“Phiếu đó để trong tay Khúc Linh thật sự chẳng tác dụng gì, để Khúc Linh ăn một thì cô chắc chắn sẽ ngại, đến lúc mua về vẫn là thêm món cho cả nhà, thì thành chiếm hời của gian nhà thằng Ba .”
Tạ Văn Lâm gật đầu:
“Một trăm đồng các con tự giữ lấy, phiếu bố thu.
Phiếu dễ định giá, bố tính theo giá thị trường một cân phiếu thịt hai đồng cho các con, tổng cộng hai trăm đồng, trừ tiền ăn của hai vợ chồng con trong mười tháng."
Lần càng ai ý kiến, Tạ Mai đặc biệt vui mừng hớn hở.
Cô còn đang định mua thịt của Khúc Linh để ăn đây, thế thì nhà cô thực hiện “tự do thịt lợn" !
Phạm Vĩnh Phương vui vẻ:
“Ăn thịt ăn thịt!
Tối nay chúng gói sủi cảo, cho thêm một chút rau nào luôn!"
Đừng già thèm ăn, già mới là thèm ăn nhất đấy!
Bình thường đều là nhường cho con cháu ăn, họ cũng thích ăn thịt mà!
Khúc Linh và Hách Lan nhịn cùng reo hò.
Tạ Yến Hòa cam chịu xách giỏ bếp nấu ăn, hai ông bà thấy tiếng của bé Bình An trong phòng, liền dậy dỗ cháu nội.
Tạ Mai mãn nguyện nhắm mắt :
“Ngày tháng nhà đúng là càng sống càng thấy hy vọng."
Khúc Linh vỗ vỗ cô :
“Đừng bận hy vọng vội, đây giúp chị nghiên cứu xem mứt quả khô thế nào ."
Tạ Mai:
“..."
Cái cô chứ!
Táo chất đầy một sọt ở góc phòng, trong thời gian ngắn thì hỏng , nhưng đợi đến lúc hỏng thật thì muộn .
Tạ Yến Thanh cũng hiểu:
“Làm mứt quả khô phức tạp , cho nhiều muối lắm nhỉ?"
Về vấn đề ăn uống , Hách Lan là tiếng nhất.
Kiếp khi nghỉ hưu bà thích lướt “Kuaishou" nhất, mấy thứ kỳ quặc bà là sành sỏi nhất.
Hách Lan nảy ý tưởng, :
“Hay là dưa muối !
Loại vị chua ngọt mặn cay , để lâu đưa cơm, chủ yếu là dễ ."
Lấy một cái hũ kín, cho gia vị và hoa quả , ngâm cho hết nước là thể ăn .
Khúc Linh l-iếm l-iếm môi, thôi thấy chảy nước miếng .
Cô lập tức nghĩ ngay, đây chẳng là cách dưa muối !
Bất kể trong ngoài nước, kim chi Hàn Quốc, dưa muối Tứ Xuyên, kim chi Diên Biên còn món “đồ chua" cô yêu nhất ngày xưa, đều nhận sự yêu thích của nhân dân Trung Hoa.
Khúc Linh giúp Hách Lan bới từ trong xóc xẻ tìm một cái hũ đất nung, rửa sạch sẽ hũ phơi khô.
Trong thời gian đợi hũ khô, món ăn của Tạ Yến Hòa xào xong.
Tạ Yến Hòa thiên phú dị bẩm trong việc nấu nướng, nếu đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh bão hòa, ai nghỉ việc thì chân phụ bếp suốt năm năm qua mà lên chính.
Rau tươi cộng với tài nêm nếm của Tạ Yến Hòa, chỉ cần xào sơ qua một chút thôi thơm lừng cả mũi.
Không do tâm trạng mà mỗi nhà họ Tạ đều cảm thấy bữa cơm hôm nay ngon hơn hẳn ngày thường.
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó ở thành phố Trà Sơn.
Nhà họ Hách loạn thành một đoàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-38.html.]
Mẹ Hách ngờ chuyện của Hách Kiến Thiết lộ tẩy nhanh như mặt hai đứa con trai lớn.
Vốn dĩ là một kế hoạch hảo, đợi Hách Lan mang tiền về, thuận lợi dạm ngõ, khi Vương Cúc Hương gả tới thì đưa tiền sính lễ cho bà, bà còn lãi hai trăm đồng.
Ai ngờ cái con hàng lỗ vốn Hách Lan ch-ết tiệt , tay lật tẩy hết kế hoạch của bà.
Con dâu cả và con dâu thứ hai đồng loạt nổi giận, ở nhà đ-ập nồi đ-ập bát, cuối cùng cuốn gói đồ đạc, đưa chồng con về nhà ngoại hết.
Hách Kiến Thiết thấy vì mà nảy sinh tranh chấp, chẳng chút trách nhiệm nào, liền chuồn thẳng.
Hách thợ nấu chiếc ghế duy nhất còn nguyên vẹn hút thu-ốc lào, nhíu mày lời nào.
Mẹ Hách bần thần giữa đống đổ nát, gào c.h.ử.i rủa:
“Hai cái con hồ ly tinh , cho sống nữa mà!
Chẳng chỉ năm trăm đồng thôi , cũng bắt bọn nó bỏ !
Sao thể giẫm đạp lên mặt mũi của chúng thế cơ chứ!"
“Thôi , đừng cãi nữa!"
Hách thợ nấu quát.
Mày ông nhíu c.h.ặ.t, Hách gào hơn một tiếng đồng hồ , ông phát phiền lên .
Mẹ Hách thấy phục, nhưng bà dám phản kháng Hách thợ nấu, chỉ đành thút thít nhỏ.
“Khóc giải quyết vấn đề ?"
Hách thợ nấu lạnh giọng, “Là xem nhẹ con nhỏ đó ...
Không ngờ gả mấy năm nay, tâm tư của nó đoán định nữa."
“Con nhỏ" trong miệng Hách thợ nấu chính là Hách Lan.
Trong cả chuyện , ông ý kiến gì với con dâu cả và con dâu thứ hai, khiến ông phẫn nộ nhất chính là Hách Lan.
Con diều vốn luôn nắm trong tay nay đứt dây, con ch.ó nhỏ ngoan ngoãn nay c.ắ.n .
Điều khiến Hách thợ nấu cực kỳ khó chịu, ông nuôi dạy nó khôn lớn, nuôi nó ăn học, nó chỉ vì gia đình bỏ một chút xíu thôi mà tính toán chi li, thật đúng là thể thống gì cả.
“Vậy... chuyện của Kiến Thiết, tiền sính lễ..."
Mẹ Hách sắc mặt Hách thợ nấu để hỏi.
“Sính cái gì mà sính!!"
Hách thợ nấu nổi giận, ném điếu thu-ốc xuống đất, tiếng động phát Hách giật một cái.
“Còn sính cái gì nữa!!
Cuộc hôn nhân của Kiến Thiết con nhỏ hỏng bét !"
Hách thợ nấu cao giọng, “Bây giờ chúng mà hạ lễ, phía thằng cả thằng hai tính ?
Đợi chúng già còn dựa thằng cả để sống qua ngày đấy!
Cứ dựa cái thứ của nợ mà bà chiều chuộng , nó thể dưỡng lão cho chúng ?"
Đừng Hách thợ nấu cũng chiều chuộng con trai út, nhưng trong lòng ông hiểu rõ mười mươi.
Hách Kiến Thiết gánh vác nổi cả một gia đình, dưỡng lão thì hy vọng thằng cả thằng hai lớn hơn.
Bây giờ mà đắc tội với hai đứa đó thì hai ông bà ch-ết lúc nào chẳng .
Mẹ Hách đồng ý với lời chồng , bà kiên định cho rằng đứa con út do một tay nuôi lớn là hiếu thảo nhất, nhưng bà dám phản bác Hách thợ nấu, chỉ đành cúi đầu xuống.
“ cái thiệt chúng thể chịu ."
Nghe thấy lời Hách thợ nấu , Hách khó hiểu ngẩng đầu lên.
Hách thợ nấu lạnh một tiếng:
“Con dâu nhà họ Tạ hỏng chuyện vui của nhà họ Hách , nhà họ cũng đừng mong yên ."