Sau khi xuyên thư, tôi trở thành em dâu của nữ chính văn thập niên [Thập niên 70] - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:08:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồi nhỏ nhà họ Tạ nghèo, hai lớn bốn đứa trẻ chen chúc trong một gian nhà nát, dựa đồng lương ít ỏi của Tạ Văn Lâm và Phạm Vĩnh Phương để sống qua ngày, nhờ Phạm Vĩnh Phương cách tiết kiệm mới đến nỗi đói.”

 

Sau Tạ Văn Lâm phân nhà, cuộc sống mới dần lên, nhưng thói quen tiết kiệm nấy của Phạm Vĩnh Phương thì đổi .

 

Mỡ lợn là thứ như , chỉ ngày lễ tết hoặc hỷ sự mới ăn, nhà ai mà xa xỉ đến mức hấp màn thầu ngô bữa sáng ăn như thế.

 

“Đâu ."

 

Phạm Vĩnh Phương thở dài, “Hai chị dâu con hôm qua cãi xong, bố con ăn chút gì ngon để chuyển dời sự chú ý."

 

Phạm Vĩnh Phương nhiều đầu óc, chuyện trong nhà đều do Tạ Văn Lâm quyết định, ông già một là một.

 

“Bố cũng thật là, ăn chút gì ngon còn tìm cái cớ tệ như thế."

 

Tạ Mai nhỏ giọng lẩm bẩm, Phạm Vĩnh Phương rõ, hỏi một câu:

 

“Con gì?"

 

Tạ Mai lập tức xòa:

 

“Không, con nếu hai chị ngày nào cũng cãi , thì ngày nào cũng mỡ lợn ăn ."

 

Lời khỏi miệng, Tạ Mai lập tức nhận lời càng đúng...

 

Quả nhiên thấy lông mày dựng lên, dấu hiệu sắp nổi giận.

 

Vừa định lời gì đó để chuyển chủ đề, thì thấy Diệp Tam Nha nhà bên cạnh đang dẫn theo thằng b-éo nhà họ Diệp ló đầu ló cổ quanh ở cửa sổ –

 

Bà già họ Diệp từ sớm ngửi thấy mùi mỡ lợn hấp của nhà họ Tạ bên cạnh , thời buổi nhà nào ăn uống cũng , cho một thìa dầu là thơm phức cả một con ngõ.

 

Đứa con trai nhỏ nhất nhà họ Diệp là Diệp Đại Bảo thơm đến mức chảy nước miếng ròng ròng, đất ăn vạ lăn lộn, oa oa lóc đòi ăn thịt, bà già họ Diệp xót con vô cùng, trề môi mắng nhà họ Tạ mấy trăm .

 

“Ăn ăn ăn, sáng sớm ăn đồ mặn, để cả nhà đó ăn ch-ết cho ."

 

Ăn thì ăn , cũng đem biếu hàng xóm cũ một ít, thấy trẻ con cũng động tĩnh gì, lương tâm ch.ó tha hết !

 

Bà Diệp tức đến đau cả gan, tròng mắt đảo liên hồi, xoay mắng con gái Diệp Tam Nha mới bước cửa.

 

“Cái đồ lười chảy thây, sáng sớm chạy trốn việc đấy, em trai mà coi như thấy hả?"

 

Diệp Tam Nha, chính là cô gái g-ầy gò cao nhẳng , rụt cổ , lấy lòng chạy bước nhỏ đến bên cạnh bà Diệp, động tác thuần thục bế Diệp Đại Bảo vẫn còn đang lăn lộn lên, giúp nó phủi bụi .

 

“Mẹ ơi, nhà họ Tạ giờ đúng là phát đạt thật , con nãy ở mương nước nhỏ gặp Hác Lan, thèm chẳng thèm với con câu nào, bày bộ mặt thối cho ai xem."

 

giỏi nhất là sắc mặt, giờ đang ưa nhà họ Tạ nhất, mở miệng là đưa lời dẫn dắt qua.

 

Vừa vặn đ-ánh trúng tim đen bà Diệp.

 

Bà Diệp hừ hừ:

 

“Chứ còn gì nữa, Phạm Vĩnh Phương gặp vận cứt ch.ó gì, tìm mấy đứa con dâu đứa nào điều kiện cũng thế ."

 

Nói xong bà Diệp đầy hy vọng về phía Diệp Đại Bảo đang chảy nước mũi ròng ròng, Đại Bảo nhà bà lớn lên chắc chắn còn tiền đồ hơn, tìm con gái xưởng trưởng chứ.

 

Diệp Tam Nha chính xác điều gì đó từ ánh mắt của bà già , nỡ thẳng mà đầu .

 

Diệp Đại Bảo vẫn còn đang quậy phá ngừng trong lòng Diệp Tam Nha, bà Diệp nỡ thấy con trai bảo bối khó chịu như thế, sa sầm mặt lệnh cho Diệp Tam Nha:

 

“Mày dẫn Đại Bảo sang nhà họ Tạ dạo một vòng ."

 

Mắt Diệp Tam Nha sáng lên, cô đợi câu từ lâu .

 

Bà già cô thích chiếm hời nỡ buông bỏ cái mặt già, Diệp Tam Nha cô thì giống , con muỗi bay qua mặt cô cũng c.ắ.n cho một miếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-4.html.]

Giữ mặt mũi tác dụng gì?

 

Chiếm hời mới là thật!

 

“..."

 

Tạ Mai.

 

Tạ Mai Diệp Tam Nha đẩy cửa một cách thuần thục, tròng trắng mắt trợn ngược lên tận trời, ngay lập tức dùng tay che cái bát .

 

Phạm Vĩnh Phương cũng chút khó chịu, hào phóng với hàng xóm.

 

Bà tuy ở nhà sống tiết kiệm, nhưng trong mắt phố phường hàng xóm láng giềng thì danh tiếng luôn .

 

Duy chỉ với bà Diệp, chung sống mấy chục năm nay đều ưa .

 

Bà Diệp tên thật là Phó Kim Đệ, Phạm Vĩnh Phương và bà từ nhỏ là hàng xóm, hai tranh đua suốt từ lúc nhỏ cho đến khi lấy chồng.

 

Trùng hợp , chồng hai cùng là công nhân một xưởng, phân nhà phân thành hàng xóm, mâu thuẫn giữa hai sớm chuyện một sớm một chiều.

 

Con cái càng bắt chước theo, nhà họ Diệp cả nhà đều thấy nhà họ Tạ , đặc biệt là Diệp Tam Nha và Tạ Mai tuổi tác tương đương, đó đúng là phiên bản của Phạm Vĩnh Phương và Phó Kim Đệ.

 

“Dì Phương, Đại Bảo nhà cháu cứ đòi sang tìm Bình An chơi, Bình An nhà ạ?"

 

Diệp Tam Nha phớt lờ sự chào đón của hai con nhà họ Tạ, hi hi đẩy nhẹ Diệp Đại Bảo bên cạnh một cái.

 

Giơ tay đ-ánh mặt , Phạm Vĩnh Phương nhàn nhạt lắc đầu:

 

“Bình An chú Tạ con đưa lên xưởng , nhà."

 

Thời buổi đa các đơn vị đều cho phép nhân viên dẫn theo con nhỏ , Bình An bám ông ngoại nhất, Tạ Văn Lâm cũng vui vẻ dẫn theo cháu ngoại đích tôn lên xưởng khoe khoang.

 

Diệp Đại Bảo từ lúc bước cửa chằm chằm cái màn thầu ngô trong tay Tạ Mai, nước miếng chảy ròng ròng cổ áo bẩn thỉu, nước mũi dài chảy miệng, Tạ Mai nổi cả da gà da vịt.

 

Bị Diệp Tam Nha đẩy một cái, Diệp Đại Bảo phản ứng ngay.

 

Nó l-iếm l-iếm môi, c-ơ th-ể tròn xoe như một quả tên lửa nhỏ, xông lên phía cướp lấy cái bát trong tay Tạ Mai.

 

Chương 3 Tranh chấp màn thầu (Trung)

 

Tạ Mai và Phạm Vĩnh Phương ngờ thằng nhóc nhà họ Diệp hung hãn như thế, nhất thời kịp phản ứng.

 

mấy chục năm qua Phạm Vĩnh Phương cũng mới phá lệ hấp màn thầu ngô mỡ lợn một , hơn nữa điều kiện của công nhân xưởng may cũng tệ, mỗi tháng tổng thể thấy chút mặn nhạt, ai mà ngờ còn kẻ thèm đến đỏ mắt mà cướp đồ chứ?!

 

“Cháu ăn!

 

Đưa cho cháu, đưa cho cháu!"

 

Diệp Đại Bảo ú ớ nuốt nước miếng, bàn tay nhỏ bẩn thỉu xô đẩy Tạ Mai.

 

Tạ Mai trợn tròn mắt, thấy chỉ trong vài giây bộ đồng hồ công nhân màu xanh sạch sẽ của xuất hiện mấy dấu tay đen sì, cô tối sầm mặt mày, một nghẹn ở cổ họng phát , đôi bàn tay run rẩy siết c.h.ặ.t lấy cái bát.

 

Diệp Đại Bảo cũng mới bốn tuổi, thấy gẩy tay Tạ Mai , bèn gào chân tay đ-ấm đ-á loạn xạ lên mặt Tạ Mai, miệng hét lớn:

 

“Đồ con gái rẻ tiền, đồ con gái rẻ tiền!

 

Đ-ánh ch-ết chị!

 

Cho chị cho ăn!!

 

Đồ con gái rẻ tiền nhà Tạ đồ ngốc!

 

Con mụ lẳng lơ già đẻ con mụ lẳng lơ nhỏ."

 

 

Loading...