Cái gì nó cũng nhịn !
Kim Diễm kìm nén ngọn lửa giận dữ trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất thể để lên tiếng: 'Hai tên thần kinh các ngươi cho kỹ đây! Lão t.ử chỉ dạy một thôi!'
Đồng sắt và Miểu T.ử đồng thời sửng sốt.
Lăng Miểu: 'Diễm Tử, ngươi thô lỗ quá!'
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Kim Diễm: 'Ngậm mồm! Ta cho ngươi , ngươi mà còn đáng ghét thế nữa, chọc tức điên lên, thì đến lúc đó khó chịu là ngươi đấy!'
Miểu Tử: 'Ồ.'
Miểu T.ử ngậm mồm, Đồng sắt tiếp lời.
Hắc Kim đại kiếm: 'Sẽ nổ tung thế nào? Có nướng đứa trẻ cháy đen bên ngoài, mềm ngọt bên trong ?'
Kim Diễm lạnh lùng đáp: 'Ta một ý tưởng tuyệt vời.'
Khoảng hai nén nhang , Lâm Thiên Trừng và Huyền Tứ đưa Lăng Miểu bay về hướng Linh Ngọc phủ.
Linh Ngọc phủ ở nơi đông đúc đảo, mà ở chốn hẻo lánh, nương tựa núi mà xây dựng.
Lăng Miểu từ xa, Linh Ngọc phủ quả nhiên chiếm diện tích cực lớn, thậm chí so với phủ Thành chủ của thành Sinh La còn bề thế, rộng lớn hơn nhiều.
Thương Ngô và Thanh Vân đến từ sớm.
Hai đang ở trong đình viện.
Lâm Thiên Trừng và Huyền Tứ dẫn Lăng Miểu, họ từ xa một cái vòng cửa chính của Linh Ngọc phủ.
Lần đầu nhập phủ, cần để chấp sự cửa kiểm tra lệnh bài mới trong.
Ba hạ cánh.
Hắc kim đại kiếm thê t.h.ả.m đứa trẻ lê lết đất.
Thân kiếm dính đầy thứ dịch nhầy màu xanh lục, vung vẩy thế nào cũng rơi, là trải qua một trận c.h.é.m g.i.ế.c vô cùng khốc liệt.
Cho đến khi bước tới cổng Linh Ngọc phủ, thấy dòng chữ "Vào phủ ẩu đả, rút kiếm" bên cửa, Huyền Tứ mới sực nhớ , vội ném vài đạo Thanh khiết thuật lên hắc kim đại kiếm để sạch nó, bảo Lăng Miểu thu kiếm .
Ba đợi lâu, nhanh chấp sự đón.
Sau khi kiểm tra lệnh bài, họ chấp sự dẫn tiền viện.
Bước qua bậu cửa, ba thấy bên một chiếc bàn đá trong sân ba đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc-uxev/chuong-684.html.]
Ngoài Thương Ngô và Thanh Vân, còn một lão giả mặc đạo bào.
Người nọ thấy động tĩnh bên bỗng .
Khi rõ khuôn mặt đó, ba Lăng Miểu đồng loạt sững sờ.
Đó chẳng là... cái lão già cá l.ồ.ng đèn mới trộn trong đám cướp bóc cách đây lâu !
Ba kỳ quái lão, thầm đoán lão già là cố nhân của Sư tôn, chỉ đơn thuần là bộ quần áo khác đến đây để lừa gạt. theo trực giác, dù lừa gạt thế nào cũng đến mức lừa gạt lên tận đầu Sư tôn nhà chứ.
Lão già cá l.ồ.ng đèn tiếng động đầu , thấy ba , đầu ngón tay cầm chén cũng giật giật một cái.
Lão già: "Thương Ngô, ba đứa ... lẽ chính là t.ử truyền của ngươi đấy chứ?"
Tầm mắt Thương Ngô dời sang lão già, đáy mắt dường như xẹt qua một tia hoang mang: " , Trương thiên sư ngài ngày thường sống ẩn dật ít khi ngoài nên từng gặp. Hai đứa lớn đây tới hai , còn đứa nhỏ nhất mới tới đầu."
Nói đoạn, Thương Ngô ba giới thiệu: "Vị Trương thiên sư chính là Sư tổ của Ngô trưởng lão, cũng là bạn cũ của vi sư. Lăng Miểu, con tới đây chính là để nhờ ngài bói cho một quẻ."
Ba Lăng Miểu đồng loạt ngây như phỗng, mắt mở to, chẳng ai thốt nên lời.
"Ồ..." Lão già kéo dài giọng, ngay đó, khóe miệng lão nhếch lên một nụ đầy quái gở.
"Ây da, đây chẳng là Tiểu Mỹ, Tiểu Soái và Vương Cương ? Thật trùng hợp, mà gặp ."
"..."
Khung cảnh đột nhiên chìm một tĩnh lặng quỷ dị.
Nụ mỉm khóe môi Thương Ngô cũng khựng : Đây là mấy cái tên quỷ quái gì thế ? Mặc dù trưởng lão Tông môn liên minh quả thực dặn dò nhất nên lấy tên giả, nhưng mấy cái tên giả như kiểu uống nhầm rượu lậu mới bịa là !
Tiểu Mỹ là ai! Tiểu Soái là ai! Vương Cương là kẻ nào!
Đứa nhỏ bỏ qua , mạch não của hai đứa lớn cũng kỳ lạ như , , là ngày càng kỳ lạ, ngày càng lệch hướng !
Thương Ngô hít sâu một , trực tiếp chọn cách phớt lờ ba cái tên cổ quái , bình tĩnh cất lời: "Nghe ý của Trương thiên sư, ngài giáp mặt mấy đứa trẻ ?"
Trương thiên sư gật đầu như .
"Cách đây lâu tình cờ gặp mặt, mấy t.ử nhỏ của ngươi thủ tồi . Thể thuật của hai nữ t.ử tàn độc, trận pháp của tiểu phù tu cũng vô cùng xảo quyệt."
Trương thiên sư dứt lời, Thương Ngô khẽ chau mày, một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng.
Ánh mắt Thương Ngô một nữa dừng ba Lăng Miểu đang tò te tại chỗ.