Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thức trắng cả đêm, cả hai đều mệt rã rời.
Lúc vì uống rượu nên lái xe, lúc về cũng gọi taxi. Vân Vụ Lai ở ghế , hai mí mắt cứ díp , nhưng ghét bỏ cửa sổ xe taxi quá nhiều chạm nên chịu tựa đầu lên, thà ngáp liên tục chứ nhất quyết dựa.
Chúc Khải Toàn khẽ thầm.
Vẫn còn tâm trạng cầu kỳ khó tính, xem tâm trạng cũng định, ít nhất đến mức đau buồn thể kiềm chế.
chủ động đề nghị cho cô mượn bờ vai, mà chọn cách ngoài quan sát.
Vân Vụ Lai thật sự buồn ngủ chịu nổi, đành dùng tay chống cằm, khuỷu tay dò dẫm vài , cuối cùng cũng tìm điểm tựa cứng rắn là xương hông, định bụng chợp mắt một lát.
niềm vui ngắn chẳng tày gang, mới thiu thiu ngủ thì khuỷu tay trượt khỏi xương hông, kéo theo cả đầu cô chúi mạnh xuống, cô giật tỉnh giấc.
Sau hai như , cô bắt đầu để ý đến Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn đang cúi đầu xem điện thoại, chẳng thèm liếc cô, ý định cho cô dựa .
“Trong phim, thấy phụ nữ bên cạnh ngủ gật, đàn ông bình thường sẽ chủ động kéo đầu cô tựa vai mới chứ?”
Vân Vụ Lai do dự một lúc.
Cô nhanh ch.óng câu trả lời, khi ngoài suýt chút nữa để ngủ cùng , giờ mượn bờ vai của một chút cũng quá đáng.
Nghĩ , cô yên tâm dịch gần hơn một chút, chẳng thèm hỏi ý kiến, trực tiếp gối đầu lên vai .
Chúc Khải Toàn phản kháng.
Vân Vụ Lai hài lòng, nhắm mắt .
Đầu chỗ dựa, thoải mái hơn nhiều, nhưng mãi cho đến khi taxi đến khách sạn Yến Sâm cô vẫn tài nào ngủ , trong đầu kiểm soát mà hiện về những kỷ niệm xưa cũ với bố nuôi nuôi.
Sao cô và nuôi đến bước đường chứ.
Lạc Châu , đến mức thể chê , ngoại hình sáng sủa, thành tích học tập luôn đầu, hiếu thuận, chí tiến thủ, từ nhỏ các bạn nữ yêu mến.
Mẹ nuôi từng trải, tư tưởng cũ kỹ, bản bà là sản phẩm của thời đại “cha đặt con đấy”, sống cả đời một cách mơ hồ, thể nào hiểu quan điểm tình yêu của giới trẻ “ , nhưng em cảm giác với ”.
Đã , tại thể thích?
Trừ khi cái “ ” đó chỉ là lời khách sáo để an ủi khác.
Lạc Châu một khuyết điểm lớn, đó là gia cảnh lắm, nhưng gia cảnh cũng là vì nhà họ Lạc nuôi nấng Vân Vụ Lai và Vân Sương.
Và trớ trêu , Vân Vụ Lai thích là con trai độc nhất của nhà họ Chúc thuộc tập đoàn Duy Phong, ngậm thìa vàng chào đời ở vạch đích.
Kỷ Thu Nguyệt bừng tỉnh ngộ.
Kỷ Thu Nguyệt luôn : “Lạc Châu vài năm nữa nhất định cũng sẽ kiếm nhiều tiền.”
Lúc đó, Lạc Châu , sếp coi trọng, chất lượng cuộc sống của nhà họ Lạc cải thiện nhanh.
Kỷ Thu Nguyệt rõ, nhưng Vân Vụ Lai hiểu ý của bà, nuôi cho rằng cô ham vật chất, hư vinh, nghĩ cô thích Chúc Khải Toàn mà thích Lạc Châu là vì tiền.
Lúc Vân Vụ Lai đang học năm nhất cao học, yêu xa với Chúc Khải Toàn nên cãi vã liên miên, khó khăn lắm mới về nước một chuyến thì hai cũng vẫn cãi . Tâm trạng cô vốn vui, nuôi là thứ bao nhiêu lặp bài ca , cô thật sự thể nhịn nữa, bèn thẳng: “ con còn là con gái trinh trắng nữa, chấp nhận ?”
Vẻ mặt Kỷ Thu Nguyệt lúc đó quả thực muôn màu muôn vẻ, khi hồn, cả bà run rẩy, chỉ tay cô mắng thành câu: “Con cái gì? Sao con thể giữ như ?! Mẹ ăn với bố con, với bố nuôi con đây, con quá thất vọng .”
Sự tức giận của Kỷ Thu Nguyệt xuất phát từ việc Vân Vụ Lai “ xứng” với Lạc Châu nữa, mà phần nhiều là sự phẫn nộ của một khi đối mặt với lầm của con gái.
Trong nhận thức bảo thủ của Kỷ Thu Nguyệt, nam nữ chỉ khi kết hôn mới phép quan hệ, nếu chính là thương phong bại tục, ô nhục gia môn. Bà bao giờ nghĩ rằng Vân Vụ Lai sẽ chuyện như .
Vân Vụ Lai nghĩ, lẽ năm đó thật sự quá bốc đồng, rõ ràng cần tuyệt tình đến thế, rõ ràng thể đường lui, nhưng cô chọn cách tổn thương cả hai bên nhất, cuối cùng dứt khoát rời khỏi nhà họ Lạc, nhiều năm qua hiếm khi quan tâm đến nuôi, cứ thế cho tình cảm phai nhạt dần.
Taxi đến khách sạn Yến Sâm, Chúc Khải Toàn cúi đầu Vân Vụ Lai, cô nhắm nghiền mắt, nhưng lông mi khẽ run rẩy. Đợi trả tiền xe xong, cô mới từ từ ngẩng đầu dậy.
Cô mệt quá , lười giây nào giây .
Chúc Khải Toàn cùng cô khách sạn.
Vân Vụ Lai lười biếng đầu , : “Nói nhé, em sức hầu hạ .”
Bây giờ cô tâm trạng để thực hiện nghĩa vụ vợ chồng gì hết, chỉ lên giường ngủ một giấc cho thật ngon.
Chúc Khải Toàn cô chọc cho tức : “Không thèm, lát nữa còn đến công ty, chỉ tìm một chỗ gần đây để ngủ thôi.” Nói xong còn châm chọc cô một câu “Với , hầu hạ thì cũng là hầu hạ em chứ nhỉ.”
“Xì.” Miệng thì coi thường, nhưng trong lòng Vân Vụ Lai thừa nhận đúng.
Cô vốn định đáp “ là đến tìm chỗ ngủ thì tự mà mở phòng khác , nhưng nghĩ đến việc câu chắc chắn sẽ chế giễu là “ màu”, cô đành nuốt lời .
Nói thật, cô sắp PTSD* với hai từ “giả tạo” .
(*) PTSD*: Rối loạn căng thẳng sang chấn
Về đến khách sạn, vội vã, Vân Vụ Lai nhịn mà cầu kỳ một phen, phòng tắm tắm rửa đồ ngủ xong mới . Ra ngoài thấy Chúc Khải Toàn đang mặc nguyên áo khoác giường, mắt nhắm nghiền, dường như ngủ.
Vân Vụ Lai lúc đó liền nổi điên, cơn buồn ngủ cũng bay biến mất: “Chúc Khải Toàn, tại mặc nguyên quần áo mà lên giường?”
Anh ghế bệnh viện, xe taxi, cả đầy vi khuẩn, thể cứ thế mà ngủ giường ?
Cô chiếc giường sạch sẽ tuyệt đối, hành động lúc của chắc chắn thể lọt top 3 những khoảnh khắc khiến cô phát điên nhất.
“…” Chúc Khải Toàn ngái ngủ cô, rõ ràng quá lâu ở cùng cô, nhất thời quên mất những quy tắc cầu kỳ của cô, nên lúc hiểu sai ý câu “tại mặc nguyên quần áo mà lên giường”. Anh nhắm mắt , lấy lời của cô để chặn họng cô: “Không sức hầu hạ ?”
Không đợi cô gì, Chúc Khải Toàn tiếp: “Lại sức ?”
Vân Vụ Lai: “…”
Chúc Khải Toàn xoay , lạnh lùng vô tình : “Xin , thì hết sức .”
Vân Vụ Lai: “…”
Cuối cùng, Chúc Khải Toàn vẫn Vân Vụ Lai ép phòng tắm tắm rửa.
Phòng tắm của khách sạn Yến Sâm lắp thiết riêng tư, nhưng một khi trong phòng , tấm kính sẽ trở trong suốt năm phút để đảm bảo sự sáng sủa cho khách sạn, trông căn phòng cũng rộng rãi và sang trọng hơn.
Vân Vụ Lai một lúc ở nửa giường bên mà qua, lật định đổi tư thế ngủ, kết quả mở mắt thấy phòng tắm hiện lồ lộ.
May mà tấm kính của phòng tắm vòi sen phủ một lớp nước dày đặc, chỉ thể thấy lờ mờ bóng dáng cơ thể đang chuyển động bên trong.
“Đồ b**n th**, tắm mà bật chế độ riêng tư.” Vân Vụ Lai thầm oán.
đầu óc cô dường như chút mụ mị, nghĩ thế nào mà , cũng nhắm mắt , mà cứ trơ mắt chờ .
Chúc Khải Toàn nhanh, chỉ mất ba phút để tắm xong.
Lúc đẩy cửa phòng tắm bước , Vân Vụ Lai mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, cô vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ, tim đập loạn xạ, thấy .
Chắc là thấy , nhất định nghĩ cô là một phụ nữ khẩu thị tâm phi, miệng thì cần, thực tế thèm cơ thể đến mức trộm tắm.
C.h.ế.t tiệt!
Một đời lẫy lừng hủy trong phút chốc.
Chúc Khải Toàn mặc áo choàng tắm của khách sạn đến bên giường, vén chăn chui , tắt đèn, một lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-35.html.]
Xem thấy.
Vân Vụ Lai thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, tĩnh đến mức thể thấy tiếng hít thở của và tiếng kim đồng hồ cổ tay chuyển động.
Vân Vụ Lai lén hé một mắt, xác nhận xem Chúc Khải Toàn ngủ .
Và ba mắt .
Cô một, hai.
Một lúc lâu , Chúc Khải Toàn : “Vẫn đủ ?”
Vân Vụ Lai: “…”
Cô cực kỳ chắc chắn là đang đến chuyện cô trộm tắm.
Có sét đ.á.n.h c.h.ế.t cô cho .
Cô xoay , lưng về phía , dùng giọng điệu thiếu kiên nhẫn để che giấu sự tức giận và hổ của : “Ngủ đây, em buồn ngủ c.h.ế.t .”
“Ngủ .” Chúc Khải Toàn .
Vân Vụ Lai vốn nghĩ trải qua chuyện của nuôi sẽ mất ngủ, cuối cùng tránh khỏi dậy uống hai viên t.h.u.ố.c hỗ trợ giấc ngủ. Cô cũng dựa t.h.u.ố.c để ngủ , nên bình thường vẫn ý thức kiềm chế tần suất uống t.h.u.ố.c của , thể ngủ tự nhiên thì sẽ ngủ tự nhiên, thực sự mới uống t.h.u.ố.c.
, cô nhanh ch.óng mơ màng.
Chỉ là trong lúc nửa mê nửa tỉnh, cô cảm thấy lạnh, trong cái lạnh đó, cả cô càng lúc càng co , gần như cuộn thành một cục, lưng lờ mờ cảm nhận ấm từ Chúc Khải Toàn truyền đến. Cô vô thức dịch về phía để tìm ấm, nhưng lý trí vẫn còn, kìm nén bản đến quá gần .
Ngay lúc đang ở giữa hai thái cực nóng lạnh, tấm nệm phía lún xuống, Chúc Khải Toàn xích gần, áp sát lưng cô, ôm cô từ phía .
Một cảm giác ấm áp dễ chịu.
Tay chân cứng đờ của Vân Vụ Lai thả lỏng, nhưng tính cầu kỳ đổi , cô càu nhàu: “Anh bẩn c.h.ế.t …”
Anh mặc áo khoác ngoài lên giường, giường bẩn , đó mặc đồ sạch lên, đồ sạch cũng bẩn , bây giờ ôm cô, cô cũng bẩn .
Giờ thì , cả cái giường đều bẩn hết.
Chúc Khải Toàn vùi mặt mái tóc dày gáy cô, ngắt lời: “Sao em lắm chuyện thế?”
Vân Vụ Lai còn sức để phản bác, cơn buồn ngủ đang kéo cô chìm xuống.
Chúc Khải Toàn ôm cô một lúc, cảm thấy gì đó , tay vén áo ngủ của cô lên, luồn từ vạt áo, sờ lưng cô, da cô dường như nóng một cách bất thường.
“Em thấy trong khó chịu ?” Anh hỏi, giỏi phán đoán nhiệt độ cơ thể một bình thường chỉ qua sự chênh lệch nhiệt độ nhỏ.
Vân Vụ Lai lí nhí: “Đừng ồn.”
Chúc Khải Toàn mặc kệ sự phản đối của cô, kéo mặt cô về phía một chút, trán kề trán.
Lần thì chắc chắn cô sốt . Nửa đêm gội đầu, nhận điện thoại của Lạc Châu, sấy khô chạy ngoài, lẽ là nhiễm lạnh lúc đó.
Vân Vụ Lai mơ màng gọi dịch vụ phòng xin nhiệt kế và t.h.u.ố.c hạ sốt. Cô ngủ bao lâu, miệng nhét một vật thủy tinh mỏng, lạnh, là nhiệt kế.
“Sốt thật , 38.8.” Anh .
Sau đó Vân Vụ Lai vòng tay qua cổ đỡ dậy. Ngủ mà cứ phiền hết đến khác, cô bực c.h.ế.t, nhịn mà phát cáu.
“Uống t.h.u.ố.c xong ngủ.” Chúc Khải Toàn dỗ dành, vẻ mất kiên nhẫn.
Vân Vụ Lai theo, xuống , đợi cất cốc nước và t.h.u.ố.c chui chăn, cô chủ động dựa , nép lòng , tham lam hít lấy ấm từ cơ thể .
Chúc Khải Toàn mặt về phía cô, ôm cô lòng.
Giấc ngủ yên cho lắm, Vân Vụ Lai tỉnh dậy liên tục, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ mê mệt, thể cảm nhận cơ thể nóng hầm hập, còn cảm nhận đang trong vòng tay của Chúc Khải Toàn, thỉnh thoảng kề trán trán cô để đo nhiệt độ.
Cô mơ màng nghĩ, đến công ty , , chắc đến giờ việc bình thường .
Lúc tỉnh táo , cô toát một mồ hôi, nhớp nháp, cơn nóng trong lui .
Chúc Khải Toàn cũng tỉnh, ôm cô nghịch điện thoại.
“Mấy giờ ?” Vân Vụ Lai hỏi.
Chúc Khải Toàn liếc thời gian hiển thị điện thoại: “Gần bốn giờ .”
Vân Vụ Lai đầu óc minh mẫn lắm: “Sáng chiều?”
Chúc Khải Toàn : “Chiều, chiều của ba ngày , em hôn mê ba ngày .”
Vân Vụ Lai: “…” Một lúc , cô tự nghĩ thông suốt, thể nào ngủ cả một ngày một đêm , chắc chắn là bốn giờ chiều hôm đó, bèn mắng: “Cút .”
Chúc Khải Toàn bật : “Vân Vụ Lai, em em nghĩ đến cái gì ?”
Vân Vụ Lai thèm để ý đến , linh tính mách bảo chẳng lời nào ho.
Quả nhiên, Chúc Khải Toàn : “Em còn nhớ bài văn ‘Người nông phu và con rắn’ trong sách Ngữ văn ? Kể về một nông phu ngoài đồng thấy một con rắn sắp c.h.ế.t cóng, bụng đem con rắn bỏ lòng …”
Vân Vụ Lai ngốc đến mấy cũng , ý của Chúc Khải Toàn là cô chính là con rắn vong ơn bội nghĩa đó. Ai thèm ôn bài học Ngữ văn tiểu học cho cô chứ.
Cô đẩy một cái, nhưng đẩy .
Hành động mờ ám, mặt Vân Vụ Lai nóng lên, cô lảng sang chuyện khác: “Anh ?”
“Dù thì cũng là Tổng giám đốc của tập đoàn Duy Phong.” Chúc Khải Toàn quên cô bóng gió hạ thấp mặt trợ lý Tiểu An là một tên công t.ử bột vô dụng, “… , là con trai của Tổng giám đốc, cũng khác biệt mấy.”
Cho dù công ty việc quan trọng, nhưng thể để mặc cô vợ danh nghĩa một sốt c.h.ế.t trong phòng khách sạn .
Mặc dù chỉ là một cô vợ danh nghĩa.
Vân Vụ Lai nên lời, cô rúc lòng một lúc, càng rúc càng cảm thấy trạng thái chút gì đó rõ ràng, khiến cả cô tự nhiên. Cô cựa quậy , : “Em tắm.”
“Vừa mới hạ sốt tắm cái gì mà tắm, còn sốt nữa ?” Chúc Khải Toàn lạnh nhạt bác bỏ yêu cầu của cô, khẽ siết c.h.ặ.t eo cô hơn, để cô áp sát hơn.
Vân Vụ Lai nhận hành động nhỏ của , khựng một chút, tiếp tục giãy giụa: “Em mồ hôi, nhớp nháp khó chịu lắm.”
“Đừng động đậy.” Chúc Khải Toàn bất mãn .
Giọng điệu phần nghiêm khắc.
Vân Vụ Lai nhất thời trấn áp, thật sự động đậy nữa. Sau khi hồn, cô thầm mắng mang dáng vẻ cô vợ nhỏ, tiếp tục tranh thủ cơ hội tự do tắm cho : “Em mồ hôi, nhớp nháp khó chịu lắm.”
“Vậy thì chuyện khác .” Chúc Khải Toàn .
Vân Vụ Lai: “…”
Cho dù chuyện khác thì cũng tắm rửa chứ, nhớp nháp bẩn thỉu thế , cô thể hổ mà cùng chuyện khác.
Hơn nữa bây giờ cô mệt, tay chân ê ẩm, thực liều hầu hạ quân t.ử cùng chuyện khác.
Ngay lúc cô đang suy nghĩ miên man, Chúc Khải Toàn đưa điện thoại của đến mặt cô, chứng minh là chính nhân quân t.ử còn cô thì suy nghĩ quá bẩn thỉu:
“Em lên hot search .”