Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi Phó Minh Chước còn nhỏ, tiêm là nỗi sợ hãi lớn nhất của cô bé, nào Chúc Khải Toàn trêu chọc cũng thể dọa cô bé sợ c.h.ế.t khiếp.
bây giờ Phó Minh Chước còn là đứa trẻ ba tuổi, còn dễ lừa nữa.
Để trả thù việc Chúc Khải Toàn dọa , cô bé càng tới, sự ngầm cho phép của trai và chị dâu, cô bé xoay quanh chủ đề hôn hít, sức giày vò và quấy rối vợ chồng Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai.
“Phó Hành Thử, rốt cuộc quản em gái hả?” Chúc Khải Toàn thể nhịn nữa,“Anh cả như cha, kiểu đấy ?”
Năm ngoái lúc Phó Hành Thử và Yến Tùy mới manh nha, đúng là hùa trêu chọc thật. Chuyện đến nước , cũng thể đặt vị trí của khác để thấu hiểu tâm trạng ăn miếng trả miếng của Phó Hành Thử.
năm ngoái chỉ một , còn Phó Hành Thử thì , kéo cả nhà đến trả gấp bội. Yến Tùy thì thôi , nhưng tại ngay cả một đứa nhóc con hiểu chuyện như Phó Minh Chước cũng trận?
Phó Hành Thử đùa giỡn với vợ xong mới thời gian để ý đến , và hề cảm thấy chút nào: “Vậy là hôm nay mang nó về, trải nghiệm cảm giác cha .”
Chúc Khải Toàn lạnh: “Muốn thế giới hai thì thẳng, đến em gái cũng cần nữa, đúng là .”
“Nghĩ nhiều .” Phó Hành Thử thừa nhận “ là đang nghĩ cho đấy, cứ cái tiến độ của hai thì giờ năm chắc chắn là nhà ba .”
Lại nữa , Chúc Khải Toàn dở dở : “Thôi đấy, oan oan tương báo đến bao giờ mới hết.”
“Làm màu cái gì?” Giờ phút , Chúc Khải Toàn trong mắt Phó Hành Thử cũng màu y như Vân Vụ Lai trong mắt Chúc Khải Toàn, thậm chí còn hơn cả thế. “ để trêu chọc lâu như , cũng thấy hổ đến c.h.ế.t .”
Chúc Khải Toàn lập tức phản pháo: “Đấy là vì mặt dày.”
Anh nhất thời nhanh miệng, quên mất vợ chồng là một thể, mắng Phó Hành Thử mặt dày, chẳng khác nào mắng cả Yến Tùy.
Yến Tùy lập tức lật mặt, ngay cả “ Khải Toàn” cũng gọi nữa: “Chúc Khải Toàn, giỏi thì nữa xem?”
Không chọc nổi, chuồn thôi chuồn thôi.
Chúc Khải Toàn hai bước, nhớ vẫn còn một cô vợ, thế là . Trong lúc đó, ánh mắt vô tình lướt qua Phó Minh Chước, giây tiếp theo, trong sự ngỡ ngàng của , “Bắt cóc trẻ con đây”, vác Phó Minh Chước lên vai, kéo Vân Vụ Lai chạy .
Vân Vụ Lai miễn cưỡng đuổi theo bước chân , hỏi: “Chúc Khải Toàn, chạy nhanh thế gì?”
Chúc Khải Toàn thản nhiên: “Bắt cóc trẻ con mà.”
Vân Vụ Lai dĩ nhiên tin, nhưng chống sức của , chỉ thể loạng choạng chạy theo.
Phó Hành Thử và Yến Tùy ban đầu tưởng chỉ đùa, ngờ thật sự vác Phó Minh Chước chạy ngày càng xa.
Phó Minh Chước vai Chúc Khải Toàn trai và chị dâu đuổi theo, vung vẩy cánh tay khanh khách.
Bên lề đường, Phó Hành Thử và Yến Tùy cuối cùng cũng chặn cặp vợ chồng bắt cóc. Phó Hành Thử xách Phó Minh Chước về vác lên vai , mắng: “Mẹ kiếp, bắt cóc thật ? Muốn con gái thì tự mà sinh, em gái thì bảo bố cố gắng, bắt cóc em gái gì?”
“Đồ sẵn vẫn thơm hơn.” Chúc Khải Toàn xoa đầu Phó Minh Chước.
Trẻ con luôn thích thú với trò đuổi bắt hơn lớn, Phó Minh Chước ôm c.h.ặ.t cổ Phó Hành Thử, ngớt.
Trước khi tạm biệt, Yến Tùy rủ Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai ngày mai cùng dã ngoại: “Ngày mai thời tiết , từ ngày sẽ là chuỗi ngày mưa dầm dề kéo dài hơn nửa tháng.”
Cẩm Thành bốn mùa mưa nhiều, hễ mưa là dứt, mưa cả tháng trời là chuyện thường.
Xem , đây đúng là cơ hội hiếm .
Phó Minh Chước tích cực: “Em .”
“Không , bé cưng ngày mai học .” Yến Tùy thẳng thừng từ chối cô bé.
Chúc Khải Toàn trả lời ngay, sang Vân Vụ Lai, hỏi ý cô.
“Anh rảnh ?” Vân Vụ Lai hỏi.
Chúc Khải Toàn : “Có.”
Nếu Tổ Uyển câu trả lời của Chúc Khải Toàn, lẽ ngoài khổ thì vẫn là khổ.
“Vậy thôi.” Vân Vụ Lai vui vẻ đồng ý.
Dù ở Cẩm Thành cô cũng việc gì .
Yến Tùy hài lòng với sự phối hợp của vợ chồng bạn : “Ok, chuyện cụ thể tối nay liên lạc qua Wechat.”
Chỗ đậu xe giống , hai gia đình chia tay bên đường.
Đợi gia đình ba Phó Hành Thử xa, Vân Vụ Lai hỏi Chúc Khải Toàn lý do lúc nãy bắt cóc trẻ con.
Chúc Khải Toàn đầu , thấy Phó Minh Chước đang bĩu môi hờn dỗi. Không cần cũng , cô bé đang bất mãn vì chị dã ngoại còn chỉ thể đến trường.
Anh yên tâm đầu , giải thích: “Lúc nãy đùa rằng Hành Thử thế giới hai , sợ Chước Chước nghĩ nhiều.”
Phó Minh Chước , bố cũng như cũng như , duy nhất chính là trai. Phó Hành Thử mới kết hôn lâu, kết cấu gia đình sự đổi về chất, điều nghĩa là sự cân bằng mười mấy năm của nhà họ Phó phá vỡ và tái lập, Phó Minh Chước còn là trọng tâm duy nhất của trai nữa.
Dù Yến Tùy đến , Phó Minh Chước cũng cần một quá trình để chấp nhận và dung nạp.
Lúc , tuyệt đối thể để Phó Minh Chước cảm thấy, trai và chị dâu ghét bỏ là gánh nặng, bỏ rơi để hưởng thụ thế giới hai .
Vân Vụ Lai chợt hiểu , nếu , cô thế nào cũng nghĩ đến tầng .
Chúc Khải Toàn giờ vẫn luôn là một tinh tế đến đáng sợ như , luôn thể chu mặt, thấu hiểu lòng , đó lặng lẽ chăm sóc cảm xúc của khác.
Duy chỉ đối với cô là luôn ngoại lệ.
Trước mặt cô, EQ của thỉnh thoảng tụt xuống âm.
Anh luôn hiểu cô, hiểu tiếng lòng của cô, cũng thế nào để khiến cô vui.
Vân Vụ Lai sẽ bao giờ quên, câu đầu tiên Chúc Khải Toàn với cô là: “Bạn học, bạn bạn dẫm lên đôi AJ 4 UNDEFEATED phiên bản giới hạn hợp tác của , dẫm hỏng bạn đền nổi ?”
Thực tế, cô chỉ vô tình quệt mép giày của .
Lúc đó, đang là thời trung học, luôn đặc biệt chú ý đến những bạn khác giới ưa . Cô tuy nhỏ hơn hai tuổi so với lứa tuổi học, nhưng cũng thẩm mỹ thiện về khác giới một cách, miễn nhiễm với trai là dối.
Cô đôi AJ 4 UNDEFEATED phiên bản giới hạn hợp tác là gì, chỉ vì câu đó, chút cảm tình của dành cho lập tức sụp đổ. Trong một thời gian dài đó, cô ghét , cho rằng là một tên công t.ử nhà giàu hợm hĩnh, chút tiền bẩn là khoe khoang khắp nơi.
Hôm nay hai về nhà họ Chúc qua đêm. Sau khi trò chuyện vài câu với Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng lầu, Đặng Hoa Phong nhắc đến chuyện chuyển hộ khẩu.
Vân Vụ Lai hỏi Đặng Hoa Phong: “Mẹ, quan tâm đến khoản tiền đền bù đó ạ?”
Đặng Hoa Phong : “Cũng hẳn là quan tâm, nhưng ai chê tiền nhiều chứ, tiền lấy thì phí. Hơn nữa hai đứa là vợ chồng, ở chung một sổ hộ khẩu sẽ thiết hơn, con thấy ?”
“Mẹ lý ạ.” Vân Vụ Lai suy tính khác “ tạm thời con chuyển ạ? Nếu sổ hộ khẩu ở nhà chỉ còn một em gái con, sẽ cô đơn lắm, đợi em lấy chồng con tính tiếp.”
Cô ngày càng giỏi đối phó với Đặng Hoa Phong, giọng ngọt ngào mềm mại, như con gái nhỏ đang nũng với , khiến Đặng Hoa Phong dù từ chối cũng vui lòng: “Ừ nhỉ, một con bé đúng là cô đơn thật. Không Vụ Lai, sổ hộ khẩu chỉ là hình thức, hai đứa sống hòa thuận với là hơn tất cả . Còn tiền đền bù thì càng cần lo, chỉ thuận miệng thôi, nhà chúng thiếu tiền.”
Vân Vụ Lai đáp .
Trở về phòng, Chúc Khải Toàn tắm .
Vào hai phút, gọi từ trong phòng tắm: “Vân Vụ Lai.”
Vân Vụ Lai chống dậy từ ghế sofa, gọi về phía phòng tắm: “Gì thế?”
Chúc Khải Toàn : “Em đây.”
Vân Vụ Lai: “Tại ?”
“Em là mười vạn câu hỏi vì ?” Chúc Khải Toàn bực bội “Bảo em thì cứ .”
Ai bây giờ đang mặc gì, càng khi cô còn là nữa . Vân Vụ Lai đương nhiên thể hành động thiếu suy nghĩ, nhất quyết hỏi cho lẽ: “Anh cứ là chuyện gì .”
Không sai khiến cô, Chúc Khải Toàn đành tự ngoài.
Anh vẫn còn tính , chỉ c** tr*n, h* th*n quấn khăn tắm.
Anh gì.
Vân Vụ Lai trơ mắt đến gần, bờ vai rộng và thẳng, xương quai xanh rõ ràng, đường nét cơ thể mượt mà, cơ n.g.ự.c cơ bụng , sức mạnh nam tính nhưng quá khoa trương. Cô thừa nhận, nam sắc, cô chút dời mắt .
Không gì khác, ông chồng hờ của cô đúng là vài phần nhan sắc.
Đương nhiên, những nội dung cô tự trong lòng là , cô sẽ để hiểu lầm rằng cô đang thèm cơ thể lúc , thế là cô cố vẻ cứng rắn hỏi: “Anh gì ?”
Chúc Khải Toàn đến mặt cô, cúi xuống, một tay chống lên lưng ghế sofa, một tay chống lên tay vịn, nhốt cô giữa hai cánh tay .
Vẫn gì.
Ánh mắt thẳng thắn.
“Rốt cuộc là gì?” Vân Vụ Lai hỏi.
Anh hai lời, cúi xuống hôn lên khóe miệng cô một cái.
Vân Vụ Lai: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-47.html.]
C.h.ế.t tiệt, quả nhiên định nữa ?
Cô sợ , má khỏi nóng lên, giọng lập tức nhỏ , mắt cũng cụp xuống nữa, như một cái máy phát , chỉ hỏi một câu duy nhất: “Làm gì .”
“Lần trốn nữa ?” Chúc Khải Toàn trả lời mà hỏi ngược .
Anh dùng giọng điệu trêu ghẹo.
Mà là đang chất vấn thật sự.
“…” Bong bóng màu hồng khắp thế giới của Vân Vụ Lai dập tắt sạch sẽ, cô cạn lời ngẩng đầu lên.
Anh lưng về phía cô, đưa tấm lưng cho cô xem.
Trên lưng một vết bầm dài, xanh xanh tím tím, sưng lên rõ, vô cùng bắt mắt.
Vân Vụ Lai nhớ . Lúc đang tình tứ bên bờ sông, Phó Minh Chước phiền, trong lòng cô hoảng hốt, theo phản xạ đẩy Chúc Khải Toàn . Trong lúc vội vã dùng hết sức, lưng vì thế mà đập mạnh lan can, phát một tiếng động lớn.
Chúc Khải Toàn nghiêng đầu: “Anh đáng hổ đến , đến mức em tay tàn nhẫn như thế ?”
Bị tính sổ, Vân Vụ Lai chột . Ngoài chột , cô yếu ớt biện minh: “Chước Chước vẫn còn là trẻ con, để con bé thấy .”
Chúc Khải Toàn chấp nhận lời biện minh của cô: “Trẻ con gì nữa, nó 13 tuổi , chẳng lẽ xem cảnh nam nữ hôn phim truyền hình .”
Tuổi của Phó Minh Chước đúng là nhỏ, chẳng qua vì từ nhỏ cực kỳ biếng ăn, phát triển chậm, đến nay vẫn dấu hiệu dậy thì, cộng thêm gia đình cưng chiều đến vô pháp vô thiên, tính cách trẻ con, trông như một học sinh lớp ba. Cho nên dù cô bé 13 tuổi nhưng vẫn sống theo thế giới quan của trẻ con, cũng xem cô bé như một đứa trẻ.
Vân Vụ Lai lập tức bắt bẻ: “Vậy lúc nãy chính còn là bắt cóc trẻ con đấy thôi.”
Chúc Khải Toàn đúng là thật tâm xem Phó Minh Chước là trẻ con, nhưng đó là trọng điểm. Trọng điểm là Vân Vụ Lai phản ứng thái quá, xem như một bí mật thể để ai , vì để tránh tai mắt đời mà thậm chí tiếc thương.
Được , Vân Vụ Lai .
Ai mà ngờ trong vòng một ngày ngắn ngủi, cô dỗ ông chồng hờ đến hai .
Cô rõ mà vẫn hỏi: “Đau lắm ?”
Chúc Khải Toàn bực bội: “Chứ nữa? Anh đồng da sắt .”
Vân Vụ Lai mắng một trận, nể tình vết thương của nên dám cãi . Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt vết thương của , ngón tay, vùng da sưng lên rõ. Cô hỏi: “Ở nhà t.h.u.ố.c tan bầm , em bôi cho một ít.”
Cô là “ở nhà”, chứ “nhà ”.
“Thôi khỏi cần, c.h.ế.t .” Chúc Khải Toàn .
Tuy tha cho cô một phen, nhưng Vân Vụ Lai tỏ quá thiếu thành ý, tiếp tục bắt chuyện: “Vậy tính ?”
Chúc Khải Toàn như liếc cô một cái: “Tính là , đền bù cho đến thế , em đây hầu hạ tắm .”
Vân Vụ Lai thu tay với vẻ mặt vô cảm.
Cô đáng lẽ nên sẽ dễ dàng mà.
Lúc đó, thái độ cà lơ phất phơ của ảnh hưởng, cộng thêm sự bối rối nam sắc, Vân Vụ Lai cảm giác gì nhiều với kiệt tác của . đến tối xuống, vết thương lưng và hình ảnh đẩy mạnh cứ liên tục lặp trong đầu cô.
Chúc Khải Toàn lưng về phía cô, ngủ ở nửa giường của .
“Chúc Khải Toàn.” Vân Vụ Lai gần, chọc chọc lưng .
Chúc Khải Toàn nửa đầu , cũng ngủ.
Vân Vụ Lai lo lắng hỏi: “Anh đau lắm ?”
Như một đứa trẻ phạm .
Chúc Khải Toàn sững sờ, nhận cô tưởng thật. Anh lật đối mặt với cô, phủ nhận: “Không, lừa em đấy.”
Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đàn ông mà yếu ớt thế.
Vân Vụ Lai tin: “Nói dối, chắc chắn là đau.”
Vai trò đổi ngược, đến lượt dỗ cô: “Anh đùa em thôi, tin thật thế.”
Vân Vụ Lai im lặng một lúc, : “Em thật sự cố ý, em chỉ sợ họ trêu chọc, hơn nữa tuy Chước Chước 13 tuổi , nhưng con bé đúng là một đứa trẻ…”
“Anh mà.” Chúc Khải Toàn ngắt lời, “Đừng để trong lòng, thật sự đau.”
Mặc cho đảm bảo mấy là “thật sự”, cô vẫn thể cho qua chuyện .
Chúc Khải Toàn véo cằm cô, gần, mũi chạm mũi, thở hòa quyện, cuối cùng cô cũng ngừng tra hỏi.
Anh dùng giọng dụ dỗ đầy gian manh: “Vậy em cho hôn một lúc, sẽ hết đau.”
Một lát , cô nhỏ giọng “ừm” một tiếng.
Nhỏ đến mức thể thấy, nhưng Chúc Khải Toàn vẫn .
Anh vượt qua cách duy nhất, hôn lên môi cô.
Chuyện gián đoạn bên bờ sông, đến lúc đêm khuya vắng vẻ một trả gấp bội. Nụ hôn kéo dài lâu mới kết thúc, v**t v* gò má nóng hổi của cô, đôi môi vẫn hờ hững đặt môi cô, theo cử động mở hé của đôi môi lúc chuyện mà ma sát môi cô: “Em linh thật đấy.”
Anh đặt cho cô một biệt danh mới: “Vân Nam Bạch Dược.”
Vân Vụ Lai dở dở đ.ấ.m lưng một cái, trúng ngay vết thương.
Anh “hít” một tiếng.
Vân Vụ Lai lập tức hoảng hốt, dậy định bật đèn xem tình hình: “Xin , em quên mất, đau lắm ?”
“Ừm, đau.” Anh đè cô , hôn xuống nữa, giọng mơ hồ truyền từ giữa môi lưỡi quấn quýt “Vẫn cần Vân Nam Bạch Dược chữa trị…”
Ngày hôm , Cẩm Thành quả nhiên trời trong mây trắng như dự báo thời tiết.
Ngoại ô, phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc. Vì là ngày trong tuần nên đến cắm trại nhiều lắm.
Trong đó một chiếc lều siêu sang trọng đặc biệt thu hút sự chú ý. Một tấm khăn trải dã ngoại lớn đặt lều, bày đầy đủ các loại đồ ăn tinh xảo. Không cần cũng , đó là nhóm của Yến Tùy. Mọi đến gần đủ, vợ chồng họ, Nghê Đông, Háo T.ử hôm nay cũng dẫn theo bạn gái mới quen. Mọi cùng dọn dẹp đồ đạc, xuống, rôm rả.
“A Khải còn tới?” Nghê Đông là độc duy nhất mặt, hai cặp đôi tình tứ, cảm thấy lạc lõng và cô đơn sâu sắc.
Bây giờ chỉ mong Chúc Khải Toàn và mau đến.
Bởi vì Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai sẽ dính lấy t.r.a t.ấ.n hội độc .
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Xe của Chúc Khải Toàn từ xa chạy tới, tìm một chỗ trống dừng . Anh và Vân Vụ Lai xuống xe, quanh một vòng.
Hai mặc đồ thể thao cùng màu.
Mọi nhiệt tình vẫy tay với họ, đặc biệt là Nghê Đông.
Chúc Khải Toàn thấy , cũng vẫy tay chào từ xa.
Mọi bình phẩm về trang phục của hai .
“Hai hình như còn mặc đồ đôi?”
“Ê, thật ?”
Nghê Đông ảnh hưởng bởi đồ đôi, vẫn vô cùng cảm kích, bao giờ yêu Chúc Khải Toàn sâu sắc như lúc : “A Khải cuối cùng cũng đến , em cuối cùng cũng bạn .”
Giây tiếp theo, nụ của cứng đờ mặt.
Bởi vì Chúc Khải Toàn nắm lấy tay Vân Vụ Lai.
“Wow~” Không chỉ Nghê Đông, cũng phát hiện sự bất thường của cặp vợ chồng hờ.
Chúc Khải Toàn đối mặt với ánh mắt chú ý nhiệt tình của , vẫn thản nhiên nắm tay Vân Vụ Lai tới.
Khi đến cách thể rõ chi tiết , mới phát hiện, hai mặc đồ đôi, một mặc Adidas, một mặc Nike.
điều đó còn quan trọng nữa.
Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai cùng xếp bằng xuống chỗ trống.
“Hi.” Chúc Khải Toàn mặc kệ ánh mắt đầy ẩn ý của , tự nhiên chào hỏi.
“Hi.” Vân Vụ Lai phu xướng phụ tùy.
“Chậc chậc chậc…”
Phó Hành Thử là bắt đầu, đó năm cùng một tư thế, đồng loạt lắc đầu, phát những tiếng “chậc” liên tiếp.
Trong tiếng trêu chọc của , Chúc Khải Toàn bình tĩnh ôm eo Vân Vụ Lai.
“Này, , đây là vợ của đấy, rốt cuộc các ý kiến gì?”