Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:38:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đặng Hoa Phong phát hiện phận gia đình của Chúc Khải Toàn là một sự tình cờ.
Thành phố ngày càng tắc nghẽn, để giảm bớt tình trạng giao thông, Cẩm Thành tiến hành một đợt quy hoạch đô thị quy mô lớn, ngôi nhà cũ của nhà họ Chúc đưa diện giải tỏa để nhường đường cho một cây cầu vượt.
Ngôi nhà cũ là nơi Chúc Hàng từng sống cùng bố lúc nhỏ, bỏ trống hơn 30 năm nay. Đặng Hoa Phong từng ở đó một ngày nào, nhưng điều đó ngăn cản bà trong những năm qua hai cho xây dựng, cải tạo và trang hoàng rầm rộ, cuối cùng còn tổ chức một bữa tiệc tân gia thật náo nhiệt.
Bởi vì Đặng Hoa Phong quá nhàn rỗi. Thỉnh thoảng cùng các phu nhân nhà giàu uống chiều, chơi mạt chược, lâu lâu cùng nước ngoài nghỉ dưỡng, hưởng thụ biển xanh cát trắng dừa xanh cũng tệ, nhưng cứ kéo dài mãi như thì bà chịu nổi.
Từ nhỏ Đặng Hoa Phong đam mê trò chơi “nuôi dưỡng”, lúc nhỏ thì chăm bẵm em trai em gái, khi lập gia đình thì chăm bẵm con trai. Tiếc là Chúc Khải Toàn lớn, từ nhiều năm thoát khỏi sự kiểm soát của bố , nên niềm mong mỏi lớn nhất của bà bây giờ là Chúc Khải Toàn sớm ngày kết hôn, sinh một đứa con để bà lên chức bà nội.
Tiếc là mục tiêu bà nội tạm thời vẫn còn xa vời. Nếu nhà cũ sắp giải tỏa, Đặng Hoa Phong suýt nữa nảy ý định xây thứ ba.
Mọi việc liên quan đến giải tỏa nhà cũ đều do một tay Đặng Hoa Phong lo liệu.
Tiền đền bù giải tỏa và nhà ở đối với những gia đình bình thường là một khoản tiền khổng lồ, thậm chí đủ để cuộc sống đổi nghiêng trời lệch đất. Có ít ví dụ về những vội vã kết hôn sinh con chỉ vì chuyện giải tỏa.
Bên ủy ban phường trách nhiệm, nhắc nhở Đặng Hoa Phong: “Sao bà để con dâu nhà chuyển hộ khẩu đây luôn? Như thể thêm một suất nữa, nếu trong vòng ba năm mà sinh một đứa con thì đứa bé cũng hưởng chính sách giải tỏa đấy.”
Đặng Hoa Phong , đương nhiên bà nhà càng đông thì tiền đền bù càng nhiều: “ cũng thể vì chút tiền đền bù mà kiếm đại một cô con dâu .”
Kể cả khi nhà họ Chúc chỉ là một gia đình bình thường, bà cũng thể vì tiền mà hy sinh hạnh phúc của con trai , huống chi là với gia nghiệp lớn mạnh như hiện tại.
Nhân viên ủy ban phường nhíu mày, vẻ hiểu: “ nhà bà sẵn mà, chỉ cần chuyển hộ khẩu là thôi.”
“Hả?” Lần đến lượt Đặng Hoa Phong hiểu “Có sẵn cái gì?”
“Chứ nữa, lẽ nào nhầm?” Nhân viên ủy ban phường xem cuốn sổ, ngón tay chỉ tên Chúc Khải Toàn, quả quyết : “ nhầm, con trai bà chẳng cưới vợ ? Tình trạng, kết hôn, sai , , bà xem .”
Đến lúc Đặng Hoa Phong vẫn coi lời đối phương là thật, tin bèn ghé mắt qua, quả đúng là như , tình trạng hôn nhân của Chúc Khải Toàn ghi rành rành hai chữ “Đã kết hôn”.
Tháng mười ở Cẩm Thành, mùa hè qua nhưng nhiệt độ ban ngày vẫn thấp, hôm nay nắng to, Đặng Hoa Phong nóng đến mức cởi áo khoác ngoài.
Lúc , cùng với dự cảm chẳng lành đang nhen nhóm trong lòng, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhiệt độ cơ thể lập tức giảm xuống.
Đặng Hoa Phong chỉ hai chữ “Đã kết hôn”: “Cái … khả năng nào nhầm ?”
“Cái mới lấy từ hệ thống máy tính hai hôm , sai .” Nhân viên ủy ban phường chắc chắn, tò mò hỏi một câu: “Lẽ nào con trai kết hôn mà bà ?”
Một nhân viên khác ở bên cạnh cũng tới: “Sao thế?”
Người lúc nãy liền kể sự việc một cách đơn giản.
Người đến Đặng Hoa Phong với ánh mắt chút thông cảm, gần như thẳng lên mặt dòng chữ [Nỗi khổ tâm ai của quý phu nhân nhà giàu, bề ngoài hào nhoáng, thực tế đến con trai kết hôn cũng ]: “Hệ thống của chúng cập nhật theo thời gian thực, chắc là sai sót . Hay là bà về hỏi con trai xem rốt cuộc là thế nào?”
Với các mối quan hệ của Đặng Hoa Phong, việc vượt qua Chúc Khải Toàn để tra cứu tình trạng hôn nhân của là chuyện dễ như trở bàn tay. Trước đây bao giờ tra là vì bà từng nghĩ đến khả năng đó.
Còn bây giờ?
Chưa đầy năm phút, Đặng Hoa Phong nhận điện thoại gọi .
Chúc Khải Toàn quả thực đăng ký kết hôn từ ba năm . Về phần vợ của , quen thì hẳn quen, lạ cũng chẳng lạ, kinh ngạc thì cũng trong dự liệu, nhưng vẫn khiến bà choáng váng như một gậy giáng đầu.
Đặng Hoa Phong suýt chút nữa ngất tại chỗ.
Chúc Hàng hiếm khi rảnh rỗi câu cá cùng bạn cũ, liền vợ gọi điện cắt ngang, lệnh cho ông về nhà ngay lập tức. Trên đường về, cứ hai phút Đặng Hoa Phong gọi cho ông một cuộc, hỏi ông về .
Hỏi bà chuyện gì thì bà nhất quyết . Chúc Hàng lòng bồn chồn, giục tài xế phóng xe như bay về nhà, và gặp Chúc Khải Toàn cũng nhận tin tức chạy về ngay cửa.
Trái ngược với sự lo lắng của ông, Chúc Khải Toàn mắt vẫn còn ngái ngủ, dáng vẻ uể oải, điều nắm chắc phần thắng. Chúc Hàng hỏi dò con trai: “Mẹ con chuyện gì ?”
Chúc Khải Toàn lờ mờ đoán nguyên nhân cơn giận của , nhưng chuyện ngã ngũ, thể đ.á.n.h khai, bèn lắc đầu tỏ vẻ .
Đặng Hoa Phong im lặng sofa phòng khách, thấy tiếng hai bố con mở cửa cũng thèm đầu .
Chúc Hàng như thể thấy lửa giận ngùn ngụt bùng cháy lưng vợ , nhưng thấy bà , tảng đá lớn trong lòng ông mới hạ xuống. Ông xuống cạnh vợ, dỗ dành hỏi: “Làm thế ?”
Đặng Hoa Phong cuối cùng cũng sang: “Để con trai ông tự .”
“Con gì ?” Chúc Hàng sang Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn vẫn điềm tĩnh, còn tâm trạng bóc quýt bàn ăn: “Con .”
Đặng Hoa Phong ném một tờ giấy lên bàn , tờ giấy lượn một vòng trong trung thẳng .
Chúc Khải Toàn liếc mắt thấy tên của Vân Vụ Lai.
Anh khựng , đặt quả quýt xuống, rút một tờ khăn giấy lau nước quýt dính tay, thẳng , im lặng chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Chúc Hàng khó hiểu cầm lên xem, và sững sờ. Ánh mắt hồ nghi của ông đảo qua giữa vợ, con trai và tờ giấy chứng nhận kết hôn mấy vòng: “A Khải, con kết hôn , rốt cuộc là chuyện gì đây?”
Khi Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai kết hôn, sổ hộ khẩu của Vân Vụ Lai do bố đều qua đời nên trong tay hai chị em cô, còn hộ khẩu của ở cùng bố , cuối cùng mở két sắt trong phòng bố để lấy trộm.
Tình trạng hôn nhân sổ hộ khẩu quy định bắt buộc cập nhật theo thời gian thực. Bọn họ vốn định cho ai , đương nhiên sẽ tự tìm phiền phức chạy đến đồn công an sửa đổi. Lấy giấy chứng nhận xong, hai đường ai nấy .
Anh ở nhà nên cần lo phát hiện giấy đăng ký kết hôn.
Vì suốt ba năm qua, tình trạng hôn nhân của vẫn giấu kín với tất cả .
Bất kể là vì lý do gì mà gió lọt ngoài, tóm , giấy thể gói lửa.
Anh thu vẻ mặt hờ hững, nét mặt trầm xuống: “Con xin , bố, . Ba năm con tự ý đăng ký kết hôn với Vân Vụ Lai.”
Dù sự thật, nhưng khi Chúc Khải Toàn thực sự tự miệng thừa nhận, đầu óc Đặng Hoa Phong vẫn “ong” lên một tiếng, nước mắt lập tức trào .
Chúc Hàng vốn tức giận, thấy vợ liền bùng nổ ngay tại chỗ, vớ lấy khay hoa quả bàn ném về phía Chúc Khải Toàn.
Chúc Khải Toàn khẽ siết ngón tay, né, mặc cho hạt dưa và khay hoa quả đập n.g.ự.c . Hạt dưa rơi lả tả, một ít đọng , một ít rơi xuống sofa và sàn nhà.
Chúc Hàng giận dữ quát: “Con bố ? Chuyện lớn như kết hôn mà cần báo cho nhà , con tưởng hai đứa đang chơi trò đồ hàng của con nít ? Bao nhiêu năm nay, con cứ trơ mắt bố lo sốt vó cho chuyện chung đại sự của con, con xoay như chong ch.óng, con thấy vui lắm ?”
Thấy con trai trông t.h.ả.m hại, Đặng Hoa Phong giận xót: “Có con nghĩ rằng sẽ đồng ý nên mới lén lút đăng ký ? Mẹ với con từ lâu , tôn trọng lựa chọn của con, vợ là sẽ sống với con cả đời, con thích mới là quan trọng nhất. Lùi một vạn bước mà , cho dù thật sự đồng ý, con cũng thể tự lén đăng ký . Con đau lòng quá, con trai kết hôn mà đợi đến lúc nhà sắp giải tỏa, của ủy ban phường đến mới .”
“Con xin .” Chúc Khải Toàn cúi đầu xin , nhưng thêm lời giải thích nào.
Chúc Hàng chợt lóe lên một ý nghĩ, nhớ một việc vô cùng quan trọng: “Hai đứa lập thỏa thuận tiền hôn nhân ?”
“Không .” Chúc Khải Toàn trả lời thành thật.
“Con cũng hào phóng thật đấy, đúng là cách tiêu tiền của bố con.” Chúc Hàng tức đến nên lời, tay run não cũng run, chỉ Chúc Khải Toàn “Con” mãi mà , suýt nữa thì ngất , bèn phịch xuống, lẩm bẩm: “Gia môn bất hạnh, thật là gia môn bất hạnh.”
Điều may mắn duy nhất là hiện tại phần lớn tài sản của nhà họ Chúc vẫn trong tay hai vợ chồng ông, trong tay Chúc Khải Toàn ngoài một ít tiền mặt và vài chiếc xe, căn nhà thì nhiều.
Đặng Hoa Phong vuốt n.g.ự.c cho ông, ván đóng thuyền, lúc , điều quan trọng nhất là rõ tình hình của con dâu: “Vụ Lai ? Bao nhiêu năm nay, con bé chút tin tức nào, còn tưởng hai đứa chia tay lâu . Còn nữa, hai đứa kết hôn ở cùng ?”
Chúc Khải Toàn thể cho bố và Vân Vụ Lai kết hôn trong cảnh nào và hiện tại , nếu bố lẽ sẽ chịu nổi thật. Anh chỉ thể tránh nặng tìm nhẹ: “Cô bận sự nghiệp, ở nước ngoài dài hạn.”
Đặng Hoa Phong: “Vậy đều là con qua đó ?”
“Vâng, thỉnh thoảng cô cũng về đây.” Ví dụ như hồi tháng bảy, cuối cùng cũng về đầu tiên ba năm.
Chúc Hàng vẫn còn nghi ngờ: “Bố thấy con thường xuyên nước ngoài.”
Chúc Khải Toàn: “Cô khá bận.”
Đặng Hoa Phong: “Nước ngoài nào?”
Chúc Khải Toàn: “Pháp, Paris.”
Thái độ của Chúc Khải Toàn coi như thẳng thắn, Đặng Hoa Phong an ủi phần nào, trong lòng dần bình tĩnh , dò hỏi: “Vậy hai đứa là con chứ.”
Chúc Khải Toàn: “…”
Sự im lặng của trong mắt Đặng Hoa Phong trở thành ngầm thừa nhận, huyết áp lập tức tăng vọt.
Trước khi bùng nổ, Chúc Khải Toàn vội ngăn : “Con đến mức mất trí như , con mà cho .”
Thời gian tiếp theo, Đặng Hoa Phong và Chúc Hàng mỗi một câu, tỉ mỉ tra hỏi về tình hình hiện tại của Vân Vụ Lai và tình trạng của hai trong những năm qua.
Chúc Khải Toàn tùy cơ ứng biến, thật dối lẫn lộn năm ăn năm thua, dựng nên một bức tranh rằng [Vì bố thấy chúng con môn đăng hộ đối, nên chúng con đành lén lút đăng ký kết hôn, và ngại vợ chồng xa cách hai nơi dài ngày, để Vân Vụ Lai nước ngoài tự lực cánh sinh, thề tạo dựng nên sự nghiệp lớn, mới xứng với con trai của bố ].
Về nghề nghiệp của Vân Vụ Lai, Chúc Khải Toàn chỉ chung chung là cô đang công việc liên quan đến thiết kế thời trang, chi tiết.
Hai vợ chồng cũng hỏi kỹ, vì họ nghĩ một cô gái bối cảnh thể đơn thương độc mã tạo dựng sự nghiệp gì ở xứ .
Cuộc chuyện của cả nhà kéo dài lâu, Đặng Hoa Phong đưa quyết định cuối cùng: “Nếu như , con gọi con bé về . Đã kết hôn thì ở bên cho đàng hoàng, xa cách hai nơi dài ngày thì còn thể thống gì nữa.”
Chúc Khải Toàn từ chối: “Sự nghiệp của cô đang đà phát triển, triển vọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-14.html.]
Chưa đến việc hai họ hiện đang trong tình trạng chia tay, kể cả khi quan hệ của họ mật, cũng lý do gì để Vân Vụ Lai từ bỏ tương lai để chạy về đây.
Chúc Hàng lùi một bước: “Chuyện công việc , nhưng dù thế nào nữa, Vụ Lai cũng về gặp bố một . Yêu cầu của bố và con dù cũng quá đáng. Kết hôn ba năm gặp mặt bố chồng, đời cái lý đó.”
Đặng Hoa Phong là phụ nữ, suy nghĩ vấn đề tỉ mỉ và thấu đáo hơn chồng: “Hay là, tình cảm của hai đứa vấn đề, con gọi con bé về.”
Xa ba năm, tần suất Chúc Khải Toàn nước ngoài thấp đến đáng sợ. Theo bà , cũng là chơi cùng bạn bè. Bà từng trẻ, đây là cách chung sống của một cặp vợ chồng bình thường.
Chúc Khải Toàn do dự phủ nhận: “Không .”
Đặng Hoa Phong chằm chằm vài giây, Chúc Khải Toàn lạnh nhạt , chút nhượng bộ.
Cuối cùng, Đặng Hoa Phong tin cũng tin, chỉ lấy một tập tài liệu từ lưng ném lên bàn , tiêu đề rành rành là 《Đơn ly hôn》.
Bà thể hiện sự mạnh mẽ từng : “A Khải, cho con , bây giờ tức giận. Trước mặt con hai lựa chọn, một là ly hôn, hai là đưa con bé về đây. Giống như bố con , nếu sự nghiệp thật sự đang đà phát triển, bố sẽ vô lý bắt con bé an phận chăm chồng dạy con, từ bỏ sự nghiệp, nhưng con bé đến gặp bố một . Sự tôn trọng con là đến từ hai phía. Đương nhiên, con trưởng thành, nếu con nhất quyết chịu, ép con. từ nay về , con đừng gọi là nữa.”
Chúc Hàng cùng vợ chung một chiến tuyến: “Cũng đừng gọi bố là bố nữa.”
Trong cuộc đối đầu hai chọi một, Chúc Khải Toàn đưa câu trả lời rõ ràng, cũng ở nhà ăn tối, chỉ để một câu nước đôi “Con ” rời .
Anh sân, khởi động xe, gõ cửa sổ.
Là Đặng Hoa Phong.
Chúc Khải Toàn hạ cửa kính xuống.
“Nếu tình cảm đến mức thể cứu vãn, đừng kéo dài, đó là vô trách nhiệm với cả hai.” Đặng Hoa Phong đặt 《Đơn ly hôn》 một túi tài liệu trong suốt đưa , để lên ghế phụ lái của “Trong điều khoản phân chia tài sản, thêm ít tài sản tên và bố con. Cái chỉ soạn thảo qua loa thôi, là đến đơn ly hôn của con cũng can thiệp, chỉ thể hiện thái độ của . Một cô gái ở bên con bao nhiêu năm dễ dàng gì, nếu thật sự đến bước đó, đừng bạc đãi con bé.”
Vân Vụ Lai gì về những chuyện Chúc Khải Toàn trải qua ở trong nước. Cô ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh mới thấy tin nhắn gửi đến.
「Nhà cũ sắp giải tỏa, chuyện từ bên ủy ban phường .」
Biết chuyện gì thì cần cũng hiểu.
Anh giải thích sự việc và nguyên do một cách gọn gàng, dứt khoát, cho nhiều gian qua .
Trước đây khi trò chuyện, như . Anh sẽ để chủ đề, chỉ cần dừng thì thể chuyện mãi. Kể cả khi cuộc trò chuyện gián đoạn vì ăn cơm ngủ, đến khi rảnh rỗi vẫn chủ đề để tiếp.
Câu hỏi duy nhất cô thể hỏi dường như chỉ còn : 「Vậy em gì?」
Cô đợi một lúc, nhận một tin nhắn trả lời lạnh lùng của : 「Tùy em.」
Vân Vụ Lai chằm chằm tin nhắn một lúc, trả lời , dậy rửa mặt. Mấy ngày nay là buổi thử đồ của mẫu, Kerr cho cô đặc quyền, để cô thể chọn mẫu .
Tám tác phẩm của My Bride đều do một tay cô thiết kế, tác phẩm bế mạc là màn trình diễn đôi, trang phục chú rể và cô dâu cùng lên sân khấu. Cô dâu mặc váy cưới voan đen, chú rể mặc một bộ vest trắng trang nghiêm. Thoạt vẻ bình thường, nhưng thực tế một bên vai áo thêu đầy những họa tiết màu bạc nhạt, ánh đèn thấp thoáng lóe lên những tia sáng tinh xảo và kín đáo.
Một đen một trắng, độ tương phản màu sắc mạnh mẽ.
Vì , ngoài việc chọn 8 mẫu nữ, cô còn chọn 1 mẫu nam.
Phải rằng thế giới thật nhỏ bé, Vân Vụ Lai tình cờ thấy đàn ông Vạn Hựu “bao” trong vài mẫu nam.
Người đàn ông đó thấy cô cũng sững một lúc, lẽ cảm thấy mất mặt, đang vui vẻ bỗng dưng cô nữa.
Giống như tất cả các đám cưới, cô dâu mới là nhân vật chính, trang phục của chú rể nhiều đột phá, chỉ đơn thuần là nền.
Vì , việc lựa chọn mẫu nam của Vân Vụ Lai cũng tùy ý hơn nhiều. Cô lập tức chỉ tay về phía đó, với Kerr: “Người tệ.”
“Garnett Pei.” Kerr góp ý cho cô “Là một mới nổi lâu, đầu tiên trình diễn cho show của QC chúng , cô chắc chắn cần một tên tuổi hơn ?”
“Cứ thử xem .” Vân Vụ Lai .
Yêu cầu của cô thực tế, ảo tưởng sẽ xuất hiện một mẫu khiến cô cảm giác kinh ngạc kiểu [A, bộ đồ chính là may đo riêng cho ], chỉ cần ngoại hình, chiều cao đạt chuẩn là . Thứ hai, cô tìm một trai thẳng, dù cũng là trình diễn đôi, trai thẳng sẽ dễ tạo cảm giác cặp đôi hơn.
“Được .” Kerr hiệu cho trợ lý gọi qua.
“Vân Vụ Lai.” Vân Vụ Lai chủ động đưa tay , bằng tiếng Trung.
Một quý cô chủ động quen, sắc mặt chút gượng gạo, nhưng cũng đưa tay : “Garnett Pei, Bùi Cao Trác.”
Kerr ngờ hai họ trực tiếp giao tiếp bằng tiếng Trung, ánh mắt kinh ngạc đảo qua đảo hai .
Vân Vụ Lai giải thích cho : “ và Garnett gặp vì một sự cố ngoài ý .”
Cô khơi ký ức mấy của Bùi Cao Trác, nhưng công việc là hết, lúc để ôn chuyện cũ.
Anh đồ xong , Vân Vụ Lai đang trao đổi với một mẫu nữ, đầu , quan sát từ xuống , chỉ ba chữ: “Là .”
Nói bộ đồ sinh là để dành cho thì quá, nhưng là khiến sáng mắt lên thì vẫn dư sức, vô cùng hợp với .
Nói xong, cô tiếp tục bận rộn công việc của .
Đến chập tối, cô từ tòa nhà QC , bắt gặp Bùi Cao Trác xuống cùng bạn bè. Bùi Cao Trác tạm biệt hai bạn về phía cô.
Mấy bạn của ở lưng huýt sáo một tiếng, đùa .
“Cô là Lai.” Bùi Cao Trác dùng câu khẳng định.
“ , là .” Vân Vụ Lai hề khiêm tốn với , trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh “Nhờ phúc của Vạn Hựu, trở thành mẫu kết màn đấy, nhớ cảm ơn cô cho đàng hoàng.”
Bùi Cao Trác: “…” Một lúc , “ cảm ơn cô gì, là cảm ơn cô , mời cô uống cà phê.”
Dưới tòa nhà QC quán cà phê, hai mỗi gọi một ly, tùy ý xuống một chỗ ngoài trời.
Vân Vụ Lai : “Trông giống con lai lắm.”
Bùi Cao Trác giải thích: “Vì chỉ lai một phần tư thôi, bố là Trung lai.”
“Ồ, tiếng Trung của thành thạo.”
“ ở An Thành đến năm 14 tuổi mới nước ngoài.” Bùi Cao Trác hỏi, “Cô là ở ?”
“Cẩm Thành.”
“Vậy chẳng là địa điểm của show diễn ?”
“ .”
Ly cà phê uống mấy ngụm, Vạn Hựu gọi điện sắp nấu cơm, hỏi Vân Vụ Lai cần nấu luôn phần của cô . Vân Vụ Lai vui vẻ đồng ý, cô nấu ăn, mỗi ăn chút đồ Trung Quốc chính tông đều nhờ Vạn Hựu. Cô cầm ly cà phê lên huơ huơ về phía Bùi Cao Trác, dậy chào tạm biệt: “ đây, cảm ơn cà phê của .”
Bùi Cao Trác yên nhúc nhích: “Hai họ lành ?”
Vân Vụ Lai cảm thấy đang lời thừa: “Đương nhiên . Đổi là , bạn gái bay từ Trung Quốc sang Pháp để lành với , thể đồng ý ?”
“Còn tùy đối tượng.” Bùi Cao Trác , giọng điệu sự tự phụ hề che giấu “Kiểu như , và kiểu như bạn trai cô , chọn , cô thấy ?”
“ ngưỡng mộ sự tự tin của .” Vân Vụ Lai bỏ .
Vài ngày buổi trình diễn thời trang, Vân Vụ Lai khởi hành từ Paris bay đến Cẩm Thành. Nhân viên của QC theo nhiều đợt, ít nhân viên cấp cơ sở và hậu cần đến từ sớm, cô xem là muộn, muộn hơn nữa còn nhóm lãnh đạo cấp cao của Kerr.
Trong phòng chờ, cô nhàm chán lướt điện thoại xem bảng quy trình của buổi trình diễn thời trang kết hợp với phía trong nước . Bìa điện t.ử khiến ánh mắt cô ngưng đọng.
Cô nay chỉ phụ trách thiết kế của , những chuyện linh tinh khác cần bận tâm, vì đó cô cũng quan tâm công ty trong nước tổ chức show diễn là công ty nào.
Đôi khi thừa nhận, thói quen là thứ khó đổi.
Cô vẫn nhớ phát hiện thích Chúc Khải Toàn từ lúc nào. Đó là một buổi chiều bình thường, nắng ấm gió nhẹ, cô trong lớp học, tỉnh dậy giấc ngủ trưa, uể oải chống đầu dậy. Tờ đề thi cùng của chồng giấy bàn gió thổi lật lên, kêu sột soạt.
Cô định đưa tay đậy tờ giấy , ánh mắt lướt qua bắt một thứ gì đó khác thường, kỹ : Khải Toàn.
Hai chữ hết sức bình thường, nhưng vì là tên của , nên trở nên ch.ói mắt.
Kể từ lúc đó, cô sở hữu một kỹ năng đặc biệt, đó là phát hiện bất kỳ chữ nào trong tên giữa một đống chữ. Kỹ năng ngày càng thuần thục, , cô còn thể nhận chữ Duy Phong ngay từ cái đầu tiên.
Kỹ năng , đến bây giờ cô vẫn quên.
Lần , công ty tổ chức show diễn thời trang của QC là Duy Phong.
Có xuống bên cạnh.
Phòng chờ còn trống, quen thực sự cần thiết sát cách. Cô theo bản năng đầu xem, liền thấy Bùi Cao Trác. Khoảng cách của kiểm soát tinh tế, gần hơn một tấc là mập mờ, xa hơn một tấc là cách giao tiếp bình thường.
“Hi.”
Vân Vụ Lai đổi sắc mặt, cũng kéo giãn cách, chỉ mỉm rộng rãi: “Hi.”
“Đang xem gì ?” Bùi Cao Trác ghé gần một cái, xương quai xanh cách một lớp áo, dường như vô tình chạm vai cô, lập tức lùi . Anh cũng mấy để tâm mà chỗ khác “Bảng quy trình .”
“Ừm.” Vân Vụ Lai khóa màn hình điện thoại “ mà đến bây giờ mới phát hiện công ty nhà chồng tổ chức.”