Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vân Vụ Lai câu , suýt chút nữa tự c.ắ.n lưỡi .

Bên , cô chênh vênh bên bờ vực của sự hổ và tức giận đến c.h.ế.t , thế mà bên , Chúc Khải Toàn chỉ chống một khuỷu tay lên giường, nhổm dậy, ánh mắt dò xét chẳng hề dấu hiệu lắng xuống vì sự nhượng bộ cắt đất cầu hòa của cô, cả trông vẫn trong giai đoạn dầu muối ngấm.

Vân Vụ Lai bó tay hết cách.

nhịn mà tự kiểm điểm , rõ ràng mười phút , cô vẫn còn đang , còn đang dỗi hờn, thậm chí còn nắm trong tay quyền quyết định đưa Chúc Khải Toàn đến đồn cảnh sát để tự kiểm điểm . Mà Chúc Khải Toàn thì lặn lội ngàn dặm xa xôi chạy đến đây, nhận hết tội về , khúm núm dỗ dành cô.

Rõ ràng cô mới là nắm thế chủ động tuyệt đối, bây giờ vai vế hoán đổi ?

Trước Chúc Khải Toàn cầu xin cô mà cô còn chịu, chê mệt, chê thoải mái, hơn nữa da mặt cô mỏng, bảo cô ở cao xuống ánh mắt tr*n tr** của , cô thấy thoải mái.

Bây giờ thì , cô chủ động đề nghị, còn sắc mặt mà hành động.

Thế gian rốt cuộc biến thành thế từ bao giờ?

Tất cả là tại cái đồ thọc gậy bánh xe Vạn Hựu.

Vân Vụ Lai thầm mắng Vạn Hựu và Chúc Khải Toàn một lượt, thế là nghĩ thông suốt.

Cô chỉ đồng ý dự tiệc cùng Vạn Hựu, còn chuyện sờ cơ bụng tám múi của mấy em tiểu lang cẩu để quên chồng danh nghĩa thì là do Vạn Hựu tự tưởng tượng , trong đó chữ nào là do chính miệng cô ?

Không hề.

Vậy thì liên quan gì đến cô? Không của cô, mà cô ngốc nghếch tự gánh lấy, đúng là dâm trùng lên não suy giảm trí tuệ.

Tại tươi phục vụ Chúc Khải Toàn chứ?

Ai thích hầu thì cứ hầu.

Ngay lúc cô định rút lui, Chúc Khải Toàn cuối cùng cũng động tĩnh, nhấc cánh tay còn lên, ngoắc ngón trỏ về phía cô.

Vân Vụ Lai: “…”

Do dự một lát, cuối cùng cô vẫn như một cô vợ nhỏ, lề mề quỳ gối bò qua.

May mà lúc nãy sợ Vạn Hựu nên cô mặc váy ngủ , chiếc váy che kín cô, giờ phút nghi ngờ gì trở thành tấm vải che , để cô hổ c.h.ế.t ngay tại chỗ.

vấn đề nghiêm trọng hơn đến, cô .

Bên ngoài trời tối nhiều, như một tờ giấy thấm mực ẩm ướt, mây đen chồng chất từng lớp, sắp chịu nổi mà đổ sập xuống.

Trời bắt đầu mưa, mưa theo gió lớn, ngày càng dữ dội, ngày càng dày đặc, trút xuống từ mái hiên, bờ tường và ngọn cây, những hạt mưa rơi loạn xạ lên cửa kính, quét ngang lan can ban công, tạo những tiếng sột soạt.

Trong phòng gần như còn chút ánh sáng nào, áp suất khí thấp dường như cũng mang theo nước ẩm ướt, tạo thành một gian kín, ẩm ướt, chật chội, khiến bồn chồn yên.

Trán và ch.óp mũi Vân Vụ Lai lấm tấm mồ hôi, vội, sợ, nóng.

Chúc Khải Toàn từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng .

Sau bao nhiêu thử, Vân Vụ Lai dở trò ăn vạ, cúi xuống, đầu gục lên vai , chịu nổi sức nặng, bèn thả lỏng khuỷu tay đang chống giường , thẳng .

“Em .” Cô nhỏ.

Giọng chìm trong tiếng mưa, gần như thấy .

“Sao .” Yết hầu Chúc Khải Toàn trượt lên xuống mấy , cố gắng đỡ cô dậy “Dạy em bao nhiêu .”

Vân Vụ Lai quyết tâm ăn vạ, tay cô vịn vai , chịu thẳng dậy, cô : “Em sợ.”

Chúc Khải Toàn chế nhạo: “Bao nhiêu , em sợ cái gì?”

Người còn tưởng đang lừa gạt cô gái nhỏ ngây thơ trong sáng nào đó.

Giọng Vân Vụ Lai nhỏ đến mức nín thở mới miễn cưỡng , cô khăng khăng: “ em , em chính là .”

Ngoài ban công thứ gì gió thổi rơi, gây một vụ t.a.i n.ạ.n liên , một loạt tiếng loảng xoảng vang lên, một lúc mới yên tĩnh trở .

Trời tối đen như mực cũng chẳng rõ gì, nghĩ chắc bên ngoài đồ gì quan trọng, Vân Vụ Lai liếc mắt một cái thu , quan tâm nữa.

Chúc Khải Toàn vẫn phản ứng, xem định cù nhây đến cùng.

Vân Vụ Lai bực, cao giọng hơn: “Nói cho cùng thì đau cũng .”

Nghe cô đau, giọng điệu của cuối cùng cũng chút dư địa để thương lượng: “Đau lắm ?”

“Tất nhiên .” Vân Vụ Lai ngẩng đầu lên “Anh câu ‘ba tháng sinh hoạt vợ chồng, màng trinh tự động lành ’ ’ ?”

Chúc Khải Toàn nhịn mà bật .

Bốn tháng , khi Phó Hành Thử và Yến Tùy kết hôn, Vân Vụ Lai về Cẩm Thành dự đám cưới, cái đêm mà mang vali đến cho cô suýt ngủ khách sạn, hỏi cô những năm qua đàn ông nào khác , cô cho câu trả lời.

Đến giờ vẫn đáp án chính xác.

Nếu , chấp nhận và thấu hiểu, nhưng .

thì ít nhất trong ba tháng gần đây, là .

Anh lật đè cô xuống, dễ dàng ném chiếc váy ngủ rộng thùng thình của cô ngoài như một miếng giẻ rách, : “Vậy em ráng chịu một chút, để phá thêm nữa.”

Vân Vụ Lai úp lòng bàn tay lên che mắt, mắng: “Đồ thần kinh.”

Điều khiến cô bất ngờ là Chúc Khải Toàn thẳng chủ đề, cúi xuống.

Một sự đối đãi dịu dàng ngoài dự kiến.

Cơn mưa ngoài cửa sổ mất kiểm soát, mây cuộn theo gió, gió xua đuổi gió, tiếng mưa xối xả như ngàn quân vạn mã đang gào thét xung trận.

Trời cũng tối hơn, chỉ vì mưa gió, mà thời gian cũng đến lúc tối, đèn đuốc vạn nhà bắt đầu lượt sáng lên, đèn đường, khu dân cư… mang theo thở của khói lửa nhân gian, ánh sáng nhòe trong màn mưa mờ mịt, rõ ràng, trong sự tiêu điều vài phần dịu dàng bất ngờ.

Vân Vụ Lai gần như tan chảy trong đêm mưa .

Trước đây, kiểu phục vụ , Chúc Khải Toàn sẵn lòng cung cấp cho cô, nhưng cô bỏ sĩ diện, luôn tỏ kháng cự.

, cô khó chịu đến mức nào, trán thậm chí còn nổi cả gân xanh, nhưng vẫn bằng lòng dành thời gian để quan tâm đến cảm nhận của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-53.html.]

Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, ga giường cũng sắp nắm vững, trong cơn khoái lạc gần như nhấn chìm tất cả, cô bất an đạp chân một cái, gọi tên như cầu cứu: “Chúc Khải Toàn…”

Lực tay đang giữ hai đầu gối cô siết c.h.ặ.t hơn, thậm chí khiến cô đau.

“Đừng động đậy.” Giọng mơ hồ.

Lần nữa cô, mất vài giây để từ từ cảm nhận, đưa tay gạt những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi mặt cô, ánh mắt mất tiêu cự của cô, sinh lý và tâm lý của đều đạt sự thỏa mãn tột cùng.

Anh hỏi: “Còn đau ?”

Hệ thống thính giác, khả năng tư duy và chức năng ngôn ngữ của Vân Vụ Lai đều rối loạn cả lên, còn sức lực mà trả lời , cô hé đôi môi đỏ mọng, thở .

Anh cảm giác thành tựu, hôn lên khóe môi cô: “Đau thì cũng mặc kệ, tự ráng chịu .”

Cơn mưa ngoài cửa sổ mãi ngớt, dồn dập và cuồng loạn tưới mát mặt đất, mang theo thế hủy thiên diệt địa, thỉnh thoảng dịu một chút, như một tấm mạng nhện khổng lồ giăng kín, chầm chậm lướt qua, nhưng lâu trở , phát động một trận cuồng phong bão táp mới. Mấy chậu cây xanh quanh năm ngoài ban công ai đoái hoài, tàn phá đến gãy cành rụng lá, nhưng lá cây mưa gột rửa đến xanh bóng, phiến lá sạch bong bụi bặm, dòng nhựa tươi non bên như chực trào , chỉ cần bấm nhẹ là thể nước.

—— Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của tràn đầy như nước mưa.

Vân Vụ Lai cố nén , cố gắng phát tiếng động, khả năng cách âm của căn nhà cũng khá , nhưng những động tĩnh quá kịch liệt vẫn thể xuyên qua tường. Trước đây khi Đới Dương đến tìm Vạn Hựu, cô ép lén nhiều , để tránh khó xử, cô bao giờ nhắc chuyện với Vạn Hựu.

may mà đêm nay mưa lớn, cô thậm chí còn thấy tiếng Vạn Hựu trở về – hoặc lẽ Vạn Hựu về.

Chỉ là Chúc Khải Toàn cũng quá điên cuồng .

Tắm xong , đến nữa.

Anh sợ c.h.ế.t ?

À đúng , thật sự sợ, từ lâu báo cho cô : Không c.h.ế.t, thì là em c.h.ế.t.

Vân Vụ Lai ngủ lúc nào, cô chỉ giống như một con thuyền nhỏ, trôi nổi bập bềnh sóng biển, hướng thủy triều khống chế, bản chút quyền tự chủ nào để cầm lái.

Thời gian trôi vùn vụt, lúc tỉnh nữa, là một tiếng hét kinh thiên động địa bên ngoài đ.á.n.h thức.

Là giọng của Vạn Hựu.

Trong một khoảnh khắc, Vân Vụ Lai phân biệt đang ở năm nào tháng nào, một lúc cô mới nhớ đang ở Paris, cùng với Chúc Khải Toàn.

Cô sờ bên cạnh, một trống .

Cơn mưa bên ngoài tạnh từ lúc nào, rèm cửa hắt một chút ánh sáng yếu ớt, lờ mờ soi rõ đường nét trong phòng.

Toàn như bánh xe nghiền qua, mắt cũng cay xè mở nổi, Vân Vụ Lai cố nén sự khó chịu xuống giường, ngoài xem chuyện gì.

Vạn Hựu thức dậy vệ sinh, mở cửa phòng ngủ thấy một bóng đàn ông lạ trong phòng khách, sợ đến hồn bay phách lạc, tiện tay vớ lấy bình hoa bên cạnh v.ũ k.h.í phòng , hét toáng lên.

Vân Vụ Lai bật đèn phòng khách, ngay khoảnh khắc đèn sáng, cô suýt nữa nghĩ mù.

“Đừng hét nữa.” Cô mệt mỏi phẩy tay, ngăn Vạn Hựu .

kịp báo cho Vạn Hựu tin Chúc Khải Toàn đến.

Vạn Hựu trong cơn hoảng sợ vẫn định thần nhận Chúc Khải Toàn, cũng hiểu ngọn nguồn sự việc, cô đặt bình hoa về chỗ cũ, c.h.ử.i một câu “Mẹ kiếp”.

Sau đó cô giơ tay, lịch sự chào Chúc Khải Toàn: “Hi.”

Đồ ngủ của Vạn Hựu cũng khá kín đáo, hở hang gì, nhưng đối với Chúc Khải Toàn vẫn là hợp lễ thì , mặt , tỏ lạnh nhạt thấy rõ, đáp lời Vạn Hựu mà với Vân Vụ Lai: “Anh phòng đây.”

Chúc Khải Toàn hiếm khi mất mặt khác như .

Phòng khách chỉ còn hai phụ nữ.

Vân Vụ Lai ngượng ngùng sờ mũi, hạ giọng, vuốt đuôi giới thiệu phận của Chúc Khải Toàn: “Người lúc nãy là chồng tớ.”

“Tớ nhận , khổ tớ quen ba năm cuối cùng cũng đầu tiên thấy dắt trai về nhà.” Vạn Hựu bực bội thể báo cho tớ một tiếng ? Để tớ còn chuẩn tâm lý.”

Không báo cho bạn cùng phòng đúng là của Vân Vụ Lai, cô cúi đầu nhận : “Lỗi của tớ, của tớ.”

Bây giờ cô chỉ một nguyện vọng, là Vạn Hựu đừng nhắc đến chuyện hôm qua rủ cô dự tiệc, cô dối Vạn Hựu là đau bụng kinh.

chuyện đời mười phần thì tám chín phần như ý, Vạn Hựu cứ chọc đúng tổ kiến lửa: “Thế nên hôm qua lúc tớ gõ cửa phòng là hai đang bận tối tăm mặt mũi ?”

Vân Vụ Lai: “…”

Vạn Hựu chịu thua, cô mệt mỏi xua tay, : “Chúc mừng lành, nhưng chồng vẻ ưa tớ cho lắm nhỉ.”

“Cậu thừa.” Vân Vụ Lai bảo Vạn Hựu nhớ cho kỹ “Hôm qua lúc rủ tớ tiệc, những gì, sót một chữ, thiếu não lắm mới thích nổi đúng ?”

Vạn Hựu nhớ sơ qua, cũng chút rùng , cô dám nghĩ kỹ nữa, nhảy dựng lên tự bào chữa: “Thì chẳng tớ nỡ đau lòng, mới dùng da thịt của trai trẻ để an ủi , với cũng loại đó, tớ chỉ đùa hai câu thôi mà, ai hai đó lành ngay chứ. Haiz, cứ mặc kệ thầm trong đêm, xía chuyện khác nữa.”

“Tớ sẽ thầm trong đêm nữa.” Nói xong, Vân Vụ Lai bổ sung “Tất nhiên, đây tớ cũng .”

“Xì.” Vạn Hựu bĩu môi, về phía nhà vệ sinh “Cậu ngủ tiếp , mệt lắm nhỉ.”

Vân Vụ Lai: “…” là mệt thật.

Trở về phòng, Chúc Khải Toàn ngủ , đang lưng về phía cô.

Vân Vụ Lai vén chăn lên xuống, đợi vài giây mà thấy phản ứng gì.

Xong , chắc chắn để nhớ tới những lời đại nghịch bất đạo của Vạn Hựu , nào là “sờ cơ bụng tám múi của tiểu lang cẩu”, nào là “ chồng cặn bã rẻ mạt”.

Vân Vụ Lai chọc chọc lưng Chúc Khải Toàn, giải thích: “Bạn cùng phòng của em ăn bỗ bã, thích đùa giỡn, đừng để bụng.”

Chúc Khải Toàn động đậy.

Vân Vụ Lai tiếp tục chọc : “Chúc Khải Toàn.”

Anh vẫn thèm để ý.

Xem chỉ thể dùng tuyệt chiêu cuối.

Vân Vụ Lai áp trán lên lưng , cọ cọ hai cái.

“Chồng ơi, em ôm.”

 

 

Loading...