Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yêu xa chẳng ngoài nỗi nhớ nhung như hình với bóng và những cuộc trò chuyện tranh thủ lúc thể. so với năm năm , tuổi tác và kinh nghiệm của cả hai đều trưởng thành hơn, sự tự tin cuộc sống cũng vững vàng hơn nhiều, vì còn cảm giác hoang mang vô định như năm xưa.
Chúc Khải Toàn đưa thẻ cho Vân Vụ Lai, cô cũng khách sáo với , các khoản chi tiêu ở Paris về cơ bản đều dùng thẻ của để thanh toán.
Điện thoại của mỗi ngày thỉnh thoảng nhận thông báo chi tiêu của cô. Anh chỉ cần hóa đơn điện thoại là thể lịch trình sinh hoạt của cô.
Vân Vụ Lai thật sự quá tiết kiệm, những khoản chi mà Chúc Khải Toàn nhận đều là những con nhỏ, ăn uống, cà phê, hơn nữa tiền thì cũng nhà hàng cao cấp gì, đều khá tùy tiện.
Liên tiếp mấy ngày trôi qua, Chúc Khải Toàn nhịn hỏi cô: 「Em đang tiết kiệm tiền cho ?」
Vân Vụ Lai đang ngủ, sáng dậy mới thấy tin nhắn.
Cô đương nhiên hiền thục đến thế, chỉ là cô tiếp nhận dự án mới, trăm công nghìn việc nên thời gian tiêu tiền mà thôi. Mỗi ngày giờ việc, chút thời gian cá nhân còn sót cô đều dành để trò chuyện với , gì còn sức lực để ngoài mua sắm.
nếu Chúc Khải Toàn , ngày thứ bảy tiếp theo, cô liền tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi, tạm thời gác bản thảo thiết kế, kéo theo Vạn Hựu đang sa sút tinh thần khi chia tay ngoài dạo phố. Vạn Hựu miệng thì tâm trạng chưng diện, nhưng thực tế cơ thể thành thật.
Phụ nữ dạo phố là trang từ đầu đến chân, đặc biệt là ở một kinh đô thời trang như Paris, việc dạo phố chẳng khác nào trận. Hai khi ngoài tỉ mỉ trang điểm, bộ “chiến bào” lộng lẫy nhất. Từ lúc quyết định ngoài cho đến lúc chụp ảnh chung tấm gương ở huyền quan, ba tiếng đồng hồ trôi qua.
Vân Vụ Lai gửi ảnh chụp chung cho Chúc Khải Toàn và : 「Em và Vạn Hựu chuẩn dạo phố đây, hôm nay bộ chi phí, đều do Chúc công t.ử bao.」
Giờ trong nước là chín giờ tối, Chúc Khải Toàn vẫn đang họp ở công ty. Một dự án hợp tác lâu nay của công ty đột nhiên một công ty nhỏ nẫng tay , ông Chúc tâm trạng tệ, triệu tập tất cả lãnh đạo liên quan đến phòng họp giờ , thậm chí tan còn từ nhà trở .
Chúc Hàng đang nổi trận lôi đình, cả phòng họp im phăng phắc, ai dám thở mạnh.
Trừ Chúc Khải Toàn.
Vốn dĩ cũng chẳng chuyện gì của , dự án hề dính dáng gì đến nội dung công việc của , chỉ vì là con trai của Chúc Hàng nên việc lớn nhỏ trong công ty đều thể thoát khỏi liên quan, thể ngoài cuộc.
Điện thoại rung lên, liền cầm lên xem, biểu hiện bình tĩnh tự nhiên của tạo thành một sự tương phản rõ rệt với những xung quanh.
Anh cúi đầu gõ chữ: 「Nếu em là dạo phố thì còn tưởng hai chuẩn catwalk.」
Vân Vụ Lai chê nắm trọng điểm, cô khoanh tròn câu “hôm nay bộ chi phí, đều do Chúc công t.ử bao” trong ảnh chụp màn hình đoạn chat: 「Được hả?」
Chúc Khải Toàn: 「Chuyện nhỏ cũng cần xin phép ?」
Anh hiểu ý cô, cô tiêu tiền của là một chuyện, nhưng để bạn của cô tiêu tiền của là chuyện khác. Cô cảm thấy thể tự quyết định, nên cần sự đồng ý của .
Vân Vụ Lai hài lòng, gửi cho hai sticker đáng yêu.
Chúc Hàng rõ ràng sai sót , khâu nào sai, nhân viên nào thất trách, để từ đó luận tội định phạt.
Đừng thấy Chúc Hàng mặt Đặng Hoa Phượng là một chồng trăm mực lời, mặt ngoài ông là một đàn ông mạnh mẽ và độc đoán, cả công ty đều sợ ông. Điều cũng gì lạ, ông thể vững ở vị trí đầu Duy Phong, quản lý một công ty lớn mạnh ngăn nắp trật tự, tất nhiên dựa bàn tay sắt, tham vọng và trí tuệ, chứ tình cảm. Cuộc họp kéo dài đến mười hai giờ đêm, mồ hôi lạnh của những trong phòng họp rơi mất mấy cân, bản cam kết quân lệnh cũng lập cả đống.
Chúc Khải Toàn lặng lẽ thu hết phản ứng của mắt, nhanh rõ ngọn nguồn và quá trình của sai sót nghiêm trọng . Sau khi rõ, cũng lười mớ lộn xộn nữa, 90% sự chú ý đều đặt điện thoại.
Nghe đám giọng quan liêu đùn đẩy trách nhiệm cho , còn thú vị bằng việc xem vợ tiêu tiền thế nào.
Tin nhắn của gần như ngừng , thông báo chi tiêu liên tục gửi đến.
Cô vợ ở Paris xa xôi tay mạnh, dựa tiền và tần suất, khó để đoán hôm nay cô thuộc dạng mua sắm càn quét.
Anh xót tiền, chỉ quan tâm một chuyện: 「Em mua gì cho ?」
Vân Vụ Lai : 「Mua cho gì, mua cho còn nhiều món tháo mác.」
Vân Vụ Lai dối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-61.html.]
Thực cô mua cho nhiều thứ.
Những thông báo chi tiêu , hơn một nửa đều là đồ mua cho .
Tuy Vân Vụ Lai bảo Vạn Hựu đừng khách sáo, nhưng Vạn Hựu thích chiếm lợi nhỏ, cô chỉ mua vài món đồ lặt vặt ở khu mỹ phẩm trang điểm cho lệ mua đủ . Sau vẫn là Vân Vụ Lai tự ý quẹt thẻ mua cho cô ấymột chiếc túi xách mới coi là tiêu chút tiền trò.
“Cậu trở nên câu nệ từ khi nào ?” Vân Vụ Lai bất đắc dĩ, Vạn Hựu chịu mua đồ, một cô thử quần áo thử túi xách cũng thấy nhàm chán, chi bằng mua cho Chúc Khải Toàn.
“Này, mua nhiều thế, mặc hết ?” Vạn Hựu kinh ngạc, “Biết là hai tiền, nhưng cũng tiêu xài hoang phí như chứ?”
Đương nhiên là mặc hết, Chúc Khải Toàn vốn dĩ cũng qua đây mấy ngày, nhưng Vân Vụ Lai thấy những bộ quần áo đó là thể tưởng tượng dáng vẻ của khi mặc chúng, điều cho cô ảo giác như đang ở bên cạnh, thể miễn cưỡng lấp đầy sự trống rỗng khi ở đây.
quần áo cuối cùng cũng chỉ là quần áo, nhiệt, thể ôm, cũng thể những chuyện đắn trong mơ.
Vân Vụ Lai chút buồn rầu, cô gọi: “Vạn Hựu…”
Vạn Hựu trừng mắt cô, đòn phủ đầu: “Im miệng, còn dám nhớ chồng , tớ sẽ túm tóc đ.á.n.h giữa đường đấy.”
“…” Vân Vụ Lai vẫn cần giữ thể diện “Không thì thôi.”
cô đúng là nhớ Chúc Khải Toàn mà!
“Vậy khi nào chồng qua đây nữa?” Vạn Hựu hỏi, cô ngày tháng điện thoại “Ồ, sắp đến Giáng sinh , còn mấy ngày nữa chắc qua nhỉ, đến lúc đó về là .”
Vân Vụ Lai chớp mắt hai cái.
Còn 20 ngày nữa mới đến Giáng sinh, ghé qua giữa chừng một chuyến thì ?
Trước khi , Chúc Khải Toàn ở sân bay thề thốt đảm bảo với cô rằng sẽ nhanh qua thăm cô. Bây giờ về hơn một tuần , đả động gì đến chuyện , đàn ông lẽ nào cho cô một lời hứa suông?
Thế là cô uyển chuyển bắt đầu thăm dò: 「Anh đang gì ?」
Chúc Khải Toàn: 「Đang họp.」
Vân Vụ Lai tính toán chênh lệch múi giờ: 「Muộn thế mà còn họp ?」
Chúc Khải Toàn liền kể sơ qua chuyện công ty cho Vân Vụ Lai .
Vân Vụ Lai lập tức cảm thấy những chiếc túi mua sắm trong tay trở nên nặng trĩu. Bên xảy chuyện đang sứt đầu mẻ trán, còn cô thì ở đây vung tiền tiếc tay. Cô thậm chí còn thầm một câu thơ cổ học từ nhỏ: “Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình hoa.”*
(*) Chú thích: Một câu thơ nổi tiếng của Đỗ Mục, ý chỉ những mải mê ăn chơi hưởng lạc mà đến nỗi đau mất nước.
Sau đó, cô hết sức dè dặt hỏi: 「Anh đang nhắc em tiêu tiền tiết kiệm một chút ?」
Chúc Khải Toàn nhịn : 「Không , chỉ mất một dự án thôi, chuyện gì to tát, chỉ là sắp tới sẽ bận, tạm thời thời gian qua tìm em.」
Để vãn hồi tổn thất nhiều nhất thể, thời gian tới công ty chắc chắn sẽ kiểm soát nghiêm ngặt các dự án hiện , đồng thời tích cực hơn trong việc tranh thủ cơ hội ở các dự án khác.
Anh vốn đặt vé máy bay đến Paris tuần để tạo bất ngờ cho cô, bây giờ xem cũng đành hủy.
Vân Vụ Lai trả lời.
Chúc Khải Toàn tưởng cô lẽ giận .
Kết quả là cô gửi qua một ảnh chụp màn hình vé máy bay một chiều, mấy ngày Giáng sinh, cách hiện tại hai mươi ngày.
「Ồ, thì em qua tìm là chứ gì.」