Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phó Hành Thử những tức giận mà còn phớt lờ yêu cầu “tạm thời giữ bí mật” của Chúc Khải Toàn, đầu gửi ngay một tin nhắn Wechat, báo tin cho vợ.

Yến Tùy đang dự sinh nhật một cô bạn , nhận tin nhắn liền rời khỏi bữa tiệc, đến tìm hai .

còn tiện tay mang về hai chai rượu vang từ bữa tiệc để chúc mừng.

Hai vợ chồng thái độ thống nhất cao độ, một mềm mỏng, một cứng rắn, chỉ thiếu nước kề d.a.o cổ Chúc Khải Toàn, nhất quyết đòi cùng đến gặp Vân Vụ Lai.

Sợ Chúc Khải Toàn chạy mất giữa đường, nên khi đến bãi đỗ xe, Yến Tùy lên xe của chồng mà lên xe của Chúc Khải Toàn.

Chúc Khải Toàn tức buồn với hai , hỏi Phó Hành Thử: “Vợ cũng cần nữa ? Cậu thế?”

Phó Hành Thử lờ câu hỏi của , chỉ hỏi: “Vân Đỉnh Thủy Ngạn?”

Vân Đỉnh Thủy Ngạn là tên khu chung cư nơi căn nhà tân hôn, mấy năm Chúc Khải Toàn bận rộn chuẩn nhà tân hôn, Phó Hành Thử đương nhiên .

Trong lúc chờ đèn đỏ, Chúc Khải Toàn gửi một tin nhắn cho Vân Vụ Lai để báo cho cô: 「Hành Thử và Tiểu Tùy , bây giờ đang qua thăm em.」

Yến Tùy ở ghế phụ trông thấy, vẻ mặt quả thật là khó nên lời: “Hai chuyện bằng tin nhắn ?”

“Hoài cổ.” Chúc Khải Toàn khóa màn hình điện thoại đặt lên bảng điều khiển trung tâm.

“Là add Wechat của thì .” Yến Tùy toạc .

Chúc Khải Toàn: “…”

Lúc nhận tin nhắn của Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai mới ăn tối xong.

Trước đó, cô cứ lang thang khắp nhà, đến nỗi quên cả thời gian.

Không khó để nhận , Chúc Khải Toàn đặt nhiều tâm huyết việc trang trí căn nhà . Rất nhiều chi tiết, thậm chí cô quên từ lâu, đến khi thấy mới nhớ họ quả thực từng như , cũng nhớ khung cảnh và dáng vẻ của họ lúc đó.

Cô dường như thấy dáng vẻ của mấy năm nỗ lực vì tương lai của họ.

Tim cô nhói lên một cơn đau âm ỉ.

Nhóm ba của Chúc Khải Toàn đến nhanh.

Yến Tùy cửa đầu tiên, ánh mắt liền bức tranh ghép khổng lồ tường huyền quan thu hút, ngây .

chỉ nghĩ đây là một nơi ở thường xuyên của Chúc Khải Toàn.

Phó Hành Thử , giải thích cho cô: “Đây là nhà tân hôn mà A Khải chuẩn .”

“Nhà tân hôn cũng chuẩn xong ư?” Yến Tùy hiểu , lúc mới nhớ chào hỏi Vân Vụ Lai, bước đến ôm nhẹ cô một cái, trêu chọc: “Bà Chúc, t.ử tế chút nào nhé.”

Vân Vụ Lai vợ Chúc Khải Toàn hơn ba năm, đây là đầu tiên thấy danh xưng , một cảm giác kỳ lạ nên lời.

Lúc Yến Tùy “Bà Chúc”, Chúc Khải Toàn là cuối cùng bước , hai tay cầm hai chai rượu vang, dồn sang một tay, tay đóng cửa .

Ánh mắt hai giao , mỗi đều thản nhiên dời .

“Xin A Tùy.” Vân Vụ Lai vỗ vai Yến Tùy “Tớ tưởng các lâu .”

Với tình bạn đến mức mặc chung một cái quần của Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử, Vân Vụ Lai thể nào ngờ Phó Hành Thử chuyện, trở về, cô chỉ nghĩ vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy là do e ngại mối quan hệ nhạy cảm giữa cô và Chúc Khải Toàn, nên mới hề nhắc đến chuyện họ đăng ký kết hôn.

Phó Hành Thử tiếp lời: “Mấy năm nay với một dấu chấm câu nào, giả cẩu độc ba năm, mãi đến hôm nay mới .” Nói đến đây, khỏi tức giận “Kết hôn cũng , bạn bè thế thì cần gì, thà tuyệt giao cho xong.”

“Vậy mau , vốn cũng mời đến.” Chúc Khải Toàn từ phía bước tới, thẳng qua bức tường ngăn, phòng khách, đặt hai chai rượu vang lên bàn ăn, chỉ tiếp đãi Yến Tùy “Tiểu Tùy, , cứ coi như đây là nhà .”

Phó Hành Thử đương nhiên thể nào .

Bốn cùng xuống bàn ăn dài kiểu Tây, mở rượu vang, cùng trò chuyện.

Về những ân oán tình thù và các chi tiết liên quan của Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai trong những năm qua, vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy đó hiểu gần hết, lúc hai hỏi thêm nhiều, chỉ lặng lẽ điều chỉnh khí, những chủ đề vui vẻ để tránh cho cặp vợ chồng sống riêng hơn ba năm gượng gạo.

Vân Vụ Lai nhiều, cô vốn sôi nổi, bây giờ quan hệ giữa cô và Chúc Khải Toàn bình thường, cô càng kiệm lời hơn.

Tuy nhiên, khí khiến cô cảm thấy thoải mái, cô như một lang bạt quá lâu, cuối cùng cũng trở về bến cảng ấm áp xa, cả đều thả lỏng.

Yến Tùy uống ít rượu ở bữa tiệc, men rượu ngấm lên, cô lười biếng dựa vai Vân Vụ Lai, cũng gì nữa.

Hai cùng hai đàn ông đối diện khởi động chế độ cà khịa .

Yến Tùy , hỏi Vân Vụ Lai: “Vân Vụ, nhớ , ngày xưa chúng từng mơ về cuộc sống như thế .”

Vân Vụ Lai thể nhớ.

Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn, Yến Tùy, Phó Hành Thử.

Người yêu và bạn bè.

Thời thanh xuân tươi trẻ, tương lai mà họ cùng nghĩ đến cũng chỉ . Tình yêu và tình bạn của tuổi trẻ vẫn rực rỡ, gần , dăm ba bữa tụ tập, uống chút rượu, trò chuyện, thật náo nhiệt.

Ký ức xa xôi sống động, sống động đến mức Vân Vụ Lai đến nay vẫn thể nhớ rõ ràng những hoạt động tâm lý lúc đó.

Yến Tùy đề nghị: “Chúng thể mua một căn nhà lớn để ở cùng , thế thì sẽ náo nhiệt lắm.”

Vân Vụ Lai tỏ vẻ đồng ý: “Được đó, chúng nuôi thêm ch.ó mèo nữa.”

Phó Hành Thử xa Chúc Khải Toàn một cái: “ thì cũng , nhưng chắc là A Khải .”

Chúc Khải Toàn quả nhiên đồng ý: “Làm hàng xóm là đủ .”

Yến Tùy hiểu: “Tại ở cùng ?”

Anh và Phó Hành Thử rõ ràng như cặp song sinh dính liền, chỉ mong ở cùng hai mươi bốn giờ, cô cứ tưởng họ khao khát cuộc sống ở chung.

Chúc Khải Toàn: “Không tiện.”

“Có gì mà tiện?” Yến Tùy hỏi dồn.

Mà lúc , Vân Vụ Lai nhận muộn màng, hiểu tại Chúc Khải Toàn đồng ý. Tuy cô và Yến Tùy bằng tuổi, nhưng dù cũng học Yến Tùy hai khóa, chuyện hiểu cũng nhiều hơn.

Còn vì trong đầu con trai những thứ đen tối, một khi ở chung, địa điểm “sinh hoạt” sẽ hạn chế.

Mà Phó Hành Thử sở dĩ cũng , là vì còn nuôi Phó Minh Chước, khi nuôi em gái lớn, thể nào thế giới hai , nên mới quan tâm cùng một mái nhà thêm hai nữa.

Trong ánh mắt ghét bỏ của Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn choàng qua cổ cô, tựa mặt l*n đ*nh đầu cô, tủm tỉm với Yến Tùy: “Ngoan, đừng hỏi, đợi em lớn sẽ hiểu, em xem Vân Vụ của em kìa, cô hỏi .”

Hôm đó, bốn trò chuyện đến muộn mới tan, hai đàn ông cùng dọn dẹp bàn, vợ chồng Phó Hành Thử và Yến Tùy dậy về.

Chúc Khải Toàn cầm rác lên, cùng Vân Vụ Lai đến huyền quan tiễn khách.

Phó Hành Thử chỉ nghĩ Chúc Khải Toàn định xuống lầu vứt rác, chìa tay về phía : “Rác đưa .”

Chúc Khải Toàn đá dép lê , nhanh ch.óng giày: “ tự vứt.”

Yến Tùy hiểu : “Anh định ?”

“Ừ.” Chúc Khải Toàn đáp.

Phó Hành Thử: “Cậu ở đây ?”

Chúc Khải Toàn “ừ” một tiếng.

Phó Hành Thử nhịn c.h.ử.i , nhưng cuối cùng gì, chỉ đẩy mạnh Chúc Khải Toàn trong nhà, đó “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa từ bên ngoài.

Chúc Khải Toàn phòng , lảo đảo lùi về , rác trong tay rơi vãi khắp sàn.

Vân Vụ Lai cũng ngờ Phó Hành Thử chơi trò , cộng thêm uống rượu quen, phản ứng chậm nửa nhịp, trơ mắt Chúc Khải Toàn lùi , đ.â.m sầm .

Đợi đến khi vững, một tiến lên, một lùi , tách một cách.

Không khí chút vi diệu.

Chúc Khải Toàn hỏi: “Em ?”

Trong quá trình lùi , nhớ giẫm lên chân cô, gót giày da của đàn ông cứng, sợ là cô đau.

“Không .” Cô lộ vẻ đau đớn.

đau thì cũng thế nào, còn là ngày xưa để hôn hôn ôm ôm dỗ dành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-18.html.]

lát nữa cũng sẽ hết đau.

Chúc Khải Toàn tin tin, “ừ” một tiếng, bắt đầu xổm xuống nhặt rác vương vãi sàn.

Anh nhanh ch.óng bỏ rác túi rác, : “ với bố , hai ngày tới em kế hoạch gì ?”

Vân Vụ Lai trả lời: “Có chút việc lặt vặt, buổi tối đều rảnh.”

“Tối mốt một bữa tiệc ?” Chúc Khải Toàn ngẩng đầu cô.

Tối mốt, QC sẽ tổ chức một bữa tiệc du thuyền mang tính chất khá thoải mái, mời ít ngôi giải trí, nhân vật trong giới thời trang và các nhân vật nổi tiếng của địa phương tham gia.

Vân Vụ Lai : “Không cũng .”

“Vẫn nên , tối mai đến nhà .”

“Ồ, thôi.”

Chúc Khải Toàn cúi đầu xuống, nhanh ch.óng dọn dẹp xong rác, dậy, : “Vậy chuẩn , chiều mai bốn giờ qua đón em.”

“Ừm.” Vân Vụ Lai một lát, hỏi “Bố thích gì?”

Chúc Khải Toàn : “Không cần lo, sẽ mua.”

“Ừm, cũng .” Cô quả thực giỏi xử lý những chuyện xã giao phức tạp .

Chúc Khải Toàn chào tạm biệt: “ đây.”

Một câu của Vân Vụ Lai khiến động tác xoay của khựng : “Anh uống rượu , về thế nào?”

Lúc nãy, chỉ nhấp vài ngụm rượu, tỉnh táo, nhưng cũng là uống. Phó Hành Thử và Yến Tùy gọi tài xế lái từ , thì gọi.

định thế nào, lẽ định tự lái xe về?

Câu hỏi thốt , cô chút hối hận, bởi vì đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, những lời thật sự quá mập mờ, giống như đang khéo léo mời qua đêm.

Chúc Khải Toàn rõ ràng cũng nghĩ đến tầng ý nghĩa sâu hơn, trả lời cô, ánh mắt chút nghi ngờ dò xét mặt cô, phán đoán xem rốt cuộc ý cô là gì.

Vân Vụ Lai giả vờ cảm nhận , vô tình thanh minh: “Anh uống rượu , là bắt taxi , cho an .”

“Ừm.” Anh dời tầm mắt “ cũng định gọi xe.”

năm năm thường xuyên ở trong nước, bây giờ trong nước quản lý lái xe khi uống rượu nghiêm ngặt đến mức nào.

Chủ đề đến đây là kết thúc.

đây.”

“Ừm.”

Sau đó là tiếng đóng cửa kiềm chế, nhà cách âm , tiếng động rời gần như thể thấy.

Căn nhà trở trạng thái một , Vân Vụ Lai từ từ dựa tường ngăn, đối mặt với bức tranh ghép khổng lồ đối diện, trong đầu thoáng qua nhiều hình ảnh ngày xưa.

tiếp tục hồi tưởng nữa, nhưng lẽ vì say, bước chân cô như đóng đinh tại chỗ thể di chuyển.

Hồi lâu, cô thở một thật dài, tựa cả gáy tường, nhắm mắt .

Chiều tối hôm , bốn giờ, Chúc Khải Toàn đúng giờ đến Vân Đỉnh Thủy Ngạn đón Vân Vụ Lai.

Vân Vụ Lai trang điểm xong, trang điểm nhẹ nhàng, tóc kẹp thẳng, buộc đuôi ngựa thấp; trang phục cũng chọn kiểu đơn giản thanh lịch, áo len trắng phối với quần jean ống , bên ngoài khoác một chiếc áo màu hồng tro, chân một đôi bốt đế bằng, cả trông hiền dịu, đúng kiểu gái ngoan mà phụ sẽ thích.

mặc thế ?” Cô hỏi ý kiến Chúc Khải Toàn.

“Được.” Anh thấy cô căng thẳng, liền an ủi “Cứ tự nhiên là , họ nhiều yêu cầu .”

Có yêu cầu cũng vô dụng, gạo nấu thành cơm ba năm .

Trên đường hai gì, đợi đến khi lái xe khu dân cư, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng suốt quãng đường: “Gặp họ gọi là bố , chứ?”

Vân Vụ Lai đang trong trạng thái thần kinh căng thẳng, khó tránh khỏi chuyện gắt: “Nói thừa, ngốc .”

Chẳng lẽ cô ngốc đến mức chạy lên gọi một tiếng “chú” và “dì”?

Chúc Khải Toàn nhịn : “Ai mà ?”

Anh một cái, khí trong xe thoải mái hơn nhiều.

Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng cũng bận rộn cả ngày cho buổi gặp mặt con dâu mà họ mong ngóng bấy lâu nay, từ sớm mở cả cổng sân và cửa chính, tiếng xe lái , cả hai cùng đón từ trong nhà.

Chúc Khải Toàn dừng xe, cuối cùng an ủi cô: “Đừng căng thẳng.”

Đặng Hoa Phong thể chờ đợi nữa mà ghé sát cửa sổ ghế phụ, trong qua lớp kính riêng tư đen kịt, như đang xem bảo vật quốc gia nào đó.

Cứ như Vân Vụ Lai tiện mở cửa, nếu sẽ va chồng đại nhân.

Chúc Khải Toàn xuống xe , kéo Đặng Hoa Phong xa hơn một chút: “Bà Đặng, chồng, thể giữ giá một chút ?”

Đặng Hoa Phong bực bội cằn nhằn : “Nếu con mang về từ ba năm , đúng là vẻ chồng một chút, bây giờ còn quan tâm gì đến giữ giá ? Gặp .”

“Đây là mang về cho xem ?” Chúc Khải Toàn , mở cửa ghế phụ.

Vân Vụ Lai hít một thật sâu, bước xuống xe.

Cô mang theo vài phần thấp thỏm, gọi: “Mẹ.” Rồi về phía Chúc Hàng cách đó xa “Bố.”

“Ấy , Vụ Lai, chào con.” Đặng Hoa Phong liên tục đáp lời, như ảo thuật lôi hai bao lì xì dày cộp đưa cho cô “Đây là lì xì đổi cách xưng hô, đáng lẽ đưa cho con từ sớm.”

Họ càng nhiệt tình, Vân Vụ Lai càng cảm thấy áy náy, kéo dài lâu như mới gặp bố chồng, khiến cô cảm giác như đợi nghiệp đại học mới phát bằng nghiệp tiểu học, còn mặt mũi nào mà nhận lì xì đổi cách xưng hô.

Chúc Khải Toàn trực tiếp cầm lấy, nhét túi áo khoác của cô, tay buông , duy trì tư thế ôm eo cô, mật cúi đầu xuống, thúc giục: “Còn mau cảm ơn bố .”

Anh đột nhiên , cơ thể Vân Vụ Lai theo bản năng cứng đờ, nhưng cô nhanh ch.óng hiểu , bố tuyệt đối thể chấp nhận hiện trạng của họ, họ cần giả vờ mật và ân ái mặt bố .

Thế là cô lập tức phối hợp : “Con cảm ơn bố .”

Đặng Hoa Phong tủm tỉm, Chúc Hàng cũng tủm tỉm. Trước đó họ chút nghi ngờ về hiện trạng của con trai và con dâu, nhưng bây giờ nghi ngờ tan quá nửa.

Chúc Khải Toàn ôm Vân Vụ Lai đến cốp xe, mở , bên trong chứa đầy các loại quà cáp: “Bố, , đây là quà Vụ Lai chuẩn cho hai .”

Đặng Hoa Phong thực đoán những món quà phần lớn là do con trai chuẩn , nhưng vẫn khen Vân Vụ Lai một trận nức nở, khen xong : “Về nhà cần khách sáo như .”

Hồi đại học, Vân Vụ Lai gặp bố Chúc Khải Toàn một , lúc đó họ còn đang học ở Đế Thành. Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng du lịch từ nước ngoài về, mua vé máy bay đến Đế Thành thăm con trai.

Chúc Khải Toàn thuyết phục lâu, Vân Vụ Lai mới miễn cưỡng đồng ý gặp bố .

Lần gặp mặt đó, Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng cũng nhiệt tình với cô, nhưng thái độ so với bây giờ xa cách hơn nhiều, rõ ràng mang theo thành phần khách sáo.

Gặp họ xong, Vân Vụ Lai liền với Chúc Khải Toàn cảm nhận của : “Em cảm thấy bố hình như thích em lắm.”

Chúc Khải Toàn cứ luôn an ủi cô, rằng cô nghĩ nhiều .

Thật Vân Vụ Lai cụ thể Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng thích cô ở điểm nào, họ rõ ràng quan tâm cô, lời lẽ ôn hòa, bất kỳ câu nào khiến cô khó xử, khi còn cho cô lì xì, còn dặn dò Chúc Khải Toàn bắt nạt cô.

trong lòng cô rõ, bố đều qua đời, gia cảnh bình thường, đúng là trèo cao khi đến với Chúc Khải Toàn.

Đến cả chính cô cũng xứng, huống hồ là bố của Chúc Khải Toàn.

, Vân Vụ Lai thể cảm nhận , Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng thật lòng chấp nhận cô, coi cô như một nhà mà quan tâm hỏi han, mặc dù vì còn quen thuộc, khó tránh khỏi chút khách sáo, nhưng cảm giác xa cách từng khiến cô như gai lưng còn tìm thấy nữa.

Có lẽ là vì bây giờ sự nghiệp của cô chút thành tựu, tương lai đầy hứa hẹn, rút ngắn cách với Chúc Khải Toàn.

Có lẽ là vì cô và Chúc Khải Toàn là vợ chồng, ván đóng thuyền, còn đường lui, bố ngoài chấp nhận còn lựa chọn nào khác.

Dù là vì lý do gì, gặp mặt cũng thể coi là thành công.

Tuy nhiên, ông trời dường như quá trình gặp mặt gia đình của cô bình thường như , thế là tiện tay vẽ một nét, thêm chút kịch tính cho chốn phồn hoa nhân gian.

Bữa cơm ăn một nửa, bên ngoài bắt đầu mưa, gió gào thét, mưa rơi lách tách, đập mạnh cửa sổ.

Càng lúc càng dữ dội, chỉ trong vòng nửa phút biến thành mưa bão.

“Sao mưa to thế .” Đặng Hoa Phong gắp một miếng cá bát Vân Vụ Lai, vì mưa quá lớn, bà to hơn để đảm bảo lời thể thấy, “Vậy hôm nay hai đứa đừng về nữa, ở đây qua đêm .”

 

 

Loading...