Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đây là đầu tiên Vân Vụ Lai gọi Chúc Khải Toàn là “chồng ơi” một cách hợp pháp, ý nghĩa vô cùng trọng đại, thêm câu “ ôm” nũng nịu ngọt ngào điểm ngay chủ đề, sức sát thương thể tưởng tượng .

Chúc Khải Toàn sang cô với vẻ khó tin, dù giọng điệu cho lắm nhưng cuối cùng vẫn kìm mà chịu chuyện với cô: “Vân Vụ Lai, em bớt giở cái trò .”

Anh đàn ông dễ dàng dỗ chỉ bằng một hai câu.

Xem cô nàng ở Paris sống cũng thật muôn màu muôn vẻ, trời cao hoàng đế xa, cuộc sống vui vẻ tự do tự tại.

Vân Vụ Lai giở trò bịt tai trộm chuông, cô rúc đầu lòng , giả vờ thấy ánh mắt khó chịu của , khẽ : “Em cứ thích giở trò đấy.”

Cô mặt dày nữa: “Muốn ôm.”

Chúc Khải Toàn đặt tay lên vai cô, nhưng chỉ nghịch mấy lọn tóc của cô. Trí nhớ của , tái hiện một cách hảo lời của Vạn Hựu: “Lão chồng cặn bã rẻ mạt thì gì đáng ôm, chi bằng ôm tiểu lang cẩu tám múi.”

“…” Vân Vụ Lai nghiến răng, nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ dành, đưa tay sờ lên bụng . Cách một lớp áo ngủ mỏng, những múi cơ bụng rắn chắc đồng đều hiện lên, ẩn chứa trong đó là sức mạnh nam tính khiến run rẩy, điều mà cô mới trải nghiệm lâu đây.

nhẹ: “Ở đây chẳng một tiểu lang cẩu tám múi đây .”

Tán tỉnh thì ai mà chứ.

Tục ngữ câu, mập lên là hỏng hết, bao nhân vật đình đám thời học cuối cùng đều hủy hoại bởi việc phát tướng, nghiệp bắt đầu phát triển theo chiều ngang, cuối cùng cũng trở nên tầm thường như bao .

Chúc Khải Toàn quản lý vóc dáng , đường viền hàm rõ ràng săn chắc, bờ vai thẳng tắp, eo eo, chân chân, đặt một nền móng vững chắc cho việc vẫn thể thu hút ánh của cô bạn gái cũ kiêm bà xã ba năm chia tay.

Vân Vụ Lai thể nào ngờ rằng, cô chủ động đến mức mà Chúc Khải Toàn vẫn hề động lòng, đến ôm cô.

Cô cho cơ hội cuối cùng trong năm giây, lập tức lật mặt, đẩy mắng: “Thỏa mãn thì xỏ quần nhận quen nữa ? Vậy thì cút về .”

Chúc Khải Toàn bật khẩy, cuối cùng cũng vòng tay ôm cô lòng, chất vấn: “Em dỗ mà chỉ chút thành ý thôi ?”

Để tỏ giữ giá, Vân Vụ Lai giãy giụa tượng trưng vài cái, nhưng cô mệt, còn ôm nên nhanh ch.óng mềm nhũn , mặc cho gì thì .

Chúc Khải Toàn lật sổ cũ: “Hôm qua cũng thế, là ở tự cử động, chẳng chút thành ý nào cả.”

“Đã bảo là đau mà.” Vân Vụ Lai thẹn quá hóa giận.

Chúc Khải Toàn: “Vậy hôm nay hết đau chứ, nhớ bù cho đấy.”

Vân Vụ Lai: “…” Một lúc , cô hùng hồn lý luận “Có dỗ là lắm , em vốn dĩ cũng chẳng cần dỗ . Vạn Hựu thấy tâm trạng em , dẫn em ngoài giải khuây, bạn bè với c.h.é.m gió cho sướng miệng thì chứ? Chẳng lẽ với Phó Hành Thử , giỏi thì lôi điện thoại cho em xem lịch sử trò chuyện của hai .”

“…”

Lần đến lượt Chúc Khải Toàn cứng họng.

Hơn ba năm qua, bạn gái giám sát, đương nhiên cũng chẳng cần dọn dẹp điện thoại, dù đổi điện thoại mới cũng sẽ chuyển nguyên vẹn bộ lịch sử trò chuyện sang. Nội dung trò chuyện hơn ba năm với em nhất, tích tụ bao nhiêu chuyện thâm cung bí sử là điều thể tưởng tượng nổi, tuyệt đối thể để thứ ba thấy.

“Em trở nên lanh mồm lanh miệng như từ khi nào thế…” Anh nhạt, cả giọng điệu cũng trở nên dịu dàng.

Đối với , trọng tâm trong những lời của cô chính là “tâm trạng ”.

một cách nhẹ nhàng, nhưng năm ngày đó là từng giây từng phút cô thật sự trải qua.

Trước đây lúc còn trẻ, việc hai rơi cảnh chia ly, cả hai đều , tin tưởng, thấu hiểu, ích kỷ, trẻ con… Tất cả đều thể giải thích bằng sự bồng bột của tuổi trẻ. ba năm qua, khi quyết định bắt đầu , dù cô cũng , nhưng suy cho cùng là , nên cho cô nhiều sự bao dung và thấu hiểu hơn.

“Vân Vụ Lai.”

“Ừm.”

Chúc Khải Toàn cúi đầu.

Vân Vụ Lai đón nhận một nụ hôn dịu dàng, mang theo bất kỳ thành phần d*c v*ng nào, là ảo giác của cô , cô thậm chí còn cảm nhận một chút cẩn thận từng li từng tí trong đó, điều khiến cô cảm thấy đang trân trọng chăm sóc.

Cô khẽ nắm lấy vạt áo , trong lòng bỗng trở nên vô cùng bình yên.

Đây là đầu tiên kể từ khi đến Paris, trừ tối hôm qua mệt đến mức ngủ — hoặc thể là rơi hôn mê, cô ngủ trong sự bầu bạn của khác.

Thành phố chắp cánh cho ước mơ của cô, dù náo nhiệt và phồn hoa, nhưng đối với cô lạnh lẽo và cô đơn. Khi màn đêm buông xuống, đèn trong vạn nhà ngọn nào sáng vì cô, cô là một cánh bèo rễ, chông chênh, trôi dạt, tìm nơi neo đậu để nghỉ ngơi.

Bây giờ, lưng cô đường lui và bến cảng bình yên.

Ánh bình minh xuyên qua rèm cửa chiếu , cảm nhận thở đều đặn của trong lòng say ngủ, Chúc Khải Toàn ôm đầu cô lòng .

v**t v* mái tóc mềm mại gáy cô, khẽ : “Đây là cuối cùng. Sau bất kể đúng sai, đều sẽ đến dỗ em thật nhanh.”

Ký ức cuối cùng khi ngủ là ấm áp và ngọt ngào, nhưng đến trưa, Vân Vụ Lai cảm thấy khó chịu tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, đối mặt với sự tàn nhẫn của Chúc Khải Toàn.

Cô yếu ớt đẩy : “Làm gì , đừng mà…”

Chúc Khải Toàn nào lọt tai, với tay lấy đồ tủ đầu giường.

Sự cản trở yếu ớt đó của cô đáng kể.

Cơ thể mỏi nhừ, ngoài kh*** c*m còn kèm theo cơn đau âm ỉ.

Cơn gắt ngủ của Vân Vụ Lai bùng phát ngay lập tức, cô giơ tay lên đ.á.n.h , chỉ là bàn tay đ.á.n.h cũng mềm oặt như giọng , chút sức uy h**p nào: “Em mà còn , vi phạm ý của em, đây là cưỡng h**p trong hôn nhân … Tin em kiện .”

Chúc Khải Toàn cô chọc , bật trầm thấp.

Ánh mắt trêu chọc đầy lưu manh, phối hợp với động tác cố tình mạnh hơn của , vành tai Vân Vụ Lai bất giác đỏ ửng.

đầu , bức tranh treo tường, là một bức tranh sơn dầu vẽ một cặp nam nữ khiêu vũ, của một họa sĩ Tây Ban Nha, do Kerr tặng cô. Lúc , nó cánh tay Chúc Khải Toàn đang chống bên cạnh cô che quá nửa.

Theo từng nhịp nhấp nhô, bức tranh lúc ẩn lúc hiện mắt cô, nhanh ch.óng che khuất, hiện , che … lặp lặp tuần ngừng.

“Đang xem gì thế?” Chúc Khải Toàn mật cúi đầu xuống.

Cơ thể Vân Vụ Lai dần đ.á.n.h thức, cô câu chỉnh, dứt khoát nữa, tự giận tiền đồ, tưởng rằng đang lườm thật sắc, nhưng thực tế ánh mắt mờ nước, mặt mày ửng hồng, trông giận hờn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-54.html.]

Anh thích dáng vẻ của cô, cố tình cô mất kiểm soát hơn, ghé sát tai cô thì thầm: “Nếu em kiện , thì đành ‘cưỡng ép’ thêm vài nữa cho đáng tiền.”

Vân Vụ Lai sắp phát điên, bộ hung dữ: “Anh im .”

Đương nhiên bộ dạng hung dữ của cô chẳng mấy tác dụng.

Cho đến khi kết thúc, cô quỳ gối giường, động đậy chút nào.

Chúc Khải Toàn khá nhiều yêu cầu, tắm xong trở về thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế nhúc nhích, đến bên giường vỗ vỗ cô: “Dậy , mua mấy bộ quần áo với .”

Ngoài một bộ đồ ngủ, quần áo để , rõ ràng là đủ cho nhu cầu sinh hoạt của ở đây.

“Mua cái đầu .” Vân Vụ Lai uể oải mắng.

Chúc Khải Toàn : “Vậy thì quần áo mặc .”

Vân Vụ Lai buột miệng : “Đáng đời .”

“Em chắc chứ?” Anh hỏi với ý đồ .

Vân Vụ Lai: “…”

Một giờ , hai cùng dạo đại lộ Champs-Élysées.

Trang phục hôm nay của Vân Vụ Lai chủ yếu là thoải mái, cô mang một đôi giày bệt da mềm để cố gắng giảm bớt mệt mỏi, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, thế nên thái độ khá tệ hại mà thúc giục: “Nhanh lên, đ.á.n.h nhanh thắng nhanh .”

Chúc Khải Toàn nghịch bàn tay của Vân Vụ Lai trong lòng bàn tay , chẳng thèm liếc những cửa hàng san sát hai bên đường, : “Vậy em chọn cho .”

Vân Vụ Lai bực bội trong lòng: “Tự chọn ?”

“Toàn bộ quần áo Hành Thử đều do Tiểu Tùy chọn cho .” Chúc Khải Toàn lý lẽ hùng hồn “Từ quần áo, lớn đến q**n l*t, tất chân, tất cả đều là mắt và gu thẩm mỹ của Tiểu Tùy, em học hỏi vợ ?”

Lúc cùng mua sắm, Yến Tùy từng với Vân Vụ Lai lý do, cô điều khiến cô cảm giác tồn tại và cảm giác sở hữu đặc biệt khi c** q**n áo của Phó Hành Thử.

Và là bạn nhất của Phó Hành Thử, Chúc Khải Toàn rõ ràng cũng tại , bình tĩnh : “Để em cũng chút cảm giác tồn tại và cảm giác sở hữu, đỡ cho em cả ngày cứ ngại ngùng mãi thôi.”

“…” Vân Vụ Lai lãng phí thời gian tranh cãi với nữa, liền một cửa hàng gần đó, chỉ thiếu nước nhắm mắt chỉ bừa. Vốn dĩ cô định chọn vài bộ quần áo kỳ dị cho để trả đũa, nhưng nghĩ đến việc dắt ngoài, chính là bộ mặt của cô, nên cô nén ý nghĩ đó , biến nó thành hành động.

Cứ vài phút Chúc Khải Toàn một bộ đồ từ phòng thử bước , để Vân Vụ Lai xem hiệu quả khi mặc lên .

Anh cao, gầy, đúng là một cái giá treo quần áo đạt chuẩn.

Cô tiện tay chỉ bảy món đồ, món nào thử mà phí công cả.

Cơn tức vì mệt c.h.ế.t còn lôi ngoài mua sắm của Vân Vụ Lai tan quá nửa, cô thầm khen tới tấp, con mắt của đúng là chê .

Bất kể là chọn quần áo, là chọn chồng.

“Lấy hết.” Cô với nhân viên bán hàng.

Cô thậm chí còn hào phóng trả tiền cho Chúc Khải Toàn.

“Quần áo của Hành Thử đều do Yến Tùy quẹt thẻ của .” Chúc Khải Toàn cảm giác phú bà b.a.o n.u.ô.i cần mà vẫn ăn.

“Vui ?” Vân Vụ Lai hỏi .

“Vui chứ.” Chúc Khải Toàn đắn “Em chọn, em mua, chắc hẳn là cảm giác tồn tại và cảm giác sở hữu nhỉ.”

Khi phụ nữ mua sắm, thể lực luôn là vô tận, ai hiểu sức mạnh đến từ . Vân Vụ Lai nhập tâm, bước chân khỏe khoắn, mệt mỏi mà sắm sửa quần áo mới cho Chúc Khải Toàn.

Anh bây giờ giống b.úp bê Barbie mà cô chơi lúc nhỏ, cô chỉ một lòng nghĩ cách trang điểm cho , chỉ ước thể thu thập cả trăm bộ quần áo để đổi cho vui.

Cuối cùng là Chúc Khải Toàn xách nổi nữa, ngăn cô : “Được , mua nhiều quần áo thế gì, cũng mặc hết.”

Vân Vụ Lai sững sờ.

Kể từ khi đuổi theo cô đến Paris, cô chìm đắm trong sự mật rời với , quên mất đây chỉ là cuộc đoàn tụ ngắn ngủi của họ, chẳng bao lâu nữa sẽ chia xa. Dù khi nào , nhưng cuối cùng cũng thể ở đây lâu , gia đình ở Cẩm Thành, sự nghiệp cũng ở Cẩm Thành.

Trách nhiệm gánh vai, quỹ đạo cuộc sống, tất cả đều ở Cẩm Thành.

Bên trọn đời chỉ là một ước nguyện , thấy ánh bình minh.

Anh còn , mà cô bắt đầu nỡ.

Vân Vụ Lai xuống mũi giày của , lúc ngẩng đầu lên, cố gắng tỏ như chuyện gì: “Cũng đúng, mà , khi nào về?”

“Vẫn .” Chúc Khải Toàn .

“Ồ.” Cô khẽ đáp.

Một sự im lặng ngắn ngủi.

Chúc Khải Toàn thu hết những đổi biểu cảm nhỏ nhặt mặt cô mắt, tay xách đầy các loại túi mua sắm, thể kéo ôm cô , vì cúi đầu, nhẹ nhàng cụng đầu cô: “Ít nhất cũng đợi dùng hết b.a.o c.a.o s.u mang theo hẵng .”

“…” Nỗi buồn của Vân Vụ Lai câu của cho xáo trộn, cô nén “Vậy mang bao nhiêu?”

Chúc Khải Toàn thuận miệng bừa: “Không nhiều, chỉ một thùng thôi.”Vân Vụ Lai đến thẳng lưng xe, Vân Vụ Lai địa chỉ nhà cho tài xế.

Chúc Khải Toàn : “Đừng về nhà, đến khách sạn .”

“…” Vân Vụ Lai hiểu ngay, cô sờ lên tai xu hướng nóng lên, bình tĩnh đổi địa chỉ với tài xế.

Ánh mắt cô liếc thấy Chúc Khải Toàn mở miệng, dường như gì đó.

linh cảm, tai lập tức nóng ran lên, ngăn : “Anh đừng nữa.”

Chúc Khải Toàn ngoan ngoãn như , nhất định , ỷ việc tài xế hiểu tiếng Trung, hề kiêng dè, thậm chí còn chẳng thèm hạ thấp giọng: “Anh em rên.”

 

 

Loading...