Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lễ tuyên thệ trong hôn lễ của Phó Hành Thử và Yến Tùy tổ chức tại trường trung học Gia Lam. Để phù hợp hơn với khí của địa điểm, dàn phù rể phù dâu đều mặc đồng phục của trường Gia Lam, đến tiệc tối mới lễ phục.

Hai nhân vật chính cùng khóa, nên đồng phục của phù dâu phù rể may theo mẫu của khóa chú rể. Đồng phục chỉnh sửa một vài chi tiết nhỏ so với bản gốc, nhưng gần như gì khác biệt.

Vân Vụ Lai dậy từ lúc đến sáu giờ sáng. Sau khi trang điểm xong, cô tấm gương sát đất trong khách sạn, ngắm bản trong bộ đồng phục, bất giác ngẩn ngơ một lúc lâu.

Lần cuối cùng cô mặc bộ đồ , ngược dòng ký ức về chín năm .

Để tái hiện dáng vẻ của học sinh trung học một cách chân thực nhất, cô buộc tóc đuôi ngựa, giày thể thao, tháo hết tất cả trang sức . Gương mặt chỉ kẻ lông mày, phủ một lớp nền mỏng đến độ nhạt nhòa, kiểu trang điểm đừng là trai thẳng, đến cả gái thẳng cũng khó mà nhận .

Trong một khoảnh khắc, cô cảm giác như trở về những năm tháng trung học .

Cẩm Thành buổi sớm mai thật yên tĩnh. Vào mùa đông, trời vẫn còn tối đen, chỉ cần mở cửa nhà là khí ùa , mang theo sương ẩm ướt, trong lành mà buốt giá. Cô đeo cặp sách, rón rén đóng cửa xuống lầu. Khi , việc quản lý mỹ quan đô thị còn nghiêm ngặt, bên ngoài khu chung cư đậu lộn xộn những chiếc xe đẩy bán đồ ăn sáng bốc nóng hổi, bán đủ thứ, từ bánh kẹp, quẩy, sữa đậu nành… Dù nhiều lựa chọn, nhưng ngày nào cũng ăn khiến cô phát ngán. Cô uể oải một vòng, cuối cùng với tâm thế miễn c.h.ế.t đói là , cô mua đại thứ gì đó treo túi đồ ăn lên cổ tay, thong thả cất bước. Đi bộ mười phút sẽ đến trạm xe buýt. Chuyến K729 chạy thẳng đến trường Gia Lam. Trên xe, cô sẽ thấy bầu trời ngoài cửa sổ dần hửng sáng, cả thành phố từ từ thức giấc một đêm dài.

Ký ức vẫn còn sống động, như thể cô mới trải qua một buổi sáng như thế ngày hôm qua.

trong gương rõ ràng khác với cô của năm 16 tuổi. Trải qua bao nhiêu vùi dập của xã hội, sự non nớt và ngây ngô trong ánh mắt cô sớm tan biến.

Thực ngày nay, trẻ con thì vẻ lớn, còn lớn thích cưa sừng nghé, cách về ngoại hình giữa học sinh và vốn chẳng ranh giới rõ ràng. Nói ở tuổi 25 mà mặc bộ đồ thì hợp, thật cũng chẳng đến nỗi, nhưng lẽ là do tâm cảnh đổi , cô thế nào cũng thấy và bộ trang phục lạc lõng, như thể cách cả một thế giới.

Tại nhà họ Yến.

Vân Vụ Lai lên phòng Yến Tùy ở tầng ba, La Tinh Tinh từ trong bước , tiện tay đóng cửa . Hai chạm mặt .

Vân Vụ Lai cảm thấy hai cô phù dâu còn của Yến Tùy trông giống , đến cả tên cũng là dạng ABB, chữ lót và tên giống . Nếu nhờ vụ ghép cặp phù dâu phù rể, lẽ nhất thời cô vẫn phân biệt hai họ.

vẫy tay: “Hi, Tinh Tinh.”

“Chào buổi sáng Vụ Lai.” La Tinh Tinh cũng đáp . “Cô ăn sáng ?”

Vân Vụ Lai đáp: “Chưa nữa.”

La Tinh Tinh : “Vậy lấy giúp cô ít đồ ăn mang lên nhé.”

“Ok, cảm ơn cô.”

“Khách sáo gì.” La Tinh Tinh xuống lầu.

Vân Vụ Lai đẩy cửa phòng Yến Tùy. Trong phòng trang điểm, Yến Tùy bới tóc và mặc xong váy cưới, chuyên viên trang điểm đang kẻ lông mày cho cô.

Yến Tùy thấy Vân Vụ Lai qua gương, cô sững một chút ngạc nhiên đầu : “Trời ơi Vân Vụ, khoảnh khắc thấy , tớ thật sự ảo giác chúng vẫn còn đang học ở Gia Lam.”

Trong sáu phù dâu phù rể, chỉ Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn là học sinh trường Gia Lam, vì dù Yến Tùy thấy La Tinh Tinh mặc đồng phục, nhưng cú sốc thị giác thể nào lớn bằng khi thấy Vân Vụ Lai.

“Sao bằng ngày xưa , già .” Vân Vụ Lai bước gần, đặt tay lên vai Yến Tùy. “Đẹp quá , lát nữa chắc Hành Thử ngẩn mất.”

“Nghĩ nhiều , thấy .” Yến Tùy bật .

, nhưng đến gần trưa, khi chú rể và dàn phù rể trải qua trùng trùng thử thách cuối cùng cũng gõ cửa phòng cô dâu, khoảnh khắc thấy cô dâu lộng lẫy, bước chân của chú rể vẫn khựng rõ rệt, nụ đùa giỡn cũng đông cứng môi.

Nhìn Phó Hành Thử cài hoa chú rể n.g.ự.c, bộ vest chỉn chu vốn là trang phục bình thường của đàn ông, nhưng khóe mắt Yến Tùy vẫn kiềm mà long lanh ngấn lệ.

Hai nhân vật chính là cặp đôi duy nhất sững sờ dáng vẻ của đối phương.

Chúc Khải Toàn theo sát Phó Hành Thử bước , ánh mắt hề rơi cô dâu nổi bật nhất, mà dừng Vân Vụ Lai. Bước chân và biểu cảm mặt cũng một sự ngưng đọng rõ ràng.

Nghê Đông hăm hở từ phía đ.â.m sầm lưng , đẩy loạng choạng về phía một bước nhỏ.

Nghê Đông hề nhận điều gì bất thường, khoa trương hét lớn về phía Yến Tùy: “Chị Phó, còn mau bó tay chịu trói, theo Thử của bọn em về dinh!”

Chúc Khải Toàn cúi đầu xuống, ngẩng lên, biểu cảm mặt trở bình thường, sự chú ý cũng chuyển sang cô dâu chú rể.

Anh mặc bộ đồng phục màu trắng xám vặn, khóa áo khoác kéo lên tận cùng, che nửa cằm. Đầu khóa kim loại khẽ đung đưa theo mỗi cử động của . Vầng trán vốn sạch sẽ hôm nay cố ý để một lớp mái mỏng, trông trẻ trung, y hệt như dáng vẻ năm nào.

Khoảnh khắc thấy , Vân Vụ Lai nhớ một ngày xa xưa. Cô xe buýt đến trường, đó qua cổng trường đội cờ đỏ gác. Hàng cây hai bên đường rụng hết lá, trơ trọi thành những cây khẳng khiu. Giữa dòng thưa thớt đến trường, một thiếu niên mà cô chỉ cần liếc mắt là thể nhận . Anh đeo cặp một bên vai, mảng vải trắng tinh lưng bộ đồng phục, dường như gì đó bằng b.út lông đen.

gọi , chỉ lặng lẽ theo sát hơn.

Nhìn rõ , ba chữ cái thật lớn: YWL.

Là những chữ cái đầu trong tên cô.

Hành động phô trương như nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của nhà trường. khi đối mặt với sự chất vấn của chủ nhiệm khối, sớm nghĩ đối sách: “Em Dư Văn Lạc*, thì ạ, học sinh trung học phép theo đuổi thần tượng ?”

(*) 余文乐 (Yú Wénlè) là tên nam diễn viên, ca sĩ Hồng Kông Dư Văn Lạc. Chữ cái đầu trong phiên âm pinyin là YWL.

Câu trả lời thản nhiên, mang theo một vẻ ngông nghênh bất cần khiến con gái rung động.

Anh chính là công khai cho cả trường , Chúc Khải Toàn thích Vân Vụ Lai.

Chủ nhiệm khối tỏng đang dối, nhưng cũng đành bất lực.

Đây là một trong những hình ảnh khắc sâu nhất trong cả thời thanh xuân của Vân Vụ Lai. Hồi ức xa xăm tựa một thước phim chậm, tấm lưới thời gian siết c.h.ặ.t đến nghẹt thở.

Trong phút chốc, ký ức và thực tại quấn quýt lấy , thể phân biệt.

Cho đến khi Chúc Khải Toàn lướt qua mặt cô, ký ức và thực tại cuối cùng cũng tách bạch rõ ràng.

Bây giờ là bây giờ, là năm đó.

Bộ đồng phục của mới tinh trắng muốt, lưng sạch sẽ một vết bẩn, dòng chữ “YWL” đầy ngạo nghễ.

Anh còn là thiếu niên tên cô lên đồng phục hiên ngang khắp sân trường Gia Lam nữa.

Thoát khỏi những ký ức cũ, Vân Vụ Lai cảm nhận một ánh mắt dò xét với sự hiện diện cực kỳ mạnh mẽ.

Đó là em gái của Phó Hành Thử, Phó Minh Chước, cùng chú rể và dàn phù rể. Phó Hành Thử cố tình mang cô bé theo để “gian lận”, nhờ cô bé nũng với Yến Tùy để việc đón dâu của thuận lợi hơn.

Cô bé cũng mặc một bộ đồng phục Gia Lam phiên bản mini để đồng bộ với . Vừa phòng, cô bé lớp trang điểm của chị dâu thu hút, sờ váy cưới một hồi lâu bắt đầu loanh quanh trong phòng giúp tìm giày cưới. Khi phát hiện Vân Vụ Lai, cô bé dừng , nghiêng đầu tới lui, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Phó Minh Chước do một tay Phó Hành Thử nuôi lớn, thích bám dính lấy trai nhất. Mà Chúc Khải Toàn, với tư cách là em như hình với bóng của Phó Hành Thử, cũng xem Phó Minh Chước như nửa em gái ruột của .

Vì mối quan hệ của hai họ, Vân Vụ Lai gặp Phó Minh Chước ít .

Khi đó Phó Minh Chước vẫn còn nhỏ.

Cộng thêm hai năm học cao học, Vân Vụ Lai gần năm năm gặp Phó Minh Chước, nên lúc cô bé chỉ cảm thấy cô quen mắt, nhưng nhất thời nhớ là ai.

“Chước Chước, chào em.” Vân Vụ Lai lên tiếng chào.

Phó Minh Chước lờ cô , tự vắt óc suy nghĩ một lúc lâu nữa mới chịu bỏ cuộc. Sự chú ý của cô bé trai và chị dâu thu hút, khi chạy còn với cô một câu qua loa: “Chào chị.”

Tính tò mò của Phó Minh Chước thực sự quá lớn, trong thời gian tiếp theo vẫn cam tâm, thỉnh thoảng liếc Vân Vụ Lai vài cái.

Tâm trí Nghê Đông đặt Vân Vụ Lai. Tối hôm qua khi ngủ, phá lệ xin một miếng mặt nạ để đắp. Sáng nay còn cố tình dậy thật sớm, dùng máy sấy và keo xịt tóc vật lộn bao nhiêu , đầu gần như gội đến trọc mới tạm hài lòng. Ngay cả vị trí của bông hoa cài áo phù rể cũng đắn đo hồi lâu, thề xuất hiện với dáng vẻ trai nhất để khiến Vân Vụ Lai sáng mắt lên.

, nhanh ch.óng phát hiện sự bất thường của Phó Minh Chước, bèn trêu cô bé: “Chước Chước, em cứ chị Vụ Lai mãi thế? Có vì thấy chị xinh ?”

Nghe thấy hai chữ “Vụ Lai”, Phó Minh Chước cuối cùng cũng nhớ Vân Vụ Lai là ai. Cô bé “oa” một tiếng, hỏi: “Ra chị là chị Vân Vụ ạ?”

.” Vân Vụ Lai xoa má cô bé. “Lâu gặp đấy, Chước Chước.”

Phó Minh Chước cô, Chúc Khải Toàn đang bận rộn tìm giày cưới cho Yến Tùy ở phía xa. Cô bé xoa cằm suy nghĩ một lúc, ghé sát Vân Vụ Lai, động tác thầm, buông một câu kinh : “Chị Vân Vụ, hôm nay chị cũng đến kết hôn với Khải Toàn ạ?”

Vân Vụ Lai: “…”

Nghê Đông: “???”

Ánh mắt kinh ngạc của Nghê Đông đảo qua giữa Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai, sang hỏi cô bé để xác nhận: “Chước Chước, em ?”

Phó Minh Chước trưng vẻ mặt “ ngốc thật đấy”, lớn tiếng công bố đáp án: “Đương nhiên là vì chị Vân Vụ là bạn gái của Khải Toàn mà!”

Câu ngây thơ của trẻ con thành công thu hút sự chú ý của cả căn phòng.

Nghê Đông thấy trời đất tối sầm, suýt nữa thì vững.

trong lòng vẫn còn ôm một tia may mắn, nghĩ rằng thể nào xui xẻo đến thế , đời chuyện trùng hợp như ? Cảm nắng một cô gái thì là chị dâu, cảm nắng cô gái khác vẫn là chị dâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-6.html.]

Chắc chắn là do con nhóc Phó Minh Chước hiểu chuyện nên bừa.

Chắc chắn là !

Anh run rẩy về phía Phó Hành Thử và Chúc Khải Toàn.

Phó Hành Thử thì trưng vẻ mặt hả hê nỗi đau của khác.

Còn Chúc Khải Toàn thì mặt cảm xúc, liếc bọn họ một cái tiếp tục tự lục tung tủ tìm giày cưới.

Trong tình cảnh , thái độ liên quan đến chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất.

Nghê Đông tuyệt vọng nhắm mắt , chỉ ước thể c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Chuyện quái quỷ gì thế !

Vân Vụ Lai thấy bộ dạng như đang hoài nghi nhân sinh của , trong lòng nỡ, bụng an ủi một câu: “Bây giờ thì nữa.”

Bây giờ nữa, tức là bạn gái cũ.

đối với Nghê Đông mà , điều chẳng tác dụng an ủi chút nào.

Là bạn gái cũ thì chứ? Năm ngoái Yến Tùy cũng chỉ là bạn gái cũ của Phó Hành Thử, nhưng vì theo đuổi cô, Phó Hành Thử ghim đến tận bây giờ. Chuyện còn trở thành trò bao giờ cũ trong hội bạn bè, mỗi nhắc một trận điên đảo.

Giờ thì , để mắt đến một “chị dâu” nữa.

Nửa đời còn của đừng mong yên .

Nghê Đông, c.h.ế.t.

Hưởng dương 24 tuổi.

Sau câu của Phó Minh Chước, Nghê Đông để chứng minh thật sự sở thích đặc biệt với phụ nữ của các em, thế nào cũng chịu ghép cặp với Vân Vụ Lai nữa.

La Tinh Tinh vốn thấy tự tại khi ghép cặp với Chúc Khải Toàn, Phó Minh Chước , lập tức nhớ ánh mắt mấy dễ chịu tối qua, giờ càng tránh hiềm nghi, nhất quyết chịu chung nhóm với Chúc Khải Toàn.

Còn Háo T.ử và Thích Viên Viên, cũng ai chịu “nhận hàng”.

Yến Tùy khó xử Vân Vụ Lai, trưng cầu ý kiến của cô: “Vậy… Vân Vụ?”

“Vậy thì tớ và Chúc Khải Toàn một cặp .” Vân Vụ Lai đáp một cách phóng khoáng. “Không .”

Phó Hành Thử lén vỗ đầu Phó Minh Chước, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: “Phó Minh Chước, ghi cho em một công lớn. Hôm nay cho ăn hai cây kem.”

“Thật ạ?” Phó Minh Chước vui mừng.

“Thật.” Phó Hành Thử hứng thú liếc Chúc Khải Toàn.

Lời oán trách “lấy oán báo ân” của Chúc Khải Toàn hôm qua thật sự oan ức cho Phó Hành Thử. Phó Hành Thử từng trải qua cảnh yêu cũ suýt em cưa cẩm, đương nhiên hiểu rõ cảm giác đó hơn ai hết. Kế hoạch ban đầu của là đợi thêm một chút, khi tổng duyệt xong sẽ rõ tình hình với Nghê Đông, bởi vì trong lúc tổng duyệt, mỗi cặp phù dâu phù rể khó tránh khỏi nhiều tương tác, thể khiến Chúc Khải Toàn ghen trò, nhất là ghen đến mức chịu nổi mà tự chuyện thẳng thắn với Nghê Đông.

Kết quả là cần tốn công, cô em gái bình thường bao giờ khiến bớt lo vô tình thành nhiệm vụ hỗ trợ.

Màn đón dâu náo nhiệt kết thúc, Phó Hành Thử trong nước mắt lưng tròng của bố vợ vợ đón Yến Tùy .

Dàn phù dâu phù rể cũng cùng xe hoa rời . Mỗi cặp phù dâu phù rể chung một xe. Trên đường đến nhà Phó Hành Thử, chiếc xe của Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai trở nên im lặng lạ thường.

Hai hai bên, cách một bệ tì tay ở giữa, mỗi đều lặng lẽ ngoài cửa sổ.

Trên xe đang mở radio, tài xế nhận điều gì khác thường, bèn bắt chuyện với hai : “Hai ngầu thật đấy, mặc đồng phục, đầu tiên thấy một đám cưới thú vị như .”

Chúc Khải Toàn đáp qua loa: “Vâng.”

Tài xế nhịn nhớ những năm tháng học trò, cảm khái vô cùng: “Giờ nghĩ mới thấy những ngày học thật sự vui, vô lo vô nghĩ, một đám bạn ngày nào cũng quậy phá, tên bạn gái lên đồng phục, yêu đương cứ như đ.á.n.h du kích . Giờ thì chia tay lâu , cũng đang ở .”

Vân Vụ Lai thấy gò má rõ nét của Chúc Khải Toàn qua tấm kính cửa sổ.

Anh cảm nhận , bèn đầu .

Trước khi ánh mắt họ chạm , cô cụp mắt xuống.

Những gì tài xế , cũng chính là thanh xuân của họ.

Điểm khác biệt duy nhất là, bây giờ cô đang ngay bên cạnh .

Gần đến thế, mà cũng xa đến .

Đoàn xe hoa đưa cô dâu chú rể và đội hình phụ dâu phụ rể về đến nhà Phó Hành Thử. Sau những nghi thức đơn giản và nghỉ ngơi, cả đoàn tiến về trường Gia Lam.

Vân Vụ Lai bảy năm đặt chân đến Gia Lam. Lần đến đây, là cùng Chúc Khải Toàn. Chủ nhiệm khối hai họ tức buồn , giả vờ nghiêm mặt: “Hai đứa còn dám xuất hiện cùng lúc, thầy hai đứa là đau đầu nhất đấy.”

Đùa xong, ông trịnh trọng dặn dò: “Hãy ở bên cho , trân trọng đối phương, cố gắng tạo một tấm gương tích cực về yêu sớm cho thầy xem.”

Lúc đó họ trả lời thế nào, Vân Vụ Lai quên mất, chỉ nhớ rằng, những cô thiếu niên năm đều mang trong quyết tâm sắt đá với tương lai.

Khắp sân trường trang trí cho lễ cưới. Hôm nay là cuối tuần trong kỳ nghỉ hè, trong trường học sinh. Nơi vốn trang nghiêm thường ngày, khi tô điểm lãng mạn trở nên quyến rũ lạ thường.

Vì buổi lễ tổ chức ở trường nên ít giáo viên năm xưa đến tham dự, cùng chung vui và chứng kiến.

Tóc mai của chủ nhiệm khối điểm bạc. Sau khi chào hỏi cô dâu chú rể, ông phát hiện Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai phía , mắt ông sáng lên, lớn bước tới.

“Thầy Tần.” Cả hai đồng thanh gọi.

“Được lắm, Khải Toàn, Vụ Lai, giỏi thật. Coi như hai đứa lợi hại.” Thầy Tần vỗ mạnh vai Chúc Khải Toàn, xoay nửa để lưng áo, trêu chọc: “Giờ ngoan nhỉ, tên lên đồng phục nữa ?”

Thầy Tần thấy hai họ xuất hiện cùng , hiển nhiên cho rằng họ vẫn là một cặp đôi mặn nồng.

Chúc Khải Toàn thuận nước đẩy thuyền giải thích: “Vì bây giờ em còn hâm mộ Dư Văn Lạc nữa ạ.”

“Ha ha ha ha…” Thầy Tần chọc , càng vỗ mạnh vai hơn. “Thằng nhóc , đúng là mười năm như một, vẫn láu cá như ngày nào. Cái đầu với cái miệng vẫn lanh lợi như thế, đổi chút nào.”

“Thầy Tần, thầy cũng đổi chút nào ạ.” Chúc Khải Toàn .

“Các em đều lớn thế , thầy đổi chứ? Tóc bạc cả , già , già .” Thầy Tần cảm thán, nhưng vẫn quên mục đích chính, lái câu chuyện trở về. “Hành Thử và Yến Tùy hôm nay cưới , thế còn hai đứa thì , định khi nào mời thầy uống rượu mừng đây?”

Không khí im lặng trong một giây.

Thầy Tần mở to đôi mắt đầy khao khát chờ đợi câu trả lời.

Chúc Khải Toàn một cách nước đôi: “Có tin vui chắc chắn sẽ mời thầy ạ.”

“Đừng kéo dài.” Thầy Tần với giọng điệu đầy tâm huyết. “Nhiều năm như , cũng đến lúc cho một danh phận . Yêu lâu quá , cũng còn nhỏ nữa, cưới sớm sinh con, hạnh phúc bao!”

Chúc Khải Toàn mỉm đồng ý.

Thầy Tần vỗ nhẹ cánh tay Vân Vụ Lai: “Vụ Lai, thấy , nắm chắc nhé. Mắt của thầy sai , Khải Toàn là một trai đáng để gửi gắm cả đời đấy.”

Trong ánh mắt tràn đầy mong đợi của thầy Tần, cổ họng Vân Vụ Lai nghẹn . Cô nỡ thầy thất vọng, càng sự thật để tra hỏi. Cuối cùng, cô lờ đang trong tầm mắt , khẽ “” một tiếng.

Trước khi hôn lễ bắt đầu, cô dâu chú rể và đội hình phụ dâu phụ rể chụp ảnh ngoại cảnh và tổng duyệt đơn giản. Nhiệm vụ của phù dâu phù rể đơn giản: khi bắt đầu, họ sẽ nắm tay từng cặp tiến lễ đường , đó hai bên t.h.ả.m đỏ, chờ đợi cô dâu chú rể.

Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai là cặp cuối cùng. La Tinh Tinh và Nghê Đông, Thích Viên Viên và Háo T.ử , lượt tiến theo chỉ dẫn của đội ngũ tổ chức tiệc cưới.

Rồi đến lượt họ.

Chúc Khải Toàn chìa tay về phía Vân Vụ Lai, lòng bàn tay ngửa lên.

Vân Vụ Lai chằm chằm bàn tay đó một lúc, đặt tay lên, nhưng chỉ hờ hững, thực sự đặt lòng bàn tay .

Thích Viên Viên và Háo T.ử vị trí. Tổng đạo diễn đám cưới hô qua micro: “Được , tiếp theo cặp thứ ba lên nào. Mọi nhớ cách thời gian , nhớ tốc độ , và nhớ cách giữa hai nhé. Lát nữa hôn lễ sẽ diễn đúng như .”

Hai cùng bước lên bậc thềm sân khấu, cùng về vị trí của .

Trong quá trình đó, hai bàn tay nhiều vô tình chạm nhẹ do sự chao đảo khi bước . Làn da lâu tiếp xúc khẽ cọ xát, cảm nhận nhiệt độ quen thuộc mà xa lạ từ lòng bàn tay đối phương, lan tỏa khắp cơ thể.

Rồi nhiều kiềm chế tách , về cách an liên quan đến .

Đạo diễn mắt tinh, lập tức chỉ : “Không chứ, nắm tay mà còn mượn góc , hai bảo thủ quá đấy?! Bây giờ thì thôi, lát nữa lễ chính thức nhớ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhé.”

 

 

Loading...