ chịu gì, cô khó khăn lắm mới về một chuyến, thể chỉ lo hưởng thụ mà mặc kệ em gái . Cô vòng bàn việc, nhoài lên lưng Chúc Khải Toàn: “Được ?”
Chúc Khải Toàn trả lời .
“Anh là rể đó nha, chẳng nhiệt tình chút nào, rể nhà săn đón em vợ còn kịp nữa là.” Vân Vụ Lai lẩm bẩm.
Chúc Khải Toàn mấp máy môi, dường như gì đó, nhưng cô, nuốt lời trong.
Vân Vụ Lai đ.ấ.m nhẹ vai , ép buộc: “Nói .”
Chúc Khải Toàn , xoa xoa thái dương, : “Anh đột nhiên nhớ việc quan trọng, hôm nay lẽ hẹn hò .”
Môi Vân Vụ Lai trề : “Cái gì , nãy rõ ràng việc gì thể tan mà.”
“Anh quên mất” Chúc Khải Toàn .
Vân Vụ Lai thấy thái độ kiên quyết, cô dám cản trở việc chính, chỉ thể miễn cưỡng hỏi: “Vậy cần bao lâu?”
Chúc Khải Toàn: “Không chắc, thể sẽ khá lâu.”
Vân Vụ Lai ai oán lưng một lúc, : “Vậy em đợi nữa, em qua với Vân Sương đây.”
Lông mày Chúc Khải Toàn càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Anh đừng bá đạo như chứ.” Vân Vụ Lai nhịn , “Chính thời gian cùng em, còn cho em gái cùng em nữa ?”
Chúc Khải Toàn im lặng một lúc hỏi: “Vân Vụ Lai, hỏi em, em thấy em gái em là như thế nào?”
Vân Vụ Lai chút hiểu : “Có thời gian con bé vui ?”
Chúc Khải Toàn gì, ngầm thừa nhận.
Vân Vụ Lai tò mò: “Nó chọc giận thế nào?”
Chúc Khải Toàn ngập ngừng thôi, một lúc lâu mới : “Không gì.”
“Anh rể cũng cứng rắn thật đấy, chăm sóc em vợ mà còn sinh cả cảm xúc cá nhân nữa.” Vân Vụ Lai đoán là tính của Vân Sương chọc tức , cô bóp vai cho để dỗ dành “Vất vả cho … Đừng chấp nhặt với nó, ai bảo là rể chứ. Nó là như đấy, nuôi của em chiều hư , nhưng bản tính .”
Chúc Khải Toàn tỏ ý kiến.
Vân Vụ Lai tuy bình thường thỉnh thoảng cũng ý kiến với Vân Sương, nhưng đều là những chuyện nhỏ nhặt giữa chị em, trong lòng chung quy vẫn hướng về duy nhất của . Cô thích khác ý kiến với Vân Sương, kể cả Chúc Khải Toàn. Cô thẳng dậy khỏi lưng : “Anh đưa tụi em chơi thì thôi, em tự đưa nó .”
Vân Vụ Lai trợ lý của Chúc Khải Toàn dẫn đến phòng Giải trí tìm Vân Sương.
Thiếu phu nhân đột ngột ghé thăm, lập tức khiến cả phòng Giải trí gà bay ch.ó sủa. Vân Vụ Lai ngăn cản sự săn đón nhiệt tình của mấy vị lãnh đạo phòng Giải trí, hiệu cho họ thả lỏng: “ chỉ đến tìm em gái thôi.”
Trước đây chỉ Vân Sương chống lưng, nhưng cụ thể là nhân vật nào, đến lúc mới hiểu cô là em vợ của Chúc Khải Toàn.
Vân Vụ Lai tốn chút sức lực nào đưa Vân Sương sớm.
Trong thang máy, hai chị em .
Vân Sương : “Chị về khi nào ?”
“Rạng sáng nay” Vân Vụ Lai “Em gầy nhiều quá.”
Hơn nữa tính tình cũng còn hoạt bát nữa.
Vân Sương từ nhỏ thể hiện sự nhiệt tình đặc biệt với Lạc Châu, tình cảm tích lũy bao nhiêu năm qua sâu đậm đến mức nào, e rằng chỉ chính cô mới rõ. Trước đây Lạc Châu tuy thích Vân Vụ Lai, nhưng ít nhất đáp , vẫn ở trong trạng thái đơn phương. nay khác xưa, Lạc Châu tìm cô gái mà hai bên tình cảm mặn nồng, điều nghĩa là mối tình đơn phương của Vân Sương thất bại.
Vân Sương sờ lên gò má hóp của , : “Cũng bình thường thôi.”
Đêm Giáng Sinh, khắp các con đường, ngõ hẻm đều trang hoàng lộng lẫy, treo đầy đồ trang trí liên quan đến Giáng Sinh, đường cũng đông hơn hẳn ngày thường, ai nấy đều ngoài đón lễ.
Hai trò chuyện phiếm, đó một nhà hàng xuống. Nhà hàng cũng đang xếp hàng dài, nhờ thẻ VIP của Chúc Khải Toàn nên mới xếp hàng.
Đối mặt trong nhà hàng, Vân Vụ Lai phát hiện Vân Sương cứ cô chằm chằm. Thực lúc đường cô cảm giác , chỉ cho là ảo giác, bây giờ đối diện càng rõ ràng hơn, đến mức thể lờ .
Cô bất giác sờ lên mặt , ngưng cuộc trò chuyện giữa chừng, hỏi: “Mặt chị dính gì ?”
“Không .” Vân Sương cúi đầu, cạy cạy móng tay “Em chỉ cảm thấy chị lời gì thì cứ thẳng, cần vòng vo.”
Vân Vụ Lai nhíu mày: “Ý em là ?”
Vân Sương ngẩng đầu lên nữa, cẩn thận dò xét biểu cảm mặt Vân Vụ Lai, phát hiện đúng là chút dấu vết diễn xuất nào, cô cũng thấy lạ: “Chẳng lẽ chồng chị với chị ?”