Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:40:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có Vân Vụ Lai ở đây, Chúc Khải Toàn tan đúng giờ, năm rưỡi điểm, mặc áo khoác, dắt Vân Vụ Lai .
Ra đến bên ngoài, chào Tổ Uyển một tiếng: “Chúng về đây.”
Tổ Uyển chút khó xử: “ lát nữa hai văn kiện cần xem qua và ký tên ạ.”
“Lát nữa là bao lâu?” Chúc Khải Toàn hỏi.
Tổ Uyển lướt chuột, quy trình OA* : “Hiện tại vẫn còn ở chỗ Lưu tổng.”
(*) Quy trình OA*: thể hiểu là việc ứng dụng công nghệ thông tin để hóa và tự động hóa các nghiệp vụ, luồng công việc lặp lặp trong một văn phòng một tổ chức.
Điều nghĩa là còn qua ba bước quy trình nữa mới đến tay , Chúc Khải Toàn cho thương lượng: “Để mai , ai đợi họ đến bao giờ.”
Tổ Uyển thôi.
“Biết là gấp mà sớm hơn ?” Chúc Khải Toàn hỏi vặn “ vốn dĩ năm giờ thể về , sờ sờ ở đây đợi họ đến tận giờ tan . Làm việc lề mề, một quy trình từ sáng đến giờ vẫn xong, giờ thì câu giờ, tan thì tăng ca, cái thói quen hình thành từ , bắt đầu từ ngày mai chấn chỉnh hết cho .”
Anh đến thế, Tổ Uyển còn thể gì hơn, chỉ đành cứng đầu , đó cẩn thận hỏi : “Vậy Chúc tổng, nếu buổi tối rảnh, thể xem qua quy trình ở nhà ạ?”
Cuối cùng còn cung kính tiễn họ .
Trước khi cửa thang máy đóng , Vân Vụ Lai thấy Tổ Uyển đau đầu đỡ trán.
Vừa thương cảm chút buồn , Vân Vụ Lai : “Trợ lý của nhất định nghĩ là kẻ sắc lệnh trí hôn*.”
(*) Sắc lệnh trí hôn*: Vì sắc mà mê
“Ai là sắc?” Chúc Khải Toàn chút buồn đ.á.n.h giá cô từ xuống “Em ?”
Vân Vụ Lai: “…”
Sao nào, lẽ nào cô xứng gọi là sắc ? Vậy thì giỏi thì đừng mấy lời g**t ch*t g**t ch*t, giỏi thì đừng tham lam sắc của cô.
Chúc Khải Toàn : “Em bây giờ cùng lắm chỉ gọi là hoa trong gương, trăng nước, chỉ chứ dùng .”
Vân Vụ Lai: “…”
Không để ý đến nữa.
Chúc Khải Toàn trêu cô đủ mới sang chuyện nghiêm túc: “Bữa tối ăn gì, đồ Nhật, ăn ?”
Anh hỏi hai , Vân Vụ Lai mới uể oải trả lời: “Dù em cũng dùng , đừng lãng phí tiền mời em ăn cơm gì.”
“Anh định mời em ăn cơm .” Mắt cong thành một đường giảo hoạt “Em còn nợ một bữa cơm đấy, quên ? Nhà thiết kế lớn Lai quả nhiên là quý nhân quên.”
“Chưa quên.” Vân Vụ Lai cãi “ hẹn với trợ lý của , em nào dám tùy tiện mời Chúc tổng trăm công nghìn việc ăn cơm chứ, lỡ trễ lịch trình thì ?”
“Vậy bây giờ em hẹn vẫn còn kịp đấy.” Chúc Khải Toàn hai lời liền gọi điện cho Tổ Uyển, còn bật loa ngoài.
Tổ Uyển bắt máy ngay lập tức: “Chúc tổng.”
“Phu nhân chuyện hỏi cô.” Chúc Khải Toàn .
Thái độ của Tổ Uyển vô cùng cung kính: “Vâng ạ, mời phu nhân .”
Vân Vụ Lai: “…”
“Phu nhân chứ.” Chúc Khải Toàn thúc giục.
Vân Vụ Lai ghé sát điện thoại, giữ chút thể diện nào cho Chúc Khải Toàn mặt cấp : “Đừng để ý đến , bệnh đấy.”
Đến cả Tổ Uyển cũng hình, cô thể “”, vì như bằng với Chúc Khải Toàn; cũng thể phủ nhận, nếu sẽ bằng với việc chống đối phu nhân. cô cũng lo lắng nên trả lời thế nào, bởi vì hai ở đầu dây bên đang liếc mắt đưa tình nồng nhiệt, họ cần câu trả lời của cô , họ căn bản là mượn cớ để phát cơm ch.ó cho giai cấp vô sản mấy giờ mới tan như cô thôi.
Đến bãi đỗ xe tầng hầm Chúc Khải Toàn mới để ý điện thoại vẫn cúp, Tổ Uyển bao giờ tự tiện cúp máy của , chỉ sợ còn điều gì xong.
Trước mặt cấp vẫn giữ một chút uy nghiêm nhất định, Chúc Khải Toàn hắng giọng, : “Tổ Uyển.”
Tổ Uyển luôn trong tư thế sẵn sàng: “Vâng.”
“Không gì nữa, cô cũng về sớm .” Chúc Khải Toàn .
Trên đường, Chúc Khải Toàn gọi điện đến nhà hàng Nhật để đặt chỗ, đợi gọi xong, nhớ một chuyện, hỏi Vân Vụ Lai: “Em ăn hải sản ?”
“Làm gì nhiều quy tắc thế.” Vân Vụ Lai giờ hiểu lắm chuyện trong kỳ kinh nguyệt thì thứ ăn, thứ cũng ăn, ngoài đồ lạnh , cô kiêng kỵ gì cả.
“Ồ.” Nếu cô thể thì Chúc Khải Toàn cũng chiều theo ý cô. Anh vặn lớn âm lượng radio, đài âm nhạc đang phát một bài hát tiếng dân tộc thiểu rõ tên, giai điệu uyển chuyển say đắm lòng , tựa như lời thì thầm bên tai tình.
Ngón tay của Vân Vụ Lai theo nhịp điệu âm nhạc, gõ nhẹ lên đùi.
Quãng đường tiếp theo, hai gần như lời nào, nhưng bầu khí vô cùng thoải mái tự tại.
Giây phút , Vân Vụ Lai đột nhiên muộn màng nhận , sự xa cách và ngượng ngùng giữa cô và Chúc Khải Toàn bao năm xa cách biến mất. Khi ở bên , cô còn cần cố tình nghĩ chủ đề, cũng cần vắt óc suy nghĩ nên đáp lời , cho dù là im lặng, cô cũng thể tìm thấy nhịp điệu thoải mái cho riêng .
Sự đổi đến một cách lặng lẽ, đó cô hề nhận .
Bữa cơm ăn lâu, món ăn tự chọn, đầu bếp trưởng sắp xếp món gì thì ăn món đó, chậm rãi mà tinh tế, từng món lượt mang lên, khẩu phần ít đến đáng thương, phần lớn thời gian đều trôi qua trong sự chờ đợi.
Mãi mới kết thúc 15 món, quả là một thử thách lớn đối với sự kiên nhẫn.
Vân Vụ Lai suýt nữa thanh toán , cô vệ sinh về thì phát hiện Chúc Khải Toàn đang chuẩn quét mã trả tiền. May mà cô nhanh chân, kịp thời gọi dừng ngay khi nhập con cuối cùng của mật khẩu, : “Để em, để em.”
Chúc Khải Toàn khách sáo với cô, hai lời liền cất điện thoại của .
Nhân viên phục vụ phụ trách thanh toán vì thế mà liếc thêm một cái, lẽ cảm thấy một đến nhà hàng giá trung bình hơn ba nghìn tệ một như mà thản nhiên để phụ nữ trả tiền thì thật thể tưởng tượng nổi.
Chúc Khải Toàn quan tâm lạ qua đường nghĩ về thế nào, cứ thế trơ mắt Vân Vụ Lai thanh toán.
Vợ chồng là thể cộng đồng cùng chung phận, danh tiếng thì cùng , thể để một sống sót, vì với Vân Vụ Lai: “Anh tưởng em định ăn vạ quỵt tiền chứ.”
Vân Vụ Lai: “…”
Nghiến răng, tức giận.
Anh cần thể diện, nhưng cô cần chứ.
Nhân viên phục vụ dùng tiếng Nhật tiêu chuẩn cung kính tiễn hai rời .
Càng giàu càng keo kiệt, câu quả sai.
Từ nhà hàng Nhật , trời bên ngoài tối đen, vài ngôi lác đác đều rải rác bầu trời đêm xanh thẳm, mặt trăng treo cao, ánh trăng dịu dàng.
Đó là một buổi tối dễ chịu, nhiệt độ tuy thấp, nhưng hiếm khi gió, nên cảm giác vẫn khá thoải mái.
“Lần nợ bữa cơm nào nữa nhé.” Vân Vụ Lai .
Chúc Khải Toàn cài nốt chiếc cúc cuối cùng: “Ừm, cảm ơn em chiêu đãi.”
“Xì.” Vân Vụ Lai vẫn còn giận chuyện bôi nhọ cô.
Chúc Khải Toàn đơn phương tuyên bố cho qua chuyện, đề nghị: “Có xem nhạc nước và trình diễn ánh sáng ? Đi qua đó chỉ mất mười phút thôi.”
Nơi gần sông Đường, con sông của Cẩm Thành. Dọc bờ sông xây công viên và đường chạy bộ, mỗi khi thời tiết , bờ sông luôn tấp nập qua , dân thích đây dạo bữa tối. Mỗi thứ hai, ba, năm và cuối tuần, sông Đường còn nhạc nước cho thưởng thức.
Vân Vụ Lai từng xem trình diễn ánh sáng nào, show diễn ánh sáng xây dựng năm cô học thạc sĩ năm nhất, thỉnh thoảng cô về nước cũng cơ hội xem.
“Được thôi.” Cô vui vẻ đồng ý.
“Đi thôi.” Chúc Khải Toàn , tự nhiên nắm lấy tay cô.
Anh rửa tay lâu, nhiệt độ bàn tay lạnh, tay trong tay, Vân Vụ Lai gáy , cô dùng tay còn sờ lên mũi , lặng lẽ theo, luôn giữ cách lưng nửa bước chân.
Lại… như cô vợ nhỏ .
Lần cuối cùng nắm tay đường là một ký ức từ lâu lâu về , cô chút căng thẳng, nên tự nhiên.
Bên ngoài nhà hàng Nhật là một bồn hoa tươi , trồng đầy những bụi cây thường xanh. Hai dọc theo con đường nhỏ uốn lượn ở giữa, thẳng đến con đường ồn ào bên ngoài.
Lúc đợi đèn đỏ, Vân Vụ Lai giả vờ như Chúc Khải Toàn tồn tại, cũng giả vờ như mất xúc giác, ánh mắt xa xăm về phía xa, sông Đường ẩn những hàng cây trồng trong công viên ven sông, lấp ló một góc.
Chúc Khải Toàn đổi cách nắm tay thành mười ngón tay đan .
Cô chút giữ nổi vẻ mặt thản nhiên nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-46.html.]
May mà, đèn xanh đến kịp thời, xe cộ qua dừng , nhường đường cho họ qua.
Hôm nay nhạc nước, thời tiết , ở bờ sông Đường tuy đến mức chen vai thích cánh, nhưng cũng đông hơn mức trung bình nhiều.
Chúc Khải Toàn kéo Vân Vụ Lai gần, cho đến khi hai áp sát , nghiêm nghị : “Đi sát , đừng để lạc mất.”
“Thế mà lạc .” Vân Vụ Lai lẩm bẩm.
Tay quấn như thế, còn thể lạc cũng là một kỳ tích.
Anh im lặng.
Vẫn đến giờ biểu diễn nhạc nước, dắt cô dạo chậm rãi ven sông, giống như một cặp đôi bình thường hơn kém.
Bờ sông gió nhẹ, thổi rối mái tóc cô.
Một lúc lâu , : “Ừm, đừng lạc nữa.”
Vân Vụ Lai sững .
Lạc mà , dường như chỉ là ý nghĩa lạc bề mặt.
, nghĩ kỹ , chỉ cần nắm c.h.ặ.t t.a.y như thế , hai thể lạc chứ?
từng lúc họ thật sự lạc mất như , ai thể rõ là khâu nào xảy sai sót. Trước đó, họ đều nghĩ rằng tình cảm bao nhiêu năm là gì thể phá hủy .
Bảy giờ năm mươi phút, hai đến địa điểm nhạc nước, phát hiện quá muộn, xung quanh vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, đừng là vị trí xem nhất, ngay cả những góc khuất cũng chiếm.
Vân Vụ Lai tắc lưỡi: “Sao đông thế .”
Một chú bên cạnh : “Hai đứa đến muộn thế đương nhiên xem , ít nhất đến sớm nửa tiếng để chiếm chỗ.”
“Đều tại cả, bảo đến sớm .” Vân Vụ Lai oán trách Chúc Khải Toàn.
Vừa giữa đường một đội thi công đang sửa cái gì, Chúc Khải Toàn say sưa máy xúc cả buổi, cô thúc giục năm bảy lượt mới đưa rời khỏi hiện trường.
Không chỉ Chúc Khải Toàn, trong đám đông vây xem, những đàn ông say sưa ngắm cả những ông lão bảy tám mươi, cho đến những đứa trẻ còn ngậm ti giả, ai nấy đều mắt chớp.
Đàn ông, một loài sinh vật thần kỳ mãi lớn, mãi yêu thích máy xúc và cần cẩu.
Bây giờ thì , kế hoạch xem nhạc nước của cô c.h.ế.t yểu.
“Thích máy xúc như thế năm đó thi trường dạy lái máy xúc ?”
Chúc Khải Toàn vẫn còn đang biện minh cho : “Thật cũng gì , chỉ là vòi phun nước mấy cái đèn, đổi màu một chút, để lừa con nít thôi.”
“Máy xúc mới là lừa con nít.” Vân Vụ Lai chịu thua “Anh xem đương nhiên , em xem bao giờ .”
“…” Chúc Khải Toàn tự đuối lý, đề nghị: “Hay là em cưỡi lên cổ xem.”
Lần thì chắc chắn ai thể che mất tầm của cô nữa.
Vân Vụ Lai trở thành tâm điểm chú ý, chút do dự từ chối .
Tám giờ đúng, nhạc nước đúng giờ bắt đầu, cùng với khúc dạo đầu du dương của bài “Tam Đàn Ấn Nguyệt”, vòi phun nước biến đổi hình dạng và màu sắc theo âm vực, gây những lời bàn tán và kinh ngạc của .
Tầm của Vân Vụ Lai đám đông đen kịt che khuất, thấy gì cả, cô sa sầm mặt bỏ .
Chúc Khải Toàn theo: “Giận ?”
Vân Vụ Lai tăng tốc, từ chối trả lời.
“Cái đài phun nước cách vài ngày , mốt đưa em xem.” Chúc Khải Toàn đến kéo tay cô.
Vân Vụ Lai hất , cho chạm, tức giận : “Không cần, mốt một xem máy xúc .” Dừng một chút, cô bổ sung “Bây giờ xem cũng thể .”
Chúc Khải Toàn dỗ dành mãi mới đuổi kịp cô, ngang qua một cái đình , kéo cô trong: “Ở đây cũng xem .”
Cách xa như , cái gì cũng rõ.
Vân Vụ Lai đương nhiên chịu: “Xem cái đầu .”
Chúc Khải Toàn hổ mà ghé đầu gần: “Được, cho em xem.”
Đây còn là điều hổ nhất, còn thêm một câu: “Cái đầu nào cũng .”
Vân Vụ Lai dù tức giận đến trời cũng cho dở dở , cô chút , nhưng dễ dàng tha cho như , nên chọn cách mặt , sức đẩy : “Anh cút .”
Hai xô đẩy một hồi, ai là im lặng , mặt sông phản chiếu những mảnh vỡ của ánh trăng, cả cái đình, và cả họ, đều là những gợn sóng lấp lánh phản chiếu từ mặt nước. Cùng với sự nhấp nhô của sóng, những tia sáng yếu ớt cũng khẽ lay động, thỉnh thoảng dịu dàng lướt qua mắt, hề ch.ói lóa.
Cảnh tượng quá lãng mạn.
Chúc Khải Toàn mắt Vân Vụ Lai, môi cô, cúi đầu xuống.
Vân Vụ Lai từ từ tiến gần, cô ngoan ngoãn nhắm mắt .
Mắt nhắm một nửa, đột nhiên thấy một tiếng đột ngột ngừng .
Là giọng trẻ con quen thuộc.
Vân Vụ Lai bất giác mở mắt , đồng thời mạnh mẽ đẩy Chúc Khải Toàn , cũng lùi hai bước nhỏ.
Lưng Chúc Khải Toàn va mạnh lan can của cái đình, đau đến suýt nữa c.h.ử.i thề.
Đợi cơn đau dịu một chút, kỹ . Quả nhiên, đứa trẻ đeo bờm tóc phát sáng hình ác quỷ nhỏ, mặt đầy tò mò chằm chằm họ ở cách đó xa, Phó Minh Chước thì là ai.
Đứa nhỏ phá phách thật đúng là một con quỷ nhỏ.
Mà cách Phó Minh Chước vài mét, đang khoác tay tới là vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy.
Gia đình ba họ cũng ngoài dạo bữa tối.
Hai vợ chồng , chìm đắm trong thế giới hai quên cả trời đất, tạm thời phát hiện sự tồn tại của bạn trong đình.
“Chước Chước.” Vân Vụ Lai phần ngượng ngùng chào Phó Minh Chước.
Ánh mắt nghi ngờ của Phó Minh Chước vẫn tan , đôi mắt to tròn như hai cái đèn pha, chiếu tới chiếu lui.
Vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy cuối cùng cũng còn chìm đắm trong thế giới của riêng nữa, cũng sang, hai tức thì sáng mắt lên, tình cờ gặp bạn là một chuyện khiến vui mừng.
Chúc Khải Toàn chỉ cầu mong Phó Minh Chước yên lặng một chút.
Phó Minh Chước thể như ý , giọng trong trẻo và vang dội của cô bé rõ ràng vang vọng trong phạm vi mười mét, tỏ vẻ ngây thơ vô tội: “Anh Khải Toàn, chị Vân Vụ, chẳng lẽ hai định thơm ạ?”
Vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy, một thoáng sững sờ, mặt đồng thời nhuốm một tầng xa của chiến thắng.
Mà mặt Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai đồng thời nhuốm một tầng khổ sở tuyệt vọng.
Vợ chồng quả nhiên là thể cộng đồng cùng chung phận.
Tiếp theo, trong cái đình nhỏ là một bên chế nhạo kiêng nể, và một bên chịu đựng trong sự nhẫn nhịn tột cùng.
Đợi vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy yên tĩnh , một nhóm năm cùng dạo đêm sông Đường.
Phó Hành Thử và Yến Tùy , vẫn mật như hình với bóng, tiếng ngớt.
Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai , như thể gian tình bắt quả tang, hai tránh né , tiếp xúc, cũng chuyện, ở giữa còn một cái bóng đèn lượn qua lượn . Phó Minh Chước từ đầu đến cuối nhận câu trả lời, nên cô bé chịu bỏ cuộc, quấn lấy hai ngừng hỏi: “Hai định thơm ! Có , ạ?”
Chúc Khải Toàn sắp cô bé phiền c.h.ế.t , véo má cô bé một cái, với giọng mấy thiện cảm: “Trẻ con đừng ồn ào.”
“Vậy mà!”
Chúc Khải Toàn chỉ mau ch.óng đuổi cô bé , bèn thừa nhận luôn: “Phải.”
“Oa.” Phó Minh Chước như phát hiện một vùng đất mới mà kinh ngạc thốt lên “Thật ạ?”
Chúc Khải Toàn bắt đầu đuổi : “Chước Chước em đến chỗ chị của em .”
“Em , em theo hai .” Phó Minh Chước với , hai như em ruột thịt, cô bé hề sợ , hì hì níu lấy áo chịu buông.
Chúc Khải Toàn dọa cô bé: “Bây giờ dám quá gần trẻ con , nếu chị Vân Vụ sẽ nghi ngờ em là con của , bắt em lấy m.á.u xét nghiệm ADN đấy.”
Phó Minh Chước: ???
Vân Vụ Lai: “…”