Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từng con chữ đều chứa đựng ý tứ trêu ghẹo rõ rành rành.
Vân Vụ Lai nay vốn thể chống cự dáng vẻ cà lơ phất phơ chuyện bậy bạ của Chúc Khải Toàn. Mỗi như , luôn thể mang đến cho cô một ám thị tâm lý mạnh mẽ: Anh chỉ hư hỏng như mặt em, chỉ đối với một em.
Khiến một trở nên đặc biệt vì là một cảm giác thành tựu.
Nếu đây là ngày thứ hai cô trở về Paris, vượt ngàn dặm xa xôi đuổi theo, cô chắc chắn sẽ chìm đắm.
một câu : Thế nào là dư thừa? Áo bông mùa hạ, quạt bồ hòn mùa đông, và cả sự ân cần của khi lòng nguội lạnh.
Chúc Khải Toàn của lúc đây, chính là vô cùng dư thừa.
Sao thể năm ngày bặt vô âm tín đột ngột xuất hiện, như thể từng chuyện gì xảy .
Anh coi cô là cái gì?
Vân Vụ Lai cố nén cảm giác chua xót nơi khóe mắt, cố gắng giữ bình tĩnh chuyện với : “Đừng những lời vô nghĩa đó nữa, ký tên là , chúng hợp thì ở, hợp thì tan.”
Chúc Khải Toàn đáp lời cô, vẻ mặt dở dở , như đang một đứa trẻ đang mẩy.
Thái độ thản nhiên như gì của cho thấy đang nắm thế chủ động, cũng nổi bật lên sự t.h.ả.m bại của cô.
Một sợi dây trong đầu Vân Vụ Lai đứt phựt, cô nghiến răng nghiến lợi buông lời cay độc: “Cút , tưởng dám kiện tội cưỡng dâm trong hôn nhân ? Anh thử động xem, nhất định sẽ khiến bại danh liệt.”
Vừa một cặp vợ chồng Hoa từ lầu xuống, rõ mồn một câu của Vân Vụ Lai. Hai họ chậm , quan sát tình hình mắt.
Người chồng kéo tay vợ, hiệu cô đừng xen chuyện của khác. Người vợ do dự một lúc, ngoái đầu theo chồng xuống lầu.
Nụ cà lơ phất phơ mặt Chúc Khải Toàn dần nhạt , mấp máy môi, nhưng cuối cùng chỉ : “Vào trong .”
Nói , cánh tay vòng qua cô, loay hoay với chiếc chìa khóa cô mới c*m v** một nửa.
“Không gì để cả, ở đây chào đón , về .” Vân Vụ Lai gạt tay , nhưng .
“Vân Vụ Lai.” Nụ mặt Chúc Khải Toàn biến mất, lúc gọi tên cô thậm chí còn mang theo chút cảnh cáo nhàn nhạt “Em nhất định như , ba năm trôi qua em vẫn cái tính đó? Mới gió tưởng mưa, là , chuyện của hai chúng là do một em quyết định ?”
Thái độ của áp đảo, mặc kệ cô ngăn cản, vặn mở khóa cửa đẩy cửa .
“Anh đúng lắm, chẳng chút tiến bộ nào cả. Anh cần diễn màn kịch tình sâu nghĩa nặng với , lấy của một đồng nào, chẳng thiệt gì .” Vân Vụ Lai vòng tay nắm lấy tay nắm cửa, đóng sầm , cho cơ hội nhà. Cánh cửa phát một tiếng động kinh thiên động địa “Thấy , hợp chính là hợp, dù cả vạn vẫn sẽ vết xe đổ thôi, là lãng phí thời gian của , đến đây gì?”
Chúc Khải Toàn tức quá hóa , nữa mở khóa cửa nhà cô: “Anh đến gì? Anh đến gì chẳng lúc nãy ?”
Anh dễ dàng phá vỡ sự ngăn cản của cô, đẩy cửa và kéo cô trong.
Khi đàn ông tay thật, phụ nữ là đối thủ. Vân Vụ Lai chỉ còn cái miệng để phản kháng: “Anh dám?!”
“Em xem dám .” Anh lạnh.
Mâu thuẫn bùng nổ, nhanh ch.óng leo thang đến đỉnh điểm.
Có cắt ngang cuộc đối đầu thắng bại rõ ràng : “Thả cô !”
Đó là cặp vợ chồng Hoa trở , họ còn mang theo cứu viện. Nhân viên an ninh cảnh giác Chúc Khải Toàn, một tay đưa hông, chuẩn rút dùi cui điện.
Bị coi là phần t.ử bất hợp pháp , Chúc Khải Toàn ngừng lôi kéo Vân Vụ Lai, nhưng một tay vẫn đặt eo cô, buông . Tay còn động tác “thư giãn”, giải thích: “Hiểu lầm thôi, là chồng cô .”
Người vợ chính nghĩa, lập tức phản bác đanh thép: “Dù là chồng cũng sử dụng bất kỳ hành vi bạo lực ép buộc nào đối với vợ.” Cô hỏi Vân Vụ Lai,”Cô chứ?”
Vân Vụ Lai lắc đầu.
“Cô đừng sợ.” Người phụ nữ dịu dàng an ủi cô, nhưng đối với Chúc Khải Toàn là một thái độ khác, nghiêm nghị và gay gắt, “Anh thả cô !”
Gặp đồng hương nhiệt tình quá mức thế , Chúc Khải Toàn thật sự chịu thua. Dĩ nhiên từ chối hợp tác: “ chỉ cãi với vợ vài câu thôi, cảm ơn quan tâm, nhưng chúng thật sự .”
Người phụ nữ đầu, giải thích đơn giản đầu đuôi câu chuyện với nhân viên an ninh.
Nhân viên an ninh rút dùi cui , tiến gần, một tràng tiếng Pháp líu lo.
Chúc Khải Toàn chẳng hiểu gì cả, nhưng thể đoán đối phương yêu cầu lập tức buông Vân Vụ Lai , nếu sẽ hành động cưỡng chế.
Người phụ nữ cũng nghiêm giọng cảnh cáo: “Cảnh sát ở đây sẽ hòa giải cho qua chuyện bạo lực gia đình , đừng tưởng là vợ chồng thì ai quản .”
Giữa một mớ ồn ào, Vân Vụ Lai, nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng. Cô đưa hai tay , xòe mười ngón, động tác trấn an với nhân viên an ninh: “Cảm ơn quan tâm, nhưng chúng thật sự .”
Giọng cô nhẹ, nhưng dẹp tan tình thế hỗn loạn.
“Cô chắc chứ?” Nhân viên an ninh đầy nghi ngờ.
“ vô cùng chắc chắn.” Để tăng thêm độ tin cậy, Vân Vụ Lai đặt tay lên tay Chúc Khải Toàn đang đặt eo cô “Thật sự chỉ là một mâu thuẫn nhỏ thôi, vợ chồng cãi , tin là cũng , khó tránh khỏi mà.”
Có sự đảm bảo nhiều của cô, nhân viên an ninh mới rời khi để một câu “Nếu bất kỳ nhu cầu gì hãy gọi điện thoại cho chúng ”.
Cặp vợ chồng cũng chuẩn rút lui.
“Cảm ơn hai vị.” Vân Vụ Lai chân thành cảm ơn.
Tuy là một phen hiểu lầm tai hại, nhưng nếu cô gặp thật sự là kẻ nguy hiểm, thì cặp vợ chồng nghi ngờ gì chính là ân nhân cứu mạng của cô.
Người vợ vẫn chút yên tâm: “Cô chắc là thật sự chứ? Đợi cô đóng cánh cửa đó , sẽ ai thể cứu cô .”
“Thật mà, thật mà.” Vân Vụ Lai dở dở , cô chắp hai tay , vẫy vẫy với cặp vợ chồng “Thật sự là chồng , tuyệt đối sẽ hại , yên tâm , cảm ơn hai vị.”
Tiễn cặp vợ chồng rời , hành lang trở nên yên tĩnh.
Chúc Khải Toàn ôm eo Vân Vụ Lai, đưa cô nhà đóng cửa .
Bị náo loạn một trận như , Vân Vụ Lai phản kháng nữa.
Chúc Khải Toàn cúi đầu xuống, tầm mắt ngang với cô, cô lâu, trong đôi mắt đào hoa của ánh lên ý : “Sao để nhân viên an ninh bắt , nỡ ?”
“Anh thì vẫn còn kịp đấy.” Vân Vụ Lai đầu , .
“Không kịp nữa .” Chúc Khải Toàn vùi đầu cổ cô, cô là mùi hương quen thuộc của . Anh hít sâu hai , giọng chút khàn “Để cửa là hậu quả gì chứ?”
Vân Vụ Lai gì.
Chúc Khải Toàn cũng cần cô , tiện tay ném hành lý nhỏ duy nhất xuống đất, ôm eo cô, bắt đầu hôn lên cổ cô. Sau khi trút giận để vài dấu vết làn da mềm mại của cô, ngẩng đầu lên, hôn cô.
Lại bất ngờ phát hiện cô nước mắt lưng tròng. Đôi mắt xinh giống như tên của cô, mây, sương, phủ một lớp lệ quang, nửa che nửa lấp con ngươi của cô, , nhưng khiến đau lòng.
Anh sững , nhất thời luống cuống tay chân.
Đối diện với ánh mắt của , Vân Vụ Lai thể kìm nén tiếng nữa.
Chúc Khải Toàn vội vàng ôm đầu cô, kéo cô lòng , dịu dàng dỗ dành: “Sao thế, thương tâm .” Anh vỗ nhẹ má cô, “Đừng , thì thôi, chạm em là , chẳng lẽ thật sự đói khát đến mức dùng vũ lực với em .”
Ba năm qua, cứ thế mà trôi qua thôi.
Vân Vụ Lai chỉ ngừng, lớn, mà là tiếng nức nở kìm nén, vang vọng trong gian lớn, mỗi một tiếng đều như roi quất tim .
Cô khiến Chúc Khải Toàn lòng rối bời, nâng mặt cô lên để đối diện với .
Vân Vụ Lai , hai tay che mặt , nước mắt cứ thế chảy qua kẽ tay.
Chúc Khải Toàn lúc còn chút tức giận, giờ cô tung chiêu lóc , còn tâm trí nào lo đến cảm xúc của , chỉ còn nước giơ tay đầu hàng. Anh ôm cô lòng, một mực nhận sai: “Anh sai , ? Anh sai , Vân Vụ Lai em đừng , em mà, sợ nhất là em .”
Ai cũng , lúc đau lòng tủi sợ nhất là dỗ dành, dỗ một cái là vỡ trận ngay. Cảm xúc của Vân Vụ Lai mất kiểm soát, cô mắng: “Vốn dĩ là của .”
Hiếm khi cô thể nhanh ch.óng bước giai đoạn giao tiếp như , Chúc Khải Toàn bây giờ ngoài lòng ơn vô hạn thì chẳng còn gì khác. Thừa dịp cô còn lọt tai, thăm dò hỏi: “Có em thấy thứ trong xe ?”
Vân Vụ Lai lập tức chọc trúng chỗ đau, cô nức nở, thành tiếng, gần như nhảy dựng lên: “Anh lừa em, em hỏi ly hôn , chính quả quyết . Sự thật là vẫn luôn ly hôn, còn dùng tiền để đuổi em . Em ở bên bao nhiêu năm, định dùng mấy căn nhà để đuổi em , em tự kiếm tiền , thèm mấy đồng tiền dơ bẩn của …”
Quả nhiên là , cô kiểu , Chúc Khải Toàn sợ cô đến sốc luôn. Anh xoa mặt cô giúp cô dịu , và giải thích: “Là đưa cho .”
Tiếng của Vân Vụ Lai nghẹn , nhưng cũng cảm thấy khá hơn bao nhiêu.
Chúc Khải Toàn tiếp: “Là lúc phát hiện chúng kết hôn đưa cho . Lúc đó tức giận, ép đưa em về, em đừng nghĩ nhiều, bây giờ thật sự thích em.”
Hóa chỉ là tự gây chuyện hiểu lầm, Vân Vụ Lai tin bản thỏa thuận ly hôn đúng như Chúc Khải Toàn do tự chuẩn , nhưng cũng dám tin ý đồ của chồng khi đưa bản thỏa thuận . Tóm , chuyện khiến cô rơi thế lửng lơ, thì hợp lý, nhưng luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
“Anh ly hôn, bao giờ nghĩ tới, một cũng từng.” Chúc Khải Toàn cọ cọ gò má đỉnh đầu cô, thề độc “Nếu những lời một chữ giả dối, sẽ trời đ.á.n.h sấm sét, c.h.ế.t yên lành.”
Nói trùng hợp cũng thật là trùng hợp, bầu trời bên ngoài ngày càng tối sầm , một trận mưa giông là thể tránh khỏi. Sau khi xong câu đó đầy hai giây, một tiếng sấm rền vang mơ hồ truyền đến từ phía chân trời.
“…” Ông trời chiều lòng , dù là tu dưỡng đến gặp tình huống cũng nhịn mà c.h.ử.i thề, Chúc Khải Toàn cũng ngoại lệ: “Mẹ nó.”
Vân Vụ Lai nhịn , bật thành tiếng.
Vừa , cô cũng đang gì nữa.
Cô đến thiếu oxy não, khả năng suy nghĩ cũng còn lắm, một lúc lâu mới nghĩ thông suốt: “Nếu ly hôn, tại giữ thỏa thuận ly hôn?”
Chúc Khải Toàn : “Anh quên mất.”
“Chuyện cũng quên ?” Vân Vụ Lai tin, nếu thật sự ý đó, chẳng nên tiêu hủy ngay lập tức ?
“Anh quên thật mà, hôm đó ở sân bay đón em suýt nữa em thấy, nghĩ đó nhiều thông tin cá nhân, thể vứt bừa bãi, định mang đến công ty hủy giấy, đó thì quên mất, cộng thêm chiếc xe đó cũng ít khi lái, nhớ .” Anh lý cứ, thuyết phục “Chính vì coi nó gì, nên mới nhớ, chứ nếu cứ canh cánh trong lòng mới là kỳ lạ đúng .”
Mấy ngày qua, trong lòng Vân Vụ Lai thực vẫn luôn hiểu rõ, ba năm qua, họ biến cuộc hôn nhân thành cái bộ dạng quái quỷ đó, về tình về lý đều thể ý định ly hôn, thể vì cô mà ép cũng .
Chỉ là, hiểu là một chuyện, chấp nhận là chuyện khác. Lúc thấy thỏa thuận ly hôn tay cô run lên, tất cả sự tức giận và đau buồn cũng chỉ là phản ứng bình thường của một phụ nữ.
Cô cần trút nỗi uất hận trong lòng.
Chỉ cần dỗ dành cô một chút, cô thể cho qua chuyện.
vấn đề bây giờ là, bơ cô suốt năm ngày, cô đợi đến mức nản lòng thoái chí, mới chậm chạp xuất hiện, như thể chuyện gì xảy , cợt dỗ dành vài câu như cho lệ, lấy nửa phần thành ý.
Trọng điểm bây giờ còn là thỏa thuận ly hôn nữa, mà là tại bơ cô năm ngày.
Biết thời thế mới là trang tuấn kiệt, lúc Chúc Khải Toàn xin thì chẳng lẽ c.h.ế.t — cái c.h.ế.t ở đây là c.h.ế.t thật, kiểu võ mồm c.h.ế.t sống , đê mê đến c.h.ế.t như đây.
Trong năm ngày đó, sáng ngày đầu tiên, Chúc Khải Toàn còn gì gửi Wechat cho Vân Vụ Lai, hỏi cô dậy , đến công ty cùng .
Cô trả lời.
Anh tưởng cô còn ngủ, cũng nghĩ nhiều, tự .
Đến công ty, lễ tân lầu đưa cho một túi tài liệu, vẫn nghĩ nhiều, tưởng là tài liệu công việc gì đó, lên lầu mới mở xem, ánh mắt lập tức đông cứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-52.html.]
Gọi cho cô, điện thoại trong tình trạng tắt máy.
Anh hỏi Vân Sương, và xác nhận từ Vân Sương rằng tối hôm Vân Vụ Lai tiết lộ với em gái ý định ly hôn, lý do rõ, và Vân Vụ Lai chuyến bay đến Paris.
Cô một nữa lời từ biệt.
Chúc Khải Toàn tức để cho hết, gửi cho cô một tin nhắn: 「Vân Vụ Lai, em giỏi lắm.」
Chúc Khải Toàn lập tức đuổi theo đến Paris.
Nguyên nhân trực tiếp và khách quan nhất là visa năm năm của hết hạn, cắt đứt khả năng đuổi theo.
Thảm hơn nữa là, lúc đó đúng thứ bảy, lãnh sự quán cuối tuần việc, dù sốt ruột đến cũng lực bất tòng tâm, chỉ thể ngoan ngoãn đợi đến thứ hai .
Còn về tại bơ cô năm ngày, vì tức giận. Anh Vân Vụ Lai chắc chắn tự dưng nổi giận vô cớ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng tìm nguyên nhân. Anh, một thanh niên năm trong sạch, dính c.ờ b.ạ.c, m* t**, m** d*m, tán tỉnh bậy bạ mập mờ với khác giới, tiếp xúc mật gần nhất với một phụ nữ khác là ôm đứa con nít nhà Phó Hành Thử, rốt cuộc chuyện gì đáng để cô trở mặt đến mức đòi ly hôn?
Người phụ nữ một nữa im lặng tiếng bỏ , cô coi là cái gì?
Anh tức đến mức dỗ dành cô chút nào.
Mãi cho đến tối hôm khi đến Paris, lái xe đường may va quẹt với khác, lúc tìm điện thoại bảo hiểm tình cờ lật bản thỏa thuận ly hôn trong hộc chứa đồ, mới muộn màng đoán lý do Vân Vụ Lai đột ngột trở mặt.
Tuy nhiên, sáng sớm hôm bay đến Paris , cũng thiếu chút thời gian dỗ dành đó.
Rốt cuộc là ai dạy cô cái thói lật thỏa thuận ly hôn , ngay cả hỏi một tiếng cũng cần, trực tiếp tự soạn một bản mới đưa cho , biến mất dấu vết?
Cô đời hai chữ gọi là “giao tiếp” ?
Anh nghĩ thông suốt , đối phó với Vân Vụ Lai cần tốn nước bọt, cách nhất là ném lên giường một trận, cô mới thể ngoan ngoãn. Anh chính là quá nuông chiều cô, đối phó với phụ nữ thể lịch thiệp, nếu cô sẽ voi đòi tiên.
đến giờ phút , nỡ dùng cách định sẵn để đối phó với cô. Trong lòng là sự bất lực, là nỗi đau lòng khi thấy nước mắt của cô, và cả cảm giác vững chãi khi cuối cùng ôm cô lòng.
“Lỗi của , nên tìm em ngay lập tức. tại em thể hỏi một tiếng? Tự tức giận bao nhiêu ngày, đáng ?”
Vân Vụ Lai ngừng , nhưng tiếng nức nở nhất thời vẫn dứt hẳn. Một lúc lâu , giọng cô mang theo chút nghẹn ngào, cô : “Em dám, em sợ sẽ thừa nhận. Em nghĩ nhất định sẽ thừa nhận.”
Chúc Khải Toàn hỏi : “Vậy em sợ tức quá thật sự ký tên ?”
Vân Vụ Lai đáp lời.
Thành thật mà , sợ.
Ký cũng vô dụng.
Vì ư? Vì trong thỏa thuận, ở phần phân chia tài sản, cô ngầu thêm một dấu ngoặc đơn, bên trong : Bên B thèm mấy đồng tiền rách của bên A.
Thỏa thuận kiểu , dù ký tên chắc cũng hiệu lực pháp lý nhỉ.
“Bên B thèm mấy đồng tiền rách của bên A.” Chúc Khải Toàn câu đó, dở dở cúi đầu cô “Vậy bên A thèm tiền thơm của bên B, chia cho bên A một nửa, ?”
Vân Vụ Lai chút bối rối, tai bắt đầu ửng đỏ. Câu cô do dự lâu, thực sự tức chịu nổi mới thêm , đó lên máy bay cô hối hận c.h.ế.t, cảm thấy quá thiếu nghiêm túc, thật sự mất hình tượng.
Để che giấu sự hổ của , cô thuận theo cơn trào dâng lúc nãy mà thút thít vài tiếng, cố gắng chuyển sự chú ý của Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn thật sự chuyển sự chú ý, : “Em uống chút nước , khát ?”
Vân Vụ Lai lắc đầu.
Khóc lâu như , cũng nhiều như , quả thực khát, nhưng cô rời khỏi vòng tay .
câu tiếp theo của Chúc Khải Toàn khiến cô thà rằng chuyển chủ đề, : “Tùy em, lát nữa đừng để mất nước quá nhiều mà kiệt sức là .”
Ngay lúc cô đang tự kiểm điểm xem suy nghĩ của quá đen tối , Chúc Khải Toàn bế ngang cô lên trong tiếng hét kinh ngạc của cô. Anh quanh phòng một lượt.
Đây là đầu tiên đến nơi ở của cô tại Paris, hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một vệ sinh, nơi nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng, cũng xa hoa như nghĩ. Anh vốn cho rằng cô thành công đến mức , hẳn sẽ ở một căn nhà .
dọn dẹp khá gọn gàng, trông thoải mái, phù hợp với phong cách khó tính giờ của cô.
“Phòng nào là của em?” Anh hỏi.
Vân Vụ Lai vùi mặt n.g.ự.c , như một con chim cút, chịu .
“Không thì phòng khách.” Chúc Khải Toàn vẻ về phía sofa.
Phòng khách dù cũng là khu vực chung, Vân Vụ Lai sợ thật, nhắm mắt liều: “Đừng, bên trái, phòng bên trái là của em.”
“Ngoan.” Chúc Khải Toàn , nhặt chiếc túi vứt đất lên, sải bước bế cô qua đó.
Tim Vân Vụ Lai đập thình thịch, cô vô thức kéo dài thời gian, lật lọng: “Đợi một chút , em khát, em uống nước.”
“Anh khát.” Chúc Khải Toàn hề lay chuyển “Lát nữa chia cho em một ít.”
Vào phòng, thời gian tham quan nơi ở của cô, dùng chân đá cửa đóng , ném cô lên giường, một chân quỳ lên giường, cúi xuống hôn cô.
Cái tật của Vân Vụ Lai tái phát, cô né tránh, vô cùng ghét bỏ Chúc Khải Toàn: “ quần áo của bẩn lắm, thể tắm .”
“Im miệng.” Trán Chúc Khải Toàn giật giật, nhận giọng điệu của lắm, bóp cằm cô dụ dỗ “Để hôn một lát .”
Nói là hôn một lát, thực tế hôn một hồi bắt đầu ăn vạ, thẳng chủ đề chính, lãng phí thời gian tắm.
Dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, cũng thể đợi thêm nữa.
“Anh sạch lắm.” Anh c.ắ.n tai cô, kéo tay cô “Không tin em kiểm tra xem…”
Ý chí của Vân Vụ Lai sớm đ.á.n.h bại, cô rút tay , chỉ thể dẫn dắt, chỉ cái miệng là vẫn chịu thua, đẩy : “Đừng, tắm , vội thế.”
Nói đến đây Chúc Khải Toàn nổi giận: “Còn tại ai đó cho leo cây năm ngày ư.”
Trời mới mong mong trăng cho kỳ kinh của cô qua như thế nào, kết quả ngay lúc sắp thành công, cô chạy mất.
Anh mềm rắn, tố cáo cô xong cọ má cô: “Không tắm nữa, tắm, chỉ em thôi.”
Như một con ch.ó lớn đang nũng.
Vân Vụ Lai sức chống đỡ, mềm nhũn oán trách: “Bẩn c.h.ế.t .”
Chúc Khải Toàn là cô đồng ý, vươn cánh tay dài, lấy chiếc túi du lịch vứt đất.
Lần ngoài mang nhiều hành lý, ngoài hộ chiếu, ví tiền, điện thoại, máy tính, sạc và một bộ đồ ngủ, trong túi chỉ còn bốn hộp b.a.o c.a.o s.u.
Hơi nhiều, nhưng còn hơn .
Cảm giác lâu , khiến tê dại cả da đầu.
Anh ánh mắt mất tiêu cự của cô, hôn cô một cái: “Đau ?”
Vân Vụ Lai gật đầu.
Anh chẳng hề nể nang cô chút nào, bao nhiêu năm cô chuyện đó, cảm giác chẳng khác gì đầu, đau đến mức c.h.ử.i nó.
Chúc Khải Toàn chớp chớp mắt, hề do dự giữa phong độ lịch lãm và việc ăn tính, trực tiếp đưa lựa chọn. Tình thương hoa tiếc ngọc của đối với cô, khát vọng của chẳng đáng một xu.
Yếu tố tàn bạo trong huyết quản bắt đầu trỗi dậy, thấy dáng vẻ cô chìm đắm vì .
Làm cô đau, để cô trung thành.
Đang định , thì cửa chính bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng “rầm” vang dội.
Hai trong phòng đều cứng đờ, một cái.
Giọng oang oang của Vạn Hựu vang lên: “Vụ Lai, xong ?”
Vân Vụ Lai cũng lấy sức mà đẩy Chúc Khải Toàn , gần như với tốc độ sét đ.á.n.h trùm chăn lên , còn thì vội vàng mặc váy ngủ.
Vạn Hựu nhận hồi âm, đến cửa phòng cô, gõ hai cái: “Vụ Lai, xong ?”
“Cậu, đừng .” Vân Vụ Lai hoảng hốt , “Tớ đang đồ.”
Cô cố gắng nén thở gấp gáp khi , chỉ sợ Vạn Hựu manh mối.
“Sao vẫn còn đồ, lẽ còn trang điểm ?” Vạn Hựu sốt ruột, thói quen của Vân Vụ Lai là đồ mới trang điểm, nếu cô sợ kem nền mặt bẩn quần áo.
Tim Vân Vụ Lai đập thịch một cái, linh cảm lành, cô liếc Chúc Khải Toàn đang ló đầu khỏi chăn với vẻ mặt như giông bão sắp kéo đến, hét cửa: “Hôm nay tớ nữa, mệt.”
Rõ ràng hẹn , Vạn Hựu chịu: “Không , tớ là Lai cũng sẽ đến , mấy con tiểu lang cẩu* đang háo hức chờ đấy. Không là sẽ tay trái ôm, tay ấp, sờ cơ bụng tám múi của tiểu lang cẩu, để quên ông chồng cặn bã rẻ tiền của ! Mệt là cái gì, dậy chiến đấu !!”
(*) Tiểu lang cẩu*: là từ lóng chỉ những trai trẻ , chút ngông cuồng nhưng chung tình.
“…” Phải đây, Vân Vụ Lai bây giờ thật sự chỉ mong bao giờ tồn tại đời. Cô giữ bình tĩnh, để lát nữa mặt Chúc Khải Toàn thể phủi sạch quan hệ với những lời của Vạn Hựu, một mực khẳng định đây chỉ là Vạn Hựu đơn phương mong . cô mở miệng, giọng run lên, run như cầy sấy, cô tùy tiện tìm một cái cớ để lấp l**m “Bà dì của tớ đột nhiên đến, đau bụng kinh kinh khủng, tớ thật sự .”
“Á? Không đúng lúc ?” Vạn Hựu tiếc nuối “Thế thì đúng là, cũng hưởng phúc.”
Vân Vụ Lai tiếp tục cố đ.ấ.m ăn xôi: “Ừm, tớ thật sự , .”
Vạn Hựu quan tâm : “Thế tớ pha cho cốc nước đường đỏ nhé.”
Vân Vụ Lai sắp sụp đổ, chỉ mong Vạn Hựu mau : “Không cần , tớ uống t.h.u.ố.c giảm đau , ngủ một giấc là khỏe.”
“Thôi , tớ một nhé.”
“Ừ.”
Thời gian trở nên dài đằng đẵng, Vạn Hựu lề mề cái gì mà mãi . Hai trong phòng gần như đợi cả thế kỷ mới thấy tiếng Vạn Hựu đóng cửa rời .
Chúc Khải Toàn vén chăn lên, gọi: “Vân Vụ Lai.”
Vân Vụ Lai nuốt nước bọt, mắt dám , vô thức giả ngu: “Hả?”
“Không giải thích một chút ?” Chúc Khải Toàn còn một cái.
Đây rõ ràng là sự im lặng cơn bão, Vân Vụ Lai quỳ mặt , trải qua cơn lốc não dữ dội nhất trong lịch sử, như một tên tội phạm thập ác vắt óc tìm cách bào chữa cho .
Trời tuyệt đường , cô lóe lên một ý nghĩ.
Cách để lấy lòng một đàn ông đơn giản, cho tự do, ngủ cùng .
Phiên bản nâng cao là cho tự do, và dùng tư thế thích nhất để ngủ cùng .
Mặt cô gần như tê dại, giọng máy móc, nén sự hổ mãnh liệt nhất trong đời, đề nghị: “Vậy… em ở , tự , ?”