Sau lưng quá khứ là tương lai - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-21 13:07:34
Lượt xem: 15
1.
Lâm Hạ từng nghĩ, cuộc đời sẽ ngày gắn liền với hai chữ “ xứng”.
Cô sinh ở một thị trấn nhỏ, cha mất sớm, mở tiệm may sống qua ngày. Từ bé, Lâm Hạ quen với việc tự lo cho bản , học giỏi để giành học bổng, lên thành phố học đại học bằng tiền thêm và tiền chắt chiu từng đồng gửi lên.
Còn Tần Dịch thì khác.
Anh là thiếu gia của Tần gia – một gia đình tiếng trong ngành bất động sản. Cuộc sống của từ nhỏ sắp đặt sẵn: học trường nhất, chơi với những cùng tầng lớp, tương lai sẽ tiếp quản công ty gia đình.
Hai thế giới vốn nên giao .
họ gặp một buổi chiều mưa tầm tã.
Hôm đó Lâm Hạ thêm ở quán cà phê gần trường. Trời mưa lớn, khách thưa thớt, cô vội vàng mang nước cho bàn trong góc thì trượt chân, ly cà phê đổ thẳng lên áo sơ mi trắng của vị khách trẻ tuổi.
Cô hoảng hốt:
“Em xin , em xin nhiều lắm!”
Chàng trai cúi vết bẩn áo, ngẩng lên :
“Không , dù áo trắng cũng dễ bẩn.”
Nụ khiến tim Lâm Hạ đập chệch một nhịp.
Anh là Tần Dịch.
Từ đó, thường xuyên đến quán, đúng bàn cũ, gọi đúng loại cà phê cô pha. Ban đầu chỉ là những câu chào hỏi xã giao, dần dần thành những cuộc trò chuyện dài về trường lớp, ước mơ, những chuyện vụn vặt trong ngày.
Anh cô học ngành kế toán, mơ công việc định để đỡ vất vả.
Cô học quản trị kinh doanh, nhưng thích chụp ảnh và du lịch hơn là văn phòng.
Có những buổi tối quán đóng cửa muộn, đợi cô tan ca, che chung một chiếc ô bộ mưa.
Một ngày nọ, hỏi:
“Lâm Hạ, em xem phim ?”
Cô im lặng vài giây, khẽ gật đầu.
Thế là họ yêu , tự nhiên, lặng lẽ.
Không hoa hồng, xe sang, chỉ những buổi ăn mì gói trong ký túc xá, những cùng chạy xe buýt về ngoại ô chụp ảnh hoàng hôn, những tin nhắn chúc ngủ ngon đều đặn mỗi đêm.
Lâm Hạ từng nghĩ, chỉ cần tình yêu, thứ đều thể vượt qua.
Cho đến khi cô vô tình thấy Tần Dịch bước xuống từ một chiếc xe sang, bên cạnh là đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, tài xế mở cửa cúi đầu kính cẩn.
Cô c.h.ế.t lặng ở góc đường.
Khoảnh khắc đó, cô mới chợt nhận :
thế giới của hề đơn giản như những buổi cà phê bình dân họ từng uống cùng .
Tối hôm đó, cô hỏi khẽ:
“Gia đình … chắc giàu lắm nhỉ?”
Tần Dịch im lặng một lúc mới :
“Ừ… nhưng quan tâm lắm.”
Anh dối, nhưng cũng hết.
Còn Lâm Hạ, đầu tiên bắt đầu sợ hãi tương lai.
2.
Từ ngày rõ phận thật sự của Tần Dịch, Lâm Hạ bắt đầu sống trong một trạng thái mơ hồ mà chính cô cũng gọi tên.
Cô vẫn với , vẫn bên những con phố quen thuộc, nhưng trong lòng luôn thấp thỏm một nỗi lo, một sự trống rỗng. Mỗi khi thấy bước xuống từ chiếc xe sang, mỗi nhắc đến gia đình, đến những mối quan hệ mà cô từng chạm tới, trái tim cô vô thức co .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Cô bắt đầu tự thu .
Không còn vô tư đòi hỏi ở bên nhiều hơn, còn dám mơ đến những điều xa xôi như “tương lai”. Cô sợ một ngày nào đó, sẽ nhận sự tồn tại của cô trong cuộc đời chỉ là một sai lệch nhỏ.
Có ngay từ đầu, nhầm chỗ ?
Có tình yêu vốn dĩ dành cho ?
Tần Dịch cảm nhận sự xa cách , nhưng hiểu nguyên nhân sâu xa. Anh chỉ nghĩ cô mệt, cô áp lực vì học hành, vì cuộc sống. Anh ôm cô lòng, rằng chỉ cần cô ở bên, những thứ khác đều quan trọng.
Lâm Hạ , trong thế giới của , những thứ quan trọng, mà là cô tư cách để chạm tới.
Rồi năm cuối đại học, Tần Dịch bắt đầu biến mất khỏi cuộc sống của cô từng chút một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-lung-qua-khu-la-tuong-lai/chuong-1.html.]
Những cuộc gọi thưa dần, tin nhắn trả lời chậm hơn. Có những đêm, cô thức đến khuya, chằm chằm màn hình điện thoại sáng lên tắt ngúm, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Và , biến mất .
Ba tuần một tin tức.
Ba tuần Lâm Hạ sống như mất hồn. Cô vẫn học, vẫn thêm, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cô sợ nhất là buổi tối, khi căn phòng trọ chỉ còn cô và sự im lặng đến nghẹt thở.
Hay là chán ?
Hay là cuối cùng cũng nhận , phù hợp để cạnh ?
Khi Tần Dịch xuất hiện trở , gương mặt tiều tụy, ánh mắt mệt mỏi, Lâm Hạ linh cảm kết cục từ .
Họ trong quán cà phê cũ. Vẫn là chiếc bàn quen thuộc, nhưng cách giữa hai xa đến lạ lùng.
“Gia đình sắp xếp hôn sự.”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng đủ để phá hủy tất cả những gì cô từng cố gắng giữ gìn.
Lâm Hạ cảm thấy tim trống rỗng.
Anh nhiều. Nói về áp lực gia đình, về trách nhiệm, về công ty, về tương lai mà thể tự quyết định. Anh phản đối, cố gắng, nhưng cuối cùng vẫn thắng hai chữ “gia tộc”.
Cô lắng , từng chữ như từng nhát d.a.o cứa tim.
“Vậy còn em thì ?”
Câu hỏi bật khỏi miệng cô, khẽ đến mức chính cô cũng chắc thấy .
Anh im lặng.
Sự im lặng chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Hạ hiểu một điều:
yêu cô, nhưng tình yêu đủ để đặt cô lựa chọn đầu tiên.
Cô , nụ nhợt nhạt đến đáng thương.
“Anh về … em trở thành gánh nặng của .”
Nói xong câu , lòng cô đau đến mức gần như thể vững. cô vẫn tỏ bình thản, bởi vì cô hiểu, níu kéo cũng thể đổi gì.
3.
3.
Ngày kết hôn, Lâm Hạ thấy tấm ảnh cưới tràn ngập mạng xã hội.
Anh mặc vest chỉnh tề, cạnh một cô gái xinh , ánh mắt cả hai đều hảo như một bức tranh sắp đặt sẵn. Đó là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, là thứ mà ngay từ đầu cô thể với tới.
Cô tắt máy.
Căn phòng trọ nhỏ tối sầm , như thể cả thế giới đều lưng với cô. Lâm Hạ xuống giường, ôm c.h.ặ.t lấy đầu gối, nước mắt ngừng rơi.
Cô vì tình yêu đầu tiên của mất.
Khóc vì từng tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì sẽ kết quả.
Khóc vì cuối cùng mới nhận , những cuộc tình sinh để đến cuối con đường.
Cô cam tâm.
Không cam tâm vì yêu thật lòng, nhưng thua ngay từ khi xuất phát. Không cam tâm vì phận cho cô gặp , yêu , tàn nhẫn lấy , như thể tất cả chỉ là một trò đùa cay nghiệt.
Trong lòng cô dâng lên một nỗi uất hận mơ hồ. Uất hận cảnh, uất hận phận, uất hận cả chính vì sinh đúng vị trí.
Nếu sinh trong một gia đình khác…
Liệu kết cục khác ?
nghĩ đến đây, cô bỗng bật trong nước mắt.
Bởi vì cô hiểu, đời chữ “nếu”.
Sau tất cả, Lâm Hạ lựa chọn cúi đầu nhận thua.
Không vì cô hết yêu, cũng vì cô cam lòng.
Mà là vì cô còn cách nào khác.
Cô chấp nhận buông tay, trong tâm thế cam tâm, mang theo một chấp niệm sẽ theo cô lâu về .
Đêm , Lâm Hạ đến khi còn nước mắt.
Chỉ còn một trái tim đầy vết nứt, và một nỗi đau mà lâu vẫn thể lành.