16.
Tần Dịch tìm đến Lâm Hạ một buổi chiều mưa.
Không báo . Cũng hẹn lịch.
Cô rời khỏi cửa hàng tiện lợi, đang trú mưa mái hiên thì thấy .
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Hạ chỉ .
“Anh chỉ vài câu,” Tần Dịch lên tiếng , giọng thấp.
Cô im lặng.
Cuối cùng vẫn gật đầu.
Hai đối diện trong một quán cà phê nhỏ gần đó.
Khoảng cách xa.
đủ để khác mà hiểu lầm.
“Anh chuyện của em,” Tần Dịch . “Không của em.”
Lâm Hạ đặt ly nước xuống, giọng bình thản:
“Em cần giúp.”
Tần Dịch khựng . “Anh ý—”
“Em ,” cô cắt ngang. “ xuất hiện ở đây… giúp gì cả.”
Câu khiến im lặng lâu.
Tần Dịch lấy từ trong cặp một tập hồ sơ mỏng, đẩy về phía cô.
“Đây là bản dữ liệu gốc,” chậm rãi. “Nếu em cần, nó thể rõ chuyện.”
Lâm Hạ tập hồ sơ lâu.
Rồi cô đẩy nó trở .
“Em nợ ,” cô . “Cũng ai nghĩ rằng… em vẫn còn liên quan đến .”
Không trách móc. rạch ròi.
Tần Dịch dậy.
“Anh chỉ em ,” khi rời , “ những chuyện… thể giả vờ thấy.”
Lâm Hạ trả lời.
Cô rằng, khoảnh khắc đó ghi .
Buổi tối, Diệp Tư Vy nhận một bức ảnh.
Không rõ mặt.
Không lời .
Chỉ là hình ảnh Tần Dịch đối diện Lâm Hạ trong quán cà phê.
Khoảng cách đủ gần.
Tư thế đủ mật để ngoài cần suy đoán.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ ngắn:
“Anh vẫn buông .”
Diệp Tư Vy lâu.
Không giận dữ ngay.
Không nổi điên.
Chỉ là trong lòng cô, nghi ngờ từng kìm nén đều đồng loạt sống dậy.
Hóa đa nghi. Hóa cô … từng biến mất trong lòng .
Sáng hôm , tin đồn đổi hướng.
Không còn là “nhân viên sai”. Mà là:
“Bị sa thải vì quan hệ mập mờ với gia đình.”
“Sau khi đuổi việc vẫn còn qua .”
“Giờ thì lộ cả bằng chứng.”
Không ai nhắc tên. tất cả đều là ai.
Lâm Hạ khi một bạn cùng trong công ty cũ gửi cho cô.
Căn phòng trọ tối om.
Không gian chật hẹp đến mức cô thấy khó thở.
Điện thoại rung lên.
Là Tần Dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-lung-qua-khu-la-tuong-lai/chuong-6.html.]
Cô bắt máy.
Một tin nhắn gửi đến:
“Anh xin . Anh nghĩ… sẽ thành như .”
Lâm Hạ dòng chữ lâu. Rồi xóa.
Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu một điều cay đắng: những sự giúp đỡ, đến muộn còn là cứu rỗi — mà là bằng chứng để khác g.i.ế.c cô.
17.
Trình Du đến gặp cô buổi chiều hôm .
Anh hỏi nhiều, chỉ đưa cho cô một tập hồ sơ mỏng.
“Anh chắc em cần ,” . “… nghĩ em nên giữ .”
Lâm Hạ mở .
Là lịch sử chỉnh sửa dữ liệu.
Là thời điểm đăng nhập máy chủ.
Là những mốc thời gian trùng khớp với lịch việc của cô.
Cô ngẩng lên .
“Anh … sợ rắc rối ?”
Trình Du im lặng vài giây.
“Anh giúp em để gây chuyện,” .
“Anh chỉ một việc đàng hoàng đẩy trong im lặng.”
Không hứa hẹn.
Không cô.
Chỉ trao cho cô quyền tự bảo vệ .
Lâm Hạ gật đầu.
“Cảm ơn .” Lần , cô rõ ràng.
Cô công ty cũ.
Cũng đăng đàn kêu oan.
Lâm Hạ chọn con đường chậm hơn — nhưng chắc hơn.
Tối hôm đó, Diệp Tư Vy nhận một bức ảnh.
Trình Du cúi về phía Lâm Hạ.
Còn cô thì cúi đầu, vẻ mệt mỏi mong manh đến đáng thương.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ ngắn:
“Hóa chỉ một .”
Diệp Tư Vy lâu, bình tĩnh,
Chỉ là trong lòng cô, mảnh ghép cuối cùng khớp .
Thì đa nghi.
Thì cô … từng sạch sẽ như vẻ ngoài.
Sáng hôm , tin đồn đổi hướng.
“Bị sa thải vì quan hệ trong sáng với nhiều .”
“Một bên là gia đình, một bên là cấp trực tiếp.”
Không bằng chứng. đủ gợi.
Lâm Hạ khi đang ở trạm xe buýt.
Cô lâu.
Lần , còn là sợ.
Mà là bóp nghẹt đến mức còn chỗ để thở.
Điện thoại rung lên.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Là Trình Du.
“Anh xin ,” , giọng khàn . “Anh nghĩ… sẽ thành thế .”
Lâm Hạ nhắm mắt .
“Không của ,” cô đáp. “Chỉ là… xuất hiện sai lúc.”
Cúp máy.
Cô rõ: Nếu còn im lặng, cô sẽ chôn sống bằng lời .
Nếu còn tránh né, cô sẽ thành kẻ thứ ba trong câu chuyện.