Sau khi xuyên thư, tôi trở thành em dâu của nữ chính văn thập niên [Thập niên 70] - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:12:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chao ôi, trai mà khôi ngô thế!!

 

Mấy em nhà các cháu sinh kiểu gì mà ai cũng như tranh thế !"

 

“Chàng trai năm nay bao nhiêu tuổi ?

 

Làm công việc gì?

 

Đã kết hôn ?"

 

Tạ Yến Thanh kịp trả lời thì những câu hỏi dồn dập như s-úng liên thanh nã về phía , đến cả nụ lịch sự cũng giữ nổi nữa.

 

Tạ Mai bên cạnh bế bé Bình An, cố hết sức nhịn .

 

Tạ Yến Hòa vất vả lắm mới ngắt lời bà thím lảm nhảm ngừng, ái ngại :

 

“Thím ơi, em trai cháu mới cưới bao lâu, thím đừng trêu nó nữa."

 

“Rắc"

 

Cái mặt nạ thiết của bà thím bán rau cứng đờ mặt, mấy bà thím vây quanh xong cũng thấy mất hứng mà tản hết.

 

Bọn họ trong nhà đều con gái đến tuổi cập kê mà gả .

 

Khó khăn lắm mới gặp một trai khôi ngô, gia đình tay hào phóng, kết quả còn kịp tay thì bảo là phớt tay .

 

Là ai!

 

Là ai cướp mất con rể tương lai của bà!!

 

“Ha ha ha."

 

Bà thím bán rau gượng vài tiếng, cam tâm :

 

“Kết hôn thì !

 

Kết hôn lắm.

 

Vợ của trai nghề gì?

 

Con gái thím là công nhân bậc hai của nhà máy cơ khí đấy, tự nó thi đỗ đấy."

 

Câu đầy vẻ tự hào, luận về công việc thì con gái bà chắc chắn thua kém bất kỳ ai.

 

Tạ Yến Thanh giả vờ như hiểu ý bà thím, giả ngốc :

 

“Vậy , mấy cô gái bây giờ thật giỏi giang, vợ cháu là nhân viên chính thức của hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, đến cả cháu cũng dựa nuôi đấy.

 

, hôm nay thịt ăn cũng là nhờ vợ cháu cả đấy."

 

“..."

 

Bà thím mất nụ , ánh mắt khó tả chằm chằm Tạ Yến Thanh một hồi lâu.

 

tặc lưỡi, nhầm !

 

Hóa là cổ phiếu tiềm năng, mà là một thằng mặt trắng ăn bám vợ cả nhà .

 

May quá may quá, bà mà, đàn ông trưởng thành với cái mã thế thì mấy ai là thứ lành .

 

Bà thím bán rau thèm đếm xỉa đến ba em nhà họ Tạ nữa, ở cái khó tả của lão Lưu, Tạ Yến Hòa cảm thấy thoải mái chút nào khi nhận lấy miếng thịt lợn chỉ định.

 

Trên đường về, Tạ Yến Hòa vẫn Tạ Yến Thanh với vẻ đầy bất bình.

 

QAQ, thế chẳng dắt cái thằng em đen đủi theo, còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở chợ nữa chứ!

 

Lúc ngang qua mương nước nhỏ, ba em còn thấy Tạ Văn Lâm đang bệ đ-á ven sông, ba hoa chích chòe kể về chiến tích “diệt lợn" của Khúc Linh với đám ông già xung quanh.

 

Tạ Văn Lâm đầu tiên nhân duyên như , đến cả bác Diệp hàng xóm cũng xách bình r-ượu bên cạnh ông kể chuyện một cách say sưa.

 

Bác Diệp lười ham r-ượu, nhưng cái là bao giờ can thiệp mấy chuyện của vợ con.

 

Bất kể là bà cụ Diệp đ-ánh khác, khác đ-ánh, ông cũng một lời.

 

Trên đời thứ duy nhất ông quan tâm lẽ chỉ bản ông, và đứa con trai quý báu Diệp Đại Bảo mà thôi.

 

“Yến Hòa mua thịt về đấy ?"

 

Vừa bước cổng viện, giọng oang oang của thím B-éo lập tức bao vây lấy họ, bác thợ Mã và bà góa Trần đang trò chuyện trong sân cũng tò mò ghé sát .

 

“Nhiều thịt thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-40.html.]

Thằng nhóc chắc là quét sạch cả chợ nhỉ?"

 

Bác thợ Mã miếng thịt tay Tạ Yến Hòa mà thèm thuồng.

 

Thèm thì thèm thật, nhưng bác vẫn tiết tháo, mấy lời lẽ ghê tởm bác chẳng thèm .

 

Thím B-éo vỗ vai Tạ Yến Hòa:

 

“Vẫn là con mắt của Yến Hòa tinh đời, miếng thịt tươi thật.

 

Lần thím mua thịt, con chọn giúp thím một chuyến nhé!"

 

Bà góa Trần họ tung kẻ hứng “tâng bốc" Tạ Yến Hòa, trong lòng dần thấy thoải mái cho lắm.

 

Ngày xưa lúc còn nghèo, cả cái đại viện trừ bà lão Phương thì ai cũng nghèo như .

 

Sao nhà họ Tạ, kể từ khi cưới con dâu xong càng sống càng khấm khá thế ?

 

Hồi đó... hồi đó nếu Thái Phượng gả qua đó thì thịt kiểu gì chẳng một nửa của bà cơ chứ.

 

Bà góa Trần càng nghĩ càng thấy nghẹn ứ ở cổ, ánh mắt oán hận liếc Tạ Yến Thanh đang bế bé Bình An chơi đùa.

 

Nhìn kỹ thì thằng bé khôi ngô, điều, lúc đó bà đồng ý, để cho cái con Khúc Linh chiếm hời lớn như chứ.

 

Bà góa Trần xốc tinh thần hỏi:

 

“Yến Hòa...

 

Nhiều thịt thế , nhà cháu ăn hết ?"

 

Sắc mặt thím B-éo cứng đờ...

 

Con nhỏ bé trong lòng thím nhảy cẫng lên...

 

Làm ơn đừng, đừng !!

 

Tạ Yến Hòa thắc mắc:

 

“Nhà cháu đông , chỗ cũng chỉ đủ một bữa thôi, ăn hết ạ?"

 

Bà góa Trần cau mày:

 

“Cái thằng bé cách sống thế, nhiều thịt thế thể ăn hết trong một bữa chứ?

 

Phải muối lên để ăn dần, như mới là cách sống chứ."

 

Ba em nhà họ Tạ:

 

“..."

 

Thím B-éo:

 

“..."

 

Bác thợ Mã thì chẳng thấy cả, bác luôn thấy bà góa Trần hiền lành tiết kiệm, ý kiến của trong lòng bác là bác ủng hộ vô điều kiện.

 

Bác thợ Mã Tạ Yến Hòa, cũng phụ họa theo:

 

, Yến Hòa, nhà cháu bây giờ phất cũng thể hoang phí đồ đạc như thế .

 

Hãy bác Trần của cháu , bà cách vun vén nhất đấy."

 

Bà góa Trần thấy chống lưng cho , năng càng thêm tự tin.

 

Bà khẳng định:

 

“Nhà cháu đột nhiên nhận một khoản thưởng, chắc chắn là quy hoạch .

 

Đi, bác cùng cháu về nhà, bác nhất định chuyện t.ử tế với bố cháu mới , cái việc sống thế nào thì bọn họ chẳng ai bằng bác ."

 

Bác thợ Mã trong lòng, đôi mắt ngưỡng mộ hiện lên hình ngôi .

 

Không hổ là phụ nữ mà bác trúng, về khoản giúp đỡ khác thì bà góa Trần bao giờ thua kém ai cả!

 

Chương 25 Làn sóng ăn thịt

 

Bà góa Trần nghĩ đơn giản lắm, bà bẽ mặt Khúc Linh, bẽ mặt Phạm Vĩnh Phương, đó là vì tất cả đều là phụ nữ.

 

thành thật, đoán mưu kế của họ.

 

Chứ còn từ mấy thằng nhóc vắt mũi sạch đến đàn ông trung niên như bác thợ Mã thì bà chẳng là dễ dàng nắm thóp ?

 

 

Loading...