Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Làm Màu chặn Chúc Khải Toàn .
Chúc Khải Toàn gửi tin nhắn “Chúc ngủ ngon” cho cô nhưng , phía hiện một dấu chấm than màu đỏ.
Anh nhịn mà bật . Qua màn hình, thể tưởng tượng dáng vẻ Vân Vụ Lai đ.ấ.m thùm thụp xuống giường, vùi mặt trong chăn vì hổ tức c.h.ế.t.
Chọc giận cô, mục đích của đạt , tâm trạng vô cùng khoan khoái, nhưng thoáng chút lo lắng, quá lời , cô tức giận hoặc hổ đến mức tối ngủ ngon, ảnh hưởng đến trạng thái thực chiến ngày mai.
Quay với buổi tụ tập bạn bè, Chúc Khải Toàn bất ngờ phát hiện Nghê Đông đang ngay bên cạnh . Anh , Nghê Đông thì xuống, và dựa vẻ mặt thôi của , lẽ hết bộ đoạn chat .
Chúc Khải Toàn tỏ bình tĩnh, xác nhận cuối: “Bí Đao, thấy những gì?”
Đối diện với một tinh tường đến từng chân tơ kẽ tóc, Nghê Đông vùng vẫy vô ích, thành thật khai báo: “Ngại quá, em thấy hết .”
Trong lòng , hình tượng tiên nữ của Vân Vụ Lai vỡ tan tành — tiên nữ thì thoát tục, vướng bụi trần, thể chuyện mồi chài như chứ?
Nói chuyện bạo dạn như thế, còn thể thống gì nữa?
“Thầy cô của dạy là tùy tiện xem trộm sự riêng tư của khác ?” Chúc Khải Toàn hỏi.
Trước lời chất vấn của , Nghê Đông hổ, vội xin : “Xin .”
“…” Chúc Khải Toàn úp điện thoại xuống đùi, bực bội : “Xóa hết những gì thấy khỏi đầu ngay.”
Là đàn ông, Chúc Khải Toàn rõ cái tính của giống loài , năng lực tưởng tượng 3D của đàn ông là bẩm sinh, một khi hình ảnh hiện lên trong đầu thì tài nào ngăn , đặc biệt là khi rõ mặt mũi của cả hai , là đang xem truyền hình trực tiếp cũng ngoa.
Nghê Đông đuối lý, liền động tác giật nước bồn cầu bên thái dương: “Được, em xóa , em…”
Nói nửa chừng, đột nhiên tỉnh táo : “Khoan , em cố ý xem trộm, là em việc cần tìm , thấy đang mải mê nhắn tin nên mới phiền.”
“Chuyện gì?” Chúc Khải Toàn hỏi.
Nghê Đông: “Lúc nãy ở toilet em gặp em vợ của , hình như cô uống nhiều .”
Trước đây Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai từng cố gắng gán ghép Nghê Đông với Vân Sương, nhưng cả hai đều tình ý với , tình cảm thể cưỡng cầu, đành bỏ qua. Vốn dĩ hôm nay Chúc Khải Toàn cũng rủ Vân Sương đến dự sinh nhật Háo Tử, nhưng Vân Sương trong trường việc nên đến.
Chúc Khải Toàn nhíu mày, hóa trong trường việc là lừa . Anh dậy, : “ xem .”
Con gái ở bên ngoài uống quá nhiều dễ chịu thiệt, yên tâm.
“Cô về phòng , theo thấy cô phòng Kính Nguyệt.” Vào thời khắc quan trọng, Nghê Đông vẫn đáng tin cậy, cung cấp thông tin hữu ích.
Chúc Khải Toàn vỗ vỗ tay Nghê Đông, tạm thời cho qua chuyện lén đoạn chat mồi chài.
Quả nhiên, qua tấm kính cửa phòng Kính Nguyệt, Chúc Khải Toàn thấy Vân Sương.
Vân Sương xinh , tính tình hướng ngoại, là kiểu con gái các bạn nam yêu thích. Lúc cô đang cùng một cô gái khác, xung quanh là mấy đàn ông, ngớt. Có cụng ly với cô , cô từ chối ai, ngửa cổ uống cạn.
“Thưa , thể giúp gì cho ạ?” Nhân viên phục vụ phụ trách phòng Kính Nguyệt tiến đến hỏi.
“ tìm .” Chúc Khải Toàn đẩy cửa bước .
Những bên trong đồng loạt ngẩng đầu lên.
Không ít là gương mặt quen thuộc.
Những thể đến đây tiêu tiền đều là kẻ giàu sang, Cẩm Thành cũng chỉ lớn , đều từng gặp ở một vài sự kiện, nhiều dù thiết cũng ít nhất vài câu, ít nhiều chút giao tình.
Lập tức niềm nở tiến lên: “Ngọn gió nào thổi Chúc tổng tới đây ?”
Chúc Khải Toàn dừng bước, thẳng về phía Vân Sương: “ đến tìm em vợ.”
Vân Sương mắt cũng thèm ngước lên, vẫn đang trò chuyện sôi nổi với đàn ông bên cạnh.
Giữa chốn đông , Chúc Khải Toàn giữ thể diện cho Vân Sương, vạch trần chuyện cô dối trong trường việc để chạy đến đây uống say bí tỉ. Giọng thoải mái nhưng ngầm chứa sự cảnh cáo: “Sương Sương, thôi, đưa em về nhà.”
Lúc Vân Sương mới thu nụ , đặt ly rượu xuống, ngước mắt . Chúc Khải Toàn là rể, là cấp , nên đây cô khá tôn trọng , thậm chí chút sợ hãi, nhưng uống rượu thì còn nhát gan như nữa, cô dứt khoát từ chối: “Không .”
Một sự kiêu ngạo từng .
Chúc Khải Toàn đúng là chút bó tay với cô em vợ .
Hai vợ chồng kết hôn thì cũng gánh vác luôn vòng tròn huyết thống của đối phương. Vân Vụ Lai ở đây, với tư cách là chồng của chị cô , đương nhiên trách nhiệm quản thúc và bảo vệ em gái cô, giống như cách Yến Tùy đóng vai trò chị dâu như đối với Phó Minh Chước.
giữa hai trường hợp sự khác biệt rõ ràng.
Phó Minh Chước dù cũng chỉ là một đứa trẻ, cần giám hộ đàng hoàng trông nom, thể dỗ dành, lừa gạt, dọa nạt, khi cần thiết còn thể bế thốc lên cưỡng chế đưa . Hơn nữa Yến Tùy cũng là con gái, nhiều lúc còn tiện mặt hơn cả ruột là Phó Hành Thử.
Anh và Vân Sương thì khác, Vân Sương trưởng thành, là một cô gái lớn, cần giữ cách, thể đ.á.n.h, thể mắng, càng thể dùng biện pháp cưỡng chế.
Chuyện rể giải quyết , chỉ thể giao cho chị gái. Chúc Khải Toàn thò tay túi tìm điện thoại, đe dọa: “Vậy gọi cho chị em, để cô chuyện với em.”
“Tìm chị gì—” Vân Sương tức giận dậy “Anh thể đừng quản em ?”
Người đàn ông bên cạnh cô say khướt, thèm để ý gì mà la lối: “ thế, là ai? Dựa mà quản cô ?”
Chúc Khải Toàn lạnh lùng liếc sang.
Tình hình chút khó xử.
Chủ xị của bữa tiệc là Vương Chửng, quen Chúc Khải Toàn, vội bước tới ngấm ngầm đá gã đàn ông một cái hiệu im miệng, giảng hòa: “Thì đây là em vợ của Chúc tổng, kín tiếng thật đấy, chẳng một lời. A Khải , là vầy, em gái về thì cứ để em chơi thêm lát nữa. Vừa em chúng lâu gặp, vài ly .”
Chúc Khải Toàn lịch sự từ chối: “Lần dịp sẽ uống, hôm nay đưa con bé về , thì vợ trông nó cẩn thận, sẽ giận đấy.”
“Vợ vợ, đàn ông gia đình đúng là khác hẳn, mở miệng là vợ.” Vương Chửng trêu chọc.
Chúc Khải Toàn cũng thuận thế đùa vài câu cáo từ: “Vậy về thu dọn đồ đạc, trông chừng con bé giúp , đừng để nó uống nữa.”
“Anh cứ yên tâm.” Vương Chửng vui vẻ đồng ý “Em gái của chị dâu cũng là em gái của , em gái ở chỗ cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm.”
Chúc Khải Toàn trở phòng bao, Háo T.ử thúc giục: “A Khải, mau đây, em thổi nến đây.”
Tên ngốc Háo T.ử đó vô tình để bánh kem ngăn đông, khiến nó cứng như đá, rã đông mấy tiếng đồng hồ, sinh nhật qua gần hai tiếng mới ăn bánh.
Nghi thức sinh nhật vẫn , Chúc Khải Toàn cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, thổi nến, ăn vài miếng bánh tượng trưng mới dậy rời .
Lúc , quên mang theo một miếng bánh cho Vân Sương, nghĩ rằng con gái chắc đều thích đồ ngọt.
Kết quả khi đến phòng Kính Nguyệt, cô còn ở đó.
“Cô bảo tìm mà.” Vương Chửng ngạc nhiên “Không ?”
“Mẹ kiếp.” Chúc Khải Toàn c.h.ử.i thề một tiếng.
Trẻ con đúng là một lũ phiền phức, chứng kiến Phó Hành Thử nuôi nấng Phó Minh Chước khổ sở thế nào, bây giờ đến lượt lo lắng cho Vân Sương.
Anh hạ quyết tâm, chỉ sinh một Chúc Cửu Cửu với Vân Vụ Lai, sinh thêm, tự thêm phiền phức cho , cũng thêm phiền phức cho Chúc Cửu Cửu.
Chúc Khải Toàn đuổi theo một mạch, từ xa thấy bóng dáng Vân Sương ở lối của công quán.
Vân Sương cũng chút ý thức an , còn nửa đêm cùng bạn gái, nhưng đàn ông trong phòng bao lúc nãy cũng theo, dai như đỉa đói bám lấy cô buông: “Sương Sương, muộn thế em một an , để đưa em về nhé.”
“Không cần, An Ni sẽ cùng .” Vân Sương trở mặt quen , mất kiên nhẫn từ chối.
Thấy thái độ của cô kiên quyết, gã đàn ông đổi chiến thuật: “Vậy ngày mai cùng ăn tối nhé?”
“Ngày mai .”
Gã đàn ông tức giận: “Thái độ của cô là , nhận của bao nhiêu quà , cô tưởng từ thiện ?”
Vân Sương: “Anh thật, ép tặng ?”
“Cô chơi chán bỏ ?”
“Giờ mới ?”
Chúc Khải Toàn từ phía chen , tách hai đang lôi lôi kéo kéo . Anh nhiều, đỡ hờ Vân Sương: “Đi thôi.”
Gã đàn ông túm lấy Vân Sương, trừng mắt giận dữ với Chúc Khải Toàn: “Này, rốt cuộc là ai? Ba bảy lượt nhảy , cho , sự kiên nhẫn của giới hạn đấy.”
“Anh rể của Vân Sương.” Giọng Chúc Khải Toàn lạnh như băng, hất tay gã “Buông cô .”
Gã đàn ông lực đẩy bất ngờ hất văng xa, loạng choạng lùi mấy bước, cuối cùng ngã phịch xuống đất.
Vân Sương bộ dạng t.h.ả.m hại của gã chọc , khúc khích ngừng.
Gã đàn ông hổ hóa giận, lồm cồm bò dậy, nở một nụ thô bỉ độc địa, lời cũng đầy gai góc: “Anh rể? Anh rể đây là đưa em vợ thế, đừng là bắt chước Nga Hoàng Nữ Anh*, một lúc hưởng trọn cả chị lẫn em nhé.”
(*) Nga Hoàng và Nữ Anh*: là hai chị em ruột, con gái của vua Nghiêu, cùng gả cho vua Thuấn trong thần thoại Trung Quốc. Cụm từ dùng với ý nghĩa xúc phạm, ám chỉ mối quan hệ đắn giữa rể và em vợ.
Sắc mặt Chúc Khải Toàn biến đổi.
Chưa đợi hành động gì, Vân Sương tiến lên một bước, giáng một cái tát trời giáng lên mặt gã đàn ông: “Không chuyện thì câm miệng , tin xé nát miệng .”
Gã đàn ông là em họ xa của Vương Chửng. Vương Chửng nhận tin liền vội vã chạy xuống, hận sắt thành thép mà đá cho em họ hai cái, cẩn thận xin Chúc Khải Toàn: “Nó uống say quá đầu óc tỉnh táo, đừng chấp nó gì, ngày mai đợi nó tỉnh rượu sẽ bắt nó đến xin và em Vân.”
Chúc Khải Toàn lười quản mớ hỗn độn , chỉ một câu “Bảo đừng quấy rầy Vân Sương nữa”, đưa hai cô gái rời .
Tửu lượng của Vân Sương , lên xe ngủ gật.
“Vân Sương, nhà nuôi ở ?” Chúc Khải Toàn hỏi cô hai , cô đều trả lời lí nhí, rõ ràng.
Anh đành hỏi cô gái còn : “Cô cô ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-64.html.]
Cô gái trả lời: “Dạo ở ký túc xá thôi.”
Chúc Khải Toàn nhíu mày.
Trường của Vân Sương tuy cũng ở Cẩm Thành nhưng ở ngoại ô, cách Duy Phong ít nhất một giờ lái xe, đó là trong điều kiện kẹt xe.
Anh nhớ chuyện Lạc Châu mà Vân Vụ Lai kể, trong lòng hiểu rõ.
Chỉ là ngờ Vân Sương thà mỗi ngày mất hai, ba tiếng giữa trường và công ty chứ cho Vân Vụ Lai .
“Hôm nay đừng về trường nữa, đến chỗ ở tạm một đêm.” Anh đề nghị.
Vân Sương hừ hừ hai tiếng, : “Em .”
“Mấy giờ , trời sắp sáng còn gì?” Chúc Khải Toàn hỏi.
Vân Sương liếc một cái, ánh mắt mấy tỉnh táo nhưng đầu óc vẫn còn suy nghĩ khá nhiều: “Chị em ở đây, bảo em đến chỗ ở, sợ , nhưng em thì sợ.”
Vừa mới là “chị em Nga Hoàng Nữ Anh”.
Chúc Khải Toàn dở dở , vốn dĩ lòng quang minh chính đại định tránh né đến mức , nhưng nếu cô em vợ nhạy cảm như , cũng đành chiều theo. Anh ném áo khoác qua che cho cô : “Biết , chỉ một căn nhà.”
Vân Sương còn ý kiến gì nữa, nhắm mắt tựa đầu cửa sổ xe, dường như ngủ .
Chúc Khải Toàn hỏi cô gái : “Còn cô, cô ở ?”
Cô gái địa chỉ.
Trong xe yên tĩnh.
Cô gái ở ghế ghế phụ, ngừng lén ngước mắt đàn ông ở ghế lái. Cảnh đêm hoa lệ bên ngoài cửa sổ vụt qua nhanh ch.óng, một tay đặt vô lăng, thỉnh thoảng lười biếng xoay chuyển theo tình hình giao thông, gò má nghiêng một sức quyến rũ thể chối từ.
Cô thử dùng ngón tay chọc chọc Vân Sương.
Vân Sương phản ứng, ngủ say như c.h.ế.t.
Cơ hội ngàn năm một, cô gái bấu đầu ngón tay , giả vờ bình tĩnh mở lời: “Chúc tổng, em tên là Mễ Thiên, là đồng nghiệp của Vân Sương.”
Cũng là nhân viên của công ty. Chúc Khải Toàn nghiêng đầu, lịch sự gật đầu.
Phản ứng lạnh nhạt, Mễ Thiên chút lúng túng.
Im lặng thêm một đoạn đường, Mễ Thiên đ.á.n.h bạo mở lời nữa: “Chúc tổng, là đưa Sương Sương đến nơi , hãy đưa em về.”
Chúc Khải Toàn dừng một chút, đầu cô một cái, ánh mắt nửa nửa , mang theo chút mập mờ, giống như một chiếc vuốt nhỏ đang cào lòng : “Tại ?”
Thế giới của trưởng thành cần rõ, nhiều lúc những lời ngầm là đủ để giao tiếp. Mễ Thiên hi vọng, c.ắ.n c.ắ.n môi, : “Như sẽ thuận đường hơn ạ.”
Chúc Khải Toàn đầu , chuyên tâm lái xe, miệng vẫn hỏi với vẻ đầy hứng thú: “ sẽ đưa Sương Sương , mà cô là thuận đường?”
Mễ Thiên kìm nén sự hoảng loạn, mặc dù đang về phía , nhưng cô vẫn căng thẳng dám , chỉ dám cúi đầu, lí nhí : “Em đoán .”
“Mễ Thiên đúng .” Chúc Khải Toàn hỏi “Cũng ở phòng Giải trí?”
“Vâng ạ.” Mễ Thiên đáp.
“Bao nhiêu tuổi ?”
“24 tuổi ạ.”
Chúc Khải Toàn khẽ hừ , năm ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng, như đang tính toán điều gì. Chiếc nhẫn trơn đơn giản đeo ngón áp út của mang một cảm giác cấm kỵ khác lạ.
Càng thêm k*ch th*ch.
Trên đời gì con mèo nào ăn vụng?
Ai từ chối món ngon dâng tận miệng chứ?
Mễ Thiên tự cho là một mỹ nữ, tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng trơ mắt cảnh vật ven đường ngày càng quen thuộc, cho đến khi xe dừng bên ngoài khu nhà cô ở.
Mễ Thiên kinh ngạc yên tại chỗ, hiểu rốt cuộc ý là gì.
“Phòng Giải trí, Mễ Thiên.” Chúc Khải Toàn tên cô đạp phanh, đầu cô , vẫn là nụ ấm áp đó, nhưng lời khiến như rơi hầm băng “Bắt đầu từ ngày mai cần đến Duy Phong việc nữa, còn về lý do… chắc cần giải thích nhỉ.”
Sau khi Mễ Thiên bẽ bàng rời , trong xe chỉ còn Chúc Khải Toàn và Vân Sương.
Chúc Khải Toàn đầu Vân Sương, khuôn mặt cô ẩn trong bóng tối, rõ. Anh còn đóng vai hổ mặt như lúc chuyện với Mễ Thiên nữa, bực bội gọi: “Sương Sương.”
Vân Sương phản ứng.
“Đừng giả vờ nữa, là em ngủ mà, xem kịch vui đủ ?”
Chuyến bay của Vân Vụ Lai hạ cánh xuống sân bay Cẩm Thành lúc hơn một giờ sáng ngày 24 tháng 12 theo giờ Bắc Kinh.
Chuyến bay dài mười hai tiếng, dù khoang hạng nhất cũng mệt rã rời.
Sau khi cửa khoang mở , Vân Vụ Lai dậm chân để giảm bớt cảm giác tê mỏi. Ngồi lâu như , chân cô sưng lên.
Cô hạ quyết tâm, sẽ cố gắng để Chúc Khải Toàn đến tìm cô, chứ cô trở về nữa.
dù mệt mỏi đến cũng ảnh hưởng đến tâm trạng ngày càng phấn chấn của cô, cô sắp gặp Chúc Khải Toàn .
Lúc chờ hành lý, quả thực mỗi giây trôi qua dài như một năm.
Ngay khi lấy hành lý, cô bắt đầu chạy về phía cửa .
Khi sắp đến khúc cua thể thấy cửa , cô chậm bước , soi tấm kính bên cạnh để chỉnh tóc tai, cô xuất hiện mặt Chúc Khải Toàn với một hình ảnh xinh và đoan trang.
Chúc Khải Toàn đang đợi cô ở cửa , cô thấy ngay từ cái đầu tiên. Dù lao đến ôm chầm lấy , nhưng cuối cùng cô chỉ từ xa gật đầu với , vô cùng e thẹn.
Chúc Khải Toàn cô từ đầu đến chân hai lượt, đợi cô đến mặt mới trêu chọc: “Nửa đêm về thẳng nhà luôn, em cần ăn mặc thế ?”
Cô ăn mặc trang trọng, là sửa soạn kỹ lưỡng.
là đàn ông chẳng chút tình thú nào. Vân Vụ Lai đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c một cái, trong lòng thầm đảo mắt hai vòng. Chẳng lẽ cô từ sân bay về là về thẳng nhà , cô ăn diện thế tốn thời gian công sức ?
Còn là vì .
Vừa thầm oán xong, bàn tay vẫn luôn giấu lưng của đưa , kèm theo một bó hoa hồng thơm ngát.
Vân Vụ Lai nuốt ngược lời oán trách dâng lên đến cổ họng, cô ôm lấy bó hoa, miệng vênh lên đầy kiêu hãnh.
Lúc nãy ngửi thấy mùi hoa , nhưng cô nghĩ nhiều, cứ tưởng là mùi hương của sân bay.
Hoa đắt tiền, cũng sến súa, nhưng phụ nữ bẩm sinh thể từ chối những sự lãng mạn nhỏ bé như . Cô e thẹn nữa, khẽ kêu lên một tiếng tựa trán vai .
Trong ba về nước , đầu tiên là một sự hiểu lầm lớn, cô tự đa tình hiểu sai ý , mất mặt đến tận Thái Bình Dương.
Lần thứ hai, đến đón cô, nhưng là để trốn tránh sự truy đuổi của bà Đặng Hoa Phong, chẳng chút ấm áp nào.
Còn , mỏi mắt trông chờ cô trở về, còn mang theo hoa hồng cho cô.
Sự đối đãi hơn .
Cặp đôi trai xinh gái diễn một màn như trong phim thần tượng, qua đường cũng họ.
Chúc Khải Toàn ôm lấy cô, một tay khẽ vỗ nhẹ gáy cô để an ủi.
Ôm vài giây, buông cô , : “Đi thôi.”
Đêm khuya, bãi đậu xe yên tĩnh, xe cộ cũng ít, từng ngọn đèn đường cô đơn dựng , giống như những lính gác thầm lặng.
Hôm nay Chúc Khải Toàn đặc biệt ga lăng, mở cửa xe cho Vân Vụ Lai.
Vân Vụ Lai ôm bó hoa ghế phụ, cúi , nửa rướn trong xe để thắt dây an cho cô.
Hai ở gần, ánh mắt và thở quấn quýt lấy , nhưng hành động gì thêm. Anh kéo dài dây an , nhưng khi sắp cài chốt, dừng . Anh một cái, buông tay , dây an tự động co , đóng cửa xe.
khi cũng lên xe, việc đầu tiên là nghiêng hôn cô — tay trái vẫn còn đang đóng cửa, tay vội vàng thể chờ đợi mà vươn về phía cô, giữ lấy gáy cô, mạnh mẽ chặn lấy đôi môi đỏ mọng mà ngày đêm mong nhớ.
“Rầm.” Cửa xe đóng sầm , chính thức vén lên bức màn cho cuộc tái ngộ bao ngày xa cách của đôi tình nhân.
Hai tay Vân Vụ Lai ban đầu vịn vai , đó ôm c.h.ặ.t lấy cổ .
Không gian riêng tư kín đáo tràn ngập sự nồng cháy và cuồng nhiệt.
Bó hoa cô đang ôm trong lòng vướng víu. Anh qua cầu rút ván, mặc kệ việc mới dùng nó để lấy lòng Vân Vụ Lai, một tay giật lấy, tiện thể ném ghế .
Trong lòng trống rỗng, Vân Vụ Lai theo phản xạ nheo mắt xem chuyện gì, nhưng nhanh ch.óng khuất phục sự tấn công mãnh liệt hơn của , còn tâm trí mà để ý.
Thứ thế cho bó hoa là bàn tay của .
Đương nhiên, nó ngoan ngoãn như hoa. Hoa sẽ dùng sức mạnh cô đau, càng tìm cách để luồn trong áo cô.
Vừa từ ngoài , tay lạnh buốt, áp lên da thịt cô khiến cô lạnh đến rụt cả , trốn, nhưng đè c.h.ặ.t ghế thể động đậy, tiếng hét cũng chặn , chỉ còn vài âm tiết vỡ vụn, khó khăn thoát từ giữa những nụ hôn triền miên, nhanh ch.óng đè nén trở .
Cả cô căng cứng vì nhiệt độ từ tay , nhưng mặc kệ sự khó chịu của cô, tàn nhẫn đến cùng, cô dùng nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể để từng chút một sưởi ấm cho .
Cho đến khi quen với nhịp điệu của , cô mới mềm nhũn , mặc cho gì thì .
Sau một hồi âu yếm kéo dài, ôm cô lòng để cả hai cùng bình thở. Giọng của khàn hơn hẳn so với ngày thường: “Đói , ăn chút gì .”
Vân Vụ Lai lắc đầu, một câu th* d*c mấy mới xong: “Em ăn máy bay , đói.”
“Cũng .” Chúc Khải Toàn khẽ , hài lòng với câu trả lời của cô, “Anh chờ nữa .”