“Người nào nấy đều gan , cẩn thận còn đầy bản lĩnh, từ khi hai đứa nó gả , trong nhà là những ngày tháng .”
Nhìn nhà họ Diệp bên cạnh... chậc chậc chậc.
Phạm Vĩnh Phương nghĩ tới là càng đắc ý hơn.
Bà và mụ Diệp đấu với nửa đời , luôn là kẻ tám lạng nửa cân phân thắng bại, hiện giờ trực tiếp đè bẹp bọn họ.
Chắc hẳn mụ Diệp lúc đang trốn ở một góc tối nào đó mà nguyền rủa đây, thấy cuộc sống hiện giờ của nhà bà, mụ chắc chắn cam tâm.
Mấy ngày cãi với Phó Kim Đệ, Phạm Vĩnh Phương thậm chí còn thấy quen.
Cùng ngày hôm đó Khúc Linh mang đồ của Hác Lan tới cửa hàng cung tiêu, còn đặc biệt biếu lãnh đạo vài phần.
Cửa lớn cửa hàng cung tiêu mở, vài vị khách lẻ tẻ trong tiệm .
Sau khi chú ý tới món mới, họ lượt hỏi han.
Khúc Linh khen ngợi món ăn lên tận mây xanh, khơi dậy ham mua hàng của ít .
Thấy đồ đắt, ngược nhiều sẵn lòng rút hầu bao.
Cứ như vài ngày, Hác Lan liên tục cung cấp hàng cho cửa hàng cung tiêu, Khúc Linh giúp cô tiêu thụ, mà còn xuất hiện cả khách quen mua nữa.
Danh tiếng sạp đồ ăn vặt của Hác Lan nhân cơ hội vang xa, nhiều từ chỗ Khúc Linh chuyện sạp hàng ở chợ đêm, đặc biệt tới ủng hộ.
Hầu như mỗi ngày, tất cả món ăn Hác Lan chuẩn đều bán sạch bách.
Mười dặm tám thôn đều chuyện nhà họ Tạ bày sạp ăn phát đạt rầm rộ, gia đình Phạm Vĩnh Phương một nữa trở thành chủ đề bàn tán của lúc rảnh rỗi.
Mụ Diệp ngoài mua rau thôi cũng thấy khác nhắc tới nhà hàng xóm, trong lòng vô cùng khó chịu.
Bà cam tâm nhất chính là thấy Phạm Vĩnh Phương sống .
Đấu với bao nhiêu năm nay, dựa cái gì mà bà nào cũng thể giỏi hơn một chút?
Định bụng mua xong rau là về nhà ngay, cũng chẳng chuyện .
Ai ngờ mấy nhà bán rau còn tán gẫu chuyện phiếm, thấy mụ Diệp còn cố ý mỉa mai.
“Kim Đệ, bà và nhà họ Tạ là hàng xóm nhỉ?
Sạp hàng nhà họ ăn phát đạt thế, hàng xóm bao nhiêu năm trời chẳng nghĩ tới chuyện dắt bà theo cùng kiếm tiền nhỉ?"
Cả khu Trà Sơn bao nhiêu hộ gia đình, ai mà chẳng Phó Kim Đệ và Phạm Vĩnh Phương là đôi oan gia đấu với nửa đời .
Hơn nữa nhân phẩm của mụ Diệp ai ai cũng , chẳng ít đắc tội với khác.
Từ khi mấy nghìn tệ nhà bà trộm mất, bao nhiêu đều lưng nhạo.
Mụ Diệp ngã một khôn lên một chút, khi từ bệnh viện về cũng dần dần kẹp đuôi , thu liễm hơn nhiều.
Nghe thấy lời , mặt bà lúc xanh lúc trắng, khó coi vô cùng.
Chương 68 Như ước nguyện
Mụ Diệp hé răng, bỏ rau giỏ định .
“Thôi đừng nhắc nữa, nhà họ Tạ dù ý định cho Kim Đệ góp vốn, sợ là bà cũng chịu !"
“ thế, chịu là một chuyện, chủ yếu là tiền ở chứ!"
Đám bán rau vẫn chịu buông tha, mồm năm miệng mười tiếp tục mỉa mai.
Nếu là , mụ Diệp thể để mặc cho họ nhiều câu như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thu-toi-tro-thanh-em-dau-cua-nu-chinh-van-thap-nien-thap-nien-70/chuong-117.html.]
nay thời thế khác, bà cũng còn tư cách tranh luận với đám nữa, lủi thủi về.
Công việc ăn của Hác Lan ngày càng phát triển, tích cóp ít tiền.
Không chỉ kiếm vốn liếng ban đầu mà còn tích lũy nhiều tiền vốn.
Cô luôn nghĩ bày sạp mãi là cách, thuê một cửa hàng mới .
Sau khi ý tưởng cho nhà , họ đều tán thành.
“Mẹ thấy công việc ăn của các con , thuê một cửa hàng thì thời gian kinh doanh dài, nguồn khách cũng thể định hơn."
Phạm Vĩnh Phương từng kinh doanh nhưng những điều bà vẫn hiểu đôi chút.
“Mẹ thấy bên cạnh chợ đêm mấy gian hàng mặt phố đang định nhượng đấy, để lúc nào rảnh hỏi thăm giúp cho."
Phạm Vĩnh Phương thực lòng cho các con, sẵn lòng giúp đỡ.
Những chỗ khác bà giúp gì nhiều, nhưng những việc nhỏ nhặt bà thể giúp hỏi han.
Hác Lan cảm thấy may mắn khi gả nhà họ Tạ, gặp một gia đình như .
Nghĩ tới bố và em trai gì của ... cô thấy bực thôi.
Đã sớm là mối quan hệ gần như qua nữa , cô cũng liên lạc với đám đó nữa.
Khúc Linh thấy sạp hàng của Hác Lan kinh doanh thuận lợi, dần dần nảy ý định từ chức.
Cô nghĩ cửa hàng cung tiêu cho cùng cũng chỉ mấy đồng lương ch-ết, dù bán nhiều đồ chăng nữa thì tiền cũng chẳng chảy túi .
Chi bằng từ chức hợp vốn với Hác Lan mở tiệm đồ ăn vặt, tự chủ thì , thời gian cũng thoải mái hơn.
Khúc Linh tiên tiết lộ ý định với Tạ Mai, ai dè ngày hôm Ngô Thắng Anh chạy tới hỏi cô.
“Linh ơi, sắp , tớ đây!"
Ngô Thắng Anh mếu máo, kéo vạt áo Khúc Linh nỡ rời xa.
Cái cô Tạ Mai !
Xem tớ về nhà tìm tính sổ !
Khúc Linh thầm oán trách, ngẩng đầu thấy cô ở quầy hàng phía nháy mắt hối với , cơn giận lập tức tiêu tan một nửa.
“Ôi dào, tớ chỉ là định ở đây nữa thôi, nếu thực sự nhớ tớ thì chúng thường xuyên hẹn gặp ."
Khúc Linh dỗ dành Ngô Thắng Anh hồi lâu mới khiến tâm trạng cô định .
Cô cũng là chủ kiến, quá hai ngày chuyện với lãnh đạo.
Lãnh đạo dù nỡ rời xa một nhân tố như , nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Khúc Linh cầm tiền dành dụm trong suốt thời gian qua đưa cho Hác Lan.
“Chị dâu, hai chị em hợp tác mở tiệm!
Em góp vốn với chị!"
“Trời ạ, cô em dâu nhỏ của chị nhiều tiền riêng thế , để mai chị bảo với Yến Thanh mới ."
Hác Lan thấy xấp tiền mặt thì kinh ngạc sững sờ.
Bản cô mở tiệm mấy tháng nay cũng mới chỉ kiếm chút tiền vốn mở cửa hàng.
Khúc Linh lấy nhiều thế một cách nhẹ nhàng, rốt cuộc là từ ?