7.
Một năm , vì sự chăm chỉ và nghiêm túc , Lâm Hạ cấp để ý.
Quản lý gọi cô phòng việc.
“Trụ sở chính đang thiếu ,” ông . “Công việc nhiều hơn, áp lực cũng lớn hơn. Nếu em , công ty sẽ ép.”
Lâm Hạ im lặng lâu.
Trụ sở chính… là thành phố đó.
Công việc là một cơ hội để đ.á.n.h đổi, càng thứ khiến cô háo hức. Đó chỉ là một sự điều động nội bộ — một trách nhiệm mà cô quyền từ chối.
“Cho em suy nghĩ thêm một ngày ạ?” cô hỏi.
Đêm đó, Lâm Hạ lâu bàn thờ .
Cô cầu xin, cũng than vãn. Chỉ lặng lẽ thắp một nén nhang, làn khói mỏng bay lên, lòng bình thản đến lạ.
Cô vì tham vọng.
Cũng vì buông bỏ.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Cô chỉ tiếp tục trốn chạy nữa.
Sáng hôm , Lâm Hạ gật đầu.
Cô lên thành phố để tìm quá khứ, càng để chứng minh điều gì. Cô chỉ , sống đúng với công việc của , như bao từng.
Cô rằng, chính quyết định bình thường
vô tình kéo cô trở tâm điểm của một cơn sóng ngầm chờ sẵn từ lâu.
8.
Những ngày đầu việc tại trụ sở chính trôi qua yên bình hơn Lâm Hạ tưởng.
Công việc nhiều nhưng rõ ràng. Cô chỉ tập trung phần việc của , giao du nhiều, cũng để bản nổi bật giữa tập thể xa lạ.
Trình Du là phụ trách trực tiếp hướng dẫn cô.
Anh lớn hơn cô vài tuổi, chuyện chừng mực, việc rành mạch. Không tò mò về quá khứ, cũng dò hỏi riêng tư. Trong mắt , Lâm Hạ chỉ là một nhân viên mới nghiêm túc và chắc tay.
“Em ,” trong một kiểm tra liệu cuối ngày. “Không cần tự ép quá.”
Lâm Hạ chỉ nhẹ. Cô quen khen. Cũng dám lơ là.
Có vài tan ca muộn, Trình Du tiện đường đưa cô thang máy. Không nhiều, cố kéo dài câu chuyện. Chỉ là một sự quan tâm đúng mực, đủ để khiến cô cảm thấy đơn độc trong môi trường xa lạ .
Sau những biến cố qua, cô còn tâm trí để nghĩ đến điều gì khác ngoài công việc. Với cô lúc , sự bình yên là một món quà xa xỉ.
Thậm chí, lúc cô nghĩ — nếu cứ thế … lẽ thật sự thể sống yên .
9.
Buổi tiệc ký kết hợp tác giữa hai công ty diễn trong khí trang trọng. Tất cả nhân viên đều tham dự. Lâm Hạ bước bào phòng tiệc một cách lặng lẽ, cô khẽ nép một góc phòng ai chú ý đến.
Lâm Hạ ngờ sẽ gặp Tần Dịch theo cách .
Giữa một buổi tiệc xa lạ, trong căn phòng ngập tiếng và mùi rượu, xuất hiện như một vết cắt cũ x.é to.ạc báo .
Vẫn là .
Vẫn dáng , vẻ trầm quen thuộc — chỉ khác là bên cạnh giờ một phụ nữ khác. Diệp Tư Vy khoác tay , nụ dịu dàng, hảo đến mức chê .
Lâm Hạ cúi đầu nhanh.
Cô sợ thêm một giây nữa, tất cả những gì cố gắng chôn sâu suốt một năm qua sẽ vỡ kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-lung-qua-khu-la-tuong-lai/chuong-3.html.]
Coi như từng quen .
Cô tự nhủ như , lặng lẽ rời , bước về phía quầy đồ uống như một xa lạ trong chính câu chuyện của .
chỉ trong khoảnh khắc ánh mắt chạm , tim cô vẫn đau nhói.
Không vì còn hy vọng.
Mà vì cô nhận , những dù rời , vẫn để vết sẹo bao giờ biến mất.
10.
Tần Dịch thấy Lâm Hạ ngay khi bước phòng tiệc.
Giữa đám đông ồn ào, cô ở góc khuất, dáng gầy hơn , ánh mắt trầm lặng đến mức khiến tim thắt .
Em ?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, gần như quên mất bàn tay đang khoác cánh tay . Quên mất phận chồng, quên mất lý do khiến ở đây.
Anh chỉ thấy cô.
Lâm Hạ nhanh, như thể sợ ánh mắt thể lung lay tất cả những gì cô cố giữ gìn. Khoảnh khắc , Tần Dịch hiểu một điều đau đớn:
Cô thật sự học cách tránh xa .
Anh siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay.
Mình chọn .
Vậy mà tại vẫn còn đau?
Anh quyền bước tới, càng tư cách gọi tên cô. trái tim phản bội lý trí, khiến lặng tại chỗ, theo bóng lưng cô khuất dần giữa đám đông.
11.
Diệp Tư Vy thấy tất cả.
Chỉ là một ánh mắt lướt qua.
với cô, thế là đủ.
Bàn tay Tần Dịch khẽ cứng . Ánh mắt dừng quá lâu ở một điểm thuộc về cô.
Và hướng … dành cho vợ .
Diệp Tư Vy mỉm dịu dàng, nhưng trong lòng, một thứ gì đó vỡ , sắc bén và lạnh lẽo.
Hóa cô từng biến mất.
Cô siết c.h.ặ.t cánh tay chồng hơn một chút, như một lời nhắc nhở im lặng.
Anh là chồng .
Và quá khứ của … phép .
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Tư Vy đưa quyết định.
Nếu cô … thì , sẽ để cô sống yên nữa.
Đêm đó, Diệp Tư Vy ngủ.
Cô bóng lưng đàn ông bên cạnh lâu, chậm rãi dậy, bước đến gương.
Anh nhớ cô như ,
thì sẽ khiến còn quá khứ để mà nhớ.
Một tin nhắn ngắn gửi .
“Bắt đầu .”