Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 105: Ngoại truyện 24
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:42:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa thu gió cuốn lá vàng, sự đồng ý vui vẻ của Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai bắt đầu cầm sách vở.
Sau khi Gia Lam năm lớp 10, Vân Vụ Lai từng mất bốn tháng để nâng thứ hạng trong lớp từ 39 lên 24.
Không là thần thánh gì, nhưng cũng xem là đáng quý.
Vậy mà , cách từ hạng 39 lên hạng 38 giống như một vực sâu khó lòng vượt qua.
Từ cuối tháng mười đến cuối tháng mười hai, suốt hai tháng trời, cô vẫn chỉ ở hạng 39. Dĩ nhiên điểm tăng, nhưng khổ nỗi cách giữa cô và hạng 38 quá lớn.
Nửa năm bỏ bê đó dễ dàng đuổi kịp như , cô chuẩn sẵn tâm lý nên cũng quá thất vọng.
Điều khiến cô âm thầm bất an là trạng thái học tập của dường như mãi thể về như , hiệu suất đủ cao, sự tập trung cũng kém .
Cô quá nhiều tâm sự.
Chúc Khải Toàn xem bảng điểm của lớp 11/9 máy tính trong lớp , thành tích của Vân Vụ Lai, liền nhắn tin ngay: “Cũng .”
Cũng , chứ tồi, càng giỏi. Vân Vụ Lai ngụ ý của , sự phủ nhận của sức công phá vô cùng lớn, lập tức khiến cô chút nản lòng thoái chí.
Cô cố gắng gượng , trả lời: “Tớ , sẽ cố gắng.”
Chúc Khải Toàn trả lời .
Không ngờ đầy hai phút , chạy đến ngoài cửa lớp 11/9 tìm cô.
Suốt thời gian qua, Chúc Khải Toàn và Vân Vụ Lai thiết, sớm quen nên thấy lạ, chẳng ai tỏ kinh ngạc, nhưng những ánh tò mò thì luôn thể tránh khỏi.
Chỉ còn ba phút nữa là lớp, Vân Vụ Lai hiểu Chúc Khải Toàn chuyện gì gấp gáp đến thế, nhất định ngay bây giờ, mà còn trực tiếp.
Chẳng lẽ là phê bình thái độ học tập của cô đủ nghiêm túc, phí công vất vả phụ đạo cho cô?
Vân Vụ Lai chậm chạp bước ngoài như một đứa trẻ sai chuyện, mắt cũng dám , dè dặt hỏi: “Sao thế?”
“Vân Vụ Lai” Chúc Khải Toàn đến để hỏi tội, giọng ôn hòa, thậm chí thể dùng từ dịu dàng để hình dung “Cậu tiếp tục học vẽ .”
Vân Vụ Lai tài nào ngờ chuyện .
“Hả?” Cô ngơ ngác ngẩng đầu .
“Tiếp tục học vẽ .” Chúc Khải Toàn nghiêm túc “Đừng từ bỏ ước mơ.”
Sau khi bố gặp chuyện, Vân Vụ Lai từng động đến cọ vẽ nào nữa, bộ dụng cụ vẽ đều để nhà cũ, mang đến nhà họ Lạc.
Hiện giờ, cô chịu đựng nỗi đau mất , nỗ lực chữa lành cho chính , nếu Chúc Khải Toàn nhắc đến, cô gần như quên mất trong cuộc đời còn một phần quan trọng như .
bây giờ, tiếp tục học vẽ là một lựa chọn thực tế cho lắm.
Chuyện đủ sức lực tạm đến, yếu tố thực tế nhất chính là kinh tế.
Cô thể nào tham gia lớp học mỹ thuật hơn một nghìn tệ hai buổi mỗi tuần như đây nữa. Dù đổi sang các lớp học bình thường thì việc học vẽ vẫn là một khoản chi tiêu nhỏ.
Chúc Khải Toàn sự do dự của cô, khẽ : “Nếu là vì tiền, tớ đây.”
“Không cần .” Vân Vụ Lai từ chối ngay lập tức.
Chúc Khải Toàn hề ngạc nhiên, rõ: “Là cho vay.”
Vân Vụ Lai vẫn lắc đầu, cô thực sự quá nhiều dính líu về mặt kinh tế với : “Tớ tiền.”
“Vậy thì tiếp tục vẽ .” Chúc Khải Toàn khuyên nhủ “Tớ cảm giác, tiếp tục vẽ sẽ lợi cho việc học của .”
Không chỉ cảm giác , mà thực Vân Vụ Lai cũng .
Chuông báo lớp vang lên, tiết là tiết Ngữ văn, cô Ưng Đăng Dĩnh đang từ xa tới ở cuối hành lang.
Đối với mối quan hệ giữa Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn, cô Ưng Đăng Dĩnh chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua. Trong suốt 20 năm sự nghiệp dạy học của , đây là cặp đôi đầu tiên rơi tay bà mà bà “chia rẽ uyên ương”.
Vân Vụ Lai cô Ưng thương cảm cho cảnh của , bầu bạn để cô vui vẻ hơn. Chính vì , cô càng nên trân trọng chứ voi đòi tiên, phung phí sự tự do . Thế nên thấy cô Ưng tới, cô liền giữ cách với Chúc Khải Toàn: “Để tớ suy nghĩ .”
Chúc Khải Toàn cũng thấy cô Ưng, dây dưa thêm, gật đầu: “Được.”
Buổi trưa, Chúc Khải Toàn đợi cô cùng ăn cơm: “Suy nghĩ thế nào ?”
Vân Vụ Lai : “Học.”
Chúc Khải Toàn : “Giỏi lắm.”
Thực tế, Vân Vụ Lai chỉ mất một thời gian ngắn để đưa quyết định. Ngay khoảnh khắc Chúc Khải Toàn rời khỏi lớp học của họ, cô quyết định .
Cô thể tham gia các lớp mỹ thuật rẻ hơn và giảm tần suất buổi học, việc luyện tập dựa tự giác.
Hiện tại, chi phí duy trì sự sống cho mỗi ngày hề nhỏ, nhưng may mắn là tài sản bố để cũng khá rủng rỉnh, duy trì vài năm thành vấn đề.
Hơn nữa, cô thể cắt giảm chi tiêu ăn mặc.
Dù nữa, tình hình kinh tế của gia đình đúng là đến mức buộc cô từ bỏ việc học vẽ.
Vân Vụ Lai là sức hành động mạnh mẽ, ban ngày quyết định, chiều tối tan học cô về nhà lôi hết dụng cụ vẽ .
Cọ vẽ một sức mạnh thần kỳ, cầm lên, một trống rỗng nào đó trong lòng cô bỗng trở nên vô cùng vững chãi.
Cảm giác quen thuộc khiến lòng an yên.
Cô nhớ sức sáng tạo bay bổng của và thế giới màu sắc hư hư thực thực nét b.út.
Cuối tháng 1, học kỳ đầu tiên của năm lớp 11 khép .
Hai ngày , điểm thi cuối kỳ công bố, Vân Vụ Lai nhận tin nhắn báo điểm từ nhà trường gửi điện thoại của bố.
Ngay lập tức, cô gọi cho Chúc Khải Toàn: “Có điểm .”
Mạng ngoài hệ thống của trường, học sinh thể xem bảng điểm trường, nên lúc Chúc Khải Toàn kết quả của Vân Vụ Lai.
“Có ? Thế nào?” Tin nhắn gửi đồng loạt, nhưng bà Đặng Hoa Phong , vẫn thông báo cho Chúc Khải Toàn về điểm thi cuối kỳ của .
Lúc , chút giống như phụ đang chờ điểm của con, mong đợi căng thẳng.
“Tớ thứ 37 trong lớp.” Vân Vụ Lai công bố đáp án.
Khoảng cách xa nhất thế giới là từ một đến một vạn, mà là từ đến một.
Đây là một tin cực .
“Chúc mừng nhé.”
Vân Vụ Lai cảm ơn Chúc Khải Toàn: “Đều là công của cả.”
“Chủ yếu là do học sinh cũng thông minh.”
Vân Vụ Lai khẽ một tiếng thật khẽ.
Sau khi gia đình gặp chuyện, tính cách cô trầm lắng hơn nhiều, nụ cũng ít .
Cứ từ từ thôi. Chúc Khải Toàn đè nén sự đau lòng dâng lên trong tim, hẹn cô buổi chiều ngoài: “Nghỉ đủ ? Đủ thì chiều thư viện.”
Nghỉ đông , nên hôm qua cho cô nghỉ ngơi trọn một ngày, quản thúc việc học của cô.
Vân Vụ Lai nào dám oán thán, việc như còn thấy phiền, cô dĩ nhiên là vui vẻ đồng ý: “Đủ .”
Lúc Vân Vụ Lai đến thư viện, Chúc Khải Toàn ở đó. Hai với cho lời chào, Vân Vụ Lai xuống đối diện , lấy sách vở từ trong cặp , đẩy bài kiểm tra và b.út về phía , nhỏ giọng hỏi về những bài khó mà cô gặp lúc bài hôm qua.
“Hôm qua bài kiểm tra , nghỉ ngơi ?” Chúc Khải Toàn ngạc nhiên hỏi.
“Ừm.”
Chúc Khải Toàn thẳng đề bài, mà : “Hôm qua hỏi tớ luôn là , để đến hôm nay?”
“Nghĩ là cho nghỉ một ngày, nên phiền.” Vân Vụ Lai .
Kể từ lúc cô hỏi Chúc Khải Toàn “ thể phụ đạo cho tớ ”, ngày nào cũng thực hiện lời hứa, suốt gần nửa năm, từng vắng mặt một ngày nào.
Vân Vụ Lai áy náy, mấy bảo cần trách nhiệm như , nhưng đều lờ .
“Sau gặp trường hợp cứ tìm tớ luôn là , giải quyết vấn đề lúc còn nóng hổi hiệu quả sẽ nhất.” Chúc Khải Toàn bắt đầu cúi xuống xem đề, xem một câu “tớ thích phiền”.
Tớ thích phiền, bên trong chứa bốn chữ “tớ thích ”, nhưng ý nghĩa là bốn chữ đó.
Vân Vụ Lai đáp lời thế nào.
Chúc Khải Toàn dĩ nhiên lời của khá mập mờ, thực ý chỉ cô cần lo lắng sẽ phiền , thật sự chỉ là thuận miệng một câu tương đối mờ ám.
Đây là đầu tiên những lời như , khó như trong tưởng tượng.
Có điều, bố cô gặp chuyện đầy một năm, cuộc sống của cô vẫn trở quỹ đạo, chắc hẳn cô chẳng tâm trạng nào để ý đến chuyện trăng hoa gió tuyết.
Cậu hạ giọng, thản nhiên lật qua trang : “Tớ thích cảm giác dạy ngốc.”
Bầu khí mập mờ khiến như đống lửa. Cậu chuyển chủ đề, Vân Vụ Lai liền thuận theo bậc thang xuống, bám một điểm mà thực cô để tâm để bắt bẻ: “Người ngốc?”
Chúc Khải Toàn : “Cậu nhầm , tớ là ‘ khác’.”
“Thôi .”
Học kỳ hai năm lớp 11, lớp 11/9 chào đón một tin vui khiến suýt nữa thì gõ chiêng gióng trống ăn mừng: cô Ưng Đăng Dĩnh về hưu.
Cô Ưng đến tuổi nghỉ hưu từ vài năm , do nhà trường mời ở nên mới tiếp tục công tác. Tết năm nay, chồng bà khám sức khỏe phát hiện chút vấn đề, bà liền xin nghỉ việc về nhà chăm sóc chồng.
Dĩ nhiên, đối với Vân Vụ Lai, đây là tin .
Cô thấu hiểu nỗi vất vả của một giáo viên như cô Ưng sớm hơn các bạn cùng lớp nhiều năm.
Chủ nhiệm mới cũng là một cô giáo, ba mươi tuổi, nghiêm khắc như cô Ưng, nhưng cũng đủ tiêu chuẩn.
Ngày thứ ba khi bắt đầu học kỳ mới, Chúc Khải Toàn qua tìm Vân Vụ Lai, liền chủ nhiệm mới giáo huấn: “Em cứ qua tìm Vân Vụ Lai gì? Hai em quan hệ gì? Nói cho các em , trong lớp của , yêu sớm là tuyệt đối cấm, đừng cố gắng thách thức …”
Chủ nhiệm mới cảnh gia đình của Vân Vụ Lai, thế nên Vân Vụ Lai bất kỳ đặc quyền nào, ở quá gần bạn khác giới. Với thành tích hạng 37 trong lớp, cô nghi ngờ gì xếp hàng học sinh kém.
Sự xuất hiện của cô chủ nhiệm mới đẩy nhanh tốc độ trở quỹ đạo của Vân Vụ Lai.
Nếu về chuyện bố gặp nạn, điều Vân Vụ Lai cảm thấy khó tin nhất chính là hóa trái đất vắng ai đó thì vẫn cứ .
Ngày bố gặp chuyện, cô cảm thấy trời sập đất nứt, thế giới sụp đổ, nhưng tai họa như , cô vẫn gắng gượng vượt qua. Bố sẽ còn mặc đồ ngủ đưa cô học lúc cô sắp muộn, cũng sẽ bao giờ trách mắng hai chị em khi cô và Vân Sương cãi , lúc họp phụ , chỗ của cô trống .
Khó khăn đến thế, đau đớn đến thế, nhưng tại mặt trời vẫn mọc như thường lệ, và lặn đúng giờ.
Thậm chí, theo thời gian trôi , cô bắt đầu chấp nhận và quen với việc thế giới còn bố, còn thì giường bệnh thể động đậy.
Cuộc sống cứ thế, trong từng cơn đau quặn thắt, dần dần trở bình yên.
Kể từ kỳ thi cuối kỳ học kỳ một lớp 11 cú mở màn, từ học kỳ hai trở , thành tích của Vân Vụ Lai ngừng tăng lên.
Trong kỳ thi tháng cuối cùng của học kỳ hai, thứ hạng của cô leo lên vị trí 23 trong lớp.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, Chúc Khải Toàn rút kinh nghiệm từ kỳ nghỉ đông , cho Vân Vụ Lai nghỉ. Sáng sớm, khi mặt trời còn lên hẳn, gọi điện đ.á.n.h thức cô dậy. E dè Vân Vụ Lai ở nhà họ Lạc ở chung phòng với Vân Sương, nên đợi Vân Vụ Lai bắt máy, Chúc Khải Toàn liền cúp máy, nhắn tin hẹn cô thư viện.
Vân Vụ Lai thật sự nghỉ ngơi một ngày, mắt cô mỏi rã rời, mở mắt gõ chữ, bèn gọi cho , đầu vùi trong chăn, nhỏ giọng hỏi: “Sao cho tớ nghỉ?”
Chúc Khải Toàn ở đầu dây bên như hận rèn sắt thành thép:
“Này cô nương, sắp lên lớp 12 đấy, hả?”
“Còn mặt mũi mà nghỉ ngơi ? Mau đây, tớ đang ở cổng khu nhà .”
“Rửa mặt thẳng đây, tớ mua sẵn đồ ăn sáng cho .”
Hẹn giờ với Chúc Khải Toàn lâu, Vân Vụ Lai nhận điện thoại của Cừu Vũ.
“Vừa máy bận thế?” Cừu Vũ thuận miệng hỏi.
Vân Vụ Lai chút ngượng ngùng sờ mũi, thấy Vân Sương vẫn đang ngủ, bèn trả lời qua quýt: “Chúc Khải Toàn tìm tớ.”
Cừu Vũ quả nhiên trêu chọc họ: “Tình cảm thật.”
Vân Vụ Lai còn gì để .
“Đi thư viện hưởng ké điều hòa ?” Cừu Vũ rủ cô cùng học.
“…” Vân Vụ Lai cảm thấy nếu hẹn với Chúc Khải Toàn , Cừu Vũ nhất định sẽ nhân cơ hội trêu cô, nên cô tỏ thản nhiên, “Được thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-105-ngoai-truyen-24.html.]
Kéo dài lúc nào lúc .
Nói thêm vài câu, vốn dĩ Cừu Vũ định cúp máy, kết quả dây thần kinh nào của cô chập, đột nhiên lóe lên một ý: “Chúc Khải Toàn cùng đấy chứ?”
Vân Vụ Lai: “…”
Thấy cô im lặng, Cừu Vũ thể hiểu, cô cảm thấy may mắn vỗ vỗ n.g.ự.c : “Thế thì tớ nữa! May mà tớ thông minh… thì thành bóng đèn, hai phát cơm ch.ó.”
“Gì chứ.” Vân Vụ Lai phủ nhận “Bọn tớ chỉ đến thư viện học thôi.”
“Bọn tớ chỉ đến thư viện học thôi~” Cừu Vũ bắt chước giọng điệu của cô một cách mỉa mai, lẩm bẩm “Cậu chẳng bao giờ thừa nhận hai đang hẹn hò.”
Vân Vụ Lai : “Vì vốn dĩ mà.”
Cừu Vũ: “ thế, tại hẹn hò? Cậu thích , cũng thích , đừng là sợ ảnh hưởng học tập, cái lý do vớ vẩn đấy lừa tớ .”
Dù Cừu Vũ thấy , mặt Vân Vụ Lai vẫn đỏ bừng: “Cậu bao giờ .”
“Cái cần ?” Cừu Vũ chịu thua “Cậu thích thì điên mà ngày nào cũng tốn bao nhiêu thời gian phụ đạo cho .” Cừu Vũ châm chọc cô “Thế là màu đấy nhé!”
Trước đây khi tiểu thuyết, xem phim, Vân Vụ Lai cũng thể hiểu nổi tại con trai đến mức đó, nhưng chỉ cần rõ ràng một tiếng “thích”, thì con gái dám chắc chắn về tình cảm của .
Một câu thích quan trọng đến thế ? Đã thể hiện rõ ràng như , mà vẫn còn ở đó đoán mò.
Ngốc ?!
khi chính là trong cuộc, cô vô vàn những lo lắng và băn khoăn, so với nữ chính trong tiểu thuyết và phim ảnh thì còn hơn chứ kém.
Khi thấy Chúc Khải Toàn ở thư viện, câu hỏi một nữa lởn vởn trong tâm trí cô.
Kỳ nghỉ hè khi lên lớp 12 ngắn, chỉ đầy nửa tháng, nhưng bài tập thì hề ít , vẫn giao theo khối lượng của hai tháng.
Gần đến lớp 12, Chúc Khải Toàn cũng nghiêm túc hơn nhiều, còn lười biếng ở thư viện như , thời gian cắm cúi bài tăng lên đáng kể.
Vân Vụ Lai thấy nghiêm túc, cũng nỡ hỏi bài .
Ngược , chính bài một lúc thấy liền hỏi: “Hôm nay gặp bài khó ?”
Vân Vụ Lai lúc mới đưa bài kiểm tra qua.
Chúc Khải Toàn lượt gợi ý hướng giải các bài cho cô, bên cạnh xem cô xong, tìm các bài tập tương tự trong tài liệu học tập để cô củng cố. Nếu tìm dạng tương tự thì tự đề, hoặc ít nhất cũng ghi để về nhà tìm các ví dụ tương tự cho cô .
Cứ qua như , hết nửa buổi sáng.
Vân Vụ Lai thấy bài tập hè của gần như động đến, cảm thấy vô cùng áy náy: “Chúc Khải Toàn.”
Chúc Khải Toàn dùng ánh mắt hỏi cô chuyện gì.
“Sắp tới đừng kèm tớ nữa, tâm ý chuẩn cho kỳ thi đại học của .” Vân Vụ Lai .
Chúc Khải Toàn nhíu mày.
Vân Vụ Lai giải thích: “Cậu lãng phí quá nhiều thời gian cho tớ .”
Nếu đây là lời thật lòng? Dĩ nhiên là .
Có một cỗ máy học tập như ở bên cạnh phụ đạo cho , ai nỡ lòng nào từ bỏ.
Hơn nữa, nếu kèm cô học nữa, mối liên hệ giữa họ chắc chắn sẽ giảm .
Chỉ là, quân t.ử yêu tiền, nhưng lấy đúng cách.
Chúc Khải Toàn thẳng thừng từ chối: “Cậu cần lo những chuyện vớ vẩn , lo cho việc học của là .”
Vân Vụ Lai cũng kiên trì: “Bây giờ tớ ở mức trung bình trong lớp , cảm giác học tập cũng tìm , thật sự cần lo cho tớ , nên lo cho việc học của .”
Cậu dành quá nhiều tâm sức cho cô, khiến cho gần một năm nay, thứ hạng của trong khối cứ loanh quanh ở vị trí thứ mười.
Lúc mới cấp ba, rõ ràng khả năng ở những vị trí cao hơn.
Hai mỗi một ý, ai nhường ai.
Cuối cùng Chúc Khải Toàn chút mệt mỏi : “Lãng phí thời gian chẳng do tớ tự quyết định , việc gì quyết định tớ?”
Giọng điệu khá cứng rắn, chặn những lời Vân Vụ Lai định .
Thấy trấn cô, giọng Chúc Khải Toàn mềm xuống, an ủi cô: “Tớ tự chừng mực, cần lo lắng.”
“Tại ?” Vân Vụ Lai để tâm đến thái độ của , hỏi một câu mà cô vẫn luôn hỏi “Bài vở nhiều như , tại bằng lòng dành nhiều thời gian giảng bài cho tớ thế?”
Đêm hôm đó, trời mưa lất phất, Chúc Khải Toàn rủ cô cùng bài “Thất Lý Hương”.
—— Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của tràn đầy như nước mưa.
Ngoài cửa sổ, mưa thật sự rơi suốt đêm, lời bài hát thật hợp cảnh. Tiếng mưa rơi vốn dĩ bình thường bỗng mang một ý nghĩa đặc biệt, mỗi giọt mưa đều như những lời thì thầm nửa vời.
Sự mập mờ là thứ vật chất bất định nhất thế giới , một bài hát, một câu hát cũng đủ để bùng cháy, khiến cả đêm trằn trọc, suy nghĩ vẩn vơ.
Rõ ràng là dày vò, nhưng thể ngừng .
Sau kỳ nghỉ hè ngắn ngủi, lớp học bồi dưỡng cho năm lớp 12 bắt đầu.
Trong cuộc sống học tập bận rộn ngơi nghỉ, sự mập mờ tiến hóa đến mức trắng trợn. Nó giống như một loài dây leo sức sống mãnh liệt, cần ánh nắng mặt trời, cũng cần mưa tưới, trong góc tối tĩnh mịch chật hẹp, chỉ cần một chút khí, nó thể sinh trưởng ngông cuồng.
Tùy tiện tìm một cái cớ để trao đổi tài khoản mật khẩu của , dùng avatar QQ đôi…
Không từ ngày nào, Chúc Khải Toàn bỗng dưng thêm một thần tượng, Dư Văn Lạc, đổi cả avatar các trang mạng xã hội thành Dư Văn Lạc.
Vân Vụ Lai là đầu tiên phát hiện , vì cô là trò chuyện với thường xuyên nhất.
Kể từ khi Chúc Khải Toàn đổi avatar thành Dư Văn Lạc, Vân Vụ Lai phát hiện trong trường thêm ít nữ sinh thích Dư Văn Lạc.
Những năm đó, Dư Văn Lạc quả thực nổi tiếng, chỉ là trong đó bao nhiêu là thật lòng, bao nhiêu là “say vì rượu”, Vân Vụ Lai cũng .
Hôm nay, Chúc Khải Toàn và Phó Hành Thử đ.á.n.h bóng rổ, cô giúp Chúc Khải Toàn treo QQ. Thực cả cô và Chúc Khải Toàn đều cần nhờ đối phương treo nick để lên cấp, nhưng QQ của họ luôn đăng nhập cùng lúc, thà rằng thi thoảng đá khỏi tài khoản của .
Cũng chẳng để gì, lẽ chỉ là thích cảm giác hai chú chim cánh cụt một trai một gái cùng xuất hiện ở góc bên màn hình máy tính.
Có tìm Chúc Khải Toàn.
Không ghi chú, là một bạn nữ.
Đối phương gửi một bức ảnh album chữ ký của Dư Văn Lạc qua: “Lục trong nhà .”
Vân Vụ Lai trả lời, giúp treo nick thì treo nick, tin nhắn của Chúc Khải Toàn cô bao giờ động đến.
Đối phương tiếp tục gửi: “Để cảm ơn tặng tớ album tớ thích nhất, tớ tặng cái nhé!”
Cơn giận của Vân Vụ Lai theo tin nhắn bốc lên đến đỉnh đầu.
Cô nhớ album đó là một bạn của Chúc Khải Toàn tặng , hiếm.
Lúc đó Chúc Khải Toàn còn bày tỏ sự cảm ơn vô cùng trịnh trọng.
Không ngờ đầu đem album tặng khác.
Cậu thích trao đổi đồ với con gái , đổi tài khoản mật khẩu với cô, đổi album với khác.
Chúc Khải Toàn đ.á.n.h bóng về đến nhà, đăng nhập QQ, đá Vân Vụ Lai bên .
“Vừa ai tìm tớ ?”
Vân Vụ Lai thật, mô tả tên nick và sự việc của đối phương thiếu một chữ.
Con chữ so với lời , luôn thiếu ngữ điệu. Chúc Khải Toàn thể sự hờ hững trong lời của cô, mãi đến khi nhắn tin cho cô mà cô trả lời, cứ ngỡ cô ngủ , kết quả thấy bình luận của cô bài đăng của Cừu Vũ.
Hơn nữa cô còn đổi cả avatar QQ đôi với .
Chúc Khải Toàn lúc mới nhận , đắc tội với Vân Vụ Lai ở điểm nào đó.
Cậu tự nhiên trả lời Vân Vụ Lai trong bài đăng của Cừu Vũ một câu, ý là [Tớ bắt ngủ nhé], đó mới nhắn riêng cho cô: “Hóa ngủ .”
Chiêu quả nhiên hiệu quả, Vân Vụ Lai trả lời : “Còn sớm mà.”
Không sớm nữa, nhưng lúc là kỳ nghỉ Tết Dương lịch, thời gian tương đối tự do.
Chúc Khải Toàn: “Vừa nãy trả lời tớ cứ tưởng ngủ .”
Vân Vụ Lai: “Không, cảm thấy các cùng là fan chắc nhiều chuyện để , nên phiền.”
Chúc Khải Toàn chụp màn hình đoạn chat gửi cho cô.
Đoạn chat giữa và cô gái ngắn.
Chúc Khải Toàn: “Không cần , giữ mà trân trọng .”
Cô gái: “Album quý giá như mà tặng tớ ? Dễ khiến tớ hiểu lầm lắm.”
Chúc Khải Toàn: “Đừng mà, tớ thấy thật sự thích nên mới cho thôi.”
Cô gái: “Haha, cảm ơn nhường nhé.”
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, tồn tại bất kỳ sự mập mờ nào.
Vân Vụ Lai ngượng, đành trò chuyện với về thần tượng của : “Sao tặng album cho , nỡ ?”
Chúc Khải Toàn: “Nỡ chứ.”
Vân Vụ Lai: “Tại ?”
Chúc Khải Toàn: “Vì tớ chỉ thích những chữ cái đầu trong tên thôi. Người tớ thật sự thích, là một khác.”
YWL.
Vân Vụ Lai sững .
đúng lúc , biến mất.
Lần nào cũng khiến cô suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cho cô một câu trả lời dứt khoát.
Cô chút chán ghét sự mập mờ hồi kết .
Cô , trai ở đầu bên mạng sở dĩ biến mất, là đang tự cổ vũ cho bản , chống đẩy để tiêu hao thể lực, thậm chí còn mê tín đến mức lên mạng tra hoàng lịch xem hôm nay thích hợp để tỏ tình .
Lần , cho cô một câu trả lời rõ ràng: “Vân Vụ Lai tớ thích , bạn gái tớ nhé?”
Đến giây phút , thứ cuối cùng cũng định.
Vân Vụ Lai , cũng : “Cậu thấy tớ còn nhỏ quá .”
Lần đầu tiên Chúc Khải Toàn tỏ tình với con gái, câu trả lời của Vân Vụ Lai khiến một dự cảm lành, trực giác mách bảo đây là cách từ chối khéo.
câu tiếp theo của Vân Vụ Lai là: “Ít nhất cũng 16 tuổi chứ.”
Chúc Khải Toàn liếc đồng hồ hiển thị ở góc bên máy tính.
Ngày 31 tháng 12, 23 giờ 55 phút.
Năm phút nữa, cô sẽ tròn 16 tuổi.
Năm phút , sẽ bao giờ quên.
Đường cùng núi tận tưởng hết lối, bóng liễu hoa tươi làng. Hú vía một phen.
Cậu trả lời cô, chỉ đan hai tay đặt bàn máy tính, những con từ từ nhảy lên.
Cậu dùng năm phút , để sắp xếp cẩn thận hai năm rưỡi qua.
Hai năm rưỡi trôi qua như bóng câu qua cửa sổ, nhưng giống như trải qua mấy kiếp dài đằng đẵng.
56, 57, 58, 59…
Thời gian trở về , ngày tháng cũng về điểm bắt đầu.
Một ngày mới, một năm mới.
Avatar QQ đang nhấp nháy, là mà mỗi online đều thích thấy nhất, là mà đặt chế độ “hiển thị với dù đang ẩn”, “thông báo online”.
Cô : “Hello, bạn trai.”
-----------------------------------------------
【Toàn văn 】