Sau lưng quá khứ là tương lai - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-21 13:08:59
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Sau hôn lễ xa hoa, Tần Dịch dọn về sống trong căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Diệp.
Mọi thứ đều hảo đến mức lạnh lẽo.
Phòng khách sáng choang, hành lang dài hun hút, từng món đồ nội thất đều lựa chọn kỹ lưỡng, như thể chỉ cần lệch một chút cũng sẽ phá vỡ trật tự vốn . chính trong gian , Tần Dịch cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.
Diệp Tư Vy là một vợ đúng chuẩn mà gia đình mong .
Xinh , thông minh, xuất danh giá, cư xử khéo léo truyền thông và đối tác. Trước mặt ngoài, cô luôn khoác lên nụ dịu dàng hảo.
Chỉ là, khi cánh cửa phòng ngủ khép , nụ liền biến mất.
“Anh cần cố gắng tỏ yêu ,” Diệp Tư Vy , giọng bình thản. “Cuộc hôn nhân vốn dĩ bắt đầu từ tình cảm.”
Tần Dịch phản bác.
Anh hiểu rõ, cả hai đều là những quân cờ đặt đúng vị trí. điều ngờ tới là, trong ván cờ , là kẻ thua cuộc nhiều nhất.
Những đêm dài mất ngủ, Tần Dịch lưng về phía vợ, trần nhà tối om, trong đầu ngừng hiện lên gương mặt của Lâm Hạ.
Lúc em đang gì?
Em ngủ ngon ?
Hay em cũng đang đau giống ?
Anh quyền nhớ đến cô, nhưng trái tim chịu lời.
Mình chọn .
Là chính buông tay cô .
Vậy mà tại vẫn thể ngừng đau?
Diệp Tư Vy nhận sự xa cách .
Cô là phụ nữ nhạy cảm, quen với việc nắm quyền chủ động. Chỉ cần vài chi tiết nhỏ – ánh mắt chồng vô thức dừng ở màn hình điện thoại, những lặng kéo dài trong bữa ăn, những đêm trằn trọc ngủ – cô hiểu tất cả.
Có một phụ nữ khác.
Không ở bên cạnh, nhưng ở trong tim .
Sự thật đó khiến lòng tự tôn của Diệp Tư Vy tổn thương nghiêm trọng.
Cô gào , cũng ầm ĩ. Trái , cô càng trở nên bình thản, càng dịu dàng một cách đáng sợ.
5.
Một buổi tối, khi Tần Dịch đang tắm, Diệp Tư Vy cầm điện thoại của lên.
Chỉ một vài tin nhắn cũ, nội dung mật, nhưng cái tên “Lâm Hạ” xuất hiện đủ nhiều để khiến cô hiểu, đây một qua đường.
Diệp Tư Vy khẽ cong môi .
“Nếu là chấp niệm…”
“…thì nhổ tận gốc.”
Cô cho điều tra.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Hồ sơ về Lâm Hạ nhanh ch.óng đặt ngay ngắn bàn việc của cô: xuất bình thường, gia đình đơn giản, bất kỳ thế lực nào chống lưng.
Diệp Tư Vy lâu, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
“Quá yếu.”
Không vì cô sợ Lâm Hạ.
Mà vì cô cho phép bất kỳ ai tồn tại trong lòng chồng , dù đó rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-lung-qua-khu-la-tuong-lai/chuong-2.html.]
Với Diệp Tư Vy, sự tồn tại của Lâm Hạ là một cái gai vô hình, đ.â.m da thịt, nhưng đủ khiến cô mất ngủ mỗi đêm.
Cô bắt đầu hành động, từng bước, chậm rãi và kín kẽ.
Không cần mặt, cần điều gì quá lộ liễu. Chỉ cần một vài cú điện thoại, một vài lời dặn dò nhẹ nhàng, cuộc sống của Lâm Hạ bắt đầu chệch hướng mà rõ nguyên nhân.
Trong khi đó, Tần Dịch dần nhận điều gì đó .
Anh loáng thoáng những tin đồn mơ hồ về Lâm Hạ, vài câu đầy ẩn ý từ bạn bè trong giới. mỗi hỏi, Diệp Tư Vy đều mỉm dịu dàng.
“Anh nghĩ nhiều .”
Sự dịu dàng khiến bất an.
Có kéo cô cuộc đời ?
Có chỉ vì đủ dũng cảm, mà Lâm Hạ mới gánh chịu những thứ đáng ?
Trong khoảnh khắc đó, Tần Dịch mới thực sự hiểu bi kịch của chính .
Anh chỉ mất yêu.
Mà còn đủ tư cách để bảo vệ cô.
Nếu ngày đó dám bước thêm một bước…
Liệu kết cục khác ?
suy nghĩ chỉ khiến lòng càng đau hơn.
Bởi vì hiện tại, là vợ.
Còn Lâm Hạ, còn trong thế giới mà thể chạm tới.
Và Diệp Tư Vy, với nụ dịu dàng , đang lặng lẽ siết c.h.ặ.t chiếc lưới vô hình, chuẩn kéo tất cả những kẻ “ nên tồn tại” khỏi cuộc đời cô.
6.
Biến cố ập đến với Lâm Hạ thời điểm cô yếu đuối nhất.
Mẹ cô đổ bệnh nặng. Những cuộc gọi gấp gáp, những chuyến xe xuyên đêm về quê, những chờ lặng lẽ phòng cấp cứu lạnh lẽo — tất cả khiến cô gần như kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Ngày qua đời, Lâm Hạ lâu di ảnh của .
Không lớn, gào thét. Chỉ là một cảm giác trống rỗng lan khắp l.ồ.ng n.g.ự.c, như thể chỗ dựa cuối cùng của cô đời cũng rời .
Sau tang lễ, Lâm Hạ quyết định ở quê, rời khỏi thành phố.
Cô lời tạm biệt với ai. Cũng để cho bất kỳ lý do nào để đầu . Thành phố chứa quá nhiều ký ức — về mối tình đầu mất, về đàn ông cô từng yêu bằng tất cả chân thành nhưng thể giữ.
Ở quê, Lâm Hạ xin kế toán cho một chi nhánh nhỏ của công ty.
Công việc áp lực, lương cao, nhưng đủ để cô tự nuôi sống bản và lo hương khói cho . Những ngày trôi qua lặng lẽ: sáng , chiều về nhà, tối bên bàn gỗ cũ rà soát sổ sách, tiếng côn trùng kêu ngoài vườn.
Không ai đến quá khứ của cô.
Cũng ai hỏi vì một cô gái trẻ chọn sống khép như thế.
Lâm Hạ việc cẩn trọng đến mức gần như khép kín. Cô gây chú ý, càng để xảy bất kỳ sai sót nào. Với cô lúc , chỉ cần cuộc sống yên là đủ.
Có những đêm, khi thắp hương cho , Lâm Hạ lâu hiên nhà, con đường làng tối mờ phía xa. Trong khoảnh khắc đó, cô từng nghĩ sẽ ở nơi mãi mãi, sống một cuộc đời bình lặng, cần bước thêm bước nào nữa.
sâu trong lòng, cô hiểu —
chỉ đang tạm dừng, chứ từng thật sự dừng .
Ở một nơi khác, Diệp Tư Vy cũng dần thả lỏng cảnh giác.
Khi Lâm Hạ rời thành phố, cô cho rằng chuyện kết thúc. Một cô gái gia thế, chỗ dựa — nếu tự rút lui, thì sẽ còn khả năng ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của cô nữa.
Cô tin rằng, chỉ cần thời gian trôi qua, Tần Dịch sẽ quen với vai trò chồng, và quá khứ cũng sẽ phai nhạt.
Cô nhầm.