Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 104: Ngoại truyện 23

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:42:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Điểm thi , Ưng Đăng Dĩnh liền gọi ngay Vân Vụ Lai đến văn phòng.

Ưng Đăng Dĩnh cầm bảng điểm, gương mặt hiền hòa, thấy Vân Vụ Lai bước còn đích lấy một chiếc ghế trống mang tới: “Vụ Lai, em.”

Vân Vụ Lai cảm ơn ngoan ngoãn xuống.

“Em xem điểm của ?” Ưng Đăng Dĩnh hỏi.

Vân Vụ Lai gật đầu.

Ưng Đăng Dĩnh : “Cũng tệ, nghỉ học lâu như điểm dễ dàng gì .”

Vân Vụ Lai gượng , đáp lời.

Ưng Đăng Dĩnh của hiện tại và Ưng Đăng Dĩnh của quá khứ là hai thái cực. Thành tích đây của Vân Vụ Lai mới thật sự gọi là dễ dàng, nhưng Ưng Đăng Dĩnh thì vĩnh viễn đủ, tiến bộ ba bốn hạng cũng chẳng thèm để mắt tới; còn bây giờ, Vân Vụ Lai thành kỳ thi tháng với một thái độ tiêu cực và đối phó, điểm bết bát, mà cô Ứng khen cô một cách dễ dàng.

Trong những lời an ủi và quan tâm dịu dàng của Ưng Đăng Dĩnh, Vân Vụ Lai đột nhiên chút nhớ nhung Ưng Đăng Dĩnh của ngày xưa, từng phê bình cô thậm tệ.

Không chỉ Ưng Đăng Dĩnh, mà cả Cừu Vũ cũng . Sau khi điểm, Cừu Vũ chẳng dám tỏ lo lắng chút nào, còn cố gắng tỏ thản nhiên như , để giữ gìn lòng tự trọng cho cô bạn đang cuối lớp, chỉ hai học sinh học dự thính.

Họ đều cảm thấy sự sa sút của cô là điều thể thông cảm . Đổi là bất kỳ bình thường nào khác, khi mất nhất, việc chìm đắm trong đau khổ thể thoát là chuyện đỗi bình thường.

Đã t.h.ả.m đến thế , còn yêu cầu nhiều như gì nữa?

Chỉ cần sống bình an khỏe mạnh là .

Vân Vụ Lai , cô Ưng và Cừu Vũ đều ý .

trong khoảnh khắc , cô vẫn cảm giác bỏ rơi, cảm giác khiến cô bất an, và còn khiến cô âm ỉ cam lòng.

Thế giới hoang tàn trong lòng cô, khắp nơi là gạch vụn tường xiêu, một khung cảnh thê lương, từ ngày sự việc xảy , mây đen che kín bầu trời, từng một ánh nắng chiếu rọi. giờ đây, một mầm cây xanh non nớt khó khăn đội lớp gạch ngói vỡ vụn, rụt rè ló đầu .

Vân Vụ Lai mang theo tâm trạng nặng trĩu rời khỏi văn phòng của Ưng Đăng Dĩnh, đến khi cô định thần , cô ở cửa lớp 11/4.

Chúc Khải Toàn đang nghịch điện thoại.

Phó Hành Thử thấy cô , bèn gọi Chúc Khải Toàn một tiếng: “A Khải.”

“Hả?” Chúc Khải Toàn Phó Hành Thử, đó mới thấy Vân Vụ Lai ngoài cửa.

Cậu ngạc nhiên, lập tức đặt điện thoại xuống bước ngoài.

“Tìm tớ ?” Cậu hỏi.

Vân Vụ Lai gật đầu: “Ừ.”

trường gần một tuần, cô và Chúc Khải Toàn còn giả vờ quen ở trường nữa, nhưng cô gây chú ý nên cả hai tỏ quá thiết, cùng lắm chỉ là gặp mặt thì chào hỏi một câu.

Việc đến tận cửa lớp tìm như thế đầu tiên trong lịch sử.

Sự bất thường của Vân Vụ Lai khiến Chúc Khải Toàn cảm thấy bất an, sợ rằng cô gặp chuyện gì nên mới bất chấp tất cả đến tìm , lo lắng hỏi: “Sao ?”

“Không gì, tớ từ chỗ cô chủ nhiệm .” Vân Vụ Lai trả lời chẳng ăn nhập.

Chúc Khải Toàn ngơ ngác “” một tiếng.

Vân Vụ Lai cũng đang gì nữa, một lúc lâu , cô sờ mũi: “Không , tớ về đây.”

“Này, Vân Vụ Lai.” Chúc Khải Toàn gọi cô .

Bước chân của Vân Vụ Lai dừng .

“Cậu đến tìm tớ chắc là chuyện đúng ?” Chúc Khải Toàn từ từ dẫn dắt “Bất kể là chuyện gì, đều thể với tớ, tớ sẽ luôn về phía .”

“Không chuyện gì .” Mũi giày của Vân Vụ Lai di di mặt đất, giọng cô nhỏ “Tớ vẫn chắc chắn.”

Chúc Khải Toàn : “Chưa chắc chắn cũng thể với tớ.”

Vân Vụ Lai thuyết phục, cô ngẩng đầu : “Tớ chút vực dậy tinh thần, nhưng tớ vẫn chắc chắn.”

“Thật ?” Đôi mắt Chúc Khải Toàn sáng rực lên, vẻ mặt tràn đầy vui mừng, giống như một tù nhân giam trong ngục tối thấy ánh mặt trời, mòn mỏi trông chờ cuối cùng cũng đợi đến ngày mãn hạn tù.

Thấy vui mừng như , Vân Vụ Lai chút hối hận vì lỡ lời cho một tin tức mà ngay cả bản cô cũng xác nhận.

Nếu cô phủ nhận, sẽ thất vọng đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-104-ngoai-truyen-23.html.]

cô thật sự chùn bước, thể cho câu trả lời mà mong , cuối cùng, cô chỉ thể một cách lấp lửng: “Tớ vẫn chắc chắn.”

“Không , tớ đợi .” Chúc Khải Toàn dịu dàng mỉm , hẹn cô “Trưa nay cùng ăn cơm nhé.”

Ý nghĩ vực dậy tinh thần của Vân Vụ Lai tuy nảy mầm, nhưng cô nhiều tự tin, quyết tâm cũng lúc lúc , mấy mở sách nhưng chỉ ba phút nhiệt tình, thể tập trung, như thể đang sách trời.

Chúc Khải Toàn cứ để mặc cô, giục giã.

kể từ khi cô đến lớp tìm , còn né tránh khác nữa, bắt đầu đợi cô cùng ăn cơm trưa, cùng tan học, nhà gì ngon, gì vui là sáng sớm hôm sẽ mang đến lớp cho cô.

Việc tiếp xúc dày đặc như tất nhiên thể qua mắt khác, kéo theo vô sự tò mò.

Chúc Khải Toàn vẫn theo ý , áp dụng phương châm chiến lược phủ nhận, cũng thừa nhận.

Đương nhiên, trong mắt khác, họ là một đôi chắc như đinh đóng cột.

Thoáng cái một tháng trôi qua, điểm thi tháng cuối tháng mười công bố, Vân Vụ Lai vẫn chút khởi sắc nào, trừ hai học sinh dự thính, cô chính là ch.ót lớp.

Trưa hôm đó, bốn cùng ăn cơm trưa, đến chuyện khi Phó Hành Thử qua đời, thành tích học tập của gần như ảnh hưởng, vẫn luôn giữ vững vị trí đầu trường.

Vân Vụ Lai khó tin hỏi Phó Hành Thử: “Cậu thế nào ?”

“Tớ học chương trình đương nhiên là một phần nguyên nhân.” Phó Hành Thử nhạt “ cho dù học, tớ cũng sẽ như . Hồi tớ mới mất, tớ thật sự suy sụp, chí tiến thủ, thậm chí tìm thấy ý nghĩa để sống tiếp, chỉ sa ngã. một hôm tớ đột nhiên nghĩ, lỡ như bố lên thiên đường vẫn thích so sánh con cái của thì . Tớ để tớ thua, nên khi bà , ngoài việc chăm sóc em gái, tớ chỉ cắm đầu học.”

Những lời tình cảm như , đừng là Vân Vụ Lai, ngay cả Chúc Khải Toàn cũng từng Phó Hành Thử qua. Phó Hành Thử là nể mặt Chúc Khải Toàn, vì giúp khuyên nhủ cô gái mà bạn thích vực dậy tinh thần nên mới .

Hiệu quả thành công, trong lòng Vân Vụ Lai dâng lên sóng to gió lớn.

Bố thấy cô như chắc sẽ thất vọng đau lòng lắm nhỉ, ở thiên đường khi so bì với các ông bố bà khác, lẽ ông sẽ vắt óc bịa những lời dối vụng về mới thể thỏa mãn lòng hư vinh của một cha?

Bố nay luôn hư vinh, thích khoe khoang con gái một cách công khai lẫn ngấm ngầm. Cô thi thứ ba từ lên trong lớp, gần như chặn hết đường của bố , đó ông chắc chắn sẽ còn già mồm : “Thì con gái còn nhỏ mà, học kém hơn khác là bình thường .”

Sống mũi Vân Vụ Lai tức thì cay xè khó nén, cô đỏ hoe mắt ngay giữa căng tin đông qua , cô cúi đầu, để khác thấy nước mắt của , vội vàng một câu “tớ vệ sinh” rời .

Ở cửa nhà vệ sinh, cô Chúc Khải Toàn đuổi kịp.

Nhà vệ sinh của căng tin vắng , là một nơi thích hợp để trò chuyện.

Trước mặt Chúc Khải Toàn, nước mắt Vân Vụ Lai chút kiêng dè mà tuôn rơi: “Lẽ tớ nên vực dậy từ sớm, ?”

“Phải.” Giọng Chúc Khải Toàn chắc nịch.

Vân Vụ Lai chút tự tin nào, từ tháng năm đến nay, cô chìm đắm trong đau khổ, nửa năm đụng đến sách vở, bài học hổng một đoạn dài, kiến thức cũ cũng quên gần hết, tiến độ khác bỏ xa, cô mấy cố gắng vực dậy, nhưng cuối cùng đều buộc lùi bước.

Cô rụt rè hỏi : “Cậu nghĩ tớ còn đuổi kịp ?”

“Cậu thể, và bắt buộc thể.” Giọng Chúc Khải Toàn nghiêm túc “Bởi vì còn lựa chọn nào khác.”

Trước đây, cô là hòn ngọc quý tay bố bao bọc che chở, tuy học hành cũng coi như chăm chỉ, nhưng chỉ vì tính cách mạnh mẽ chịu thua. Nếu cô thật sự lười biếng, thi một trường đại học bình thường, nghiệp một công việc bình thường, cũng chẳng cả. Nhà họ Vân tuy giàu sang phú quý, nhưng đủ để con gái cơm ăn áo mặc sống hết đời , cô bất kỳ áp lực sinh tồn nào.

bây giờ, lưng cô còn một ai, nhà kính vỡ tan, hai ngọn núi lớn sụp đổ, áp lực của cuộc sống còn bố ngăn cản, bắt đầu tấn công về phía cô.

Chúc Khải Toàn thể những lời hoa mỹ để hứa hẹn với Vân Vụ Lai, nhưng .

Không thương xót cô, ngược , chính vì quá đau lòng cho cô.

Cậu đương nhiên hy vọng thể che mưa chắn gió cho cô, nhưng bất kể là từ góc độ sinh lý, tâm lý, xã hội pháp luật, con đường tương lai, đều chút chắc chắn nào.

Cậu mới 16 tuổi, tâm trí trưởng thành, thể đảm bảo rằng rung động tuổi mười lăm mười sáu sẽ là tình yêu của cả đời.

Cậu từng dùng chính đôi tay kiếm một đồng nào, thể vỗ n.g.ự.c rằng thể đội trời đạp đất, bảo vệ cô gái yêu bình an vô sự.

, của hiện tại tư cách suông để xây cho cô một tòa lâu đài mộng ảo.

Tương lai của cô, bắt buộc do chính đôi vai cô gánh vác mới là an nhất.

Thầy cô, bạn bè, bố nuôi, Lạc Châu, họ hàng… tất cả những chuyện đều cảm thấy cho dù Vân Vụ Lai từ đây suy sụp cũng là chuyện hợp tình hợp lý, ai còn yêu cầu nghiêm khắc nào với cô nữa.

Chỉ Chúc Khải Toàn là vô cùng kiên định, với cô, thể, bắt buộc thể.

Cậu bao giờ từ bỏ cô, phận đ.á.n.h gục, từ đó cong cả xương sống, cam chịu lún sâu trong bùn lầy.

Dưới ánh của , mầm cây xanh nhỏ bé trong đống hoang tàn như tiếp thêm năng lượng, lớn nhanh như thổi thành một cây đại thụ.

Vân Vụ Lai dâng lên một luồng dũng khí, quyết tâm lúc lúc đến giờ phút lắng , cô hỏi : “Vậy thể phụ đạo cho tớ ?”

 

 

Loading...