Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vân Vụ Lai ngủ đến hơn mười giờ sáng mới dậy.

Mặt dày quả là thứ càng luyện càng dày, lúc xuống lầu, Vân Vụ Lai chẳng còn chút bồn chồn nào nữa.

Nói cũng lạ, cô ở nhà họ Lạc nhiều năm như , hiếm khi dám ngủ nướng, nhưng bây giờ ở nhà chồng, cô ngủ một mạch đến trưa trờ trưa trật mà hề gánh nặng tâm lý.

Bố nuôi thì : “Cuối tuần hiếm hoi, ngủ thêm chút nữa con?”

Mẹ chồng thì bảo: “Phụ nữ ngủ nhiều một chút mới .”

Mọi đều thật lòng, nhưng cách cô đối mặt khác biệt.

Vân Vụ Lai ngẫm nghĩ một lúc cũng thông suốt, bản chất vẫn là vấn đề tiền nhiều ít. Trước đây ở nhà bố nuôi, việc đều cần nhà tự tay , bố nuôi gánh vác gia đình vất vả , nhân lúc nghỉ lễ đến trường, đương nhiên cô sẽ phụ giúp san sẻ, nếu lương tâm cô sẽ yên.

Còn bây giờ ở nhà họ Chúc, bố chồng mười ngón tay đụng nước, việc đều giao cho giúp việc, cô chẳng cần áp lực tâm lý gì cả.

Tiền đúng là một thứ tầm thường, nhưng nó thật sự thể giải quyết phần lớn phiền não thế gian .

Hôm nay phòng khách nhà họ Chúc mấy hàng xóm sang chơi, đang xúm một bàn mạt chược.

Đặng Hoa Phong thấy Vân Vụ Lai xuống liền cất tiếng chào: “Vụ Lai, dậy con?”

Vân Vụ Lai theo Đặng Hoa Phong chào một lượt các dì hàng xóm, đó bếp ăn sáng.

Phía lưng, tiếng các dì bàn tán về cô vang lên sang sảng.

“Hoa Phong , con dâu bà xinh thật đấy.”

“Cũng tàm tạm thôi.” Đặng Hoa Phong khép miệng, khách sáo đáp “Con dâu nhà bà cũng tệ.”

“A Khải cũng trai, hồi đó giới thiệu cho cháu gái bao nhiêu, với Hoa Phong bao nhiêu mà A Khải cứ đồng ý, giờ thì cuối cùng cũng hiểu tại .”

“Sau hai đứa nó mà sinh con chắc chắn sẽ xinh , sinh nhiều , đừng lãng phí gen .”

Nói , hạ giọng, hỏi một cách mờ ám: “Hoa Phong, trông con dâu nhà bà vẻ ham ngủ nhỉ, khi nào… ?”

Đặng Hoa Phong: “ cũng mong thế lắm chứ.”

Vân Vụ Lai ở trong bếp rõ mồn một, cô sầu não thở dài một , dám ngoài, sợ nước bọt của “đội quân giục đẻ” dìm c.h.ế.t, đành chọn giải quyết bữa sáng ngay trong bếp.

Cô giúp việc tinh ý, chỉ lo chuẩn bữa trưa, tuyệt đối thừa một câu.

Vân Vụ Lai thích sự tinh ý của cô giúp việc.

Buổi chiều, cô ngoài dạo phố với Yến Tùy.

Yến Tùy cầm thẻ của Phó Hành Thử quẹt một trận tưng bừng, mua cho , mua cho hai em Phó Hành Thử và Phó Minh Chước, mua cho bố , đúng kiểu mua sắm càn quét.

Vân Vụ Lai cùng nửa ngày trời mà bản chẳng mua gì cả.

“Sao thế?” Yến Tùy ký tên Phó Hành Thử, buồn hỏi, “Chẳng là tớ dạo phố với , thành cùng tớ ?”

Vân Vụ Lai hề d.a.o động: “Tớ ở Cẩm Thành bao lâu, cần thiết mua.”

“Không bao lâu là bao lâu?” Yến Tùy hỏi.

Vân Vụ Lai buột miệng theo phản xạ: “Chắc là hai tuần.”

Trước đó, Vân Vụ Lai vẫn luôn cảm thấy suy nghĩ kỹ nên ở Cẩm Thành lâu như chỉ để xem buổi hòa nhạc cùng Chúc Khải Toàn .

Đến tận giây phút , cô mới nhận , sâu trong nội tâm thực lựa chọn từ lâu.

“Hai tuần?” Yến Tùy ngạc nhiên hỏi “Hai tuần ngắn.”

Vân Vụ Lai trả lời qua quýt: “Cậu thích thì cứ mua .”

Đang dạo, cô nhận một cuộc gọi từ lạ, cô hiệu cho Yến Tùy ngoài cửa hàng điện thoại.

“Xin chào.”

“Chào phu nhân.” Bên là một giọng nữ trẻ trung, lịch sự “ là Tổ Uyển, trợ lý của Chúc tổng, xin hỏi phu nhân đang dạo ở trung tâm thương mại Hằng Long ạ?”

Vừa là trợ lý của Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai khỏi nhớ tới câu vênh váo của hẹn ăn cơm thì tìm trợ lý của đặt lịch ”, nhưng ngoài mặt cô vẫn lịch sự đáp: “Ừm, đúng .”

Tổ Uyển tiếp tục hỏi: “Phu nhân tiện cho địa chỉ cụ thể của chị ạ?”

Vân Vụ Lai cau mày: “Có chuyện gì ?”

Tổ Uyển đáp: “ hiện cũng đang ở trung tâm thương mại Hằng Long, Chúc tổng nhờ tìm chị một chuyến.”

Chúc Khải Toàn thì thể chuyện gì chứ?

Thấy Yến Tùy điền xong địa chỉ giao hàng và bước khỏi cửa hàng, Vân Vụ Lai tiến gần cô , tiện miệng với Tổ Uyển: “ đang ở QC.”

Yến Tùy bỏ sót một cửa hàng nào, QC ở ngay bên cạnh.

Yến Tùy quả nhiên bước , hỏi Vân Vụ Lai: “Cậu thẻ giảm giá nhân viên ?”

Vân Vụ Lai: “Có.”

Yến Tùy: “Thế thì quá, cho tớ quẹt ké với.”

“Này, giàu các ai cũng ki bo thế ?” Vân Vụ Lai nhịn mà bật .

“Tiền của giàu cũng từ trời rơi xuống, Phó Hành Thử kiếm tiền vất vả lắm đấy.” Nghe giọng Yến Tùy, cứ như thể động một tí là “mua hết”, cũng chẳng quan tâm dùng đến chẳng là cô , mà là một nào khác .

Tại cửa hàng thương hiệu nhà , Vân Vụ Lai cuối cùng cũng mua món chiến lợi phẩm đầu tiên trong ngày, một đôi bốt dài.

Lúc cô ký hóa đơn, Yến Tùy thấy cô đang thủ tục thanh toán, đến bước ký tên thì phát hiện gì đó đúng: “Vân Vụ, quẹt thẻ của ?”

“Ừa.” Vân Vụ Lai trả b.út và hóa đơn cho nhân viên bán hàng.

Yến Tùy gì nữa.

Vân Vụ Lai cũng im lặng.

Nói nhỉ, mấy năm gần đây cô thực kiếm nhiều tiền, tuy thể so sánh với những gia đình giàu như nhà họ Chúc, nhà họ Phó, nhà họ Yến, nhưng để tự do mua sắm hàng xa xỉ thì vẫn dư sức. Mua một đôi bốt thôi mà, cô còn chẳng thèm chớp mắt.

Thế nhưng, cùng là phụ nữ chồng, một quẹt thẻ của chồng, một chỉ thể quẹt thẻ của , vế trông vẻ thật sự hạnh phúc bằng vế .

Vân Vụ Lai vốn chẳng thấy t.h.ả.m thương chút nào, nhưng so sánh thì đau thương.

Cô chỉ một món chiến lợi phẩm, cũng lười để cửa hàng giao đến tận nhà, bèn tự xách luôn.

Yến Tùy vẫn như thể đồ cần tiền mà càn quét QC, nhân viên trong cửa hàng khép miệng, chỉ hận thể phụng cô lên thờ.

Vân Vụ Lai ghế sô pha chờ, lâu , Tổ Uyển giày cao gót mười phân, bước nhanh như bay đến tìm cô.

“Phu nhân.” Tổ Uyển cung kính chào cô.

Vân Vụ Lai gật đầu hiệu, hỏi: “Anh chuyện gì thế?”

Yến Tùy cũng tạm dừng việc mua sắm, tò mò sang.

Tổ Uyển hai tay đưa một tấm thẻ, mặt thẻ màu đen tuyền, chỉ ở một vài góc độ nhất định mới lóe lên ánh vàng kim của dòng chữ, kín đáo mà sang trọng.

“Chúc tổng quên đưa thẻ cho chị, thẻ hạn mức, mời chị cứ tự nhiên mua sắm những gì thích, cần khách sáo ạ.”

Vân Vụ Lai: “…”

Một lúc , cô bình tĩnh nhận lấy: “ .”

Tổ Uyển đưa thẻ xong liền rời .

Yến Tùy chậc chậc lấy lạ, trêu chọc bắt chước giọng điệu của Tổ Uyển: “Chúc tổng quên đưa cho bà xã yêu dấu thẻ đen giới hạn , mời Chúc phu nhân cứ tự nhiên mua sắm những gì thích, cần khách sáo.”

Vân Vụ Lai ngượng, xua cô : “Đi mua đồ của .”

Yến Tùy chỗ khác, nhưng trong lòng kinh ngạc, tốc độ của Chúc Khải Toàn cũng quá nhanh thì , mấy phút mới bảo Phó Hành Thử nhắc , trợ lý mang thẻ đến nhanh ?

Đang nghĩ , điện thoại rung lên.

Chúc Khải Toàn thông qua trung gian mà tự trả lời cô: 「Anh , cho mang qua cho cô .」

Yến Tùy lúc mới hiểu Chúc Khải Toàn tự nghĩ thông suốt, cô trả lời: 「Thấy , trợ lý của xong.」

thêm một dòng, dọa dẫm: 「 giác ngộ muộn quá , Vân Vụ quẹt thẻ của mua đồ .」

Chúc Khải Toàn để tâm: 「Không , Vân Vụ Lai tiền.」

Anh bổ sung: 「Lát nữa quẹt thẻ của , em cũng quẹt thẻ của luôn , mua gì thì mua.」

Yến Tùy vui vẻ: 「Thật ? Em khách sáo nhé.」

Chúc Khải Toàn: 「Vốn cũng mong em khách sáo.」

Yến Tùy: 「Haha.」

Cuộc trò chuyện đến đây cũng tự động kết thúc. Yến Tùy cất điện thoại, định tiếp tục càn quét thì điện thoại rung lên.

Chúc Khải Toàn: 「Em mua đồ cho Hành Thử ?」

Yến Tùy: 「Đương nhiên .」

thích nhất là mua đồ cho Phó Hành Thử, đàn ông của từ đầu đến chân đều mặc đồ do mua, cảm giác thỏa mãn gì tả xiết.

Chúc Khải Toàn “đang nhập…” một lúc lâu, Yến Tùy nghĩ mãi , chẳng lẽ Chúc Khải Toàn nỡ mua đồ cho Phó Hành Thử?

Không lý.

Một lúc lâu , Chúc Khải Toàn cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới: 「Bảo Vân Vụ Lai cũng mua cho một ít.」

Nửa câu nối tiếp ngay đó: 「Đừng bảo.」

Cách một màn hình, Yến Tùy cũng cảm nhận sự kiêu ngạo đáng yêu của Chúc Khải Toàn.

Mặc dù nhận thẻ của Chúc Khải Toàn, nhưng Vân Vụ Lai hề mua sắm trả thù, đối mặt với vô hàng hóa, cô vẫn giữ vẻ thanh tâm quả d.ụ.c.

Vợ còn tiêu tiền của Chúc Khải Toàn, khiến Yến Tùy cũng ngại tiêu.

“Không , ưng cái gì thì cứ mua .” Vân Vụ Lai buồn đưa thẻ cho cô “Có gì .”

Yến Tùy chỉ với Vân Vụ Lai rằng Chúc Khải Toàn bảo cô cũng quẹt thẻ của , nhưng vẫn giữ lời hứa, cho Vân Vụ Lai tâm nguyện của Chúc Khải Toàn.

Yến Tùy chịu nhận: “Cậu mua, tớ mua chứ. Cậu thử đặt vị trí của tớ xem.”

Thấy cả hai sắp sửa một buổi chơi mất hứng, Vân Vụ Lai đành bất lực, thẳng đến cửa hàng đồng hồ: “Vậy tớ một vố lớn .”

thể quẹt thẻ của , nhưng cũng thanh cao đến mức từ chối bữa trưa miễn phí dâng đến tận miệng.

Từ lúc cửa hàng đến lúc xác định chiếc đồng hồ mua, chỉ mất ba phút, Vân Vụ Lai chốt một chiếc đồng hồ 780 ngàn tệ.

Trước khi còn nghèo khó, cô sẽ cố gắng tránh tiêu tiền của Chúc Khải Toàn, nhận những món quà đắt tiền của ; nhưng bây giờ, cô năng lực kinh tế, tự mua đồ, ngược bắt đầu kiêng dè mà quẹt thẻ của .

Có lẽ đây chính là cái gọi là tự tin.

Yến Tùy giơ ngón tay cái với cô: “Vân Vụ Lai, tớ ngưỡng mộ .”

Yến Tùy quên sứ mệnh mà Chúc Khải Toàn giao cho , chỉ chiếc đồng hồ nam cùng dòng bên cạnh, giả vờ bâng quơ: “Chiếc đồng hồ nam cũng ghê, trông tinh xảo thật.”

Vân Vụ Lai lơ đãng liếc , bất kỳ biểu hiện nào.

Nhân viên bán hàng cơ hội kinh doanh, vội vàng ân cần giới thiệu: “Đồng hồ nam và nữ là mẫu đôi, thể dùng để tặng bạn trai. Đây là mẫu mới của chúng , phiên bản giới hạn cầu, cửa hàng chúng cũng chỉ một cặp thôi ạ.”

“Không bạn trai.” Vân Vụ Lai mặt cảm xúc .

Nhân viên bán hàng lủi thủi im miệng.

Yến Tùy vạch mặt bạn : “Cô bạn trai, nhưng chồng.”

Đôi mắt của nhân viên bán hàng sáng lên.

Dưới sự khuyên nhủ hết của hai , Vân Vụ Lai đành chịu thua, để yên tai, cô thỏa hiệp: “Được , mua, ?”

Quẹt thẻ xong, Vân Vụ Lai xách túi mua sắm, rời trong sự tiễn đưa rạng rỡ của nhân viên, tiếp tục cùng Yến Tùy càn quét.

Hơi đau đầu, tự dưng mua hai chiếc đồng hồ đắt giá.

Thôi kệ, dù cũng tiêu tiền của Chúc Khải Toàn.

Chắc hẳn cũng nhận tin nhắn , nhưng hỏi han một tiếng.

Nửa buổi chiều trôi qua nhanh.

Vân Vụ Lai là tiêu dùng lý trí, nhưng phụ nữ khó giữ lý trí tuyệt đối khi mua sắm, cộng cô cũng mua mấy bộ quần áo, và sự xúi giục của Yến Tùy, cô mua thêm một chiếc cà vạt cho Chúc Khải Toàn.

Theo lời của Yến Tùy thì: “Đàn ông dễ lừa lắm, tuy chúng quẹt thẻ của họ, nhưng chỉ cần mua đồ cho họ là họ vui lắm , họ sẽ còn hào phóng hơn.”

Đồ đạc quá nhiều, Vân Vụ Lai đành từ bỏ việc tự xách túi, chọn để cửa hàng giao hàng tận nhà.

Hai nghỉ ngơi một chút ở tiệm bánh ngọt, định dưỡng sức để tiếp tục hiệp thì Yến Tùy nhận một cuộc điện thoại, công ty chút việc khó giải quyết, cần cô về xử lý. Tập đoàn Yến Sâm hiện vẫn do bố của Yến Tùy là Yến Kỳ Thịnh nắm quyền chính, Yến Tùy núp bóng cha, phần lớn thời gian vẫn khá nhàn nhã, nhưng những lúc quan trọng vẫn gánh vác trách nhiệm của một tiểu Yến tổng.

Cúp điện thoại, Yến Tùy Vân Vụ Lai chút khó xử.

Vân Vụ Lai xua tay: “Cậu , việc chính quan trọng hơn.”

“Vậy tớ đưa về nhé.” Yến Tùy .

Vân Vụ Lai giơ cổ tay lên, chiếc đồng hồ mới mua, hơn bốn giờ , cô hẹn Chúc Khải Toàn sáu giờ gặp mặt, ăn tối xem phim.

Yến Tùy định trêu chọc: “Xem gần đây tiến triển nhanh ch.óng nhỉ.”

Vân Vụ Lai lập tức ngăn cô : “Dừng, xem một bộ phim thôi mà ngạc nhiên thế.”

Sớm .

Cô vốn nghĩ giấu giếm chuyện kết hôn ba năm là t.ử tế, thẳng thắn với bạn một chút mới .

Yến Tùy tủm tỉm: “Hồi năm ngoái, mỗi khi tớ và Phó Hành Thử chút động tĩnh gì, Khải Toàn cũng trêu chọc như thế đấy.”

Vân Vụ Lai lấy lạ: “Anh trêu thì tìm mà trả đũa chứ, tìm tớ thì tính là gì.”

Oan đầu nợ chủ, năm ngoái lúc Yến Tùy và Phó Hành Thử manh nha, cô còn đang ở cách xa ngàn dặm, một câu cũng từng trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-40.html.]

“Đây thuộc về nợ chung của vợ chồng các , tớ tìm ai đòi cũng như cả thôi.” Yến Tùy năng hùng hồn.

Vân Vụ Lai: “…”

Sau khi Yến Tùy , Vân Vụ Lai một còn hứng thú dạo phố, bèn trong tiệm bánh ngọt lướt điện thoại g.i.ế.c thời gian.

Năm giờ hai mươi phút, Chúc Khải Toàn gửi tin nhắn Wechat: 「Cuộc họp tạm thời kết thúc , sẽ đến muộn một chút.」

Vân Vụ Lai ghét chờ đợi khác, cô cho rằng chờ đợi là lãng phí thời gian, nhưng lúc cũng còn cách nào khác, thể bắt Chúc Khải Toàn bỏ việc chính để xem phim với .

「Biết .」

Chúc Khải Toàn : 「Chắc sẽ kịp giờ chiếu phim, bữa tối để Tiểu Tùy ăn cùng em nhé.」

Anh Yến Tùy .

Vân Vụ Lai định là hôm nay bỏ , nhưng đây là buổi hẹn hò bao nhiêu năm, cô do dự một chút vẫn đồng ý: 「Biết .」

Phim chiếu lúc bảy rưỡi.

Hai tiếng đồng hồ quả là lỡ cỡ, về nhà một chuyến, lát nữa qua đây, đường mệt mỏi, nhưng ở đây chờ thì thực sự nhàm chán.

Bảy giờ, Vân Vụ Lai đói mệt, nhận tin nhắn của Chúc Khải Toàn, gửi mã lấy vé cho cô: 「Anh vẫn đang trong giai đoạn kết thúc, để Tiểu Tùy xem cùng em, sẽ đến muộn một chút.」

Vân Vụ Lai thật sự chút bực bội.

Không xem nữa, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Chúc Khải Toàn chắc chắn là thể dứt mới liên tục trì hoãn thời gian, cô tỏ là một đứa trẻ vô lý, vì cô nén một tức trong lòng, nuốt trôi mà nhả cũng .

Cô bắt đầu suy nghĩ xem nên thể hiện thái độ chờ đợi, về nhà như thế nào.

Nên tỏ chín chắn, điềm tĩnh và quan tâm?

Hay là bộc lộ một chút bất mãn lấp lửng, để nhận sai lầm của ?

Giữa lúc nội tâm đang giằng co, Chúc Khải Toàn gửi tin nhắn tới: 「Anh thu hồi .」

Ý ? Vân Vụ Lai chớp chớp mắt.

Chúc Khải Toàn: 「Sao em với là Tiểu Tùy từ bốn giờ ?」

Còn thể vì nữa, chẳng vì vợ hiểu chuyện, tinh tế, bám ?

Hãy cảm tạ trời đất , hỡi kẻ phàm nhân ngu ngốc.

Chúc Khải Toàn: 「Đang ở ?」

Vân Vụ Lai gửi một định vị.

Chúc Khải Toàn: 「Ở yên đó, đừng .」

Anh đến nhanh, hai mươi phút vội vã chạy tới.

Lúc nhắn “Ở yên đó, đừng ”, Vân Vụ Lai đoán sẽ bỏ dở công việc để đến tìm , cô cào cào mặt bàn, mắt , chút ngượng ngùng quan tâm một câu: “Vậy cuộc họp của thì ?”

Được , cô vuốt đuôi, lúc “Ở yên đó, đừng ” thì khuyên can, bây giờ mới , thiếu thành ý.

“Tổ Uyển sẽ chủ trì.” Anh đến gần hơn, vì chạy từ bãi đỗ xe qua nên thở gấp, đè giọng hỏi “Em ăn cơm ?”

Vân Vụ Lai lắc đầu.

Vẻ ngoài hiểu chuyện giả tạo của cô lập tức trụ nổi nữa, cô lí nhí phàn nàn: “Em sắp c.h.ế.t đói …”

“Xin .” Chúc Khải Toàn nắm lấy cổ tay cô “Đi, bây giờ ăn.”

Cùng với hành động , chú ý đến vật thể cứng hình vòng cổ tay cô, cách lớp áo vẫn thể sờ là đồng hồ.

Anh kéo cô , tiện tay vén tay áo cô lên xem, liền thấy một chiếc đồng hồ màu xám khói xinh , những viên kim cương đính đó lấp lánh ánh sáng li ti ánh đèn.

“Khá .” Anh đưa một lời khen ngắn gọn.

Vân Vụ Lai đút tay túi, với rằng cô cũng mua cho một chiếc, nhưng , cô nên lời.

Đầu óc cô đúng là vấn đề , mua gì mua, mua đồ đôi.

Đều tại Yến Tùy và nhân viên cửa hàng, cứ một mực khuyên cô, khiến cô mua sắm bốc đồng.

Nhà hàng ở lầu, hai theo bảng chỉ dẫn, cùng đến khu vực thang máy.

Đi ngang qua cửa hàng đồng hồ đó, bước chân của Chúc Khải Toàn khựng , hỏi: “Em mua hai chiếc đồng hồ đúng ?”

Hai khoản chi tiêu lớn với tiền tương tự , thời gian cách cũng ngắn, chắc là mua ở cùng một cửa hàng.

Vân Vụ Lai trả lời qua quýt: “Ừm.”

“Cho ?” Khả năng quan sát tinh tường của Chúc Khải Toàn phát huy tác dụng.

“Anh thích thì cho thôi.” Vân Vụ Lai ngoài mặt vẫn lạnh lùng, cô lảng sang chuyện khác “Em đói c.h.ế.t , thể ăn nhanh lên .”

“Nhanh thôi.” Chúc Khải Toàn thẳng trong.

Nếu bây giờ mặt Vân Vụ Lai xuất hiện một cây đèn thần Aladdin, điều ước đầu tiên của cô chắc chắn là: Hy vọng cửa hàng đồng hồ giao đồng hồ đến nhà cho cô .

sự việc trái với mong .

Nhân viên cửa hàng cung kính dâng chiếc đồng hồ lên, nịnh nọt : “Anh thật phúc ạ, chị nhà tỉ mỉ chọn cho một chiếc đồng hồ , còn là mẫu đôi nữa ạ!”

Cả vạn con alpaca đang chạy loạn trong lòng Vân Vụ Lai.

Cô âm thầm đưa cửa hàng danh sách đen, đây là đầu tiên cô ghé qua, nhưng cũng là cuối cùng.

“Vậy ?” Chúc Khải Toàn lập tức lấy hộp đồng hồ khỏi túi “Vậy đeo luôn bây giờ.”

Vân Vụ Lai sắp phát điên, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Em đói c.h.ế.t , thể ăn nhanh lên ?”

Chúc Khải Toàn thèm để ý đến cô, ba chân bốn cẳng đồng hồ.

Nhìn vành tai ửng hồng của cô, và chiếc đồng hồ đeo tay màu đen cao cấp cổ tay .

Thật xứng đôi.

Tâm trạng .

Ăn cơm xong là hơn chín giờ.

“Không xem phim nữa nhé?” Chúc Khải Toàn hỏi.

Xem xong phim chắc cũng gần 12 giờ đêm, cô đang trong kỳ sinh lý, nhất nên thức khuya.

“Xem.” Sau một bữa ăn, Vân Vụ Lai gần như quên sự ngượng ngùng mà cặp đồng hồ đôi mang cho “Ngủ sớm quá em ngủ .”

Chúc Khải Toàn còn khuyên thêm.

Vân Vụ Lai : “Hay là em về Paris sớm thì hơn, ở đây chán c.h.ế.t .”

Thôi , cô , còn thể gì nữa.

Chúc Khải Toàn mở ứng dụng xem phim, đưa điện thoại cho cô: “Vậy em chọn .”

Gần đây phim gì , bộ duy nhất xem chính là bộ họ đặt lúc bảy giờ hơn, nhưng sắp hết chiếu , nên suất chiếu nhiều, hôm nay còn suất nào.

Phim kinh dị là phim dở, phim quy tụ dàn tiểu thịt tươi là phim dở, chọn cái đỡ tệ nhất trong một đám tệ, bộ duy nhất tạm chấp nhận tên là 《Tình cũ chạy cho thoát》, đối với hai họ mà thì quá mức vi diệu.

Vân Vụ Lai chọn lựa hồi lâu, quyết định ném vấn đề khó cho Chúc Khải Toàn.

Chúc Khải Toàn xem một vòng, nhanh thản nhiên đưa lựa chọn: “Xem《Tình cũ》.”

“Ừm.” Vân Vụ Lai ý kiến.

cũng là chọn, ngại, thì cô cũng giả vờ ngại.

Lúc nhân viên phục vụ đến thanh toán, theo thói quen đưa hóa đơn cho đàn ông.

Chúc Khải Toàn chỉ chỉ sang phía đối diện: “Đưa cho cô .”

Bữa lẩu Haidiliao vốn nên là cô mời, để cô mời .

Vân Vụ Lai vẫn ý kiến, nhưng tự nhiên đưa tấm thẻ mà đưa cho cô buổi chiều.

Chúc Khải Toàn sững một chút, khỏi mỉm .

Anh , Vân Vụ Lai liền nhớ , còn nợ một bữa cơm.

C.h.ế.t tiệt, gì đáng chứ, cô chỉ quên thôi mà, như cô keo kiệt lắm, đến bữa cơm cũng năm bảy lượt ăn quỵt .

Cô tức quá hóa thẹn gọi nhân viên phục vụ : “Xin , đợi một chút, đổi thẻ khác.”

Chúc Khải Toàn xua tay hiệu cho nhân viên phục vụ : “Không , cứ dùng thẻ .”

Chẳng câu rằng, ăn cơm xong, con trai trả tiền là do phong độ lịch lãm của thời kỳ yêu đương nồng cháy; còn con gái trả tiền thường là vợ chồng lâu năm, vì điều đó nghĩa là quyền tài chính trong tay con gái.

Nhân viên phục vụ nhanh thanh toán xong , cầm hóa đơn yêu cầu Vân Vụ Lai ký tên.

Hiểu rõ thủ tục thanh toán xong, Vân Vụ Lai đẩy tấm thẻ sang phía đối diện, trả cho .

“Cầm lấy .” Chúc Khải Toàn đẩy về.

chịu lấy, lẩm bẩm: “Đưa cho em gì.”

“Em xem để gì?” Chúc Khải Toàn hỏi .

Phim chiếu nửa tiếng nữa, hai thong thả dạo lên tầng cùng của trung tâm thương mại, mua bắp rang bơ và sữa chờ ở khu nghỉ ngơi một lúc mới đến giờ soát vé.

《Tình cũ chạy cho thoát》 đ.á.n.h giá trung bình, là buổi tối ngày thường nên ít xem, cả rạp chiếu phim chỉ lác đác vài .

Vân Vụ Lai theo Chúc Khải Toàn thẳng đến hàng cuối cùng.

Ghế ở hàng cuối bố trí thành từng cặp hai ghế, và giữa hai ghế vách ngăn.

Anh mua ghế đôi.

Bóng ma mà cặp đồng hồ đôi mang cho Vân Vụ Lai một nữa bao trùm lấy cô.

Chúc Khải Toàn , thản nhiên xuống.

Vân Vụ Lai cứng đờ trong nửa giây, cũng tỏ như chuyện gì mà xuống cạnh .

Cô sẽ cho cơ hội màu.

Cho đến khi phim bắt đầu, trong rạp cũng thêm mấy , cộng đến mười .

Ngoài họ , còn một cặp đôi khác cũng mua ghế đôi, và chọn vị trí góc khuất nhất.

Hiển nhiên, ý của cặp đôi đó ở việc xem phim.

Đèn trong phòng chiếu tắt ngấm, nguồn sáng duy nhất là màn hình lớn, Vân Vụ Lai ôm hộp bắp rang bơ, vì ăn tối xong nên khẩu vị, một miếng cũng ăn, chỉ Chúc Khải Toàn thò tay hai .

Hai bao nhiêu năm cùng xem phim nhỉ?

Tính , ít nhất cũng năm năm .

Từ lúc cô học thạc sĩ, hai xa ít gần nhiều, hiếm khi gặp mặt, chỉ mồ hôi hòa quyện và cách gần thể gần hơn mới thể xua tan nỗi khổ tương tư.

Giờ phút , trong rạp chiếu phim đèn, kín đáo, ai chú ý, cơ thể họ như như chạm , dù chỉ là sự cọ xát nhẹ của vải vóc cũng giống như một mật hiệu đặc biệt khác thường.

Bên cạnh tiếng động lạ.

Hai theo tiếng động sang.

Cặp đôi đang hôn say đắm, như chốn , tay của con trai đang tùy tiện s* s**ng cô gái.

Hai .

Vân Vụ Lai nhỏ: “Nghe camera trong rạp chiếu phim là tia hồng ngoại, trong camera giám sát rõ mồn một.”

Chúc Khải Toàn “Ừm” một tiếng.

Tiếp tục xem phim.

bên cạnh càng lúc càng quá đáng.

Vân Vụ Lai dùng khóe mắt liếc thấy, đầu của cô gái cúi xuống, đang chuyển động lên xuống.

Chơi lớn

So với sự kín đáo dùng khóe mắt của cô, Chúc Khải Toàn thẳng đầu sang , còn hứng thú một lúc lâu.

Không hiểu tại , rõ ràng liên quan đến , Vân Vụ Lai vẫn cảm thấy vô cùng khó xử, bệnh ngại ngùng triệt để phát tác.

Để giảm bớt sự khó xử, cô chằm chằm màn hình, giả vờ nhập tâm tình tiết phim, đồng thời, cô thò tay thùng bắp rang bơ, định ăn một miếng.

Thật trùng hợp, Chúc Khải Toàn cũng thò tay .

Hai bàn tay va trong thùng.

Thái dương Vân Vụ Lai giật một cái, như điện giật, trong cơn hoảng loạn, phản ứng đầu tiên là né tránh.

Chúc Khải Toàn nhanh hơn một bước, nắm lấy tay cô.

Đây là đầu tiên kể từ khi họ gặp , ngoài những lúc giường và những lúc đặc biệt như ốm, họ sự tiếp xúc mật chủ động.

Vân Vụ Lai dám động tác mạnh, chỉ khẽ giãy hai cái, nhưng thể giãy khỏi tay .

Mặt cô nóng bừng lên, may mà xung quanh tối om, sẽ để thấy, cô cố gắng giữ cho giọng điệu của bình tĩnh, tạo một ảo giác núi lở mặt mà sắc đổi: “Buông , camera đang đấy.”

Lời dứt, mắt Vân Vụ Lai tối sầm , nguồn sáng duy nhất cũng che khuất, mặt nghiêng tới, sống mũi chạm , môi cô một thứ ấm áp mềm mại tương tự chạm nhẹ một cái.

Anh đang hôn cô.

Rất kiềm chế, chỉ chạm rời .

Hồi lâu , Vân Vụ Lai mới : “Camera đang …”

Đầu óc cô biến thành hồ dán, bây giờ cô chỉ mỗi câu .

Chúc Khải Toàn để tâm, ghé sát hôn thêm một cái.

Vân Vụ Lai mắt , mất hết lời .

Qua một lúc lâu, Chúc Khải Toàn nhịn mà bật khe khẽ, trầm giọng hỏi: “Vân Vụ Lai, em ngốc ? Nắm tay, hôn một cái, , thấy thì cứ thấy thôi, em căng thẳng cái gì?”

Loading...