Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đêm nay, cô vẫn ngủ yên giấc cho lắm.

Đàn ông vốn dĩ chịu nóng giỏi, cộng thêm nhiệt độ cơ thể Vân Vụ Lai mãi hạ, Chúc Khải Toàn ôm cô chẳng khác nào ôm một cái lò sưởi bỏng rẫy. Anh toát mồ hôi mấy .

cũng dám vén chăn lên vì sợ cô lạnh, chỉ dám thò chân ngoài, còn hơn .

Vân Vụ Lai áp mặt cổ , dù đang nửa mê nửa tỉnh cũng quên chê bai làn da ẩm ướt và nhớp nháp của , đẩy mấy cái mà , cô “chậc” một tiếng, buông lời oán trách: “Anh đừng ôm em c.h.ặ.t thế ?”

Nghe giọng điệu thì vẻ cô khá là bực bội.

Phiên bản đời thực của câu chuyện “Người nông dân và con rắn” một nữa tái diễn.

Chúc Khải Toàn đúng là cô chọc cho tức , hai lời, lập tức nới lỏng vòng tay, đặt cho cô một biệt danh mới: “Vân Vụ Xà.”

Sau “Vân Làm Màu”, cô thêm một biệt danh mới là “Vân Vụ Xà”.

Vừa màu, vong ơn bội nghĩa.

Không còn kìm kẹp, Vân Vụ Lai vội vàng nhích , rời khỏi vòng tay .

Không khí lạnh lập tức lùa trống giữa hai . Đối với Chúc Khải Toàn mà , cảm giác chẳng khác nào uống một ngụm coca đá mát lạnh giữa ngày hè oi ả, thoải mái đến nhường nào.

chỉ tận hưởng ba giây sung sướng quý giá đó chủ động xích gần.

Sợ cô cảm lạnh.

Lỡ như cảm, sốt cao hơn, đốt cho ngốc luôn thì cô sẽ màu, vong ơn bội nghĩa, còn thêm cả thông minh nữa, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

Nếu ngốc thật thì chắc chỉ còn mỗi cái xinh thôi nhỉ?

Thôi bỏ , trông cũng chẳng xinh gì mấy, chỉ miễn cưỡng tàm tạm.

Ngay lúc Chúc Khải Toàn dịch qua, con rắn vong ơn bội nghĩa Vân Vụ tự cảm thấy lạnh và chủ động sáp .

Chúc Khải Toàn nhịn , bật một tiếng khẩy, giễu cợt: “Vân Vụ Xà, em qua đây gì?”

Vân Vụ Lai vẫn mất ý thức , cô gì.

Cô chọn cách giả c.h.ế.t.

Chúc Khải Toàn mặc cho cô rúc lòng , nhưng đưa tay ôm .

Vân Vụ Lai rụt cổ như con rùa một lúc, cảm giác choáng váng ngày càng dữ dội, cuối cùng cô nhịn nữa, lên tiếng: “Chúc Khải Toàn, em cứ cuồng suốt, khó chịu quá.”

Nghe , Chúc Khải Toàn ôm c.h.ặ.t cô lòng, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, bao bọc cô từ bốn phương tám hướng, nhưng lời chẳng dịu dàng như hành động, chì chiết: “Đáng đời, bảo đừng tắm mà cứ cố.”

“Đâu chắc là do tắm .” Vân Vụ Lai tự bào chữa cho . Hôm qua ban ngày cô mồ hôi mà tắm, còn ngoài, chẳng lẽ tối về cũng tắm rửa mà lên giường luôn .

Hơn nữa cô cũng kiềm chế, chỉ tắm qua loa chứ gội đầu.

Tự hỏi lòng , cũng đến nỗi quá quắt lắm nhỉ?

Còn dám cãi .

Chúc Khải Toàn lạnh một tiếng, lời châm chọc: “Không do tắm thì em tắm thêm nữa , nhất là tắm nước lạnh, lấy độc trị độc, tắm xong tung tăng nhảy nhót ngay chứ.”

Giống như phần lớn phụ nữ, Vân Vụ Lai giờ thể nổi cái giọng điệu của Chúc Khải Toàn, huống hồ bây giờ cô đang bệnh, cả thể chất lẫn tinh thần đều đang ở trạng thái cực kỳ yếu đuối.

Cô tủi c.h.ế.t.

Cô im lặng một lúc, khó khăn xoay trong lòng , lưng về phía mà ngủ.

Vừa xoay xong, chính cô cũng mắng kiêu căng. Xưa bằng nay, cô và còn như thời yêu đương ngày , bây giờ cô lấy tư cách gì để dỗi hờn với , mà cũng chắc kiên nhẫn để dỗ dành cô.

là tự rước lấy nhục.

Chắc cô sốt đến hồ đồ nên mới xác định vị trí của bản .

lỡ , bát nước hắt khó hốt , thể nào nữa.

Thế là cô đành cứng đờ như .

Trong bóng tối, Chúc Khải Toàn bóng lưng bướng bỉnh trong tầm mắt , vài giây trôi qua mà bất kỳ phản ứng nào.

Trái tim vốn thấp thỏm yên của Vân Vụ Lai dần chìm xuống đáy vực.

Ngay lúc cô bắt đầu tự vấn xem rốt cuộc nghĩ cái gì mà khi kết thúc công việc vẫn ở trong nước, chi bằng mua vé máy bay sớm nhất ngày mai về Paris cho xong, thì cánh tay vòng qua eo cô, đó di chuyển lên , mò mẫm mặt cô vài cái.

Khô ráo.

Không .

Anh yên tâm , tay đặt về eo cô, mặt cũng áp gáy cô, hỏi với giọng chút buồn : “Giận ?”

Vân Vụ Lai khựng , ngượng ngùng : “Không .”

Con gái khi giận dỗi chẳng bao giờ thừa nhận đang giận.

Chúc Khải Toàn bật thành tiếng, gần đây thích đặt biệt danh cho cô: “Vân Khẩu Thị Tâm Phi.”

Ai cũng một kỳ vọng tâm lý.

Ví dụ như, nếu là lúc còn yêu Chúc Khải Toàn ngày , mắng xong, Vân Vụ Lai thể nào dễ dàng cho qua chuyện.

bây giờ, chịu cho cô một lối thoát, cô thấy mãn nguyện.

Tiểu Vân hèn mọn.

Vân Vụ Lai thầm cảm thán trong lòng.

Chúc Khải Toàn hỏi: “Vẫn còn choáng lắm ?”

“Vâng.” Cô cảm thấy như một con , càng càng nhanh.

Chúc Khải Toàn mặc nguyên bộ đồ ngủ khỏi phòng, lúc , tay cầm một quả chanh và một ly nước cam. Quả chanh cắt đôi, đặt lên tủ đầu giường phía cô. Dưới ánh sáng vàng cam yếu ớt của đèn ngủ, trong hương thơm tươi mát của chanh, cúi xuống, mái tóc ướt vì mồ hôi. Rõ ràng là những đường nét sắc sảo, nhưng cả mày và mắt đều như phủ một lớp filter dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến giận sôi.

“Em uống nước cam ? Vừa mới ép đấy.” Anh đưa ly nước cam đến mặt cô “Vị chua thể giảm cảm giác choáng váng.”

Vân Vụ Lai khẩu vị lắm, nhưng cô nỡ phụ tấm lòng của , bèn gắng gượng dậy uống tượng trưng hai ngụm. Miệng cô đắng ngắt, đến cả nước cam cũng thành vị đắng.

Sau đó họ tắt đèn ngủ, vẫn là tư thế cô ôm trong lòng. Không do tác dụng tâm lý , đầu cô quả thật đỡ choáng hơn.

Mãi cho đến nửa đêm, nhiệt độ cơ thể Vân Vụ Lai cuối cùng cũng hạ xuống. Sau khi toát mồ hôi, cơ thể cô mang theo một lớp lạnh, ôm lòng thể cảm nhận rõ.

Chúc Khải Toàn dùng nhiệt kế đo tai kiểm tra nhiệt độ cho cô, quả nhiên hết sốt.

Anh nhẹ nhàng xuống giường phòng tắm, mở vòi sen nhỏ, nhanh ch.óng gột rửa sự nhớp nháp do mồ hôi .

Khi trở giường, xuống cách Vân Vụ Lai vài tấc, chạm cô.

Trằn trọc mấy lượt, đành chấp nhận phận mà xích gần, nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể mềm mại .

Hôm , Vân Vụ Lai tỉnh dậy là hơn mười giờ sáng, cô thức dậy với tinh thần sảng khoái. Trong phòng ngủ chỉ còn một cô. Nói thì cũng hổ, hai ngủ nhà chồng đều ngủ đến mặt trời lên cao, nhưng bệnh nên cô cũng lý do chính đáng hơn một chút.

Có kinh nghiệm từ , Vân Vụ Lai gõ cửa phòng vệ sinh khi bước .

Để tránh thấy cơ thể tr*n tr** của ngài Chúc nào đó.

ngài Chúc ở trong.

Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, Vân Vụ Lai thường phục xuống lầu. Dưới nhà bắt đầu bận rộn chuẩn bữa trưa, hơn nữa còn khách, đông lắm, chỉ bà ngoại và mợ của Chúc Khải Toàn. Hôm nay là thứ bảy nên Đặng Điểm Điểm cũng nhà, cô thấy Vân Vụ Lai đầu tiên, nhiệt tình gọi: “Chị.”

Hai chị em họ lành với , lượng theo dõi Weibo của Đặng Điểm Điểm vẫn đang tăng vọt, bây giờ cô coi Vân Vụ Lai là quý nhân của .

Vân Vụ Lai chào hỏi , Đặng Hoa Phong ân cần hỏi: “Vụ Lai, trong còn khó chịu con?”

Vân Vụ Lai đáp: “Con khỏe ạ, còn khó chịu chút nào nữa.”

Đặng Hoa Phong tin Vân Vụ Lai hết sốt từ Chúc Khải Toàn, bây giờ chính cô thì càng yên tâm hơn, quan tâm: “Có đói bụng ? Ăn chút bữa sáng , còn hâm cháo kê cho con đấy.”

“Dạ ạ.” Vân Vụ Lai quả thật đói.

Đặng Hoa Phong vui vẻ bếp bưng bữa sáng cho Vân Vụ Lai, cô theo , định tự lấy, Đặng Hoa Phong bưng cháo đuổi cô: “Không , ngoài con.” Bà đặt bát cháo lên bàn ăn, “Đừng ăn nhiều quá, sắp ăn trưa , canh gà hầm cả buổi sáng đấy, lát nữa uống nhiều một chút.”

“Vâng ạ, con cảm ơn .” Vân Vụ Lai ngoan ngoãn đáp, cô quanh một vòng.

Đặng Hoa Phong để ý, : “A Khải sáng sớm nay đến công ty , hình như chút việc bận, là bữa trưa về ăn.”

Mẹ chồng tưởng đang tìm Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai im lặng.

Mặc dù chính cô cũng quanh để tìm gì, dù cũng chỉ là hành động theo tiềm thức, chắc là tìm Chúc Khải Toàn.

Con trai và con dâu tình cảm như , Đặng Hoa Phong vui mừng khôn xiết.

Vân Vụ Lai thấy nụ hiền từ mãn nguyện của chồng, đành âm thầm nuốt lời phản bác.

Bữa trưa , Vân Vụ Lai ăn trong sự quan tâm chăm sóc của các bậc trưởng bối.

Bà ngoại lớn tuổi, thể hiểu nổi cách sống trong hôn nhân của Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn: “Vụ Lai, khi nào cháu về nước hẳn? Vợ chồng cứ xa dài ngày như là chuyện .”

Vân Vụ Lai thật: “Gần đây cháu kế hoạch ạ.”

Trong mắt thế hệ , giữa một phụ nữ sự nghiệp và một vợ ở nhà chăm sóc chồng con, họ luôn nghiêng về vế . Bà ngoại liền nhíu mày: “Thế .”

Vân Vụ Lai chút khó xử.

Đặng Hoa Phong thấy tình hình , lập tức đỡ cho cô: “Mẹ, QC là thương hiệu gì , thể nhà thiết kế ở đó, còn là ưu ái nhất, đó là phúc mấy đời tu đấy ạ. Bây giờ giao thông phát triển thế , chỉ cần một tấm vé máy bay là xong, cùng lắm thì để A Khải vất vả một chút, bay qua thăm Vụ Lai nhiều hơn, dù nó ở Duy Phong cũng chẳng việc gì quan trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-37.html.]

Đặng Hoa Phong xóa sạch những đóng góp của Chúc Khải Toàn cho công ty.

Nếu để Chúc Khải Toàn, đến công ty xử lý công việc từ sáng sớm cuối tuần, những lời , e là sẽ tức hộc ba lít m.á.u.

Đặng Hoa Phong tiếp tục đưa ý kiến: “Cùng lắm thì bảo bố nó mở rộng kinh doanh nước ngoài, phái A Khải qua đó, như chẳng là gần nhiều hơn xa ?” Nói đến đây, bà chút buồn bã, cẩn thận với Vân Vụ Lai “ mà, nếu thật sự ngày đó, con với A Khải vẫn thường xuyên về thăm bố , hai đứa mà ở bên cạnh, bố sẽ cô đơn lắm.”

Vân Vụ Lai nhớ câu của Chúc Khải Toàn: “Nếu em , em hãy đối xử thật lòng với bà Đặng, bà tuyệt đối sẽ em thất vọng.”

Bà Đặng quả thực quá , đến mức cô , đến mức cô hoảng sợ, nếu một ngày nào đó cô và Chúc Khải Toàn đến bước đường tan vỡ, cô để bù đắp cho tấm chân tình của bà Đặng đây.

Giờ phút , cô chỉ thể đưa một tấm séc khống: “Mẹ yên tâm ạ.”

“Chị, chuyện còn mà chị buồn .” Mợ “Theo em thấy hai đứa nó , chẳng qua là còn trẻ, ham chơi thôi, đợi con thì tự nhiên sẽ gác chuyện bên ngoài, tìm cách để đoàn tụ thôi.”

Thời gian ăn cơm còn trôi qua trong những lời thúc giục chuyện con cái.

Đặng Điểm Điểm chị dâu đang gượng mà lòng đầy cảm thông.

Kết hôn thật t.h.ả.m quá.

lấy đó gương, tuyệt đối kết hôn sớm.

Buổi chiều, Đặng Điểm Điểm cùng Vân Vụ Lai công viên trong khu nhà để g.i.ế.c thời gian.

Chúc Khải Toàn nhắn tin Wechat đến: Em ?

Vân Vụ Lai trả lời: Khỏe .

Chúc Khải Toàn: Vậy tối nay bọn Hành Thử hẹn tụ tập, ? Tiểu Tùy cũng đấy.

Vân Vụ Lai : Được.

Chúc Khải Toàn gửi một biểu cảm “OK”, đó thêm cô nhóm chat của họ, tên nhóm là “Năm thanh niên kiệt xuất Cẩm Thành”.

Phó Hành Thử lập tức : Yo, ai đây?

Yến Tùy phu xướng phụ tùy: Thì là chị Chúc nhà Khải Toàn.

Nghê Đông và Háo T.ử thì mỗi gửi một nhãn dán ngoan ngoãn, và chào hỏi cô: Chào chị Chúc.

Tên nịnh hót Nghê Đông còn đổi tên nhóm thành “Sáu thanh niên kiệt xuất Cẩm Thành”.

Vân Vụ Lai chào hỏi vài câu, sang hỏi Đặng Điểm Điểm: “Điểm Điểm, tối nay chơi cùng bọn chị ?”

“Dạ ạ.” Đặng Điểm Điểm gật đầu “Có những ai thế ạ?”

“Toàn là bạn của trai em thôi.”

Đặng Điểm Điểm hỏi: “Không cả tên Nghê Đông đó chứ?”

“Chắc là Nghê Đông cũng đến.” Vân Vụ Lai chắc chắn lắm “Sao thế em?”

Đặng Điểm Điểm lập tức đổi ý: “Vậy thôi em .”

“Tại ?” Vân Vụ Lai tò mò.

“Anh tưởng em là…” Đứng mặt chị dâu, Đặng Điểm Điểm chút ngượng ngùng, ấp úng một lúc mới hai từ , “…tình nhân của Khải Toàn, còn em giữ .”

Vân Vụ Lai sững sờ: “Hả?”

“Tóm hiểu lầm, em cũng não bằng gì nữa.” Nhắc đến Nghê Đông, Đặng Điểm Điểm sôi m.á.u “Sau khi giải thích rõ ràng, bắt đầu quấy rối em suốt ngày, em sắp phiền c.h.ế.t .”

Vân Vụ Lai hiểu vấn đề: “Chắc là theo đuổi em.”

“Em chứ, nhưng em mới cần theo đuổi.” Đặng Điểm Điểm tỏ vẻ kháng cự “Anh ngốc thế, Trư Bát Giới còn thông minh hơn. Em ghét nhất là con trai ngốc.”

Vân Vụ Lai dở dở , nhịn thầm nghĩ, cô bé ngốc, em cũng thông minh lắm , hai đứa đúng là kẻ tám lạng nửa cân, trời sinh một cặp.

Đương nhiên lời thể , nếu thể Đặng Điểm Điểm tức c.h.ế.t.

Sau khi tạm biệt em họ của Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai nhận điện thoại của em gái, báo cho cô tin tức về Kỷ Thu Nguyệt: “Chị ơi, ngày mai nuôi thể xuất viện , chuyện cũng rõ ràng hơn nhiều , chỉ là tay chân yếu, chậm.”

Sau chuyện của nuôi, sự vui đó giữa hai chị em vì giấu giếm chuyện kết hôn cũng coi như xóa bỏ.

Vân Vụ Lai : “Vậy thì , em với trai chăm sóc cho , nếu công ty bận thì phiền em xin nghỉ thêm mấy ngày nhé.”

nữa, cô vẫn mong nuôi bình an khỏe mạnh. Sự xa cách hiện tại thể phủ nhận tấm lòng chân thành mà nuôi dành cho cô ngày , cô ơn khi ở tuổi thiếu niên mất bố , yêu thương cô như một .

“Em mà.” Vân Sương kìm tò mò “Chị, chị với rể rốt cuộc là ạ?”

Vân Vụ Lai bèn thành thật kể cho Vân Sương lý do và Chúc Khải Toàn kết hôn.

Tin tức khiến Vân Sương chút khó tiêu hóa: “Nói cách khác, hai còn tình cảm, nhưng vẫn hôn nhân ràng buộc? Rồi bây giờ vì tạo nhiệt mà mới chọn cách xào couple?”

Bản Vân Vụ Lai cũng rõ tình trạng gần đây của với Chúc Khải Toàn là như thế nào, cô một cách mơ hồ: “Cũng gần như .”

“Không thể nào.” Vân Sương thể tin nổi, kéo dài giọng, “Sao em chị một mặt điên cuồng như thế nhỉ?”

“Thế nên đây mới cho em.”

“Thôi , tha cho chị đó.”

“Xì.” Vân Vụ Lai khẩy, “Đừng chị nữa, hôm đó em , về nhà.”

Vân Sương : “Em đến nhà bạn chơi.”

Vân Vụ Lai buôn chuyện: “Bạn trai bạn gái?”

Vân Sương liền im lặng.

“Bạn trai ?” Vân Vụ Lai hiểu ngay, nhịn tra hỏi “Có bạn trai từ khi nào thế?”

Nếu Vân Sương thể buông bỏ chấp niệm với Lạc Châu thì đó là một chuyện . là chị gái, cô vẫn hỏi han về bạn trai của em gái , cô bé còn trẻ, dễ dốc hết lòng, gặp tra nam sẽ thua t.h.ả.m.

Vân Sương quả quyết: “Không bạn trai.”

Vân Vụ Lai chịu thua: “Em đến nhà mà còn bạn trai ?”

“Lốp dự phòng thôi.” Vân Sương .

“…” Vân Vụ Lai ba chữ quá thẳng thừng cho chấn động, một lúc lâu nên tức nên “Này, Vân Sương, nhà chúng mấy đời trung lương, sinh một tra nữ như em ?”

Năm giờ chiều tháng mười một trời dấu hiệu tối, Chúc Khải Toàn kết thúc công việc về nhà, đến đón Vân Vụ Lai cùng dự tiệc bạn bè.

Trước khi , Đặng Hoa Phong dặn dặn : “A Khải, đừng để Vụ Lai uống rượu, nó uống Cephalosporin đấy.”

“Chuốc say luôn cho .” Chúc Khải Toàn liếc Vân Vụ Lai ở ghế phụ, lời mát mẻ.

Đặng Hoa Phong vỗ gáy một cái, dọa dẫm: “Con dám!”

Chúc Khải Toàn xoa xoa cái gáy đ.á.n.h đau, hết sức cạn lời: “Mẹ con dám thì còn thừa thãi thêm một nữa .”

Đặng Hoa Phong thèm để ý đến , sang Vân Vụ Lai là một bộ mặt khác, hiền từ nhân hậu, tươi rạng rỡ: “Vụ Lai, tối nay về ngủ với bố và A Khải nhé, con?”

Mẹ chồng đại nhân quá đỗi chân thành, trong ánh mắt đầy mong chờ của bà, Vân Vụ Lai thể lời từ chối . Thêm đó, cô quả thực cũng thể ở trong nước lâu, chỉ vài ngày để ở bên Đặng Hoa Phong, dù là để lòng thanh thản hơn một chút, cô cũng đồng ý.

Trên đường , một hồi im lặng, Chúc Khải Toàn tìm chủ đề để chuyện: “Hôm nay cả ngày em gì?”

“Ngủ, ăn cơm, dạo.” Vân Vụ Lai tóm tắt đơn giản.

Chúc Khải Toàn gật đầu: “Xem nhàm chán.”

Chủ đề chuyện của cũng nhàm chán kém, Vân Vụ Lai thầm trong lòng.

thì đó, hai họ cũng chẳng còn gì để .

Đài phát thanh xe đang mở một playlist nhạc, vài bài hát, một đoạn giai điệu dạo đầu quen thuộc vang lên.

“Thất Lý Hương” của Châu Kiệt Luân.

Vân Vụ Lai đột nhiên nhớ nhiều năm về , khi còn học cấp ba, cô và Chúc Khải Toàn vẫn đang trong giai đoạn mập mờ tỏ, một hôm trời mưa, nửa đêm cô xong bài tập xuống, khi ngủ nhận tin nhắn của Chúc Khải Toàn: Cậu cùng Thất Lý Hương ?

Vân Vụ Lai: Gì cơ?

Chúc Khải Toàn gửi một đường link Baidu, bấm là trang phát bài hát “Thất Lý Hương”.

Tự dưng vô duyên vô cớ bảo nhạc, tuy Vân Vụ Lai hiểu, nhưng một cô gái nhỏ đang yêu luôn xem trọng từng lời , hành động của đối phương. Cô vẫn lấy tai , nhét tai .

Khi đến câu “Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của trào dâng như nước mưa”, cô chợt mơ hồ hiểu mục đích bảo cô nhạc.

Cô trùm chăn qua đầu, tiếng mưa bên ngoài vẫn rõ mồn một, rơi xuống đất, đập cửa sổ. Cô đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng của , nhịp tim gần như loạn nhịp.

Nhiều năm cùng “Thất Lý Hương”, cô vẫn thể cảm nhận tâm trạng của năm đó, vui sướng, hân hoan, ngọt ngào, nhưng cũng vì rõ nên tránh khỏi một chút nghi ngờ và thấp thỏm, sợ rằng chỉ là hiểu sai ý .

Ngón tay cô gõ nhẹ lên đùi, theo nhịp điệu của bài hát.

Chúc Khải Toàn để ý thấy, đợi bài hát kết thúc, thẳng về phía , dường như vô tình hỏi: “Vân Vụ Lai, khi nào em ?”

Vân Vụ Lai cuối cùng cũng gọi bằng cả tên của , giọng cô cũng thản nhiên: “Chắc vài ngày nữa.”

Cô cũng trong nước để gì, dù cũng là nửa đẩy nửa đưa mà ở .

“Hay là ở thêm hai tuần nữa .” Chúc Khải Toàn .

Anh đây là đang… giữ cô ? Vân Vụ Lai nghiêng đầu sang, dường như trở đêm mưa năm nào “Thất Lý Hương”.

Chúc Khải Toàn lập tức giải thích lý do, đợi đến ngã tư đèn đỏ tiếp theo, xe dừng , đạp phanh, sang cô: “Ngày 24 tháng 11, concert của Châu Kiệt Luân ở Cẩm Thành, xem ?”

 

 

Loading...