Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vân Vụ Lai ở văn phòng của Kerr cho đến trưa. Kerr lượt phân tích cho cô những vấn đề tồn đọng trong quá khứ cũng như hiện trạng của My Young Lady, đồng thời cũng lắng những suy nghĩ và quan điểm của cô. Mối quan hệ của hai vốn thiết, nên dù đang bàn chuyện công việc, khí vẫn thoải mái.

“… Đại khái là , chi tiết cụ thể đợi lúc cô sâu công việc sẽ tự nhiên hiểu rõ. Đội ngũ trợ lý của cô cũng cần mở rộng, mắt sẽ chọn thêm vài qua đây, cô cứ dựa sở thích của mà quyết định giữ ai bỏ ai, giữ hết cũng tùy cô. Adison đưa một nhóm , nhưng lực lượng chủ chốt của đội vẫn còn đó. Họ quen với phong cách sáng tạo và nhịp độ việc của Adison, đột nhiên đổi thành cô sẽ cần một giai đoạn quen… Chuyện chắc thành vấn đề với cô , hồi đó để chuyển My Bride từ phong cách của Yao sang phong cách của cô, cô cũng chỉ mất một thời gian ngắn.” Nhắc đến Nhậm Ngân Dao, Kerr hỏi với vẻ chắc chắn “Bây giờ Yao cũng đến My Young Lady , việc chung với cô , cô OK ?”

Sau khi Nhậm Ngân Dao rời khỏi My Bride, cô chuyển sang một dòng sản phẩm khác và trở thành một trong hai phó giám đốc. Hiện tại, My Young Lady đột ngột m.á.u, nhân sự thiếu hụt, tập đoàn điều cô về.

OK mà.” Vân Vụ Lai thật sự chẳng bận tâm “Dù cũng là sếp, cô lời . thấy OK chắc là cô thì đúng hơn.”

“Cũng ha.” Kerr mấy lời phần trẻ con của cô chọc , hỏi “Lần cái khóa quần của Garnett xảy sự cố, đó còn chuyện gì nữa ?”

“Không , trời yên biển lặng.”

“Có lẽ đúng là t.a.i n.ạ.n thôi, nhưng để cho chắc thì cô vẫn nên tự chú ý nhiều hơn.” Kerr giơ tay lên đồng hồ, đề nghị, “Cũng còn sớm nữa, ăn trưa cùng nhé?”

“Không , ăn với chồng .” Vân Vụ Lai từ chối thẳng thừng.

Kerr đợi một lúc mà câu , đau lòng ôm n.g.ự.c: “ chỉ nghĩ là cô dù hỏi tôimột câu cho lệ là ăn cùng hai thì cũng mất miếng thịt nào? điều.”

“Lỡ như đồng ý thật thì , tìm ai mà hối hận đây?” Vân Vụ Lai hề lay chuyển “ thế giới hai với .”

Bị cô ghét bỏ, Kerr buồn, cố tình nghiêm mặt: “Nói cũng , cô cũng nên bắt đầu việc ? Bây giờ nhiệm vụ của hai dòng sản phẩm đè lên đầu cô, chuyện đùa .”

“Đợi tính, ngày mai , thời gian ở Paris tới 24 tiếng nữa.” Nói đến đây, Vân Vụ Lai chút buồn bã.

Kerr mệt mỏi xua tay: “Thôi , cô .”

Trước đây khi Vân Vụ Lai còn độc , ngày nào cũng vùi đầu công việc, chỉ mong cô mau tìm một đàn ông mà yêu đương. Bây giờ cô thật sự trong đầu là đàn ông, chút hụt hẫng.

Trên chiếc ghế ngoài trời của quán cà phê lầu một đang , vắt chéo chân, dáng vẻ lười biếng, tùy ý. Thời tiết hôm nay khá , nắng ấm chan hòa.

Khung cảnh khá là mãn nhãn – nếu như mặt một phụ nữ châu Á đang bắt chuyện.

Vân Vụ Lai hiệu “ cần” với bảo vệ đang định mở cửa giúp , tự từ cửa hông, nấp hàng cây xanh cao hơn đầu và lặng lẽ tiến gần.

Đi đến cách thể rõ giọng của họ, cô dừng , qua khe hở của lùm cây.

Chúc Khải Toàn : “Xin , bạn g…” Nói đến đây, nhận lỡ lời, bèn sửa , “ kết hôn .”

Cuộc hôn nhân của họ đến quá vội vàng và bồng bột, ngoài một tờ giấy đăng ký kết hôn thì đúng là cảm giác thực tế nào cả. Hầu hết thời gian Vân Vụ Lai cũng nhớ và Chúc Khải Toàn là vợ chồng, trong tiềm thức luôn xem là bạn trai.

câu sửa lời trong mắt phụ nữ đang bắt chuyện trở thành cái cớ của Chúc Khải Toàn để cho điện thoại, dù thì bình thường cũng thể quên kết hôn, huống chi mười ngón tay sạch sẽ, hề bóng dáng của nhẫn cưới.

Đôi mắt đào hoa dễ mang cho cảm giác sâu thẳm đa tình, nên dù từ chối, phụ nữ vẫn bỏ cuộc, cô trêu chọc để giành lấy cơ hội: “Không , em ngại.”

Vân Vụ Lai nghiến răng.

Cái gì thế ! Sao thể thèm chồng của khác chứ?

Chúc Khải Toàn đột nhiên bật .

Người phụ nữ tưởng hy vọng, nào ngờ giây tiếp theo sắc mặt trở nên nghiêm nghị, nhấn mạnh một cách khá nghiêm túc: “ thật sự kết hôn .” Anh hất cằm về phía bóng thấp thoáng hàng cây xanh “Cô mau , thì vợ sẽ giận đấy.”

Thế mà cũng phát hiện ? Vân Vụ Lai lè lưỡi, bước từ lùm cây.

Người phụ nữ lúng túng, lúc mới hiểu đùa, cô gượng một tiếng vội vã bỏ .

Vân Vụ Lai bước tới, cúi ôm c.h.ặ.t lấy cổ Chúc Khải Toàn từ phía , cằm tựa lên vai , nửa thật nửa đùa oán trách: “Hay lắm, em mới một lúc mà rước đào hoa tới .”

Mái tóc dài của cô theo trọng lực rũ xuống, vắt qua vai , những sợi tóc mềm mại khẽ lay động trong gió.

Đàn ông trời sinh sức đề kháng với những thứ lay động, bất kể là tóc, hoa tai, những gợn sóng trong một quá trình nào đó.

Chúc Khải Toàn bất giác đưa tay , năm ngón tay luồn qua mái tóc, cảm giác lành lạnh, đối mặt với lời buộc tội của cô, nghiêng đầu : “Đợi về nước , còn rước nhiều hơn nữa.”

Biết thật, Vân Vụ Lai đ.ấ.m nhẹ vai : “Ngoan ngoãn chút .”

Chúc Khải Toàn nắm lấy tay cô, nghiêng đầu hôn cô.

Không giống phong cách kiềm chế thường ngày của ở nơi công cộng, vô cùng mãnh liệt, hôn lâu mới kết thúc, nụ hôn sâu, động tác cũng mạnh bạo, dây dưa dứt với môi lưỡi cô.

Trong miệng còn vương vị cà phê, và cả mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt.

Anh gần như hút t.h.u.ố.c.

Hồi cấp ba học thói , lén hút cùng Phó Hành Thử, cô phát hiện, hai đùn đẩy cho là đối phương xúi hút. Cô chẳng quan tâm là ý của ai, bắt Chúc Khải Toàn cai t.h.u.ố.c, tiện thể quản luôn cả Phó Hành Thử.

Trước đây khi hôn , bao giờ cô ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá trong miệng , nên ba năm qua lẽ cũng thói quen hút t.h.u.ố.c trở .

Hôm nay ?

Chúc Khải Toàn tăng thêm sức mạnh, đầu lưỡi và môi cô truyền đến cơn đau dữ dội hơn, khiến cô còn tâm trí mà để ý đến nguồn gốc của điếu t.h.u.ố.c.

Thỉnh thoảng ngang qua, là khách hàng, là nhân viên phục vụ của quán cà phê, đều nhịn mà liếc họ vài .

Anh mặc kệ tất cả, chỉ một mực đòi hỏi.

Là vì đến một đất nước lãng mạn nên nhập gia tùy tục ? Vân Vụ Lai mơ màng nghĩ trong nụ hôn nóng bỏng gần như tan chảy cả cô.

Đến khi cuối cùng cũng buông cô , Vân Vụ Lai ở trong trạng thái thiếu oxy, đầu óc cuồng. Cô đỏ bừng mặt vùi cổ , khí trong lành lâu cảm nhận tràn mũi, cô bất giác hít thở thật sâu. Đợi đến khi đỡ hơn một chút, cô nũng nịu oán trách: “Làm gì ?”

“Anh hôn vô ích ? Lâu như mà còn đang gì.” Anh vòng tay ôm lấy đầu cô, lúc chuyện, yết hầu khẽ rung lên, truyền đến khuôn mặt đang áp sát của cô.

Vân Vụ Lai đ.ấ.m một cái.

Nói thừa, cô đương nhiên đang hôn cô, ý cô là đột nhiên hôn kiểu .

“À đúng , hút t.h.u.ố.c ?” Vân Vụ Lai nhớ câu hỏi lúc nãy kịp hỏi.

Chúc Khải Toàn thành thật: “Ừ, hút một điếu.”

Vân Vụ Lai nhíu mày, ngẩng đầu : “Tại ?”

“Cho tỉnh táo.”

Nói đến tỉnh táo, Vân Vụ Lai nhớ : “Không em bảo đến chỗ em ngủ , qua đây?”

“Bạn cùng phòng của em ở nhà, bạn trai cô cũng ở đó, họ cãi nên .” Chúc Khải Toàn .

“Đới Dương qua ?” Vân Vụ Lai ngạc nhiên, cô buông Chúc Khải Toàn , kéo chiếc ghế bên cạnh đến sát hết mức thể xuống, những vệt m.á.u đỏ trong mắt mà đau lòng: “Vậy đến khách sạn ngủ chứ, ở đây đợi em, ngốc .”

Chúc Khải Toàn gì, cô vài giây, áp sát hôn cô.

Lần vẫn kéo dài lâu, nhưng dịu dàng hơn nhiều, giống như đang l**m láp cơn đau mà gây cho cô.

Vân Vụ Lai đón lấy ánh nắng, nhắm mắt .

Đợi dừng , cô mới mềm nhũn lệnh: “Sau hút t.h.u.ố.c, thì cho hôn em nữa.”

Chúc Khải Toàn lời: “Biết .”

Vân Vụ Lai gửi một tin nhắn Wechat hỏi thăm tình hình Vạn Hựu.

Vạn Hựu trả lời: 「Không .」

Vân Vụ Lai yên tâm, gọi điện qua, giọng Vạn Hựu mệt mỏi: “Thật sự mà.”

Vân Vụ Lai : “Cậu ở nhà , tớ mua đồ ăn mang qua cho nhé.”

“Không cần , chồng mai , cứ yên tâm hưởng thụ thế giới hai .” Thấy Vân Vụ Lai còn nài nỉ, giọng Vạn Hựu mang theo vài phần cầu xin “Vụ Lai, tớ ở một .”

Vạn Hựu là , cũng là chủ động lời chia tay, nhưng Vân Vụ Lai thể hiểu trạng thái lúc của cô . Tình cảm là thứ khó rõ nhất, sáu năm tình nghĩa, dẫu mà chán ghét, nhưng dễ gì cắt đứt cho sạch sẽ. Đến giây phút thật sự chia tay, ai dám vỗ n.g.ự.c hề đau lòng chứ.

Tự tự chịu, còn cách nào nữa ?

Vân Vụ Lai khuyên nhiều, chỉ : “Vậy nếu cần gì thì gọi cho tớ.”

Cúp điện thoại, cô thở dài một , với Chúc Khải Toàn: “Chúng ăn cơm thôi, lát nữa mua một phần mang về cho .”

“Ừm.” Chúc Khải Toàn dậy.

Vân Vụ Lai yên ghế, cô lục trong túi xách tìm son môi và chiếc gương nhỏ mang theo , vặn thỏi son , mở gương, chuẩn dặm lớp trang điểm.

Cô dùng ngón cái quệt nhẹ môi , đôi môi tàn phá đau âm ỉ. như cô dự đoán, ngón tay còn sót chút màu nào.

Trong gương, khuôn mặt son môi hề nhợt nhạt, môi cô sưng, màu cũng đỏ tươi, căng mọng đầy quyến rũ, chẳng thua kém gì hiệu ứng của son môi.

nghĩ đến hiệu ứng sẽ duy trì bao lâu, cô vẫn định tô son.

Chúc Khải Toàn cho, giật lấy thỏi son của cô đậy nắp . Anh ngắm màu môi của cô, đó là kiệt tác của : “Màu hiệu Chúc Khải Toàn, thích.”

Dây thần kinh trong não Vân Vụ Lai cùng với thỏi son thẳng tay bóp gãy trong nắp đậy cùng đứt phựt. Cô mấp máy môi, ánh mắt b*n r* tia căm hận.

Chúc Khải Toàn phát hiện cảm giác tay đúng, lúc thắng gấp thì kịp nữa . Anh do dự một chút, rút nó , son dính bết ở miệng ống, biến dạng nghiêm trọng, còn nhận hình dạng ban đầu.

Vân Vụ Lai: “…”

Chúc Khải Toàn: “…” Một lúc , nhét thỏi son túi cô, giả vờ thản nhiên “Chúng dù gì cũng là vợ chồng, đến mức một thỏi son cỏn con chia rẽ chứ? Hơn nữa thấy , em nhiều son như , thiếu một thỏi thì …”

Chưa đợi xong, Vân Vụ Lai tức giận dậy: “Anh đúng.”

Chúc Khải Toàn: ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-58.html.]

Vân Vụ Lai cất gương túi, , để một câu: “Anh đúng là đ* h** s*c.”

Màu hiệu Chúc Khải Toàn.

Chúc Khải Toàn háo sắc.

Chúc Khải Toàn chẳng hề bận tâm là háo sắc. Đàn ông háo sắc thì chứ, hơn nữa còn là háo sắc với vợ , chuyện quá đương nhiên.

Đến một lúc nào đó háo nữa, cô cũng kịp.

Thỏi son phiên bản giới hạn hủy, còn là một bộ, hỏng một thỏi thì cả bộ cũng mất hết ý nghĩa. Tim Vân Vụ Lai như đang rỉ m.á.u, nhưng cũng đến mức thật sự vì một thỏi son mà trở mặt với . Được dỗ dành bằng vài lời ngon ngọt, cô cũng thuận theo bậc thang mà xuống.

Hai giải quyết bữa trưa tại một nhà hàng Trung Hoa. Dỗ vợ xong, lúc thanh toán Chúc Khải Toàn rút ví .

“Không em thêm một dòng sản phẩm ? Chắc là kiếm thêm ít tiền nhỉ.” Anh ung dung Vân Vụ Lai trả tiền.

.” Vân Vụ Lai nhanh ch.óng ký tên “Em giàu lắm, tiền kiếm thêm đủ để em b.a.o n.u.ô.i thêm mười mấy hai mươi trai trẻ.”

Anh đối diện tủm tỉm, dáng vẻ ung dung thong thả.

Vân Vụ Lai bực bội: “Cái vẻ mặt tin tưởng đó là ý gì?”

“Là ý tin tưởng vợ .”

“Xì.”

Ăn xong, hai nhà vệ sinh của nhà hàng. Do cấu tạo cơ thể, tốc độ vệ sinh của đàn ông nhanh hơn phụ nữ nhiều. Chúc Khải Toàn đợi một lúc mới thấy Vân Vụ Lai từ nhà vệ sinh nữ . Phụ nữ đối diện với gương thì bao giờ thể thờ ơ , cô rửa tay ngắm từ trái sang .

Hiệu ứng “màu hiệu Chúc Khải Toàn” biến mất.

Mắt trang điểm tinh tế, nhưng son môi, trông thế nào cũng thấy kỳ quặc.

Lúc lau tay bằng giấy, cô nhịn mà ca cẩm: “Đều tại cả, tô son trông c.h.ế.t .”

Lời dứt, Chúc Khải Toàn ôm lấy mặt cô và hôn xuống một cách mạnh mẽ.

Vân Vụ Lai vùng vẫy tượng trưng hai cái thoát, ỷ việc nhà vệ sinh vắng , cô vịn hai tay lên cánh tay , đáp , nhưng vẫn địch sự nồng nhiệt của .

Cô gần như c.h.ế.t chìm trong sự xâm chiếm của . Mỗi một nụ hôn, cái m*t, cú c.ắ.n từ đều đang nhắc nhở cô rằng, cô một nữa yêu đàn ông đến mức thể cứu vãn, giống hệt như đầu tiên nếm trải hương vị tình yêu năm nào, chút kiềm chế.

Trước đây hiếm khi những hành động mật tương tự với cô ở nơi công cộng, cô cực kỳ thích sự kiềm chế của ; bây giờ mặc kệ ánh mắt khác mà nồng nhiệt ôm hôn cô, đau cô, cô cũng vẫn say đắm sự bá đạo của .

Bởi vì là , nên dù gì, cũng đều thể khiến cô vui lòng.

Đôi môi cô nhuộm lên sắc xuân rực rỡ, đỏ như sắp nhỏ m.á.u.

“Hôm nay ?”

“Muốn dặm lớp trang điểm mà còn vòng vo.”

Hai đồng thanh .

Vân Vụ Lai dựa lòng , bất mãn vỗ mạnh lưng một cái.

hưởng thụ thì đúng , nhưng nghĩa là thể tùy tiện vu khống cô cố tình hôn. Rõ ràng cô thật lòng oán trách hỏng son của cô mà.

Vân Vụ Lai mua một phần đồ ăn mang đến căn hộ cho Vạn Hựu. Vạn Hựu ở trong phòng, tiếng nức nở kìm nén xuyên qua cánh cửa. Vân Vụ Lai lặng cửa phòng cô một lúc, phiền, đặt đồ ăn lên bàn trong phòng khách rón rén rời .

“Cô ?” Chúc Khải Toàn đợi ở lầu, thấy cô tới, liền giơ tay về phía cô từ xa.

“Không lắm. Đáng đời, tự , con trả giá cho sự lựa chọn của .” Vân Vụ Lai nắm lấy tay “Kệ , chúng về khách sạn.”

Chúc Khải Toàn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo cô cùng lề đường, nghiêng đầu cô: “Về gì?”

Vân Vụ Lai vốn đáp chiêu của , nhưng thấy ý đồ , cô chịu thua, hung hăng trừng mắt , cãi : “Về vắt kiệt . Còn nhiều như , dùng hết ?”

Lời còn hết, mặt cô đỏ bừng như quả hồng, nửa câu là cứng rắn cho xong.

Trong ánh mắt đầy ẩn ý của , cô chỉ trụ đầy ba giây đầu hàng, vùi đầu n.g.ự.c , ăn vạ hung dữ: “Anh cái gì mà .”

“Da mặt mỏng nhất, những lời bạo dạn như hổ như sói?” Chúc Khải Toàn một tay ôm lấy cô “Cũng dám ghê, em còn bao nhiêu ?”

“Không , cũng .” Cô giơ tay lên, mò mẫm bịt c.h.ặ.t miệng , cho .

Chúc Khải Toàn khúc khích, vẫy tay với chiếc taxi đang chạy tới từ xa.

Vừa về đến khách sạn, Vân Vụ Lai đè lên cửa. Gần như cùng một lúc, thở nóng rực ập xuống, quẩn quanh môi cô vài vội vã chuyển sang nơi khác.

Cô đá văng đôi giày cao gót, ôm lấy cổ . Cơn đau nhói nho nhỏ n.g.ự.c níu lấy thần trí cô, cô một đằng lòng một nẻo mà quan tâm : “Anh mệt , là ngủ một giấc .”

Anh lắc đầu qua loa, đến thời khắc mấu chốt đột nhiên nhớ điều gì đó, liền dừng động tác , dụ dỗ cô nhớ : “Lần Vạn Hựu lỡ lời, em gì nhỉ?”

Những ngày qua thể là đủ chiêu trò, nhưng chỉ kiểu mà cô lúc dỗ là mãi vẫn thực hiện.

Vẽ vời cho ?

Dưới ánh mắt nóng bỏng của , nghĩ đến chuyện sắp chia xa, Vân Vụ Lai tài nào lời từ chối, đành bất lực thỏa hiệp.

Mặc dù chẳng trụ bao lâu bẹp xuống ăn vạ: “Chúc Khải Toàn, em mệt quá…”

“Ai qua loa như em chứ.” Chúc Khải Toàn hề lay chuyển. Nếu là , sẽ thỏa hiệp, giành thế chủ động, nhưng đặc biệt tàn nhẫn, quyết nhượng bộ, phân cao thấp với cô đến cùng.

………………………….

Bị dỗ dành, lừa gạt, khuyến khích, uy h**p, và dĩ nhiên trong suốt quá trình cũng thể thiếu các kiểu hỗ trợ của , Vân Vụ Lai cuối cùng cũng miễn cưỡng thành lịch sử ở thế chủ động trọn vẹn đầu tiên trong đời.

Thật đáng mừng.

Lúc kết thúc, mặt cô đỏ bừng như sắp bốc cháy, cô lấy tay che mặt cho .

Chúc Khải Toàn lật , kéo tay cô , thấy dáng vẻ hổ c.h.ế.t của cô.

Thực cả quá trình hẳn là vui vẻ, kỹ thuật của Vân Vụ Lai thực sự quá tệ, thể lực cũng kém, nhưng đối với , cảm giác thành tựu về mặt tâm lý lớn hơn nhiều so với thể xác.

Vân Vụ Lai nghiêng đầu tránh, cúi xuống hôn cô, tiếc lời khen ngợi: “Ngoan, vợ yêu, giỏi quá.”

Trong mười mấy tiếng đồng hồ cuối cùng ở Paris, Chúc Khải Toàn màng đến công việc, tâm ý ở bên Vân Vụ Lai. Tổ Uyển điều, đến phiền.

Chỉ là, thời gian càng níu giữ càng trôi vùn vụt.

Chín giờ sáng hôm , Vân Vụ Lai tiễn Chúc Khải Toàn sân bay.

Sau khi xong thủ tục lên máy bay, Chúc Khải Toàn vội qua hải quan, cùng cô xuống khu vực chờ bên ngoài, tranh thủ thời gian ở bên cuối cùng, tựa chuyện phiếm.

Thời gian cũng gần đến, Chúc Khải Toàn vỗ vai cô, thăm dò hỏi: “Anh nhé?”

Nụ gượng của Vân Vụ Lai chút giữ nữa, cô cúi đầu, một lúc mới khẽ : “Anh giữ lời.”

Anh rõ ràng sẽ đợi dùng hết mấy hộp b.a.o c.a.o s.u mới .

đầu cuối, nhưng Chúc Khải Toàn hiểu . Anh cũng cúi đầu xuống, thấy trong đôi mắt hoe đỏ của cô một tầng nước mắt mỏng manh, ôm cô lòng, đảm bảo: “Anh sẽ nhanh ch.óng qua thăm em.”

Vân Vụ Lai nên lời, chỉ gật đầu trong lòng . Sắp xếp cảm xúc, cô mới nghèn nghẹn : “Anh ở bên đó hút t.h.u.ố.c, cũng tùy tiện rước đào hoa.”

Anh vuốt lưng cô, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Không rước đào hoa, mua một vật kỷ niệm kết hôn tặng ? Để cho những phụ nữ khác thấy là chủ .”

Vân Vụ Lai sững sờ, ngẩng đầu lên.

Chúc Khải Toàn gì, mà kéo cô dậy.

Vân Vụ Lai chạy theo bước chân , nhận mục tiêu của là một cửa hàng trang sức.

Là một thương hiệu từng tên, nhưng cũng cả. Hai bước nhanh trong, kịp để ý đến lời chào hỏi nhiệt tình của nhân viên, quầy kính chứa đầy các loại trang sức.

Dưới ánh đèn, các loại châu báu lấp lánh tỏa sáng.

Ánh mắt Chúc Khải Toàn lướt một vòng trong vô những chiếc nhẫn, quả quyết chỉ một cặp nhẫn đôi đơn giản, hỏi ý Vân Vụ Lai: “Cái thế nào?”

Bây giờ là lúc kén chọn, Vân Vụ Lai chút do dự, gật đầu: “Được.”

quên để cô tặng , nên tự giác lấy thẻ .

Hai chỉ thử kích cỡ, quyết định mua luôn cặp nhẫn đôi, bộ quá trình đến một phút.

Chất liệu, thương hiệu, giá cả, chất lượng kim cương đính bên trong… .

Mấy nhân viên bán hàng ngây , họ thấy quyết đoán nhưng thấy ai quyết đoán đến mức , vụ ăn thật sự nhanh gọn ngoài sức tưởng tượng của họ.

Không đợi nhân viên giúp gói nhẫn , Chúc Khải Toàn lấy chiếc nhẫn nữ, quỳ một gối xuống, nhanh ch.óng đeo ngón áp út của Vân Vụ Lai.

Lời cầu hôn muộn ba năm, chiếc nhẫn chọn bừa, lời thề non hẹn biển, ngay cả câu hỏi cơ bản nhất “lấy nhé?” cũng . Đeo xong nhẫn nữ, đeo nhẫn nam ngón áp út của , hỏi: “Như yên tâm ?”

Rõ ràng bộ quá trình đều thể thống gì, vội vã đến mức chút cảm giác nghi lễ nào, nhưng Vân Vụ Lai Chúc Khải Toàn đang quỳ một gối mặt và chiếc nhẫn do chính bỏ tiền mua, vẫn mà gật đầu lia lịa.

Trước khi , Chúc Khải Toàn nhét một thứ tay cô, hôn cô cuối: “Lần trêu em thôi, ở đây tiêu tiền cứ tiêu tiền của chồng.”

Vân Vụ Lai dõi theo bóng lưng cổng hải quan, cho đến khi biến mất.

ngẩn lâu, cuối cùng cúi đầu vật trong tay, đó là chiếc thẻ đen đưa cho cô mua sắm cô trả , bây giờ về tay cô.

giữ , hoặc theo .

 

 

Loading...