Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:39:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi cúp điện thoại, Chúc Khải Toàn chằm chằm khối phồng lên hình trong chăn một lúc lâu, vươn tay giật phăng chiếc chăn của cô .

Vân Vụ Lai nổi cáu ngay lập tức, cô ngẩng đầu dậy, tóc tai bù xù che cả mặt, vươn tay quơ loạn xạ để giành chăn, gào lên trong tuyệt vọng: “Chúc Khải Toàn cái gì thế? Bị bệnh !”

Chúc Khải Toàn khẩy một tiếng, túm c.h.ặ.t lấy chăn, cuộn hết lên , cho cô kéo qua.

Bàn về sức lực, Vân Vụ Lai tất nhiên là đối thủ của . Thấy giành chăn , mắng cũng chẳng thèm để tâm, dùng cả tay chân đ.á.n.h cũng vô dụng, tối qua ít nhất hai ba giờ sáng cô mới ngủ , lúc đúng là lúc buồn ngủ đến mức nhận , còn quản cái gì mà dè dặt giữ , chỉ một mực chen cạnh để giành chăn.

Phần lớn cơ thể cô đều bám dính .

Ngọc mềm hương ấm trong vòng tay, Chúc Khải Toàn chút lòng thương hoa tiếc ngọc nào, giật chăn một nữa, và dùng một câu nhẹ bẫng để chặn cơn phẫn nộ của cô: “Vân Vụ Lai, dậy , em đừng quên là em sân bay đấy.”

Não Vân Vụ Lai như ngừng hoạt động, cô vẫn giữ nguyên tư thế giương nanh múa vuốt, mắt trừng trừng, cả khuôn mặt đầy vẻ hoang mang.

Một lúc , cô cuối cùng cũng phản ứng , ngày hôm nhờ Tiểu An đặt vé máy bay về Paris, cuộc điện thoại cũng là của Tiểu An gọi tới.

vấn đề là, hôm qua khi Chúc Khải Toàn dỗ dành xong, cô chút nỡ .

Cô nhớ là bảo Tiểu An hủy vé mà.

Đối mặt với ánh mắt của Chúc Khải Toàn, cô mở Wechat xác nhận , phát hiện tin nhắn của gửi thành công, dòng chữ “Tiểu An, giúp chị hủy vé , chị tạm thời…” còn gõ xong, đang im trong khung nhập liệu.

Cô nhớ , hôm qua lúc cô gõ xong đoạn chữ thì Chúc Khải Toàn tắm xong chuẩn lên giường. Mặc dù hiện tại quan hệ của họ vẫn đến mức thể xem điện thoại của , Chúc Khải Toàn lẽ sẽ ghé sát xem cô đang gì, nhưng để cho chắc chắn, Vân Vụ Lai vẫn khóa màn hình điện thoại, nghĩ bụng lát nữa với Tiểu An cũng vội, kết quả là đó quên béng mất chuyện .

Vân Vụ Lai len lén quan sát sắc mặt của Chúc Khải Toàn, phát hiện giữa hai hàng lông mày vô cùng bình thản, hề tỏ tức giận thất vọng. Mặc dù hành động của khắp nơi đều cho thấy tâm trạng , nhưng Vân Vụ Lai vẫn tự lừa dối mà kéo chăn, nhỏ: “Hành lý còn thu dọn, sợ là kịp , nữa nhé.”

“Sao kịp?” Chúc Khải Toàn quanh phòng cô, chân thành đề nghị “Em vẻ nhiều đồ dọn lắm, chắc là kịp đấy, dọn xong đưa em sân bay.”

“…” Vân Vụ Lai im lặng một lúc, cuối cùng đành chấp nhận sự thật là đang nghiêm túc. Với tình hình , đừng hòng mà ngủ nữa, cô túm lấy ga giường, khan hỏi “Chúc Khải Toàn, giận ?”

Chúc Khải Toàn chút do dự: “Không .”

Giọng ôn hòa: “Thật sự vẫn còn kịp mà, em mau dậy .”

Vân Vụ Lai tự đuối lý, xin là chuyện thể nào, chỉ còn một chiêu ăn vạ. Cô bất chấp tất cả mà sấp xuống , úp gối lên gáy. Từ góc của Chúc Khải Toàn, cô giống như một con đà điểu ngốc nghếch gặp nguy hiểm là chỉ vùi đầu cát.

Giọng cô gối đè nên rầu rĩ: “Em về Paris tạm thời cũng việc gì.”

Chúc Khải Toàn hề động lòng: “Nếu việc gì, tại em đặt vé máy bay về?”

“…” Vân Vụ Lai bí từ, một lúc , cái đầu đang tít của cô cuối cùng cũng tìm lý do để “Hôm nay em đến kỳ ngày thứ ba, máy bay đường dài bất tiện.”

Nói xong, cô thầm giơ ngón tay cái cho chính . Vân Vụ Lai, mày đúng là một thiên tài viện cớ hơn kém.

Cái khả năng phản ứng lâm nguy loạn đúng là ai bằng.

Chúc Khải Toàn gì nữa.

Vân Vụ Lai ôm bụng, tăng thêm liều lượng cho khổ nhục kế: “Mà bụng em cũng đau nữa.”

Chúc Khải Toàn vẫn gì.

Vân Vụ Lai thấy phản ứng của , thể đoán cảm xúc của qua biểu cảm nhỏ, cô khỏi nghi ngờ, lẽ nào khổ nhục kế tác dụng?

Đang lúc thấp thỏm, một chiếc chăn bay tới, trùm kín từ đầu đến chân cô.

Chân còn lòi ngoài, cô đạp đạp cái chăn, giấu cả chân trong.

Một bàn tay kéo chăn của cô xuống một chút, đắp lên chân cô.

Cuối cùng cũng qua ải , cô thầm thở phào nhẹ nhõm trong chăn.

Chúc Khải Toàn lên giường, phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Vân Vụ Lai cách một lớp chăn tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, cô thò đầu khỏi chăn ngoài, thấy đầu tiên tự giác bật thiết riêng tư.

Thôi xong, xem là thật sự tức giận , mà còn giận hề nhẹ.

Phủ nhận việc tức giận là đặc quyền của phụ nữ, chỉ cần đàn ông , họ thể giả vờ còn đạt hơn cả phụ nữ.

Vân Vụ Lai cố gắng nhớ đây dỗ Chúc Khải Toàn vui vẻ như thế nào. Cô nhiều năm những việc như , vốn dĩ cũng ít khi giận cô, dẫn đến kinh nghiệm dỗ của cô phong phú cho lắm.

Trong ít hiếm hoi, cô chỉ cần nũng một chút, hoặc hôn hít ôm ấp là thể giải quyết .

Trường hợp quá đáng lắm, cô chỉ cần c** q**n áo của chuyện êm xuôi, những việc tiếp theo cần cô lo.

vấn đề là phận hiện tại của cô thể dùng những chiêu , trong giai đoạn thăm dò lẫn , đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng thể chủ động với như .

Chúc Khải Toàn vệ sinh cá nhân mất mười phút, mười phút Vân Vụ Lai ngừng vận dụng trí não, suy nghĩ xem nên dỗ chồng danh nghĩa của như thế nào.

Khoảnh khắc bước , cô đột nhiên nảy một ý tưởng tuyệt vời.

mà, chủ đề gián đoạn lâu như , bây giờ nhặt cứng nhắc, kỳ quặc quá ?

Cô nên dùng giọng điệu, lời lẽ như thế nào để ?

Ngôn ngữ cơ thể và biểu cảm gương mặt nên thế nào cho tự nhiên?

Chúc Khải Toàn mặc áo choàng tắm bước , đến tủ quần áo lấy đồ để .

Áo choàng tắm cởi một nửa, phát hiện trong gương Vân Vụ Lai đang chằm chằm, chiều xem đồ.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai giao trong gương, Vân Vụ Lai giả vờ như gì mà dời mắt .

, bộ hành động cởi và mặc đều in khóe mắt cô, thiêu đốt một vệt đỏ nơi đuôi mắt. Đợi mặc xong áo sơ mi và quần tây, cô mới đường hoàng , kết quả đối diện với ánh mắt của .

Vân Vụ Lai vén tóc bên má tai, câu mở đầu: “Hôm nay sớm thế?”

“Ừm.” Chúc Khải Toàn đáp một cách hờ hững, cúi xuống, một chân để tất, động tác của nhanh, chẳng mấy chốc ăn mặc chỉnh tề.

Thấy bắt đầu cài cúc áo vest, nếu nữa thì thật sự còn cơ hội, Vân Vụ Lai nhắm mắt liều, cũng chẳng quan tâm chủ đề của đột ngột , cách mà linh cảm nghĩ : “Ở Cẩm Thành chán lắm, nên em mới .”

Bàn tay đang cài cúc của Chúc Khải Toàn khựng .

Có hy vọng .

Vân Vụ Lai thừa thắng xông lên: “A Tùy bận, thể ngày nào cũng chơi với em , Vân Sương cũng bận chăm sóc nuôi, tuy đối xử với em , nhưng bọn em vẫn cách thế hệ, em thể ngày nào cũng ở cùng bà , đúng .”

rời xa thành phố quá lâu, với lâu ngày gặp khó tránh khỏi chút xa cách, với đất cũng , xa lâu , giữa họ sẽ một vách ngăn, mỗi một vùng đất đều toát lên thở xa lạ.

Cô nhất thời cách nào hòa nhập với nơi đây.

Vốn chỉ định dùng cớ để biện minh cho việc mua vé máy bay, nhưng , cô còn chút diễn xuất nào nữa, cô cúi đầu bấm móng tay , giọng cũng trầm xuống: “Với cũng khá bận.”

Vân Vụ Lai ngẩng mắt , lặp : “Em thật sự chán.”

Giờ việc của tập đoàn Duy Phong là chín giờ sáng.

Đến chín giờ năm mươi lăm phút, bàn việc của Chúc Khải Toàn vẫn trống .

Tuy Chúc Khải Toàn phận đặc biệt, thời gian tự do, ngày thường trễ về sớm là chuyện bình thường, nhưng hôm nay mười giờ một cuộc họp nhỏ khá quan trọng, những tham dự tập trung đầy đủ trong phòng họp bên trong văn phòng của .

Tổ Uyển xem đồng hồ, định gọi điện thoại thúc giục sếp một chút. Cô chuẩn sẵn tâm lý, đợi mười giờ cuộc họp bắt đầu, lẽ cô sẽ cần giúp kéo dài thời gian.

bấm điện thoại, xác định lời thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-43.html.]

“Ting.” Cùng lúc đó, thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc báo hiệu đến nơi, Tổ Uyển theo tiếng động, thấy cửa thang máy mở , Chúc Khải Toàn sải bước từ bên trong, giơ chiếc điện thoại đang rung về phía cô .

“Chúc tổng.” Tổ Uyển cúp điện thoại, chào .

Phía Chúc Khải Toàn là một phụ nữ dáng thướt tha. Cô mặc một chiếc áo khoác họa tiết hình thoi cổ điển, bên là bắp chân trần và đôi giày cao gót xinh , đầu đội một chiếc mũ rộng vành cùng tông màu với áo khoác, mái tóc dài dày mượt buông xuống nửa lưng. Cô cúi đầu, nửa khuôn mặt vành mũ che khuất, chỉ thể xuyên qua lớp mạng che mặt rủ xuống, thấy ch.óp mũi thanh tú và đôi môi đỏ mọng của cô.

Từ đầu đến chân đều toát lên vẻ tinh xảo, giống như sắp dự một bữa tiệc long trọng nào đó.

Mặc dù Tổ Uyển chỉ mới gặp phu nhân nhà vài , nhưng một phụ nữ thể trở thành trợ lý của thừa kế tập đoàn Duy Phong thì thể là tầm thường . Dù chỉ dựa nửa khuôn mặt mơ hồ đó, cô cũng nhận Vân Vụ Lai ngay lập tức, cung kính chào hỏi: “Phu nhân.”

Vân Vụ Lai gật đầu, mỉm với Tổ Uyển.

“Bên trong đến đủ cả ?” Chúc Khải Toàn hỏi.

Tổ Uyển: “Vâng thưa Chúc tổng, tất cả đến đủ.”

“Ừm.” Chúc Khải Toàn dừng bước, nghiêng đầu, hiệu cho Tổ Uyển “Cô ở nhà buồn chán, đưa cô đến đây. Lát nữa họp cô cần , ở với cô .”

Chúc Khải Toàn hiện ba trợ lý, Tổ Uyển là năng lực mạnh nhất, giao năng lực nhất để chăm sóc Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai cau mày, lập tức phủ quyết: “Không cần .”

khỏi tự ngẫm , quá , khiến cho ngay cả thời gian họp cũng sợ cô buồn chán, sắp xếp cho cô đó.

Dở dở , nhưng thể phủ nhận, chút cảm động.

Chúc Khải Toàn thu hồi mệnh lệnh, Tổ Uyển hiểu ý , ý kiến: “Vâng, Chúc tổng.”

Phu nhân nhà đầu đến công ty thị sát, chuyện quả thật chuyện nhỏ, cần đối đãi nghiêm túc.

Trong phòng chờ bên ngoài văn phòng, một đứa trẻ bốn năm tuổi đang bò bàn , trán dán miếng dán hạ sốt, đang tô tô vẽ vẽ mấy tờ giấy trắng. Thấy Chúc Khải Toàn, cô bé nở nụ , ngọt ngào gọi: “Chú Chúc.”

Chúc Khải Toàn gật đầu với cô bé. “Lý Đề mang con bé đến ?” Anh hỏi Tổ Uyển.

Tổ Uyển : “Vâng, là con bé ốm học , ở nhà thật sự ai chăm sóc, đành mang đến đây.”

Lý Đề là nhân viên phòng truyền thông của công ty, còn trẻ nhưng năng lực việc mạnh, chức vụ thấp. Hai năm và chồng ly hôn, con gái thuộc về cô . Một bà đơn lo sự nghiệp lo cho con, đủ vất vả cần cũng .

Sau khi Chúc Khải Toàn tình hình, chiếu cố Lý Đề nhiều, cũng cho cô đặc quyền thể mang con đến công ty bất cứ lúc nào.

gần đây, Lý Đề mang con đến công ty quá thường xuyên.

Chỉ là, dù cũng là do chính miệng đồng ý, Chúc Khải Toàn cũng tiện gì nhiều, dặn dò Tổ Uyển: “Vậy các cô trông chừng con bé cẩn thận nhé.”

Rồi Vân Vụ Lai, đề nghị: “Đợi một lát, họp xong, là em ngủ bù một giấc .”

Vân Vụ Lai đang đứa trẻ vẽ, sự chú ý đặt Chúc Khải Toàn, cô lơ đãng xua tay: “Ôi dào , em trẻ con , gì còn cần .”

Chúc Khải Toàn mấy câu, nhưng tức giận, còn một cái, phòng họp.

Tổ Uyển việc trướng Chúc Khải Toàn ba năm, cô chỉ là trợ lý công việc mà còn là trợ lý đời sống, xem là tiếp xúc nhiều nhất với Chúc Khải Toàn trong mấy năm nay. Vì hiểu rõ tình trạng tình cảm của Chúc Khải Toàn hơn bất kỳ ai, vợ danh nghĩa của , là từ trời rơi xuống, ba năm hề tin tức gì, Tổ Uyển đừng là gặp, ngay cả cũng từng qua.

Dáng vẻ vợ chồng tình sâu nghĩa nặng của hai ở tiệc mừng công của QC đó, lừa khác chứ lừa .

Nơi càng hào nhoáng lộng lẫy thì càng che giấu nhiều dơ bẩn. Tổ Uyển ở trong giới nhiều năm như , quá quen với những chuyện hoang đường của giới thượng lưu. Cuộc hôn nhân của Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai, dù là liên hôn thương mại là chiêu trò tạo scandal, tóm thể tình cảm thật, mối quan hệ của họ thậm chí còn nhạt nhẽo hơn cả diễn kịch cho ngoài xem.

ngay tại khoảnh khắc , Tổ Uyển đột nhiên phát hiện phán đoán của thể sai lệch.

Chúc Khải Toàn ngày thường đối với khác vẻ gì là bề , nhưng một dù đang cũng sẽ toát khí chất uy nghiêm của đầu. Tổ Uyển hiểu sâu sắc rằng vẻ ngoài hòa nhã của sếp là những suy nghĩ và nguyên tắc riêng, cho phép khác vượt qua ranh giới. Ai ngờ mặt vợ hiền như , đây là giả vờ, bởi vì cô thậm chí còn cảm nhận cả sự cưng chiều trong đó.

Tổ Uyển trong lòng kinh ngạc, nhưng biểu hiện ngoài, cô càng thêm kính trọng mà mời Vân Vụ Lai: “Phu nhân, mời lối .”

Vân Vụ Lai chịu theo Tổ Uyển, cô về phía cô bé, : “ xem con bé vẽ một lát.”

Tổ Uyển chiều theo ý cô, mang và đồ ăn vặt đến cho cô.

Cô bé vẽ một nhân vật mặc váy nhỏ, còn vẽ cho cô bé hai b.í.m tóc thắt nơ bướm, đang nghiêm túc vẽ một cao hơn.

“Đây là cháu ?” Vân Vụ Lai hỏi.

ạ, ?” Trên mặt cô bé cũng vẽ một vệt b.út màu nước đỏ, trông buồn , cô bé đắc ý nheo mắt “Thế nào, giống cháu đúng ?”

Vân Vụ Lai mở mắt dối: “ .” Cô chỉ mà cô bé đang vẽ “Đây là cháu đúng ?”

Cô bé gần như sùng bái cô c.h.ế.t : “ ạ! Sao dì ?”

Vân Vụ Lai : “Cái gì dì cũng .”

Nói , cô định lấy một hai cây b.út để vẽ vời g.i.ế.c thời gian. Cô là nhà thiết kế, tài vẽ vời tất nhiên cần , vẽ phác thảo, màu nước, tốc ký… đều là những sở trường rèn luyện từ nhỏ.

cô bé keo kiệt, một tay ôm c.h.ặ.t hộp b.út màu nước 24 màu của : “Không , đây là b.út màu của cháu, cho dì mượn.”

Vân Vụ Lai: “…”

chút mất mặt, nhưng miệng chịu thua: “Không mượn thì thôi, cô thèm, ở nhà cô còn b.út màu nước 240 màu nữa đấy.”

Với kiến thức của một đứa trẻ, 48 là con lớn nhất của b.út màu nước , nên cô bé đương nhiên tin lời Vân Vụ Lai : “Cô phét, b.út màu nước nhiều màu như .”

“Không tin thì thôi.”

Bầu khí thiện phá hủy , cô bé phòng như phòng trộm mà ôm hộp b.út màu của vẽ, còn Vân Vụ Lai thì cầm điện thoại lên lướt tin tức, hai cách một xa, ai cũng thèm để ý đến ai.

Tổ Uyển bên cạnh chào Vân Vụ Lai một tiếng ngoài.

Khoảng mười lăm phút , cô vội vã giày cao gót trở về.

Vân Vụ Lai thấy tiếng động, bất giác ngẩng đầu lên , ngây .

Tổ Uyển xách theo một chiếc hộp to như vali và một xấp giấy vẽ.

Vân Vụ Lai nhận , đó là một hộp b.út chì màu 500 màu.

Tổ Uyển đặt giấy vẽ và chiếc vali… , đặt hộp b.út màu xuống mặt cô mở , vô b.út chì màu sắp xếp ngăn nắp theo hệ màu, màu sắc chi tiết đến mức khiến choáng váng.

Cô bé trực tiếp đến ngẩn , miệng nhỏ há to, lâu cũng khép .

Trên đời nhiều b.út màu như , trời ơi, còn chia thành nhiều tầng như thế, mỗi tầng nhiều màu như ?!

Ít nhất cũng một trăm màu chứ nhỉ?!

Đừng là trẻ con, ngay cả Vân Vụ Lai cũng chút ngây .

“Tình hình gì đây?” Cô khó hiểu hỏi Tổ Uyển.

Tổ Uyển giải đáp thắc mắc của cô: “Phu nhân, nếu cô vẽ, Chúc tổng bảo chuẩn b.út và giấy cho cô.”

——Tổ Uyển, cô đang ?

——Chúc tổng, phu nhân vẽ, nhưng con gái của quản lý Lý cho cô mượn b.út màu, cô vẻ vui.

——Vậy cô cũng mua cho cô một hộp b.út màu nước .

——Vâng ạ.

Trên đường mua b.út màu nước cho Vân Vụ Lai, Tổ Uyển nhận tin nhắn của Chúc Khải Toàn: 「Nhớ mua cho cô loại nhiều màu nhất.」

 

 

Loading...