Sau khi xuyên thành tiểu sư muội bia đỡ đạn, ta đánh cả sư môn phát khóc - Chương 677

Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:23:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thiên Trừng: "Ở đây chỉ mắt ..."

 

Lăng Miểu thả chậm bước chân.

 

Và ngay tại vị trí họ , rễ cây dây leo cắm phập xuống đất.

 

Nàng sang Lâm Thiên Trừng, "Tam sư tỷ, theo bầy yêu thú xem thử, là hai cứ đến Linh Ngọc phủ !"

 

Bầy yêu thú đó chạy biến hang, giờ mất hút.

 

Lăng Miểu: "Dây leo cứng thật đấy! Thiết Tử, ngươi tự tấn công nó thử xem!"

 

Lăng Miểu trong lòng kinh ngạc, chút nghi vấn, nhưng vẫn lập tức theo ý Kim Diễm, tiếp tục truy đuổi bầy yêu thú.

 

Đứa trẻ cầm Hắc Kim đại kiếm, duyên dáng xoay một vòng đáp xuống đất trong tư thế trung bình tấn, thoạt vô cùng buồn .

 

Huyền Tứ Lâm Thiên Trừng xách lủng lẳng, tay thong thả phẩy chiếc quạt mạ vàng.

 

Lăng Miểu: "Ngươi nghĩ đó là linh thực?"

 

Và ngay trong miệng nó, thè một chiếc lưỡi rắn màu đỏ rực, trông vô cùng dữ tợn!

 

Nghe Lâm Thiên Trừng , cả Lăng Miểu và Huyền Tứ đều sửng sốt.

 

"Linh Ngọc phủ rộng lắm, chia cắt bởi một dải linh mạch, vị trí ở khác , hiệu quả tu luyện cũng khác biệt."

 

Thế là, ba cùng chạy theo bầy yêu thú.

 

Loại linh thực thoạt lực tấn công cực mạnh, sức phòng thủ cũng cực cao.

 

Giọng Kim Diễm phần nghiêm trọng: "Ngươi chạy theo bọn yêu thú lâu như , nhận điểm bất thường nào ?"

 

"Muội cứ chạy loạn khắp nơi thế , Linh Ngọc phủ ở ? Đi theo bọn , bọn dẫn , đến sớm chọn chỗ ở ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ba Lăng Miểu cản bên ngoài, nhất thời cũng hành động gì tiếp theo.

 

Lại gần thêm chút nữa, ba thấy phía một cái hang động khổng lồ.

 

Nàng ngẩn , "Cái gì thế ? Sao cứng thế!"

 

Tiến hóa đến mức dữ tợn thế , linh thực nàng đang tìm thì còn là cái gì nữa?

 

Con trăn gầm rống, vô dây leo tiếp tục lao tới, Lăng Miểu vội vàng cùng hai lui mấy bước.

 

"Suy cho cùng, ngươi bây giờ chỉ còn thiếu một loại linh thực nữa là thu thập đủ bảy loại ."

 

Lúc đầu nàng còn tưởng do chúng huấn luyện bài bản, giờ ngẫm , quả thực chút bất thường.

 

Lăng Miểu: "Có lý!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc-uxev/chuong-677.html.]

 

"Ồ."

 

Nhìn về hướng bầy yêu thú đang chạy trốn, dường như ánh sáng xanh nhạt lấp lóe.

 

Đang định Tam sư tỷ hiếm khi mới nhắc đến chuyện tu luyện, , nàng nhất định ủng hộ.

 

Chạy thêm một đoạn nữa, phía quả nhiên xuất hiện dị tượng.

 

Cái đầu rắn mờ ảo ban nãy cuối cùng cũng hiện rõ, nó rõ ràng là thực vật, nhưng như ý thức, há cái miệng đầy răng nanh về phía ba , phát tiếng gầm gừ ghê rợn!

 

Nàng nghiêng đầu hai , "Ủa? Sư sư tỷ vượt trận nhanh !"

 

Huyền Tứ: "Dây leo vấn đề!"

 

Điểm thực nàng cũng chú ý tới, bọn yêu thú tuy hoảng loạn, nhưng hề chạy toán loạn, mà cứ cắm đầu cắm cổ chạy về một hướng, như thể chúng chắc chắn đằng đó thứ gì đó cứu chúng .

 

Những sợi dây leo đó lập tức chuyển động, hệt như những cơn sóng biển, thi lan về phía ba , kích thước của chúng vô cùng to lớn, chẳng mấy chốc gần như lấp đầy bộ gian.

 

"Hả?"

 

Lâm Thiên Trừng và Huyền Tứ tỏ vẻ khó hiểu, Lăng Miểu bèn tóm tắt chuyện đang thu thập linh thực sinh cùng dị tượng cho hai .

 

Nàng sững sờ, vội vươn tay túm lấy cổ áo Huyền Tứ nhảy lùi mấy bước.

 

Kim Diễm: "Không chắc chắn , chắc là linh thực, cũng thể là yêu thú cấp bảy thứ gì khác, tóm , chắc chắn thứ gì đó đang che chở chúng."

 

Lăng Miểu trầm tư một lát mở lời: "Ý ngươi là tuy chúng chạy toán loạn nhưng đều nhắm về một hướng, con nào tách bầy chạy hướng khác?"

 

"Mà dải linh mạch đó, chỗ ở nhất chỉ hai nơi."

 

Quanh hang động nhiều dây leo màu xanh nhạt bám chằng chịt, lúc bầy yêu thú chạy qua, chúng hề chút phản ứng nào.

 

Hắc Kim đại kiếm: "Được! Cứ giao cho ! Xem nhẹ nhàng băm nó thành trăm mảnh!"

 

Trên vách đá cũng bò lổm ngổm những dây leo màu xanh nhạt, chúng đan xen nhung nhúc như những con rắn khổng lồ, một cái đầu rắn to bằng dây leo lấp ló hiện mặt ba .

 

Lăng Miểu quan sát những sợi dây leo màu xanh nhạt mắt.

 

Ngay khi nàng đang định trao đổi với Kim Diễm xem dây leo là tình huống gì, thì bên cạnh bỗng tiếng vang lên.

 

"Mấy , nhúc nhích!"

 

Ba , liền thấy một nhóm nhỏ đáp xuống lưng, qua chừng mười .

 

Kẻ cầm đầu là một thanh niên ở cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, những còn đều là Kim Đan, ít mặc đạo bào, nhưng chẳng chút khí chất nào của xem quẻ đoán mệnh, khiến khỏi liên tưởng đến lời dặn của trưởng lão Tông Môn Liên Minh về những kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cướp bóc trục lợi.

 

 

 

 

Loading...