Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh hề hạ thấp giọng .
Những ngang qua thấy đều ném tới những ánh trêu chọc.
Bắn cái đầu . Trán Vân Vụ Lai giật giật, cô đầu thấy xe nhà họ Chúc ở cửa khách sạn biến mất, cô : “Tài xế nhà .”
“Thế thì ?” Chúc Khải Toàn hỏi.
Vân Vụ Lai chút khách sáo mà lệnh đuổi khách: “Thế thì cũng đấy.”
Chúc Khải Toàn nhẹ: “Cùng ăn một bữa .” Không đợi cô gì, thêm: “ đói .”
Trong bữa tiệc ít đồ ăn, nhưng về cơ bản ai ăn uống ở những nơi như , đặc biệt là các quý cô. Trước khi mặc lễ phục, khi họ nhịn đói hai bữa để tránh lộ bụng mỡ lớp váy bó sát. Thứ duy nhất đưa miệng trong bữa tiệc là rượu, mà rượu cũng dám uống nhiều, chỉ thanh lịch cầm ly sâm panh, lâu mới nhấp một ngụm nhỏ.
Thành thật mà , Vân Vụ Lai cũng đói .
Thế nhưng, cô vẫn nhớ những gì khi cô trở về.
— Nếu em hẹn ăn cơm, thì nhớ hẹn lịch qua trợ lý của .
“Thôi . Chúc tổng trăm công nghìn việc, hẹn với trợ lý của .” Cô như , lấy gậy ông đập lưng ông.
Chúc Khải Toàn nhớ , đúng là những lời như . Anh gặp chiêu phá chiêu: “ phá lệ cho em chen ngang một .”
Vân Vụ Lai hề d.a.o động.
Chúc Khải Toàn đổi hướng, lấy ơn để đòi báo đáp: “ giúp em, em mời ăn cơm.”
Dù thì Nghê Đông cũng nhận một tiếng “cảm ơn”, còn , công thần lớn nhất chẳng nhận lấy một lời cảm tạ, mời một bữa cơm thì .
Vân Vụ Lai tiếp tục từ chối nữa, chỉ là khi ăn, cô cần tắm rửa một chút, sâm panh dính nhớp , mặt còn tưới nước tẩy trang.
Đến tận bây giờ cô mới nghĩ một từ thế cho “bắn”, đó chính là “tưới”.
quá muộn, nếu bây giờ cô mới thì còn kỳ quặc hơn.
Sảnh lớn của khách sạn khu vực chờ. Vân Vụ Lai phân vân một lúc giữa việc để Chúc Khải Toàn đợi trong phòng đợi ở sảnh, cuối cùng vẫn quyết định đưa về phòng.
Cô thực sự sợ là màu.
Thang máy lên, phòng cô ở tầng 37. Không gian nhỏ hẹp, kín bưng của thang máy chìm trong tĩnh lặng, từ đầu đến cuối thứ ba bước phá vỡ sự cân bằng. Thời gian ở riêng hai như chậm, mãi chẳng thấy điểm dừng.
Trạng thái hiện tại của họ khá vi diệu, hai ngày tiếp xúc dấu hiệu tan băng, nhưng cách xa cách nhiều năm vẫn còn chắn ngang giữa hai , họ còn lâu mới đến mức thể .
Ôn chuyện cũ? Quan tâm đến cuộc sống của đối phương trong mấy năm qua? Tiếp tục chủ đề ?
Dường như, bất cứ điều gì cũng đều tỏ gượng gạo.
Thế là họ ngầm hiểu chọn cách im lặng.
Như thể qua cả một thế kỷ, Vân Vụ Lai nhịn ngẩng đầu tầng, đếm xem thời gian t.r.a t.ấ.n trong thang máy còn bao lâu nữa mới kết thúc.
Cô bắt gặp ánh mắt kịp thu của qua vách thang máy sáng bóng như gương.
Ánh mắt hai giao trong vách thang máy, đồng thời dời . Chúc Khải Toàn sang bên cạnh, Vân Vụ Lai tiếp tục ngẩng đầu.
Sao mới tầng 22 thôi .
Lát nữa cô hỏi cho kỹ Yến Tùy mới , tại nhà họ rảnh rỗi việc gì mà xây khách sạn cao thế .
Lại một thế kỷ nữa trôi qua, tốc độ thang máy cuối cùng cũng chậm , đó dừng hẳn. Trong tiếng “ting” khe khẽ, thang máy đến tầng 37.
Vân Vụ Lai để lộ cảm xúc mà thở phào một , cô bao giờ cảm thấy khí bên ngoài thang máy trong lành đến thế.
Hành lang dài, thoang thoảng mùi hương dễ chịu.
Hai một một , bước tấm t.h.ả.m dày mà gây tiếng động.
Trong phòng, vali của Vân Vụ Lai lười biếng sõng soài sàn, đồ đạc bên trong lục tung lên. Trên tủ, sofa, khắp nơi đều chất đống đồ của cô.
Bình thường cô như , cô thích dọn dẹp nơi ở của gọn gàng ngăn nắp. Hôm nay là một ngoại lệ, lúc ngoài vội, cô cuống cuồng tìm đồ hồi lâu khiến căn phòng trở nên bừa bộn, đó kịp dọn dẹp.
Ngày , nếu Chúc Khải Toàn phòng bừa bộn thì sẽ cô cằn nhằn.
Vân Vụ Lai cảm thấy như gai lưng, cô dám tưởng tượng vẻ mặt của Chúc Khải Toàn phía khi thấy căn phòng của , lẽ đang khinh bỉ phụ nữ chơi trò tiêu chuẩn kép siêu đẳng như cô.
Biết thế để đợi ở lầu .
Tại cô để tâm đến việc cô “ màu” chứ.
Trong mắt Chúc Khải Toàn quả thực cảm xúc khác lạ.
là chuyện cô đang nghĩ.
Bình thường cần ở khách sạn tại Cẩm Thành, nên đây là thứ hai thấy nội thất của khách sạn Yến Sâm. Lần để ý, mới phát hiện, phòng tắm của khách sạn Yến Sâm trong suốt 360 độ góc c.h.ế.t.
Khách sạn lắp kính trong suốt cho phòng tắm là chuyện bình thường, nhưng vấn đề là cô đưa lên đây.
Anh bóng lưng phụ nữ phía , chút chắc chắn về mục đích cô đưa lên đây.
Vân Vụ Lai cửa, giả vờ vô tình đá vali : “Anh một lát , tắm .”
Chúc Khải Toàn dọn quần áo của cô sofa xuống, miệng thúc giục: “Nhanh lên…”
Giọng cuối của chút biến đổi khi tay chạm một vật gì đó.
Anh nhấc tay lên, đó là miếng dán n.g.ự.c silicon của cô.
Vân Vụ Lai: “…”
Chúc Khải Toàn gỡ vật màu hồng da nhạt đó khỏi tay , đặt lên bàn , dùng giọng bình thường thúc giục một nữa: “Nhanh lên, đói c.h.ế.t .”
Cô cầm quần áo sạch phòng tắm.
Hai cách một lớp kính .
Ánh mắt khó dò, đó đầu , cô nữa.
Vân Vụ Lai đột nhiên muộn màng nhận , nghĩ cô biểu diễn trực tiếp tiết mục tắm rửa cho xem …?
Có còn nghĩ rằng việc đầu cô tắm là một hành động lịch thiệp ?
“C.h.ế.t tiệt.” Cô dở dở , c.h.ử.i thầm một tiếng, giơ tay lên, nhấn công tắc bên cạnh cửa, chấm dứt suy nghĩ lành mạnh của đàn ông .
Tấm kính trong suốt từ từ chuyển sang hiệu ứng mờ, bóng dáng cô nhạt dần đến mức gần như thấy, chỉ còn một màu da nhạt, lờ mờ phản chiếu tấm kính.
Không lâu , tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm.
Ánh mắt Chúc Khải Toàn để ý thấy sự đổi của tấm kính, thẳng một cái, xác nhận phòng tắm lắp nút bảo vệ riêng tư.
Anh mà.
Anh day day thái dương, giọng nhàn nhạt chế giễu: “Làm màu.”
Lần cô trở về, chỉ khẽ đẩy cửa một cái, cô dám buông tay cho phòng. Anh còn tưởng cô nước ngoài mấy năm phong cách cởi mở của chủ nghĩa tư bản hun đúc.
Hóa vẫn màu như xưa.
Vân Vụ Lai nhanh, quá 10 phút, cô gội đầu, tắm rửa, còn tẩy trang xong, đúng kiểu đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
Không do tác dụng tâm lý , cô cảm thấy vùng da b.ắ.n… , tưới nước tẩy trang lên ngứa.
Chúc Khải Toàn nới lỏng cà vạt, cúc áo cùng cũng cởi, chống đầu tựa tay vịn sofa nghịch điện thoại. Nghe thấy tiếng cửa mở, ngước mắt lên cô.
Một dáng vẻ lười biếng và phóng khoáng.
Khung cảnh mắt.
Bước chân Vân Vụ Lai khựng một cách khó nhận , đó như chuyện gì mà tiếp tục tới, giấu đầu hở đuôi mà phàn nàn: “Mặt dị ứng đây , cái loại nhãn hiệu vớ vẩn gì cũng dám tưới lên mặt khác.”
Anh bên má cô bình thường, cuối cùng nhịn nữa, về về việc, ném cho cô hai chữ nhịn lâu: “Làm màu.”
Thật khó cho cô khi còn nghĩ một từ thế.
Vân Vụ Lai thấy hai chữ là bốc hỏa, lập tức chất vấn: “ màu chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-25.html.]
Anh đến nghiện ?
Chúc Khải Toàn: “Em cũng b.ắ.n đấy thôi, dị ứng?”
“Da thô ráp thì trách ?” Vân Vụ Lai vặn .
Chúc Khải Toàn quên, ngày xưa cứ dăm ba bữa ngưỡng mộ cảm thán: “Sao chẳng dưỡng da gì cả mà da còn hơn cả em thế?”
Anh nhúc nhích: “Đẹp hơn em đấy, phục thì qua đây so.”
So thế nào?
So bằng mắt thường chắc chắn là .
“Ai thèm so với .” Vân Vụ Lai đương nhiên cũng so với , cô mặc kệ, lục trong vali máy sấy tóc phòng tắm.
Chúc Khải Toàn đợi cô thêm nửa tiếng nữa, mới đợi cô sấy khô tóc, xong quần áo.
Cô còn lôi túi trang điểm chuẩn trang điểm.
Anh thể nhịn nữa, bước tới ngăn cô : “Đi thôi.”
“ nhanh lắm.” Vân Vụ Lai ngoài với mặt mộc. Lúc còn trẻ ngày nào cũng để mặt mộc chút áp lực, nhưng bây giờ bảo cô để mặt mộc ngoài, đối với cô khác gì khỏa đường.
“Lại thấy bao giờ.” Chúc Khải Toàn tiếp tục đợi. Bộ dạng nào của cô mà thấy, hồi cấp ba ngày nào cũng mặt mộc, cũng thấy cô sống nổi .
Vân Vụ Lai nhớ cảnh tượng khi câu , đồng thời, cô còn nhớ khi xong câu đó thêm câu gì.
Cô thề với trời, nếu còn cô một câu “ màu” nữa, cô sẽ liều mạng với .
May mà Chúc Khải Toàn cuối cùng cũng , cô màu, còn hiếm hoi một câu: “Mặt mộc cũng chán, thôi.”
Mặc dù, Vân Vụ Lai thể là để ăn cơm nhanh hơn, nhưng phụ nữ chính là sinh vật thể từ chối lời ngon tiếng ngọt, cô cảm thấy hưởng thụ.
Cuối cùng, cô dùng ba phút để đ.á.n.h một lớp nền và kẻ lông mày.
Thời gian ba phút vẫn khiến Chúc Khải Toàn mấy hài lòng, cau mày khoanh tay dựa bên cạnh chờ đợi.
Vân Vụ Lai hy sinh lớn, để thể hiện cố tình câu giờ, cô còn thèm tô son.
Hai mặc áo khoác , bước khỏi phòng.
“Nhà hàng sắp đóng cửa hết .” Chúc Khải Toàn bất mãn phàn nàn.
Vân Vụ Lai ghét lắm chuyện: “Chỗ ăn thì ở chẳng .”
Cùng lắm thì ăn Haidilao, cô thèm lẩu từ lâu .
Lúc , cô cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận trả hai chữ như xương cá mắc trong họng: “Làm màu.”
Chúc Khải Toàn dở dở cúi đầu cô.
Trên hành lang tới từ phía đối diện.
Đó là Bùi Cao Trác từ bữa tiệc trở về, đang trò chuyện vui vẻ với một nữ mẫu cùng. Khóe mắt thấy từ trong phòng , bất giác sang, tiếng liền ngưng bặt.
Người phụ nữ chiếc váy hội, mặc một bộ đồ thoải mái hơn với áo khoác dài và váy len, mái tóc bồng bềnh nhẹ nhàng xõa xuống, mặt trang điểm, trông trong sáng, trẻ hơn vài tuổi so với bình thường.
Cà vạt của đàn ông biến mất, cúc áo sơ mi cùng nới lỏng, lúc phụ nữ, mặt mang theo chút dịu dàng và bất đắc dĩ ẩn giấu.
Nữ mẫu là Thụy Điển, dạo gần đây nổi tiếng, cũng sẽ là một trong những mẫu của MyBride. Đều là quen, Vân Vụ Lai gật đầu hiệu với hai .
Nữ mẫu nhiệt tình “Hi”.
Bùi Cao Trác hồn, cũng một cái vì lịch sự.
Chúc Khải Toàn coi như thấy.
Hai nhóm lướt qua .
Trong khoảnh khắc lướt qua, vai của hai đàn ông va nặng nhẹ, nhưng ai đầu .
Phòng của nữ mẫu đến , cô nghiêng đầu về phía cửa, thẳng thắn mời Bùi Cao Trác: “Có một lát ?”
Bùi Cao Trác cảm thấy vô cùng tẻ nhạt: “Thôi, mệt.”
Nữ mẫu chút ngạc nhiên khi từ chối, nhưng chuyện tình cảm nguyện ý em bằng lòng, cô thoáng, nhún vai: “Được thôi, chúc ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Bùi Cao Trác đáp qua loa, đợi nữ mẫu phòng , ma xui quỷ khiến thế nào về phía hai rời .
Trên hành lang dài còn bóng .
Lòng dâng một trận bực bội rối loạn.
Lúc xuống thang máy vẫn là hai riêng biệt, nhưng khí thoải mái hơn lúc lên nhiều, tuy thiện, nhưng còn ngột ngạt và bí ẩn như nữa.
Vẫn là Vân Vụ Lai ở phía bảng điều khiển, còn Chúc Khải Toàn dựa vách thang máy.
Vân Vụ Lai cần cũng thể cảm nhận đang săm soi , cô ngẩng đầu, hỏi: “Nhìn gì?”
Anh khẩy một tiếng: “Người khác , ?”
Lúc nãy ngược chiều, ánh mắt của đàn ông rời khỏi cô một giây nào.
Sao cô hỏi khác tại cô?
Lúc ở bữa tiệc cũng tự nhiên khoác áo của đó.
“Xin hỏi đang ghen ?” Vân Vụ Lai ngước mắt lên, tóm lấy ánh mắt của trong vách thang máy.
“Nghĩ nhiều .” Chúc Khải Toàn khoanh tay , giọng điệu như liên quan “Chỉ là nhắc nhở em đừng để cao thủ tình trường lừa gạt, em tin bây giờ hai họ đang củi khô gặp lửa ?”
“Thế ?” Vân Vụ Lai gật đầu “Được thôi, để ý ai sẽ nhờ duyệt giúp.”
Chúc Khải Toàn tự chuốc lấy mất hứng, suốt đường vui vẻ cho lắm. Đã hơn mười giờ, phần lớn các nhà hàng đều đóng cửa. Sau hai vấp tường, sự khó chịu của che giấu nữa, bày hết mặt.
“Đi ăn Haidilao ?” Vân Vụ Lai nhớ Haidilao mở cửa suốt đêm.
“Tùy.” Anh cộc lốc, rõ ràng là .
Vân Vụ Lai chẳng thèm chiều chuộng , cô chính là ăn Haidilao.
Không giờ cao điểm, Haidilao cần xếp hàng. Nhân viên phục vụ dẫn hai phòng riêng . Chúc Khải Toàn phía , Vân Vụ Lai theo vài bước.
“Vụ Lai?” Giữa đường, một giọng nam chắc chắn lắm vang lên từ phía .
Hai tiếng liền .
Là Lạc Châu, đối diện là một phụ nữ trẻ dung mạo thanh tú.
Ngay từ cái đầu tiên đối với phụ nữ , Chúc Khải Toàn cảm thấy cô chút quen mặt.
“ là em .” Lạc Châu giấu vẻ vui mừng mặt, dậy khỏi chỗ “Em về tham gia tuần lễ thời trang ?”
Người phụ nữ đối diện nghi ngờ sang.
“Anh.” Vân Vụ Lai dịu dàng “Vâng, tuần lễ thời trang tổ chức ở Cẩm Thành, em về mấy hôm.”
Bất kể phụ nữ đối diện Lạc Châu phận gì, cô cũng vạch rõ ranh giới ngay từ đầu.
“Đây là đồng nghiệp của .” Lạc Châu giới thiệu xong phận của phụ nữ, hỏi “Sao em cũng ăn lẩu muộn thế ?”
“ , cùng .” Chúc Khải Toàn bước , chen cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Cuối cùng cũng hiểu tại thấy phụ nữ quen mặt, vì cô chút giống Vân Vụ Lai, đôi mày và ánh mắt nét của Vân Vụ Lai.
Lúc Lạc Châu mới thời gian để ý đến bên cạnh Vân Vụ Lai, thấy là Chúc Khải Toàn, sắc mặt cứng .
Mặt Chúc Khải Toàn đen thể tả, lúc nào cũng thể bùng nổ. Anh lạnh lùng liếc một cái, chào hỏi, mà thô bạo kéo Vân Vụ Lai qua, thúc giục: “Đi thôi, đói c.h.ế.t .”
Anh tay khá mạnh, kéo cô lảo đảo một cái, sợ cô ngã, vội vàng đỡ lấy.
Lại thêm một nữa.
Em lắm! Cứ tiếp tục giỏi như thế cho đến c.h.ế.t luôn .