Sau Khi Xuyên Thành Mèo, Tôi Nổi Đình Đám Ở Các Thế Giới - 69.
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:05:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến nhà thờ họ, cửa chính mở rộng, bát hương đốt những khoanh nhang lớn tỏa mùi cỏ cây thoang thoảng, khá dễ chịu. Trước cửa đặt một chiếc bàn lớn, mấy đàn ông đang hì hục gấp vàng mã. Lưu Duyên gần xem, là đồ cúng tế với đủ màu sắc sặc sỡ: từ tiền vàng, thỏi bạc cho đến quần áo, xe cộ, nhà cửa, đồ điện lạnh bằng giấy... Lưu Duyên thậm chí còn thấy một tấm bìa cứng lớn dán đầy mô hình điện thoại di động đời mới nhất của đủ các thương hiệu lớn nhỏ. Nó thực sự mở mang tầm mắt, đúng là cầu thì ắt cung mà.
Sau khi tế lễ xong, cả nhóm rủ tế lễ thần thổ địa và hoa màu, đem đồ cúng rải khắp ruộng đồng. Họ còn dùng kéo cắt giấy ngũ sắc thành những dải nhỏ quấn lên những bông lúa, hoa màu sắp thu hoạch. Vì trong thôn nghề chăn nuôi phát triển, Lưu Duyên còn thấy những dải giấy treo cửa các chuồng gà, chuồng vịt và nhà kính trồng rau.
Sau khi xong xuôi các thủ tục là đến lễ “tiễn khách” — tức là tiễn đưa tổ tiên . Trước khi tiễn, gia đình sẽ chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn, đến tầm 4-5 giờ chiều sẽ đốt vàng mã để cung kính tiễn Lão Khách .
Lưu Duyên chạy theo cả ngày mà thấy mệt chút nào, nó cảm thấy vô cùng thú vị vì học thêm bao nhiêu kiến thức mới.
Cả nhà về đến nơi, khi tiễn xong Lão Khách thì cùng xuống ăn cơm. Những ngày đó, họ sẽ ăn đồ ăn thừa, vì bữa cơm tiễn khách thường đủ cả gà, vịt, thịt, cá, nếu nhà đông thì khi ăn hai ba ngày mới hết.
Qua Tết Trung Nguyên thì tháng Tám cũng chỉ còn mười ngày. Phùng Viễn Chí dạo thỉnh thoảng lái xe về thành phố để dọn dẹp siêu thị nhỏ, đôi khi thì ở quê bầu bạn với vợ con.
Hôm nay, Phùng Viễn Chí mang mấy cuốn sách về, bảo Dao Dao rằng cô bé quen với sách vở dần, vì khai giảng tới đây cô bé sẽ chính thức trở thành học sinh lớp Một.
Ngoài việc đó , hôm nay về còn để đón Viên Viên và Bánh Trôi lên phố tắm rửa và diệt ký sinh trùng. Một mèo một ch.ó chạy nhảy ở quê cả mùa hè , đến lúc cần tổng vệ sinh.
Lưu Duyên nhảy lên ghế phụ, còn Bánh Trôi xếp ghế . Cả hai đều bình thản, thậm chí Bánh Trôi lên xe là lăn ngủ, vì nó quá quen với việc Phùng Viễn Chí đưa tắm rửa .
Vẫn là bệnh viện thú y ở trung tâm thành phố đó. Trước đây Lý Văn Na tặng thẻ hội viên, Triệu Hòa thấy ở đây việc khá tin cậy, hơn nữa Viên Viên thích chị nhân viên tên Ngô Hồng nên cứ bám lấy chị nũng nịu mãi, thế là khi dùng hết tiền trong thẻ, cô nạp thêm .
Cửa hàng dường như đang nâng cấp mặt bằng, một nửa khu vực tầng một dọn trống để sửa chữa. Khu vực dành cho ch.ó và mèo vốn phân tách riêng, nhưng giờ chỉ ngăn cách bằng một hàng rào cao để hai bên vẫn thể thấy .
Lưu Duyên vốn là khách quen, các nhân viên ở đây đều nhẵn mặt “mèo mạng” Viên Viên nên thấy nó là ôm ngay. Vì Bánh Trôi đầu đến đây nên Phùng Viễn Chí gửi Viên Viên cho một cô nhân viên sang bên vỗ về đại ngốc nhà .
Thực tế thì cả Lưu Duyên lẫn Bánh Trôi đều khả năng giao tiếp với đồng loại, vì ở quê ch.ó mèo đông, chúng thường xuyên tụ tập chơi đùa, thỉnh thoảng còn kéo băng nhóm đ.á.n.h nữa.
Lưu Duyên kệ leo trèo, quan sát Bánh Trôi sang bên hít hà chỗ , dòm ngó chỗ nọ, đúng chuẩn một “kẻ hướng ngoại” trong giới loài ch.ó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-thanh-meo-toi-noi-dinh-dam-o-cac-the-gioi/69.html.]
Ở đó một con Corgi đang bẹp sàn theo tư thế “vịt ” đặc trưng, đầu đặt lên hai chân . Ở quê mấy giống ch.ó nhỏ như Corgi Poodle mà là ch.ó lớn, nên Bánh Trôi vẻ tò mò. Nó tiến gần giao lưu một lúc, Lưu Duyên thấy tiếng “ư ừ”, thì thấy Bánh Trôi cũng theo tư thế “vịt ” y hệt.
Hai chân duỗi thẳng , lòng bàn chân ngửa lên, cái đuôi trắng muốt ngoe nguẩy qua . Nó còn bắt chước con Corgi đặt đầu lên hai chân nghiêng đầu Lưu Duyên, khóe miệng nhếch lên như đang .
Lưu Duyên thấy cảnh tượng đó buồn , mấy chủ nuôi quanh đó cũng thấy thú vị nên rút điện thoại chụp ảnh: “Mọi cứ bảo Border Collie thông minh quả sai, xem, nó còn bắt chước tư thế nữa kìa. Một lớn một nhỏ cạnh thế trông tếu chịu .”
Nằm một lát chắc thấy thoải mái nên Bánh Trôi dậy, vươn vai rũ lông, đó bắt đầu loanh quanh.
Bất chợt, từ bên trong tiếng kêu thất thanh, một con Husky lao vụt từ phòng tắm. lúc khách mở cửa bước , con Husky thừa cơ lách qua khe cửa chạy mất tích.
Cô nhân viên đuổi theo với gương mặt hốt hoảng: “Chị Vương, em bảo chị là cởi dây xích mà chị ? Dù chị dừng tắm thì cũng cầm chắc dây xích trong tay mới cởi chứ!”
Người phụ nữ tên Vương trông khá nhếch nhác, dính đầy bọt xà phòng: “Chị cũng nó chạy nhanh thế, giờ là chồng chị đưa nó tắm, đây là đầu của chị. Anh chỉ dặn là con Eli thích tắm, chứ bảo nó sẽ bỏ chạy .”
Hai đẩy cửa chạy ngoài tìm ch.ó, nhưng tới nơi thì chẳng thấy bóng dáng con Husky nữa. Chị Vương cuống cuồng mồ hôi nhễ nhại, những rảnh rỗi trong tiệm cũng đổ xô ngoài tìm giúp.
Bánh Trôi nãy giờ hóng chuyện, bỗng nhiên nó phắt dậy chạy cửa sủa liên hồi, mắt dán c.h.ặ.t một bồn hoa bên đường qua lớp cửa kính của tiệm.
Phùng Viễn Chí theo hướng mắt của Bánh Trôi sang phía bồn hoa đối diện đường, thấy bụi hoa cẩm tú cầu ở giữa dường như đang rung rinh?
“Kìa, trong bồn hoa đối diện, là cái đuôi ch.ó ?”
Mọi trong tiệm vội vàng chạy sang xem. Chị chủ chạy gọi tên thú cưng, dỗ dành một hồi lâu mới mang con ch.ó .
Lưu Duyên một bên quan sát thầm đ.á.n.h giá: “Khá lắm Bánh Trôi, hổ danh là Border Collie, thông minh thật đấy, cả nhà đang tìm ch.ó mà còn dùng ánh mắt và tiếng sủa để chỉ điểm nữa.”
Sau khi con ch.ó mang về, qua cuộc điện thoại của chị Vương với chồng, chuyện mới sáng tỏ: Trước đây Eli tắm ở tiệm , mà thường gửi ở một cửa hàng ngay cổng khu chung cư. Cứ gửi ở đó lúc đón, nhưng về họ phát hiện con ch.ó sợ chỗ đó, cứ hễ ngang qua là nó rên rỉ sợ hãi. Họ nghi ngờ uẩn khúc nên tìm hiểu, hóa cư dân trong khu bóc phốt cửa hàng đó đ.á.n.h đập vật nuôi, lúc đó họ mới hiểu tại Eli sợ tắm đến thế.
Lần vì chồng công tác nên chị Vương mới tự đưa Eli đến bệnh viện thú y lớn nhất, uy tín nhất thành phố , thậm chí chị còn tận trong phòng tắm để cổ vũ cho nó. Không ngờ nỗi ám ảnh tâm lý của con ch.ó quá lớn, hễ thấy sợ là nó chỉ chạy trốn.