Sau Ly Hôn, Chúng Ta Lại Cưới Nhau - Chương 103: Ngoại truyện 22
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:41:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mối liên hệ giữa Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn quá mức thường xuyên, bảo giữa họ chút tình cảm nam nữ nào thì Cừu Vũ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.
Dưới sự uy h**p dụ dỗ của Cừu Vũ, Vân Vụ Lai đành ngượng ngùng thừa nhận với cô bạn : “Tớ lẽ là… thích một chút.”
Nếu như , Cừu Vũ cứ ngỡ sẽ sớm thấy bạn yêu đương.
cái tình trạng nhắn tin điện thoại thì sôi nổi, còn gặp mặt thì lơ giữa Vân Vụ Lai và Chúc Khải Toàn mãi chẳng đột phá nào.
Cừu Vũ tài nào hiểu nổi: “Cậu chuyện với ?”
Đương nhiên là .
Thích một , đến gần là bản năng, dĩ nhiên cô cũng cùng , sánh bước bên trong sân trường.
cô vội đổi mô thức ở bên hiện tại của hai .
Bởi vì một khi gần gũi với Chúc Khải Toàn ngoài đời thực, điều đó đồng nghĩa với việc cuộc sống yên tĩnh của cô sẽ phá vỡ.
Những cô gái bên cạnh Chúc Khải Toàn, chắc chắn sẽ nhận sự chú ý và dị nghị, cô trở thành tâm điểm của , chỉ bình yên trải qua những năm tháng cấp ba.
Còn về phần Phó Hành Thử, cũng chẳng hiểu hai đang giở trò gì, so với Cừu Vũ thì thẳng thắn hơn nhiều, đưa lời nhận xét đơn giản mà thô bạo: “Hai cái đồ nhát gan, đúng là một cặp trời sinh.”
Chúc Khải Toàn đáp: “Cậu cái b.úa .”
Thật , Chúc Khải Toàn cũng rõ rốt cuộc giữa và Vân Vụ Lai là thế nào nữa, lẽ là do họ duy trì trạng thái quá lâu, quen với việc liên lạc qua điện thoại, cách xa gần thoải mái, cũng an , thế là cả hai đều ngầm hiểu, ăn ý lựa chọn cách thức ở bên dễ chịu nhất.
Không một ai ngờ rằng, sự bình yên phá vỡ theo một cách như thế.
Sau kỳ nghỉ lễ 1 tháng 5, Vân Vụ Lai đến trường, cô trả lời tin nhắn của Chúc Khải Toàn, cũng điện thoại, từ ngày thứ hai, điện thoại của cô trực tiếp tắt máy.
Chúc Khải Toàn tìm Cừu Vũ hỏi thăm tình hình, Cừu Vũ cũng chẳng gì, Cừu Vũ hỏi cô Ưng Đăng Dĩnh, cô Oán thở dài lắc đầu, chỉ đưa một câu trả lời nước đôi: “Nhà em xảy chút chuyện, mấy hôm nay đến trường .”
Chúc Khải Toàn dùng hết cách, vận dụng tất cả các mối quan hệ thể, đến ngày thứ năm, cuối cùng cũng tìm thấy Vân Vụ Lai trong bệnh viện.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên thấy Vân Vụ Lai, gần như nhận cô.
Cô gầy rộc , hai má hóp , sắc mặt xám xịt, cả lôi thôi lếch thếch. Chúc Khải Toàn bao giờ thấy cô trong bộ dạng hề chải chuốt như thế , chiếc áo trắng vẻ như mấy ngày , bám đầy bụi bẩn, cổ quàng một sợi dây trắng để tang, cánh tay đeo băng tang trắng ghi chữ “Cha”, mái tóc bết vì gội, buộc rối tung gáy, những lọn tóc con rơi rớt bện .
Trong mắt cô thậm chí còn còn chút ánh sáng nào.
Trong phòng bệnh mấy đang ở cùng, cô Ưng Đăng Dĩnh cũng mặt, dịu dàng gì đó với cô, nhưng đôi mắt cô đờ đẫn, như thể thấy, bất kỳ phản ứng nào.
Khoảnh khắc thấy , Vân Vụ Lai sững sờ, một lúc lâu , tròng mắt cô mới khẽ động.
Ánh mắt đó, Chúc Khải Toàn cả đời thể nào quên.
Chỉ một cái của cô cũng đủ khiến trái tim tan nát.
Bao nhiêu lo lắng, sốt ruột, nhớ nhung suốt mấy ngày qua đồng loạt bùng nổ khoảnh khắc cuối cùng cũng gặp cô. trông cô quá mong manh, rõ ràng ở bên bờ vực sụp đổ, thể chịu thêm bất kỳ sự kích động nào nữa, chỉ thể kìm nén cảm xúc chực trào, chậm rãi, cẩn thận từng li từng tí bước về phía cô.
Nói là đang bãi mìn cũng ngoa.
Cuối cùng cũng đến mặt cô, đủ gần để thể kỹ cô hơn.
Đôi môi khô nứt, quầng thâm đậm mắt… dáng vẻ tiều tụy , so với từ xa còn khiến đau lòng hơn.
Dưới ánh của , Vân Vụ Lai co rúm , chỉ trốn tránh, cô cụp mắt , định lùi về .
Chân bước một bước, kéo mạnh lòng. Ngay mặt họ hàng, giáo viên và cả đang hôn mê của cô.
Cậu chẳng còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Mùi tóc cô dễ chịu chút nào, sờ cũng tệ, cứng bết, nhưng hề né tránh, áp c.h.ặ.t mặt mái tóc cô, vòng tay ôm ngày một siết c.h.ặ.t.
Trong lòng là báu vật vô giá tưởng mất mà nay tìm .
Năm ngày bặt vô âm tín qua, cũng sống như thế nào.
Giây phút đối với , hẳn là truyền cho cô sức mạnh, mà đúng hơn là cần cô, chỉ khi ôm cô lòng, cảm nhận hình gầy gò và ấm , trái tim mới chút an ủi và bình yên.
Vân Vụ Lai giãy giụa, nhưng cũng phản ứng gì.
Khoảng nửa phút , cô phát một tiếng nấc nghẹn yếu ớt trong lòng .
Không lâu , là tiếng thứ hai.
Tiếng của cô từ khẽ đến to, từ nức nở đến gào , từ cố gắng kìm nén đến mặc sức tuôn trào, chỉ trong vòng nửa phút đó.
Cô đến đau lòng khôn xiết, ruột gan đứt từng khúc, cả phòng bệnh chỉ còn tiếng khàn đặc và bi thương của cô, ai là động lòng.
Chúc Khải Toàn đỏ hoe cả mắt, một tay vỗ lưng cô cho dễ thở, một tay ngừng an ủi: “Có tớ ở đây , tớ sẽ ở bên .”
lời an ủi cũng chỉ là vô ích, căm ghét sự nhỏ bé của , thể ngược thời gian, thể chữa lành vết thương cho cô, thể gánh vác nỗi đau cùng cô.
Không một ai ngăn cản họ, kể cả cô Ưng Đăng Dĩnh, bà mặt lau nước mắt, với nuôi của Vân Vụ Lai: “Khóc là .”
“Vâng.” Kỷ Thu Nguyệt cũng lau nước mắt “Bao nhiêu ngày nay con bé hề rơi một giọt nước mắt nào, nó đau lòng đến mức nổi… Cuối cùng cũng .”
Khi con đau buồn tột độ, họ sẽ cảm nhận nỗi buồn, vì cơ thể khởi động cơ chế tự bảo vệ để chống những tổn thương tâm lý quá mạnh. Sau khi sự việc xảy , Vân Vụ Lai gần như ăn uống gì, cũng chẳng nghỉ ngơi, cô lời khuyên của bất kỳ ai, tự nhốt , từ chối chấp nhận sự thật, cũng từ chối giao tiếp với thế giới bên ngoài.
Cứ như , các chức năng cơ thể của cô sớm vắt kiệt đến giới hạn, mặt Chúc Khải Toàn, tấm khiên bảo vệ mà cô dựng lên ầm ầm sụp đổ, nỗi đau cách ly bên ngoài lập tức ùa , đồng loạt tấn công trái tim cô chút nương tay.
Tình trạng sức khỏe của Vân Vụ Lai thể chịu nổi cảm xúc mãnh liệt như , bao lâu thì ngất , mềm nhũn ngã lòng Chúc Khải Toàn.
Phòng bệnh hỗn loạn cả lên.
Bác sĩ vội vã chạy đến, xác nhận cô sốc do quá mệt mỏi và đau buồn, liền gọi y tá đến truyền nước cho cô.
Mọi lúc mới tạm thời yên tâm.
Hơn tám giờ tối, cô Ưng Đăng Dĩnh dậy cáo từ, từ khi chuyện nhà Vân Vụ Lai, bà thực sự yên tâm, hễ rảnh là đến thăm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-ly-hon-chung-ta-lai-cuoi-nhau/chuong-103-ngoai-truyen-22.html.]
“Cảm ơn cô giáo luôn đến thăm Vụ Lai.” Kỷ Thu Nguyệt dậy tiễn cô Ưng.
“Là việc nên mà chị, học sinh của , đều coi như con . chuyện với mấy giáo viên bộ môn , chỉ cần con bé học, chúng sẽ dạy phụ đạo miễn phí cho nó. Ngoài cũng chẳng giúp gì hơn, suy cho cùng vẫn để con bé tự thông suốt mà bước tiếp, con đường tương lai của nó còn dài, hy vọng nó sẽ kiên cường.” Cô Ưng Đăng Dĩnh đau lòng Vân Vụ Lai đang ngủ say “Một đứa trẻ ngoan ngoãn như , phận khổ thế .”
Kỷ Thu Nguyệt kìm , hối hận dằn vặt, bà đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c : “Đều tại chúng , chúng hại cả nhà họ .”
Nếu bà và Lạc Châu du lịch, chuyện xảy , nhưng ai mà ngờ , một sân bay đón hết sức bình thường, chôn vùi tính mạng của Vân Hòa Quang, cũng khiến Tô Uyển mất ý thức. Mấy ngày nay, Tô Uyển trải qua mấy cuộc đại phẫu, nhưng bà vẫn dấu hiệu tỉnh .
Nhà họ Vân sụp đổ, nhà họ Lạc cũng sắp suy sụp, sự hối hận và áy náy khiến cả gia đình ăn ngon ngủ yên.
“Anh chị cũng nghĩ thoáng , chuyện xảy …” Mọi lời đều trở nên nhạt nhẽo vô lực, cô Ưng Đăng Dĩnh vỗ vai Kỷ Thu Nguyệt, “Bây giờ việc duy nhất thể , là giữ của Vụ Lai, và chăm sóc cho hai đứa trẻ.”
Kỷ Thu Nguyệt gật đầu, cố nén nước mắt, tiễn cô Ưng về.
Chúc Khải Toàn vẫn bên cạnh Vân Vụ Lai, rời mắt khỏi cô.
Cô Ưng Đăng Dĩnh thầm cảm thán, hai đứa trẻ nảy sinh tình cảm từ lúc nào, nếu là ngày thường bà tuyệt đối sẽ cấm, nhưng trong cảnh đặc biệt , bà thấy may mắn vì Vân Vụ Lai còn một chỗ dựa tinh thần.
Chỉ là quá muộn , bà vẫy tay với Chúc Khải Toàn: “Khải Toàn, em cũng về cùng cô .”
Chúc Khải Toàn do dự một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt say ngủ của Vân Vụ Lai, ngay cả trong mơ, lông mày cô vẫn nhíu c.h.ặ.t, đang gặp ác mộng .
Cậu một ngàn, một vạn yên tâm, chỉ ở bên cạnh cô rời nửa bước.
cuối cùng, gật đầu, dậy.
Cậu thật sự bất kỳ lý do nào để ở đây. Cậu mới 16 tuổi, chỉ là bạn học của cô, tư cách chăm sóc, bầu bạn cùng cô.
Chúc Khải Toàn hai bước, thấy phía chút động tĩnh, liền dừng bước đầu .
Vân Vụ Lai tỉnh, đôi mắt lờ đờ của cô phủ đầy tơ m.á.u, mở mắt vài giây, ý thức trở thực tại, nước mắt liền rơi xuống.
Chúc Khải Toàn bên cô, xổm xuống bên giường.
Cậu nắm tay cô, v**t v* khuôn mặt cô, ôm cô lòng, nhưng bây giờ tỉnh táo, đang lớn chú ý, để gây những rắc rối cần thiết, hành động thiếu suy nghĩ, chỉ khẽ co ngón tay , kìm nén.
“Tớ về , ngày mai tớ đến thăm .” Cậu khẽ .
Một lúc , Vân Vụ Lai gật đầu, khóe mắt lăn dài một hàng lệ nóng.
Chúc Khải Toàn rút khăn giấy lau nước mắt cho cô: “Cậu yên tâm, tớ nhờ nhà liên hệ với tất cả các chuyên gia và tiến sĩ khoa não thể thử , một đang ở nước ngoài, đều sẽ nhanh ch.óng đến đây, nhất định sẽ khỏe .”
Nước mắt Vân Vụ Lai rơi càng nhiều hơn, cô nên lời, chỉ gật đầu thật mạnh.
Chúc Khải Toàn lấy điện thoại của khỏi túi, bấm một dãy , lưu tên “Chúc Khải Toàn”, đặt bên gối cô: “Điện thoại của hết pin ? Tớ để điện thoại của tớ ở đây cho , mật khẩu là 1234, nếu cần tớ, cứ gọi , bất cứ lúc nào cũng thể tìm tớ.”
Những ngày tháng đó là chuỗi ngày tăm tối nhất trong cuộc đời Vân Vụ Lai, cô sống vật vờ, tìm thấy ý nghĩa cuộc sống, như một cái xác hồn. Cô thích ngủ, vì chỉ trong mơ, cô mới thể tạm thời quên hiện thực mất cả bố lẫn , một khi tỉnh , nỗi đau sẽ chực chờ nuốt chửng cô.
Cô vẫn đến trường.
Cả thế giới dường như đều cưng chiều cô, ai ép cô những việc cô , bố nuôi tìm cách để dỗ cô vui, cô Ưng Đăng Dĩnh dăm ba ngày đến thăm, mang cho cô những tập bài giảng và bài tập lớp ghi chép đầy đủ, dù cô từng mở xem một .
Đến lúc cô mới tin lời Ngụy Siêu Nam , cô Ưng Đăng Dĩnh thực sự là một giáo viên , nhưng đáng tiếc, cô nhận điều đó trong cảnh .
Chúc Khải Toàn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của cô. Nội tâm cô vẫn ở trong trạng thái khép kín, trò chuyện, càng mở miệng chuyện, đa phần là nhắn tin đến, cô , bận tâm việc cô ít khi trả lời, vẫn mệt mỏi mà nhắn tin cho cô, kể chuyện cho cô, kể cho cô những chuyện vặt vãnh ở trường.
Trong chuyến phiêu dạt thấy điểm dừng , chính là tấm ván gỗ, tuy thể cứu cô thoát khỏi đại dương, nhưng ít nhất thể đảm bảo cô chìm xuống.
Cô sống ở nhà nuôi, Chúc Khải Toàn thể đến thăm cô.
Tháng tám, vô từ chối Chúc Khải Toàn, Vân Vụ Lai cuối cùng cũng đồng ý ngoài gặp .
Đây là đầu tiên cô khỏi nhà khi chuyển đến nhà nuôi, ngoại trừ những đến bệnh viện thăm .
Nắng gắt, nhưng cô cảm thấy nóng.
Chúc Khải Toàn, Phó Hành Thử và Phó Minh Chước đợi cô ở cổng khu chung cư.
Cô họ, ngỡ như qua cả một đời.
Dưới sự chỉ dẫn của hai , Phó Minh Chước từ xa dang rộng vòng tay về phía cô, nũng nịu gọi: “Chị ơi bế em, bế em.”
Sau mấy tháng sống buông thả, Vân Vụ Lai yếu đến mức thể bế nổi một đứa bé hai tuổi, nhờ Chúc Khải Toàn giúp, cô mới miễn cưỡng ôm hình nhỏ nhắn mềm mại của Phó Minh Chước một lúc.
Đây là thở của cuộc sống lâu gặp, xa xôi như thể mới xảy ở kiếp , phần mềm yếu nhất trong trái tim va đập mạnh, cô gần như thể chịu đựng nổi.
Ban đầu, Vân Vụ Lai chỉ nghĩ Chúc Khải Toàn gọi cả hai em Phó Hành Thử cùng là để cho cô bé mang niềm vui cho cô, dù đây cô cũng từng khen Phó Minh Chước đáng yêu mấy .
Đó đương nhiên cũng là một phần lý do, nhưng cô nhanh ch.óng lý do quan trọng hơn, hóa của hai em qua đời hai năm , và cùng lúc đó, họ cũng gần như mất bố .
Sự đồng cảm giữa những cùng cảnh ngộ là sức mạnh mà khác thể nào trao cho .
“Thật sự thể vượt qua ?” Vân Vụ Lai hỏi Phó Hành Thử, cô khổ “ tớ cảm thấy hình như sẽ bao giờ nữa.”
“Sẽ thôi.” Phó Hành Thử dịu dàng mà kiên định cho cô một câu trả lời chắc nịch “Mọi chuyện sẽ dần hơn thôi.”
Cậu thật.
Hai năm trôi qua, vẫn là vết thương thể chạm tới trong lòng , mỗi khi đêm về khuya, vẫn chìm trong đau khổ và nhớ nhung thể thoát .
với Vân Vụ Lai rằng, sẽ thôi, giống như mỗi đau đến thể chịu nổi vẫn tự an ủi hết đến khác.
Con sống một niềm hy vọng.
Lúc Vân Vụ Lai trở trường học sự động viên của , năm học lớp 11 bắt đầu hơn nửa tháng.
Cô chọn ban tự nhiên, vẫn học lớp 9, nhưng từ lớp 9 khối 10 thành lớp 9 khối 11, dãy nhà học cũng từ phía Tây của khối 10 chuyển sang phía Đông của khối 11. Trường Gia Lam coi trọng ban tự nhiên, hơn hai phần ba học sinh đều chọn ban , giáo viên chủ nhiệm lớp 11/9 vẫn là cô Ưng Đăng Dĩnh, Cừu Vũ vẫn lưng cô, và Từ Giai Vũ vẫn là bạn cùng bàn của cô.
Mọi thứ dường như gì đổi, nhưng dường như tất cả đều đổi .
Vài ngày là cuối tháng chín, trường Gia Lam tổ chức kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ .
Bỏ bê một thời gian dài như , Vân Vụ Lai hổng nhiều kiến thức, kết quả thi gì bất ngờ, thứ hạng của cô rơi xuống hạng ba từ lên của lớp, trở trạng thái như lúc mới nhập học lớp 10.