Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kerr công tác một thời gian, hôm trở về ăn trưa cùng Vân Vụ Lai, hỏi cô thích nghi với đội ngũ mới .

Đối mặt với Kerr, Vân Vụ Lai cần khách sáo giả tạo nơi công sở, cô thật: “Rất ạ, chỉ là từ lúc đặt vé máy bay về nước, lòng chút như mũi tên bay về nhà ngay, chẳng còn tâm trí việc.”

“Cô đúng là chuyện gì cũng dám với đấy.” Kerr dở dở , “Lẽ nào trong mắt cô, chút uy nghiêm nào của một CEO ?”

Vân Vụ Lai ngẩng đầu lên khỏi đĩa thức ăn, chăm chú trả lời: “Không , trong mắt , là cục cưng ngọt ngào.”

Biết rõ cô chỉ đang đùa, nhưng Kerr vẫn chọc cho vui vẻ: “Hóa co yêu biến thành thế .”

“Thế nào ?” Vân Vụ Lai tò mò.

Kerr : “Rất đáng yêu.”

Vân Vụ Lai lẩm bẩm: “Trước đây cũng đáng yêu mà.”

“Ha ha.” Kerr hai tiếng.

Vân Vụ Lai ý tứ ngầm tiếng đó, liền tức tối nhảy dựng lên.

Kerr gượng chuyển chủ đề: “Mà , cô và Yao hòa hợp với chứ?”

“Hòa hợp thì chắc cần nhỉ? khá là hòa bình.” Vân Vụ Lai mong Nhậm Ngân Dao sẽ đối xử thật lòng với , và cô cũng chẳng ý định kết bạn với Nhậm Ngân Dao. Mọi bây giờ cùng việc trong một đội, chỉ cần duy trì sự thiện giả tạo giữa đồng nghiệp là đủ .

Hiện tại các nhà thiết kế vẫn đang tăng ca để thành bản thảo thiết kế, ngày thường cũng liên lạc gì nhiều, là mắt thấy tim đau, chẳng gì để là hòa hợp .

Ấy thế mà cấm sai, ghét của nào trời trao của , ngày hôm cô và Nhậm Ngân Dao nảy sinh mâu thuẫn.

Nguyên nhân là cả ba bản thảo đầu tiên của Nhậm Ngân Dao đều Vân Vụ Lai bác bỏ. Kể từ khi My Young Lady tái cơ cấu, Nhậm Ngân Dao bác bỏ sáu bản thảo, là nhà thiết kế duy nhất trong cả đội cho đến nay bản thảo nào duyệt.

Ngoài mặt, Nhậm Ngân Dao lạnh lùng gì, lẽ về nhà càng nghĩ càng tức nên nhắn tin chất vấn cô: 「Đều là lớn cả , trưởng thành một chút .」

Vân Vụ Lai: 「?」

Nhậm Ngân Dao: 「Mang thù oán cá nhân công việc thì ?」

Vân Vụ Lai vẫn trả lời y như cũ: 「?」

Nhậm Ngân Dao thái độ của cô chọc tức: 「Cô cho một câu trả lời dứt khoát , nếu tất cả bản thiết kế của cô đều duyệt, thì cũng cần lao tâm khổ tứ nữa, sớm chuyển nhóm hoặc im mặc kệ đời là .」

Cuối cùng Vân Vụ Lai cũng phản hồi khác ngoài dấu chấm hỏi:

duyệt bản thiết kế của cô, chỉ duy nhất một lý do.」

Tin nhắn tiếp theo, cô chút nể nang: 「Tệ.」

Nhậm Ngân Dao mang hành vi tồi tệ của Vân Vụ Lai mách với ban quản lý. Công bằng mà , tác phẩm của Nhậm Ngân Dao đến nỗi tệ, thể trở thành nhà thiết kế của QC ít nhiều đều tài năng. Mâu thuẫn giữa đồng nghiệp, chuyện lớn lớn, nhỏ nhỏ. Kerr cử đại diện ban quản lý đến thuyết khách cho Vân Vụ Lai: “ xem ba bản thảo của Yao , đúng là điểm nhấn gì lớn, nhưng cô cũng mỗi chúng mắt sản phẩm mới, thể cái nào cũng là điểm nhấn , luôn vài tác phẩm tầm tầm, nên đôi khi yêu cầu của cô thể nới lỏng một chút.”

Vân Vụ Lai hề nhượng bộ: “Yêu cầu của đối với đều như , nhắm . Người khác trả về thì một lời vẽ bản mới, chỉ kêu ca bất bình? My Young Lady giao cho thì theo yêu cầu của . Đừng lấy lượng đủ để dọa , nếu họ khả năng tác phẩm khiến hài lòng, thì sẽ tự , buổi tối và ngày nghỉ đều thể dành , gì là kịp cả.”

Kerr giơ cờ trắng đầu hàng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nói bậy bạ gì thế, đừng nóng vội, ngày nghỉ về đoàn tụ với chồng ?”

Ngày hôm , Nhậm Ngân Dao nộp một bản thảo mới, Vân Vụ Lai cảm thấy khá nên duyệt.

Nhậm Ngân Dao cho rằng việc mách lẻo của tác dụng, cô khẩy một tiếng, nửa đắc ý, nửa khinh bỉ.

Vân Vụ Lai lười để ý đến cô .

Vài ngày , Vân Vụ Lai nhận tin nhắn Wechat từ Lạc Châu. Lạc Châu họ dọn nhà mới, cho cô địa chỉ, bảo cô thời gian thì đến nhà chơi.

Vân Vụ Lai lịch sự đáp .

Lạc Châu : 「Không khách sáo với em , giữ một phòng cho em đấy.」

Sống mũi Vân Vụ Lai bỗng cay xè.

Ngày xưa, khi còn sống cùng nhà họ Lạc trong căn hộ cũ nát chật chội, Lạc Châu nhường phòng của cho cô và Vân Sương, còn thì ở trong phòng chứa đồ nhỏ hẹp. phòng của đối với hai cô gái vẫn còn chật chội, hai chị em ở chung một phòng, sớm tối bên khó tránh khỏi cãi vã. Mỗi như Lạc Châu đều hòa giải, còn hứa với hai chị em: “Sau kiếm tiền sẽ mua nhà lớn, cho hai đứa mỗi một phòng, khỏi cãi suốt ngày.”

Không ngờ vẫn còn nhớ, và thực hiện lời hứa.

Chỉ tiếc rằng, Vân Vụ Lai còn là một thành viên của gia đình đó nữa .

Hai em ngày xưa giờ đây khách sáo hỏi han vài câu, sự thiết còn, chỉ còn sự ngượng ngùng và xa cách.

Cuối cuộc trò chuyện, Lạc Châu : 「Vụ Lai, gần đây đang tìm hiểu một cô gái, nếu gì bất ngờ thì chắc sẽ định thôi.」

Đối phương là quen qua mai mối, về mặt đều hợp với .

Tính cách Lạc Châu điềm đạm, một khi với khác thì gần như là chuyện .

「Tốt quá ạ.」

Vân Vụ Lai chân thành chúc phúc cho : 「Anh, em thật sự mừng cho , nhất định sẽ hạnh phúc.」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-62.html.]

Điều duy nhất cô lo lắng là Vân Sương.

Lạc Châu xem mắt cũng giấu giếm Vân Sương, chắc hẳn Vân Sương cũng phong thanh.

Từ khi Vân Vụ Lai trở về Paris, Vân Sương gần như bao giờ chủ động tìm cô. Trước đây dù hai chị em ít liên lạc nhưng cũng đến mức im lặng thế , bây giờ ngay cả chuyện lớn như chuyển nhà cũng báo cho cô một tiếng. Nếu Lạc Châu , Vân Vụ Lai gì.

Nói chuyện với Lạc Châu xong, Vân Vụ Lai suy nghĩ một lát gọi điện cho Chúc Khải Toàn, nhờ để ý giúp nhà ở Cẩm Thành, sơ qua về khu vực và yêu cầu giá cả.

Chúc Khải Toàn tò mò: “Em định gì, mua nhà ?”

Vân Vụ Lai: “Em dự định .”

Chúc Khải Toàn chút khó hiểu: “Nhà của nhiều thế đủ cho em ở ? Hơn nữa dù em mua thì cũng nên mua căn nào hơn, lớn hơn chứ.”

Yêu cầu của Vân Vụ Lai tuy cũng thuộc khu dân cư cao cấp, nhưng trong mắt , mục tiêu đầu tư của cô thể lớn hơn nữa.

Vân Vụ Lai mua nhà để đầu tư, cũng chỉ để một chỗ chân ở Cẩm Thành, mà là vì Vân Sương. Đợi khi Lạc Châu kết hôn, Vân Sương chắc thể tiếp tục sống chung một mái nhà với và vợ . Dù Vân Sương thể ở , đến lúc đó nếu vợ của Lạc Châu nhận manh mối, thể chịu đựng một luôn nhòm ngó chồng ở ngay bên cạnh?

, cô cho Vân Sương một nơi để về, cần quá lớn, quá sang trọng, chỉ cần ấm cúng một chút là .

Chúc Khải Toàn im lặng một lúc, gọi tên cô một cách nghiêm túc: “Vân Vụ Lai.”

Vân Vụ Lai giọng gì đó , lập tức căng thẳng, hỏi vặn : “Làm gì?”

“Nói với em một chuyện, em giận .” Chúc Khải Toàn phần ngập ngừng.

Vân Vụ Lai thuận miệng đoán: “Anh ngoại tình ?”

Chúc Khải Toàn hùa theo lời cô trêu chọc: “Anh ngoại tình thật thì ?”

“Ngoại tình thật thì g**t ch*t .” Vân Vụ Lai vòng vo, chỉ sự thật “Anh bớt nhảm , rốt cuộc chuyện gì với em?”

Chúc Khải Toàn im lặng một lúc: “Hồi em học thạc sĩ, em bán nhà của ?”

Anh đột nhiên nhắc đến ngôi nhà, Vân Vụ Lai ngây , khi kịp phản ứng, cô kinh ngạc hỏi: “Anh đừng mua đấy nhé.”

Từ khi quyết định nước ngoài du học, chi phí du học trở thành vấn đề đau đầu nhất của Vân Vụ Lai. Số tiền tiết kiệm của cô đủ để trang trải học phí và sinh hoạt phí ở Anh.

Chúc Khải Toàn nhiều ngỏ ý nhà họ Chúc thể giúp cô trang trải, bảo cô yên tâm học hành đừng lo về tiền bạc, nhưng Vân Vụ Lai lòng tự trọng cao, vốn cảm thấy thấp kém hơn một bậc, đương nhiên thể nào chấp nhận sự giúp đỡ của gia đình . Vì , cô đưa một quyết định đơn giản và quyết liệt – bán nhà.

Đó là ngôi nhà sống cùng bố nhiều năm, chứa đựng những kỷ niệm quý giá của cả gia đình. Vân Vụ Lai lý trí, ngôi nhà vốn cũng cho thuê để trang trải sinh hoạt, về bản chất cũng khác gì bán cho khác ở. Theo cô, vì giữ ngôi nhà để níu kéo những ký ức vô ích, chi bằng dùng nó để phát huy công dụng lớn hơn. Bố trời linh thiêng cũng mong hai chị em cô thành tài, sống một cuộc sống , chứ chìm đắm trong những kỷ niệm cũ mà dậm chân tại chỗ.

Tuy nhiên, mua bán nhà cửa dù cũng là chuyện lớn, còn cần duyên phận. Ngôi nhà rao bán mấy tháng trời mà vẫn tìm mua phù hợp, gặp ít trắc trở.

Vân Vụ Lai suýt chút nữa hạ giá bán, mua cuối cùng xuất hiện đúng lúc đó. Người dứt khoát, giá đưa cũng hào phóng, còn cao hơn nhiều so với mức giá lý tưởng nhất của Vân Vụ Lai.

Đối mặt với câu hỏi của Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn im lặng cho câu trả lời.

Trong sự im lặng của , Vân Vụ Lai còn hiểu sự thật là gì. Trong một thời gian dài tiếp theo, cô chỉ thể một câu: “Chúc Khải Toàn, đúng là, đúng là…”

Nếu năm đó cô , cô thà học thạc sĩ cũng sẽ bán cho . bao nhiêu năm, việc truy cứu còn ý nghĩa, chuyện chỉ là ván đóng thuyền, mà quả thực là trải qua trăm ngàn sóng gió.

“Vốn định đợi đến sinh nhật em mới .” Chúc Khải Toàn mà… nếu Vân Sương dọn đến nhà mới, thể để con bé về ở nhà cũ của các em. Nơi đó đổi, vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngày xưa, dọn dẹp định kỳ, sạch sẽ.”

Sợ cô gánh nặng tâm lý, cũng sợ cô tức giận, Chúc Khải Toàn nhẹ nhàng giải thích: “Em đừng nghĩ nhiều, giá đưa năm đó hề khoa trương, là mức giá bình thường thị trường. Anh lấy nhà, em lấy tiền, chỉ là một cuộc giao dịch công bằng thôi. Hơn nữa, căn nhà đó của em mấy năm nay tăng giá ít, tính còn lời to. Nếu em thực sự cảm thấy áy náy, thì em cứ việc mua từ …”

“Em mua.” Vân Vụ Lai ngắt lời , giọng cô nhuốm chút nức nở kìm “Anh coi em là đồ ngốc , em mua từ , chẳng là tiền từ túi trái qua túi , còn mất một khoản thuế nữa.”

Chúc Khải Toàn sững một chút, tảng đá lớn trong lòng ầm ầm rơi xuống.

Vân Vụ Lai của ngày xưa, đặc biệt nhạy cảm về vấn đề tiền bạc, luôn vạch rõ ranh giới với . Cô từ chối lợi dụng , một khi lấy của một đồng, cô sẽ trả một đồng, dính dáng chút nào đến cái mác “kẻ đào mỏ”.

Nói là kiêu hãnh, ngược chi bằng là tự ti.

Mà bây giờ, mặt , Vân Vụ Lai còn khăng khăng giữ sự độc lập phần xa cách, cũng còn cảnh giác cao độ để bảo vệ lòng tự trọng của . Cô thản nhiên chấp nhận là ai, cũng chấp nhận tất cả những gì phận của thể mang cho cô. Cô bắt đầu an tâm tiêu tiền của , mua những món đồ đắt tiền, càn quét trung tâm thương mại, mượn hoa kính Phật tặng quà cho bạn .

Ngay cả khi chủ động đề nghị cô bỏ tiền mua ngôi nhà, cô cũng thể thẳng thắn đáp “Anh coi em là đồ ngốc ”.

Cô cuối cùng hiểu, thế nào mới là bình đẳng thực sự, đến từ sự đo đếm vật chất một cách cứng nhắc, mà là sự thản nhiên và tự do trong tâm hồn.

Của cũng là của cô, của cô cũng là của .

Họ là vợ chồng, là mối quan hệ thể chia sẻ thứ với .

Chúc Khải Toàn nhịn : “Em định chiếm đất đai đấy ? Vân Vụ Lai em càng ngày càng lanh lợi đấy, tiền về tay em mà nhà cũng là của em, hóa mua nhà là để tặng cho chủ nhà .”

Vân Vụ Lai chọc , nhưng , nước mắt lã chã rơi.

“Chúc Khải Toàn, thể với em như .”

Cô là một con diều, gió bao bọc, ôm ấp, nâng đỡ, tung cánh bay cao để thấy một thế giới mới rộng lớn.

sợi dây của trong tay , nhưng mãi đến bây giờ cô mới , cơn gió cũng chính là .

 

 

Loading...